Lắc cà rốt nếu bạn bị Ma Vương bắt giữ!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Hệ Thống Ma Cà Rồng

(Đang ra)

Hệ Thống Ma Cà Rồng

Jksmanga

Khi ánh mặt trời không còn là đồng minh, liệu Quinn sẽ trở thành vị cứu tinh của nhân loại hay là con quái vật đáng sợ nhất lịch sử?

5 0

Tôi đã trở thành Tử Linh Sư trong thế giới Zombie

(Hoàn thành)

Tôi đã trở thành Tử Linh Sư trong thế giới Zombie

Đừng nghĩ rằng chúng mày có thể chết một cách dễ dàng

161 0

Re:Zero: Bắt Đầu Lại Ở Thế Giới Khác (WN)

(Đang ra)

Re:Zero: Bắt Đầu Lại Ở Thế Giới Khác (WN)

Nagatsuki Tappei

Câu chuyện xoay quanh cậu thiếu niên Natsuki Subaru và năng lực Trở Về Từ Cõi Chết cậu nhận được sau khi bị dịch chuyển tới một thế giới song song, thứ giúp cậu quay ngược thời gian để thay đổi số phậ

740 2983

Honnō-ji kara Hajimeru Nobunaga to no Tenka Tōitsu

(Đang ra)

Honnō-ji kara Hajimeru Nobunaga to no Tenka Tōitsu

Hitachinosuke Kankou

Khởi nguồn từ “Shōsetsuka ni Narō”, một bản lịch sử – fantasy thời Chiến Quốc nay chính thức khai màn!

28 522

Monster? No, I'm a Cultivator!

(Đang ra)

Monster? No, I'm a Cultivator!

AStoryForOne

Chẳng biết bằng cách thần kỳ nào, gã cứ thế mà "số đỏ" đến mức không tưởng, thăng tiến thần tốc theo một cách chẳng giống ai.

13 35

WN - Oẳn tù tì

Oẳn tù tì

<Ơ kìa, ngươi đúng là đồ khốn nạn nhỉ? Ta đã tặng quà cho rồi mà. Hết việc rồi. Cút đi.>

Đoàng!

'Hơ hơ. Ăn lìn rồi.'

Cái sự "ăn lìn" này nó vượt quá quỹ đạo cho phép khiến tôi chỉ biết cười khổ. Hóa ra mấy cảnh trong phim hành động, nhân vật trước khi chết cứ cười tủm tỉm không hẳn là chỉ để làm màu.

"Cái này là ngươi viết đúng không?"

Lời chất vấn của cô ta bay đến như một lẽ tất yếu.

Và câu trả lời của tôi dĩ nhiên cũng đã được định sẵn.

"Không? Thằng khốn nào lại dám đánh giá một người ấm áp như cô là tà ác thế hả?"

Tôi vừa hỏi ngược lại vừa lắc lắc hộp quà cô ta tặng. Cũng không quên thở hổn hển với giọng điệu đầy vẻ ngỡ ngàng.

"... Không phải ngươi?"

"Thế thì còn ai vào đây nữa? Cơm bưng nước rót, nhà cửa đàng hoàng, không thể ra... À mà thôi, tóm lại là mỗi giây mỗi phút ở bên cô tôi đều thấy hạnh phúc."

Lời nói dối đầu môi chót lưỡi, nhưng chính tôi cũng thấy nó tự nhiên đến lạ lùng, chẳng chút gợn sóng. Dù sao thì tình hình cũng đã nát bét nhè rồi. Nghĩa là chẳng còn gì để mất nữa.

"... Nghiêm túc đấy, ngươi đang trả lời nghiêm túc đấy chứ?"

Trên khuôn mặt đầy biểu cảm của cô ta, tôi không thể nắm bắt được cảm xúc như mọi khi.

Là đang giận dữ?

Hay đang bất an?

Hay đang buồn bã?

Dù không biết rõ, nhưng phương châm của tôi đã được quyết định.

'Cô bảo tôi trả lời nghiêm túc thì tôi phải khai tuồn tuột ra chắc?'

"Dĩ nhiên rồi. Thề là không phải tôi viết."

Lời nói dối vừa dứt.

Rắc rắc rắc rắc!

!!

Từ phía sau chân Ma Vương, một làn sóng gai đen đâm xuyên mặt đất trồi lên.

'Điên thật rồi.'

Cái bàn còn cứng hơn cả Rebecca đã biến thành cái tổ ong. Cô ta, với khuôn mặt phủ đầy bóng tối, lại gặng hỏi lần nữa.

"... Thật sự không phải ngươi làm sao...?"

...

Đáng sợ quá.

Còn đáng sợ hơn cả lúc Rebecca bỏ mặc tôi trong lãnh địa của White Fang (Nanh Trắng) như một trò đùa; hơn cả lúc Dorothy vừa cười vừa niệm phép tức tử với tỉ lệ thấp lên người tôi; hơn cả lúc Yuria đặt quả táo lên đầu tôi rồi bắn tên; và hơn cả lúc Nine say khướt rồi làm nũng.

"Ừ. Thật sự không phải tôi."

Sợ vãi linh hồn nhưng chẳng có bằng chứng vật chứng gì cả.

Tôi viết bằng máu ở đầu ngón tay nên không thể tra ra bút tích, mà thế giới này cũng chẳng có công nghệ xét nghiệm ADN để xem máu trên giấy có trùng với máu tôi hay không.

'Hưng phấn là thuốc độc.'

Luống cuống chỉ tổ thừa nhận tội lỗi thôi. Phải bình tĩnh.

- Chát, chát (tiếng bước chân trên sàn)

Ma Vương bước những bước dài trên đôi chân trần trắng muốt tiến lại gần.

'Cảnh tượng này... hình như trước đây...'

Rất giống lúc tôi cùng đồng đội hội đồng cô ta, rồi cô ta quét sạch tổ đội của tôi và lừng lững tiến đến.

'Chẳng... chẳng lẽ.'

Có lẽ cô ta định trừ khử tôi vì cái thái độ trơ trẽn chối tội này.

... Hay là đánh phủ đầu nhỉ?

Dù ở thế giới này tôi chỉ là một mạo hiểm giả hạng bét, yếu như cỏ dại và chẳng thức tỉnh được năng lực gì, nhưng hồi còn ở Trái Đất tôi cũng thuộc dạng có số má trong chuyện đánh đấm.

'Đánh phủ đầu luôn luôn đúng.'

Phải rồi, đánh nhau cũng chẳng có gì to tát.

Quan trọng là cú đấm đầu tiên phải thật mạnh.

...

'Mày điên rồi à!'

Có vẻ như nỗi sợ hãi đã vượt quá ngưỡng chịu đựng khiến đầu óc tôi chập mạch rồi.

Nếu là một con voi hay một con gấu đang đi tới, liệu tôi có dám nghĩ thế không? Ma Vương trước mắt còn là một tồn tại vượt xa những thứ quy chuẩn đó. Cô ta bảo chết thì chỉ có nước lăn ra mà chết thôi.

- Khựng.

Ma Vương đứng đối diện tôi. Cô ta giơ hai tay lên thật nhanh.

- Chộp.

!!!!!!

Cô ta bất ngờ dùng hai tay áp chặt lấy má tôi. Rồi kéo sát mặt mình vào sát mặt tôi.

Cứ thế, cô ta bắt tôi phải nhìn thẳng,

Vào đôi mắt đỏ rực đang mở to.

'...'

Đèn kéo quân hiện ra trước mắt. Những ký ức từ trước đến nay. Những nỗi buồn. Niềm vui, sự cô độc, chán đời, hối hận... mọi cảm xúc lướt qua nhanh chóng.

Trong tình cảnh này, dù cô ta có vặn gãy cổ tôi thì cũng chẳng có gì lạ.

"..."

"..."

Tôi chẳng thể nghĩ được gì nữa. Như thể cầu chì trong đại não đã bị đứt.

Ma Vương vẫn nhìn chằm chằm vào mắt tôi, đôi môi đang mím chặt khẽ mở ra.

"Cược với ta đi."

*

Môi tôi cứng đờ lại rồi sao? Câu hỏi "Cược gì?" cứ nghẹn lại nơi cổ họng không thốt ra được. Dù tôi không hỏi, Ma Vương vẫn công bố môn thi đấu.

"Oẳn tù tì."

"..."

Oẳn tù tì.

Cũng giống như trò vòng quay thùng gỗ, đây là trò chơi mà vận may quyết định tất cả.

Cô ta muốn đặt cược cái gì đây?

Thấy tôi im lặng, Ma Vương lại mở lời. Từ khuôn miệng sát sạt của cô ta tỏa ra mùi hương trái cây ngọt ngào.

"Nếu ta thắng, ngươi không được rời khỏi đây."

?

'Mẹ kiếp, thế từ trước tới giờ cô có cho tôi ra đâu?'

"... Nếu tôi thắng thì sao?"

Sau một hồi lâu, câu trả lời của tôi khiến biểu cảm của cô ta thay đổi đa dạng. Đồng tử xoay vòng vòng, đôi môi hồng nhạt mấp máy như đang cố tìm từ ngữ tiếp theo.

Xét theo hình phạt khi cô ta thắng, thì nếu tôi thắng, việc được rời khỏi đây mới là công bằng.

"... Nếu ngươi thắng, ta sẽ tin những gì ngươi vừa nói."

Sau một hồi ngập ngừng, từ miệng cô ta thốt ra một đề nghị chẳng thấy chút công bằng nào.

... Cái quái. Luật rừng rú gì thế này. Nếu tôi thắng thì bị giam cầm vĩnh viễn, nếu cô thắng thì cô tin lời nói không bằng chứng của tôi.

Ma Vương buông má tôi ra và lùi lại một bước, lúc này lý trí của tôi mới quay trở lại đôi chút.

'Mà thôi, thực ra đề nghị này cũng không tệ lắm.'

Vốn dĩ ban đầu tôi đã cầm chắc cái chết rồi.

Nếu thắng, tôi có thể vượt qua tình cảnh ngặt nghèo hiện tại, còn nếu thua thì so với hoàn cảnh từ trước đến giờ cũng chẳng có gì thay đổi.

'Dù sao thì cách duy nhất để mình thoát khỏi đây...'

Từ lâu tôi đã nghĩ rằng chẳng còn cách nào khác ngoài việc có ai đó đến chinh phục tòa tháp này và giết chết cô ta.

"... Được thôi. Chơi luôn."

Thấy tôi đồng ý, Ma Vương đang đứng cách một bước lại lùi thêm hai bước nữa.

"Phù..."

Cô ta thu lại sát khí và hít một hơi thật sâu. Trông cô ta còn nghiêm túc hơn bất kỳ trò chơi nào từ trước đến nay.

Sau đó, cô ta đan chéo các ngón tay vào nhau, xoay cánh tay rồi nhìn qua khe hở giữa các ngón tay.

'... Cô ta tin vào mấy cái trò mê tín đó à?'

Dường như vẫn chưa đủ, cô ta nhắm mắt lại và bắt đầu lầm bầm.

... Không, ý tôi là... một đứa thuộc Ma tộc thì đừng có cầu nguyện với Thần linh chứ...

Có vẻ như đối với cô ta, trò chơi lần này vô cùng quan trọng.

'... Sao cũng được.'

Thú thật lòng mình thì thắng cũng được, thua cũng chẳng sao. Tôi thực sự thế nào cũng được.

Sau khi đã thực hiện đủ mọi nghi thức cầu may từ cầu nguyện đến bói ngón tay, Ma Vương như đã hạ quyết tâm, nói bằng giọng run rẩy:

"Khi ta đếm 3, 2, 1 thì phải ra đồng thời đấy. Không được ra chậm đâu."

"... Biết rồi."

Chỉ là một ván oẳn tù tì thôi mà làm gì làm quá lên thế. Cô ta không muốn để tôi đi đến mức đó sao?

"... Bắt đầu đây. 3, 2, 1!!"

Bàn tay đầy khí thế của cô ta và bàn tay uể oải của tôi cùng lúc chìa ra.

*

"..."

"..."

Ma Vương đột ngột quay ngoắt người lại. Cô ta bước đi và đứng cách ra một quãng xa.

"... Ta sẽ tin. Vì đã cá cược rồi."

??

'Mếu máo đấy à?'

Giọng của Ma Vương lọt vào tai tôi nghe đúng kiểu như vậy.

"Ta đi vệ sinh đây."

'... Đi luôn đừng về cũng được.'

- Chát, chát, chát.

- Cạch, kẽo kẹt.

Rầm.

...

Khi cô ta biến mất, những đợt sóng gai mọc trên mặt đất cũng tan biến thành cát đen.

"Hù... đm."

Đúng là thoát chết trong gang tấc. Không ngờ cái máy bay giấy bay phấp phới đi xa thế mà lại rơi xuống tận tầng 1 của tòa tháp.

'Một cái xịt rồi.'

Tôi đã phóng tổng cộng hai tờ. Giờ chỉ còn biết trông chờ vào tờ còn lại thôi.

Mà quan trọng là lần này lại sống rồi.

'Cứ tưởng lần này cầm chắc cái chết chứ.'

Nhưng vẫn chưa thể an tâm được. Việc Ma Vương có vẻ đã hết nghi ngờ chẳng qua chỉ là hình thức bên ngoài do cuộc cá cược. Ai mà biết được bên trong cô ta có đang sôi máu hay không. Biết đâu cô ta sẽ bẻ gãy chân tôi để chặn đứng mọi phương tiện thoát thân thì sao.

'... Cô ta đi đâu rồi nhỉ.'

Cảm giác bất an khó tả, giống như kiểu nhân viên đến thay lõi lọc máy lọc nước và con dao làm bếp cùng lúc biến mất vậy.

- Chát, chát, chát.

Như thể nghe thấy tiếng lòng tôi, từ phía sau cánh cửa Ma Vương vừa đóng lại, tiếng bước chân của cô ta lại hướng về phía này.

- Cạch.

"Này nhé."

"...!"

Tôi khó lòng che giấu được sự lúng túng.

Mọi người biết cái kiểu khuôn mặt đó không?

Cái khuôn mặt cố gắng xóa sạch dấu vết vừa khóc xong trong một thời gian ngắn.

Khuôn mặt hiện tại của Ma Vương chính là như thế.

'... Tại sao chứ?'

Tôi định hỏi nhưng lại thôi. Vì đó là một hành động không thể trả lời cho câu hỏi hiển nhiên "Để làm gì?".

Ma Vương nói tiếp.

"Cái phiếu điều ước mà ta nhận được ấy."

Tự nhiên Ma Vương lại nói sảng cái gì vậy.

'Phiếu điều ước? Ý cô ta là cái thứ tự chế trong cuộc diễu hành Captain Hook à?'

Có vẻ như đối với Ma Vương - nhà vô địch giải đấu vật tay lần thứ nhất - đó là một phần thưởng vô địch khá nghiêm túc.

"Cái đó, giờ ta sẽ dùng."

Ma Vương lấy từ trên cổ xuống một tờ giấy tự làm có ghi chữ như thể đang rút ra một lá bài tẩy lợi hại. Điên thật, cô ta còn làm dây chuyền đeo cái thứ đó đi khắp nơi nữa.

"... Điều ước gì?"

Dù là gì thì cũng phải thực hiện thôi. Lúc này mà đi tranh luận về tính chính đáng của cái phiếu đó thì chẳng khác nào chọc điên Ma Vương, vô nghĩa.

"Ta tin là ngươi không làm chuyện đó. Tin chứ."

... Nói sao nhỉ. Giọng điệu đó giống như là "muốn tin" hơn là thực sự tin.

"Ngươi tuyệt đối đừng làm chuyện như vậy. Đừng viết những lời đó lên giấy như thế nữa."

"... Tôi biết rồi."

Thực ra phiếu điều ước là vô nghĩa. Nếu muốn gì, cô ta chỉ cần tỏa ra chút ma lực tạo cảm giác sợ hãi rồi ép buộc là xong. Thế nhưng việc cô ta dùng đến cả điều ước quan trọng đối với mình chứng tỏ cô ta đang rất khẩn thiết.

"... Hứa đi."

"Tôi hứa."

Cô ta giơ bàn tay trắng muốt lên. Rồi xòe ngón cái và ngón út ra. Vì hiểu ý nghĩa của nó nên tôi cũng móc ngoéo và đóng dấu theo.

"... Ăn canh kim chi không?"

Sắc mặt cô ta đã khá hơn đôi chút, nhưng câu tiếp theo lại cực kỳ lạc quẻ.

"... Thôi, hôm nay tôi ăn nhiều rồi, ổn mà."

"Ừ. Chắc hôm nay ta không chơi được rồi. Mai ta sẽ chơi với ngươi."

'Không, không sao đâu. Cút đi. Mai cũng cút luôn đi.'

Ma Vương quay người bước ra khỏi cửa. Rồi cô ta giơ ngón tay vừa móc ngoéo lúc nãy lên vẫy vẫy. Chắc là ý bảo phải giữ lời hứa cho bằng được.

- Cạch.

Rầm.

*

Tôi dọn dẹp nhà bếp sạch sẽ rồi cầm hộp quà Ma Vương tặng quay về phòng.

... Có thể thế sao.

Tôi cứ liên tục phải đối mặt với những tình huống kỳ lạ.

'Ma Vương...'

Cái suy nghĩ rằng cô ta có lẽ cũng có cảm xúc.

'... Đừng nghĩ sâu xa quá. Nghĩ nữa chắc mất ngủ mất.'

Chỉ riêng việc bị Ma Vương hành hạ lúc thức thôi đã quá đủ rồi. Tôi không muốn thời gian ngủ cũng bị cô ta làm phiền.

- Cạch, kẽo kẹt.

Ma Vương - kẻ vốn chẳng có khái niệm gõ cửa - đẩy cửa bước vào. Cô ta mặc bộ đồ ngủ in hình con voi xanh trông chẳng hợp chút nào.

"... Có chuyện gì vậy?"

Cô ta đang ngập ngừng. Với kinh nghiệm "hầu hạ" Ma Vương gần hai tuần như tôi thì tôi biết rõ. Vì có nhiều đêm thức trắng nên thời gian thực tế chắc còn dài hơn.

"Này nhé. Ta đã suy nghĩ kỹ rồi... Hình như là hiểu lầm thôi. Xin lỗi nhé."

"Hiểu lầm gì?"

Cô ta gãi gãi má rồi cười bẽn lẽn.

"Chuyện ta nghi ngờ ngươi viết tờ giấy lúc nãy ấy. Chẳng phải ngươi đã rất vui vẻ khi chơi với ta sao? Lúc chơi cờ vua này, lúc chơi thùng gỗ này, lúc chơi Boogle Boogle nữa..."

Con mụ này ăn nhầm đồ hộp hỏng à?

Đó chẳng qua là niềm vui vì được sống sót, là sự hân hoan vì thoát khỏi sự kìm kẹp lúc đó thôi.

'Không phải vì chơi với cô mà tôi vui đâu, đồ khốn!'

... Dù vậy, đây cũng không phải là một thái độ tồi. Nếu cô ta mất cảnh giác, tôi có thể nắm bắt cơ hội trốn thoát khác hoặc đánh úp.

Việc xây dựng lòng tin với cô ta chỉ có lợi chứ chẳng có hại gì.

"Từ mai chúng ta lại chơi với nhau thật vui vẻ nhé."

Có cái nịt ấy.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!