Prologue
“Hãy chạy trốn đi.”
Khi Akira nói với tôi câu đó, tôi cảm thấy lòng mình nhẹ nhõm vô cùng.
Mỗi ngày, tôi đều tự nhủ rằng mình là một thần tượng.
Tôi đã níu giữ lấy thân phận đó và phớt lờ đi mọi sự khó chịu vây quanh mình.
Tôi đã nghĩ rằng, cuối cùng thì, mình cũng sẽ được giải thoát khỏi tất cả.
Lúc đó, Akira đã nói với tôi, phải không?
Cậu ấy bảo tôi cứ chạy trốn khỏi cái ngành công nghiệp không cho tôi được làm thần tượng.
Cậu ấy đã nói với tôi như vậy.
Nếu đã vậy thì...
Liệu tôi có thể chạy trốn khỏi cả cậu nữa không, Akira?
Khoảnh khắc những lời ấy nảy mầm trong lồng ngực...
Tôi đã thật sự không còn là một thần tượng nữa.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
