Prolouge
Cái chết không đáng sợ. Chỉ là, tôi muốn gặp lại em thêm một lần nữa.
Đó là cảm xúc chân thật nhất của tôi sau khi đọc lá thư em để lại.
Người yêu của tôi, Mikazuki Hikari, đã qua đời khoảng ba tuần trước. Cô ấy trút hơi thở cuối cùng không lâu sau lễ tốt nghiệp cấp ba mà bản thân chẳng thể tham dự.
Vốn dĩ cô ấy đã nhập viện từ trước, và chúng tôi đều biết thời gian còn lại chẳng còn bao nhiêu.
Cuối tháng Mười Hai năm ngoái, khi cả hai vừa nhận được tin trúng tuyển vào cùng một trường đại học qua phương thức xét tuyển và đang tận hưởng nốt quãng đời học sinh còn lại, cô ấy cảm thấy cơ thể có điều bất thường. Kết quả kiểm tra tại bệnh viện cho thấy cô ấy mắc một căn bệnh hiểm nghèo. Khi đó, mọi thứ đã quá muộn. Căn bệnh tiến triển nhanh chóng, bào mòn sinh mệnh của cô ấy chỉ trong nháy mắt.
Và rồi, sau khi tang lễ của cô ấy lặng lẽ khép lại. Mẹ của cô ấy đã trao cho tôi một thứ.
Đó là lá thư cô ấy viết cho tôi.
Không phải loại phong bì sặc sỡ vẽ mấy nhân vật dễ thương mà bọn con gái hay dùng với nhau. Đó là một chiếc phong bì trắng tinh, trơn tuột, không hình minh họa, lạnh lùng đến mức tối giản. Cái sự không màu mè ấy thật giống tính cách của cô ấy.
Tôi mở phong bì, ánh mắt dõi theo những dòng chữ cuối cùng cô ấy viết trên tờ giấy viết thư.
"Gửi Yuto. Nếu em chết, em muốn anh đi theo em."
Ngay từ câu mở đầu đã là như thế rồi.
Không rào đón, không nói giảm nói tránh, sự thẳng thắn ấy khiến tôi nghĩ đúng là phong cách của cô ấy, và tôi biết chắc chắn rằng đây là thư do chính cô ấy viết chứ không phải ai khác.
"Em quả nhiên không thể nói mấy câu cao thượng kiểu như 'Dù em có chết thì anh vẫn phải sống tiếp nhé', hay 'Hãy yêu người khác và sống hạnh phúc nhé'. Em cực kỳ ghét việc anh hạnh phúc bên một người không phải là em.
Sao nào, ích kỷ quá đúng không? Nhưng anh đã lỡ yêu một đứa như em rồi. Nên đó là trách nhiệm của anh.
Với lại, một cô bạn gái dễ thương như em đã chết rồi, thì đằng nào anh cũng đang nghĩ muốn chết quách cho xong đúng không? Thế nên, anh nên đi theo em là đúng rồi."
Nếu người khác đọc được, chắc họ sẽ sốc lắm. Chắc họ sẽ nghĩ đây là một cô gái tồi tệ. Nhưng đây chắc chắn là cô gái mà tôi yêu.
Trái ngược với vẻ ngoài xinh xắn thu hút ánh nhìn, cô ấy là một kẻ lập dị và phá cách. Một cô gái mà ngoại hình và nội tâm mâu thuẫn đến mức hoàn hảo, bị mọi người xung quanh gọi là "cú lừa".
Ban đầu tôi cũng nghĩ cô ấy là một cô gái kỳ quặc. Nhưng mặt khác, tôi lại bị cuốn hút bởi sự tự do và phóng khoáng đó.
Bị cuốn hút đến mức khi đọc những dòng này, tôi có thể thầm trả lời trong lòng rằng: "Ừ, anh sẽ đi theo em."
"──Nhưng mà, trước khi anh chết. Em biết có một cơ hội. Em biết có khả năng để làm lại vận mệnh."
Ánh mắt đang lướt trên những dòng chữ của tôi khựng lại.
Có cơ hội? Làm lại vận mệnh?
Cô ấy đang nói cái gì vậy? Dù cô ấy luôn là người hay nói những điều bất ngờ, nhưng lần này thì quá hoang đường rồi.
"Có thể 'Reset' vận mệnh. Nghe nói trên thế giới này tồn tại một sức mạnh kỳ lạ như thế."
──Thật sự thì.
Cô ấy đang nói cái quái gì vậy?
"Thực ra nếu dùng được trước khi chết thì tốt biết mấy, nhưng cái 'Reset' này hình như phải dính 'Bad End' một lần rồi mới dùng được hay sao ấy. Nên trước giờ em không nói. Mà, giờ nói rồi thì chắc không sao đâu nhỉ."
Nói nhẹ tênh nhỉ. Cái kiểu đó cũng đúng là cô ấy thật.
"Có một kẻ biết rõ về sức mạnh đó. Em sẽ chỉ cho anh nơi ở của hắn, anh hãy giải 'Bí ẩn' cần thiết để thực hiện 'Reset'. Sau đó, dùng sức mạnh của Reset để đến gặp em lần nữa đi."
Thịch.
Trái tim tôi, thứ vẫn luôn đập nhưng tôi chẳng hề cảm nhận được sự chuyển động của nó, bỗng nhiên nảy lên. Lâu lắm rồi tôi mới cảm nhận được nhịp đập thực sự.
──Đến gặp em lần nữa sao? Ngu ngốc. Sao có thể chứ.
Con người chết đi không thể sống lại. Đó là thường thức của thế giới mà ai cũng biết. Một khi đã chết thì không thể gặp lại lần thứ hai. Vì thế, tôi sẽ không bao giờ gặp lại được cô ấy nữa.
Nhưng sau những dòng đó, cô ấy đã viết địa chỉ nơi ở của "kẻ biết rõ về Reset". Không tên tuổi, không lai lịch, chỉ đơn giản là một dòng địa chỉ.
Chuyện này là sao?
Không thể nào. Làm sao có thể gặp lại người đã chết. Vậy mà cô ấy lại yêu cầu tôi giải mã bí ẩn. Yêu cầu tôi thực hiện "Reset".
Mặc kệ sự bối rối của tôi, lá thư kết thúc bằng những lời này:
"Nếu không làm được điều đó, thì hãy đi theo em."
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
