Chương 4
Thấm vào lục phủ ngũ tạng, hóa ra là cảm giác này.
"Phù... a."
Rời miệng khỏi chai nước thể thao, tôi thở hắt ra. Vị ngọt của nước lan tỏa đến tận đầu ngón tay.
Đôi chân vốn đã mệt rã rời từ hôm qua giờ lại gánh thêm sự mệt mỏi mới. Hai chân cảm giác ghê ghê lạ lẫm. Như thể chân mình nhưng đã biến thành vật chất nặng nề khác. Mỗi bước chân bước ra, đôi chân như gào lên "dừng lại đi, cho nghỉ đi". Mệt mỏi và đau đớn tích tụ đến mức đó.
"...... Vẫn đi tiếp à..."
"Vẫn đi tiếp chứ."
Tuân theo lời Chủ nhân Thế giới, địa điểm tiếp theo phải đến nằm ở tỉnh Kanagawa.
Tuy nhiên, là thành phố gần Tokyo, và xét về khoảng cách thì từ nhà Crescent đến trường cấp ba của tôi còn xa hơn.
Nhưng do sự mệt mỏi tích tụ từ việc đi bộ hôm qua và hôm kia, tôi cảm thấy tốc độ giảm hẳn.
"Anh thấy bình thường à, Crescent. Không mệt sao."
"Phu... như cậu thấy đấy."
"...... Nhìn mà biết được à. Đội cái đầu đó thì biết biểu cảm thay đổi thế nào."
Nhân tiện, thỉnh thoảng Crescent cũng bảo "xin lỗi chút" rồi nấp vào bóng râm hoặc quay lưng lại, cảnh giác tuyệt đối không để tôi nhìn thấy, để uống nước.
Ăn uống cũng vậy, không cởi hẳn đầu mèo ra mà đút từ dưới lên để ăn.
"...... Này, anh là người mà. Thừa nhận quách đi cho xong."
"...... Ngược lại, cậu không nghĩ đến khả năng tôi không phải con người sao."
"Hả?"
"Thử nghĩ xem. Nếu tôi là người bình thường, sao lại mất công đội cái thứ nóng nực khó thở này làm gì? Nếu, nếu giả sử tôi thực sự không phải mèo. Biết đâu tôi là một con quái vật xấu xí chỉ đang đội lốt mèo thôi thì sao?"
"Quái vật...?"
"Đúng. Hình dáng đó đáng sợ khủng khiếp, người bình thường nhìn thấy là ngất xỉu ngay. Chính vì thế mới phải đội lốt mèo....... Thuyết âm mưu đó thế nào?"
"......"
"Ấy chết, làm cậu sợ à? Yên tâm đi. Tôi là mèo. Là mèo đấy."
Tất nhiên biểu cảm trên cái đầu giả không đổi. Giọng Crescent cũng thế, lúc nào cũng như đang cười ôn hòa, ít lên xuống. Thật sự nhìn hay nghe cũng chẳng hiểu nổi. Chân tướng của gã này.
"Chỉ là tôi muốn nói, cách nghĩ và khả năng không chỉ có một. Bị giam cầm trong suy nghĩ và thường thức của riêng mình thì không thú vị đâu."
"Thú vị, à."
"Vâng. Cô bạn gái yêu dấu của cậu cũng là người coi trọng điều đó mà nhỉ?"
Khụyu.
Lúc đó, tôi quỳ gối xuống đất.
Không phải tại lời của Crescent. Đơn giản là đôi chân kiệt sức đã đến giới hạn, không còn lực nữa.
"Sao thế, Yuto-san."
"Không có gì. Chân hơi than thở tí thôi."
"Nghỉ không."
"Không. Đi nhanh lên. Dừng lại thì không tiến được."
Dù chậm, nhưng phải tiến thêm dù chỉ một bước. Giờ tôi chỉ muốn tiến lên. Đau đớn khổ sở một chút lại hay. Thà để nỗi đau thể xác chi phối não bộ, thì có khi đỡ phải để ý đến nỗi đau trong tim.
Nghĩ thế, nhưng mà.
"Đừng quá sức. Nhưng nếu cậu không thay đổi ý chí tiến bước, tôi sẽ đi cùng cậu đến cùng trời cuối đất."
Đau khổ, tiến bước, nhưng vẫn nhớ lại.
Vì vốn dĩ tôi đâu có muốn quên đi.
"Nơi tiếp theo là một cửa hàng kỳ lạ, mong chờ ghê."
Điểm đến tiếp theo cũng là do Chủ nhân Thế giới chỉ định──sáng nay Crescent bảo "nghe thấy tiếng của Chủ nhân Thế giới" và truyền đạt lại cho tôi.
Vừa đi, vừa nhớ lại. Lần đầu tiên đến đó. A, thấy chưa, lại nữa.
Như vết thương hở miệng, máu trào ra.
Ký ức yêu dấu tràn về.
"Biết tin đồn là sắp có thứ gọi là nghỉ hè tấn công chưa?"
Lớp 11, giờ nghỉ giải lao ngay trước kỳ nghỉ hè tháng Bảy.
Cô ấy chống tay lên hông, cúi người xuống ngang tầm mắt tôi đang ngồi tại chỗ.
"Nghe nói cái gọi là nghỉ hè đó là một kỳ nghỉ khá dài đấy nhé? Cái đó thì tốt, nhưng không đến trường thì không thể gặp nhau mỗi ngày đúng không? Nhưng ngược lại, nghỉ tức là đi đâu cũng được. Vào ngày nghỉ vốn dĩ không gặp được nhau, mà hai đứa gặp nhau, đi đến nơi xa nào đó bình thường không đi. Các khanh không nghĩ đó là điều vô cùng hạnh phúc sao."
"...... Các khanh là ai. Sau lưng tôi có tập đoàn người vô hình nào à?"
Cô ấy đang nói chuyện với một mình tôi thôi. "Các khanh" không phải số nhiều.
"Các khanh chậm tiêu quá. Sắp nghỉ hè rồi. Nên đây là lời vòi vĩnh dễ thương của cô bạn gái dễ thương muốn cùng đi đâu đó thật xa đấy."
"Sao tự nhiên dùng kính ngữ."
"Kính ngữ là thứ ập đến bất ngờ, anh nói còn gì."
"Em nói đấy chứ."
"Thế? Anh có gì muốn nói với em không, nào."
"...... Nghỉ hè, mình cùng đi đâu đó nhé."
"Được lắm."
Cô ấy cười phu phu, ưỡn ngực, vẻ rất mãn nguyện.
Cảm giác như bị ép nói, nhưng nhìn nụ cười tươi rói hạnh phúc đó, tôi lại thấy nói ra cũng tốt.
Chỉ có một vấn đề.
Địa điểm, đi đâu bây giờ?
Hẹn hò với Hikari đây không phải lần đầu. Nhưng trước giờ toàn đi loanh quanh gần nhà. Tất nhiên thế cũng vui lắm rồi. Nhưng lần này, đã là nghỉ hè, lại còn nói thế, tức là muốn đi đâu đó xa, đặc biệt hơn mọi khi. Nhưng tôi hoàn toàn mù tịt về mấy địa điểm hẹn hò đặc biệt.
Mà thôi. Không biết thì hỏi.
"Em muốn đi đâu. Công viên giải trí, thủy cung... hay rạp chiếu phim?"
"Upea~"
"Đừng phát ra tiếng như chim cánh cụt thế."
"Ơ, chim cánh cụt kêu thế à?"
"Không, anh biết đâu."
"Bắt bẻ qua loa quá, phải bắt bẻ nghiêm túc hơn chứ....... Mà, chuyện địa điểm ấy. Đã mất công nghỉ hè mà đi mấy chỗ sáo rỗng thế thì còn gì là thú vị."
"Hẹn hò cần sự thú vị kỳ quái thế à."
"Anh hẹn hò với ai. Với em đấy."
"À, ừ nhỉ."
"À cái gì. Có đối tượng hẹn hò nào khác à? Anh sẽ bất hạnh đấy."
"Làm gì có. Bất hạnh là sao. Định nguyền rủa anh à."
"Em thích anh hơn bất cứ ai trên đời này. Người có thể làm anh hạnh phúc nhất thế giới này là em. Nên nếu anh để mắt đến cô nào khác ngoài em, kết quả là anh sẽ bất hạnh đấy."
"......"
Tôi im bặt. Không phải cạn lời, mà là xấu hổ thật sự, nhưng không muốn bị phát hiện nên tôi quay đi. Nói chuyện với cô ấy thỉnh thoảng tôi có cảm giác như chúng tôi đang chơi trò "ai làm đối phương xấu hổ trước thì thắng" bằng những đòn bất ngờ.
Lưu ý là đang giờ nghỉ nên xung quanh có người, nhưng phản ứng kiểu "A, lại là cặp đôi ngốc xít này à" nên chẳng ai quan tâm nữa. Việc bị nghĩ thế cũng là một vấn đề đấy.
"Quay lại chuyện địa điểm hẹn hò. Mất công nghỉ hè nên muốn đi xa. Và, thay vì nơi đã biết, muốn đi đến vùng đất chưa ai đặt chân đến cơ."
"Ở Nhật Bản chắc không có vùng đất nào chưa ai đặt chân đến đâu."
"Em muốn đi đến chỗ nào lạ lạ ấy. Thế anh cũng thấy vui hơn. Chắc chắn luôn."
"Bị khẳng định luôn rồi."
"Ở cùng em thì đi đâu chẳng vui đúng không?"
"Đừng hỏi kiểu chơi xấu thế."
Thế là, kỳ nghỉ hè đó. Theo đề xuất của Hikari, chúng tôi thực hiện một chuyến đi, gọi là mạo hiểm nghỉ hè thì đúng hơn là hẹn hò, với độ khó khá cao: "Không quyết định điểm đến, xuống đại ở một ga xa lạ nào đó".
Lên tàu khoảng một tiếng, xuống ở ga chưa từng xuống, thực sự không có đích đến, cứ thế đi lang thang.
Không phải ga nổi tiếng nên trước ga chỉ toàn tiệm giặt ủi, hiệu sách nhỏ, những nơi phục vụ dân cư, không có cửa hàng nào trông có vẻ là điểm hẹn hò cho học sinh cấp ba.
Dù vậy cô ấy vẫn kéo tay tôi, cười tươi rói suốt buổi, vẻ mặt vô cùng mãn nguyện.
Tôi thì cứ bồn chồn vì cái tay nắm chặt mãi không buông. Nóng ran một cách kỳ lạ, tôi đổ lỗi cho mùa hè.
Cô ấy thực sự chỉ đi theo trực giác và cảm hứng, chui vào ngõ nhỏ, đi theo con mèo hoang tìm thấy giữa đường, đi lung tung beng. Kiểu này lúc về chắc chắn không nhớ đường cũ đâu. Nhưng chắc cô ấy cũng tận hưởng cả điều đó, nghĩ thế nên chúng tôi cứ đi tiếp.
Và rồi tìm thấy một cửa hàng.
Xa nhà ga, bên con đường vắng vẻ ít người qua lại. Nó nằm lọt thỏm giữa khu dân cư, khiêm tốn như thể xin lỗi vì sự tồn tại của mình.
Biển hiệu dựng trước cửa ghi: "Biệt thự Kỳ bí - Quán cà phê Ảo tưởng".
"Nhìn kìa nhìn kìa Yuto, có cái quán trông sặc mùi khả nghi chưa."
"Lần đầu thấy người tìm được quán sặc mùi khả nghi mà vui thế đấy."
"Nè, vào không? Vào chứ, vào đi."
Không đợi trả lời, cô ấy mở cửa. Leng keng, tiếng chuông vang lên, người của quán bước ra──tưởng thế, nhưng mà.
"Đã bảo là... em là định mệnh của đời tôi! Vừa nhìn thấy em là tôi biết ngay...!"
Mở cửa ra thì thấy một gã đàn ông đang nói câu thoại đó và nắm tay một phụ nữ, trong khoảnh khắc tôi tưởng đang diễn kịch.
"Ơ kìa... quý khách, bình tĩnh đi ạ."
Người phụ nữ bị nắm tay──có vẻ là nhân viên quán──đang cười khổ vẻ bối rối.
Tức là không phải kịch vui của nhân viên rồi.
"Sao mà bình tĩnh được. Tôi đã luôn dõi theo em đấy. Chắc chắn em là người phụ nữ định mệnh của tôi. Tôi biết mà."
Gã đàn ông ôm eo cô nhân viên, ghé sát mặt. Cô nhân viên vẫn giữ vẻ mặt bối rối.
Gặp phải tình huống kỳ cục rồi. Không muốn dây dưa chút nào.
"...... Về thôi."
Tôi thì thầm với Hikari. Nhưng cô ấy cứ nhìn chằm chằm vào gã đàn ông, không nhúc nhích.
"Quý khách, thế này khó xử quá~"
"Đừng giả vờ khó xử nữa, tôi biết thừa. Tôi đã điều tra về em rồi. Giờ em chưa có người yêu đúng không? Thực ra em cô đơn lắm khi cứ ở một mình đúng không..."
Gã đàn ông không thèm nghe lời từ chối của cô nhân viên, tự biên tự diễn cảm xúc dâng trào, và có vẻ không nhận ra tôi và Hikari đang nhìn. Hắn định chạm vào ngực cô nhân viên như thể mất kiểm soát vì hưng phấn. Này này, thế này thì tệ quá rồi đấy, tôi vừa nghĩ──thì.
Tách──. Tiếng màn trập camera điện thoại vang lên rõ mồn một trong quán.
Là của Hikari.
Hikari chụp cảnh gã đàn ông định sàm sỡ cô nhân viên, và nói:
"Ra là vậy, ngực đẹp đấy. Hiểu sao lại muốn chạm vào."
Gã đàn ông và cô nhân viên ngơ ngác nhìn Hikari, mỹ thiếu nữ bí ẩn đột nhiên xông vào chụp ảnh và phán câu xanh rờn đầu tiên như thế.
"Nhưng mà, chạm vào khi không có sự đồng thuận là phạm tội đấy. Chị nhân viên đang khó chịu kìa. Nếu là lời của người mình thích thì phải nghe cho thủng chứ."
"...... Cái... gì... C-Cô là ai..."
"Tôi chỉ là một mỹ thiếu nữ đi ngang qua thôi. Bình tĩnh lại đi. Đúng là ngực đẹp thật. Nhưng muốn bóp đến mức thành tội phạm à. Ừ thì muốn bóp thật. Vì ngực đẹp mà. Nhưng tự tiện chạm vào là phạm tội. Ngực đẹp nhưng là phạm tội đấy."
Có cần thiết phải nói ngực đẹp đến ba lần không.
"Thời đại này nguy hiểm lắm đấy? Trên mạng ấy, kiểu 'Tên này là biến thái!', không che mặt, cái bản mặt dê cụ đó lan truyền khắp thế giới trong nháy mắt đấy? Một khi ảnh đã lan ra thì không cứu vãn được đâu? Sợ lắm nha~"
"Hả!? M-Mạng mẽo cái gì..."
"Thì mạng internet chứ gì. Không phải lưới đánh cá đâu nhé? Vì giờ tôi sẽ đăng lên mạng xã hội kèm ảnh, rồi nhờ người quen chia sẻ, hành vi của anh đã được quay chụp đàng hoàng rồi."
Lời của Hikari làm mặt gã đàn ông tái mét một cách thú vị.
"Mà, dù sao cũng mới là chưa đạt được mục đích, nếu thề không bao giờ làm thế nữa thì tôi tha cho cũng được."
"Đừng có đùa! Không phải phạm tội. Tôi và cô ấy được kết nối bởi định mệnh! Cô ấy là của tôi! Đưa cái điện thoại đây! Tao sẽ xóa cái ảnh đó!"
Gã đàn ông lộ rõ vẻ tức giận, hùng hổ lao về phía Hikari──
"Đứa nào đang đùa hả!"
Trước khi hắn kịp đến gần Hikari, cô ấy đá phăng cái ghế gần đó, thị uy.
Rầm! Tiếng động sảng khoái vang lên, gã đàn ông giật thót mình.
Hikari, nếu chỉ nhìn ngoại hình thì là một thiếu nữ vô cùng đáng yêu. Nhìn ngoại hình thì không ai nghĩ cô ấy làm chuyện này. Chính vì thế, khi cô ấy to tiếng và đá ghế, tạo ra sự tương phản hay nói đúng hơn là áp lực cực lớn.
"Nói trước nhé, bạo lực với tôi ở đây cũng là phạm tội đấy. Tôi không phải kiểu ngậm bồ hòn làm ngọt đâu, chắc chắn sẽ kiện, truy cùng đuổi tận đến địa ngục, nên liệu hồn."
Cười nhếch mép đen tối, tỏa ra sát khí lạnh lùng, Hikari đối mặt với gã đàn ông mặt cắt không còn giọt máu đang đông cứng. Cắt riêng cảnh này ra thì không biết ai là kẻ ác. Nhưng mà.
"Với lại anh ban nãy bảo, cứ một mình mãi thì cô đơn lắm. Sai bét nhé."
Dù vậy cô ấy tuyệt đối không phải kẻ ác.
"Được ở cùng ai đó đúng là hạnh phúc....... Nhưng hai người ở bên nhau mà hạnh phúc, là vì đó là người mình thích. Không phải ai cũng được. Ít nhất với tôi là thế."
Cô ấy quán triệt chính nghĩa của mình một cách sảng khoái.
"...... Thế, sao nào? Thề không bao giờ quấy rối tình dục kiểu đó nữa không? Thề thì tôi xóa ảnh. Không thề thì tôi đăng lên mạng."
"Biết rồi! Tao thề! Tao thề!"
Gã đàn ông mở cửa quán như chạy trốn, định lao ra.
"Này này, anh gọi món gì trong quán chưa đấy? Tiền nong đâu? Định ăn quỵt à."
"...... Hừ."
Gã đàn ông rút tờ tiền trong ví ra một cách thô bạo, đập mạnh xuống bàn thanh toán gần cửa.
"Khỏi thối! Nhớ đấy, giữ lời đấy! Xóa cái ảnh đó đi!"
Bỏ lại câu thoại đậm chất phản diện, cánh cửa đóng sầm lại. Tiếng bước chân chạy trốn xa dần bên ngoài.
"...... Hikari, đừng làm mấy chuyện nguy hiểm quá."
"Ơ, tại có anh ở cùng mà."
"Hả? Anh thì liên quan gì."
"Hẹn hò mà, tâm lý thiếu nữ muốn thể hiện mặt ngầu cho người yêu xem đấy."
"...... Ơ? Thật á?"
"Sao nào, đáng khen không. Thế nào? Đổ đứ đừ lại chưa?"
"Ơ, à, ừ... Anh thấy em đúng là người phụ nữ tuyệt vời thật."
Hành động vừa rồi có hợp với từ tâm lý thiếu nữ không thì chưa biết. Nhưng hành động để giúp người gặp nạn thì Hikari đúng là tuyệt thật. Dù thật lòng tôi không muốn cô ấy làm mấy chuyện nguy hiểm gây thù chuốc oán với mấy gã điên.
"Đúng không. Nào, khen em giỏi quá đi, xoa đầu em không tiếc tay đi nào."
"Ơ, không, cái đó."
Xoa đầu thì không ghét. Nhưng mà từ nãy đến giờ cô nhân viên bị bỏ mặc, thế có ổn không.
Ngoài gã đàn ông kia thì không có khách nào khác, quán nhỏ, ngoài cô nhân viên bị làm phiền thì không thấy ai. Nhưng mà cứ thế tán tỉnh trước mặt cô nhân viên đang ngơ ngác thì sao nhỉ.
"Xoa đi."
Ra lệnh luôn. Đành phải tuân theo thôi.
Tôi xoa đầu cô ấy như mong muốn. Mái tóc đen mượt như lụa. Chạm vào rất thích. Cô ấy được chạm vào cũng nheo mắt vẻ dễ chịu.
Nếu ví cô ấy với động vật, chó hay mèo thì chắc chắn là mèo, nhưng riêng khoảnh khắc này thì giống con chó được chủ khen.
"Cái đó... cảm ơn quý khách nhiều ạ~"
Lúc đó, cô nhân viên nãy giờ im lặng, cười hiền lành cúi đầu. May quá cô ấy không để tâm chuyện chúng tôi đột nhiên tán tỉnh nhau trong quán.
"Dù sao cũng là khách hàng, nên phía tôi cũng không thể nói nặng lời được... thật sự là đã được cứu rồi ạ."
Cô gái nói chuyện chậm rãi, nhẹ nhàng như bông. Dáng người nhỏ nhắn, đôi mắt to rũ xuống vẻ buồn ngủ trông rất dễ thương, nhưng trang phục thì như phù thủy. Chắc là đồng phục của quán, áo choàng đen có điểm xuyết bèo nhún.
"Xin lỗi em đá cái ghế nhé, nhưng cứu chị rồi nên xí xóa nha."
"Tất nhiên rồi ạ. Nhờ quý khách mà tôi thoát nạn mà."
"Thế, để cảm ơn, cho em sờ ngực được không?"
"Này này Hikari em nói cái gì thế!"
Dù sao thì với người mới gặp lần đầu thế là không được đâu, tôi túm vai cô ấy kéo lại.
"Tại to lắm luôn ấy. To cực."
"Đã bảo thôi đi! Quấy rối tình dục đấy!"
Đúng là cô nhân viên, so với chiều cao thì ngực rất lớn. Nhưng nói thẳng trước mặt người ta thế thì khác gì gã đàn ông ban nãy.
"Em nghĩ cùng là con gái chắc được..."
"Vâng, được chứ ạ, cùng là con gái mà. Nếu thế mà coi là cảm ơn được thì xin mời~"
"Ơ thật á? Yeah!"
Được cho phép, mắt Hikari sáng rực, chộp lấy bầu ngực cô ấy. "Oa to thật", "Ghê chưa, như kẹo dẻo ấy" vừa nói vừa nắn bóp nhiệt tình. Cô nhân viên cũng cười rộng lượng với Hikari, và có chút xấu hổ khi bị bóp ngực liên tục. Cái cảnh tượng gì thế này.
"Yuto, đừng nhìn với ánh mắt ghen tị thế. Lúc nào em cho sờ của em."
"Anh không có nhìn với ánh mắt ghen tị."
...... Với lại đừng có nói mấy câu đó tỉnh bơ thế.
Cô nhân viên nhìn sang tôi, lại cười hiền lành mềm mỏng.
"Người yêu ạ? Xin lỗi chưa giới thiệu. Tôi là chủ quán này, 'Biệt thự Kỳ bí - Quán cà phê Ảo tưởng', tên là Seina."
Tên quán không biết là biệt thự hay quán cà phê. Nhưng điều đáng chú ý trong câu nói vừa rồi là.
"Chị là chủ quán?...... Ơ, chị bao nhiêu tuổi rồi ạ?"
"Năm nay một nghìn ba trăm hai mươi tám tuổi ạ."
"...... Hửm?"
"Tôi là phù thủy mà. Phù thủy thì bất lão bất tử."
Ở đây thiết lập kiểu đó à. Kiểu phiên bản phù thủy của Maid Cafe.
"...... Đùa thôi ạ. Thỉnh thoảng cũng có khách hiểu lầm như vị khách ban nãy, nhưng quán tôi hoàn toàn không phải quán kiểu gái gú sờ soạng đâu nhé~. Tuy nhiên, không nên hỏi tuổi phụ nữ một cách suồng sã đâu ạ? Xui thì chết đấy ạ~. Ufufu."
"Đúng đúng. Tiếc mạng thì tự trọng đi."
Hikari cũng gật đầu đồng tình với Seina. Chà, đúng là tôi hỏi thế cũng thất lễ. Tôi xin kiểm điểm. Và từ việc là chủ quán và không trả lời tuổi thật, tôi đoán Seina chỉ có gương mặt trẻ con thôi chứ tuổi tác cũng kha khá rồi.
"Nè─, mà công nhận, chỗ này thú vị thật đấy."
Hikari nhìn quanh với vẻ mặt như học sinh tiểu học đi tìm kho báu.
Lúc mới vào, vì gã đàn ông kia nên không để ý quán lắm.
Nhưng giờ bình tĩnh nhìn lại, quán này rất cá tính.
Không giống quán cà phê mà giống bảo tàng nhỏ hơn. Bốn bức tường treo đầy những bức tranh kỳ lạ như bài Tarot trong khung kính. Sâu bên trong, gần nhà vệ sinh là tấm thảm treo tường hình ma trận.
Trên kệ cạnh bàn thu ngân bày la liệt la bàn lớn, đèn thần như có thần đèn chui ra, tượng động vật kỳ dị, quả cầu thủy tinh lớn như của thầy bói... toàn những thứ lạ lùng hiếm thấy trong đời sống hàng ngày.
Đúng là kỳ bí và ảo tưởng. Không giống Nhật Bản hiện đại mà như quán xá trong thành phố giả tưởng của game.
"Quý khách. Quý khách có biết kỳ bí là gì không ạ?"
Seina lấp lánh đôi mắt rũ to tròn, hỏi chúng tôi.
"...... Là gì ạ?"
"Ufufu. Kỳ bí là."
"Kỳ bí là...?"
"Là sự lãng mạn ạ!"
Hửm?
"Ra là vậy, em hiểu."
"Này này Hikari, hiểu cái gì mà hiểu."
"Không không hiểu mà. Kỳ bí là lãng mạn."
"Quả nhiên là quý khách, rất hiểu chuyện~"
"Đúng đúng. Em là người rất hiểu chuyện đấy."
Hai người vỗ tay phấn khích hợp ý nhau. Quán này kỳ lạ, nhưng chủ quán Seina mới là người kỳ lạ nhất. Hai người này kết hợp lại nguy hiểm quá. Tôi không theo kịp.
"Tóm lại là, tôi cực kỳ cực kỳ thích những điều kỳ bí, phép thuật các kiểu. Nên quán này là nơi tôi bày biện những thứ mình thích theo ý mình, để khách hàng ngắm nghía tùy thích, và thưởng thức trà ngon trong khoảng thời gian tuyệt vời. Là quán tôi mở vì sở thích của mình đấy ạ."
Ra là vậy. Nhưng không thấy nhân viên khác hay khách khứa gì, trông không có vẻ làm ăn phát đạt. Có khi là tiểu thư nhà giàu nào đó mở quán chơi bời... tôi lỡ có cái nhìn hơi xéo xắt.
"Vì thế, xin cứ tự nhiên ạ. Đây là thực đơn, chọn xong thì gọi tôi nhé."
Seina dẫn chúng tôi đến bàn, đặt hai cuốn thực đơn bìa vẽ ma trận như sách phép thuật xuống rồi rời đi.
"...... Sức mạnh kỳ lạ, à. Hikari, em có tin mấy cái đó không?"
"Ừ, tin chứ."
Khẳng định cái rụp. Mà, hôm trước cũng nói chuyện Time Leap, chắc cô ấy thích mấy cái này, cũng không bất ngờ lắm.
"Thế giới rộng lớn mà. Có chứ, mấy chuyện kỳ lạ ấy."
Hikari đang mở thực đơn, mặt khuất sau đó nên tôi không rõ biểu cảm.
Nhưng giọng cô ấy không có vẻ đùa cợt chế giễu, mà nghe khá nghiêm túc.
Đi bộ không mục đích nên chúng tôi mỏi chân và đói bụng, quyết định ăn trưa ở quán Seina. Hikari và Seina tuy khác kiểu nhưng đều là người lập dị nên hợp nhau, sau khi ăn xong chúng tôi còn nói chuyện rất lâu.
"Lần sau nhất định lại đến chơi nhé."
Lúc về, Seina nói thế. Hikari thì, một phần vì tự mình tìm ra quán này chứ không phải qua tạp chí hay mạng, một phần vì thực sự thích Seina.
Nên từ đó, chúng tôi thực sự đến chơi vài lần nữa. Mỗi lần đến lại thấy đồ trang trí kỳ lạ tăng thêm một chút, chúng tôi vừa tận hưởng không khí quán vừa thưởng thức trà và trò chuyện với Seina.
"Ufufu, hai người thành khách quen rồi nhỉ~"
"Đúng thế. Chỗ này thoải mái mà."
"Cơ mà, hai người lúc nào cũng thắm thiết, ghen tị quá đi."
"Đúng không─. Nhưng tên này em không cho đâu nhé."
"Này, Hikari..."
Đừng nói mấy câu làm tôi khó xử chứ. Cặp đôi ngốc xít à. Không bình tĩnh nổi, tôi nhấp ngụm trà lấp liếm.
"Ufufu. Nhất định phải mời tôi đến đám cưới hai người nhé. Hikari mặc váy cưới chắc chắn sẽ đẹp lắm, mong chờ quá đi."
Tôi suýt phun trà. Không, nói thế có sớm quá không. Bọn tôi mới học cấp ba thôi mà.
...... Thì, trước đây tôi cũng từng nói với Hikari, tất nhiên là tôi cũng muốn được ở bên nhau mãi mãi.
"Tất nhiên rồi─. Ơ nhưng mà, không phải xã giao mà chị đến thật à? Em chưa rõ lắm, nhưng mấy chị người quen cứ lầm bầm là đám cưới tốn tiền mừng nên không muốn bị mời đâu."
"Chà, cũng có người như thế....... Nhưng đối với sự việc, ý nghĩa hay cảm xúc thế nào là tùy mỗi người. Có người nghĩ đám cưới tốn tiền vô nghĩa, cũng có nhiều người không nghĩ thế."
Seina lúc đó nói với giọng nghiêm túc hơn một chút, và mỉm cười.
"Hơn nữa, tôi thích hai người. Được chúc phúc cho hạnh phúc của người mình thích, là điều vô cùng hạnh phúc đúng không?"
Mềm mỏng. Seina là người có nụ cười như thế. Trang phục phù thủy nhưng không hề đáng sợ, có bầu không khí làm dịu lòng người xung quanh.
Hikari nhìn nụ cười đó, cũng cười theo phu phu.
"Thế thì em mời thật đấy. Nhất định phải đến nhé. Em sẽ cho xem cô dâu đẹp nhất thế giới."
Hikari cao hứng ưỡn ngực, Seina cũng rạng rỡ hơn.
"Ufufu, mong quá. Hứa nhé, cả hai người."
Lời hứa đã không được thực hiện.
Chính xác là, không thể thực hiện được nữa.
"Nào, Yuto-san. Sắp đến điểm tiếp theo rồi nhỉ? Cố lên chút nữa, lấy tinh thần đi bộ nào."
Tôi vừa xem bản đồ trên điện thoại, Crescent ghé vào xem vị trí hiện tại và nói.
Trước khi đến quán Seina, chúng tôi ghé cửa hàng tiện lợi gần đó. Mua khăn giấy ướt và xịt khử mùi, chỉnh trang lại vẻ ngoài dù chỉ là biện pháp tạm thời. Sáng nay tôi đã gội đầu ở vòi nước công viên, nhưng vẫn chưa được tắm rửa đàng hoàng.
Thực ra ở khách sạn hay quán net thì tốt, có vòi sen.
Nhưng tôi mới là học sinh cấp ba, tiền nong không dư dả. Hơn nữa chuyến đi này không biết kéo dài bao lâu, đi đến đâu, nên phải tiết kiệm.
"Lúc ở trường thì tôi đợi ở xa... Lần này vào quán, tôi vào cùng được không?"
"...... Ừ. Chủ quán Seina là người cuồng những điều kỳ bí, chắc không để tâm mấy kẻ khả nghi đâu."
Có khi còn thấy hứng thú. Lần đầu đến mà gặp loại biến thái kia thì không được, nhưng Crescent tuy ngoại hình khả nghi nhưng thái độ lịch sự, chắc không sao.
"Đây rồi....... Lâu lắm mới đến..."
Đến trước quán, tôi đặt tay lên nắm cửa. Mở cánh cửa này ra là gặp lại Seina sau bao lâu.
Và tôi phải báo tin Hikari mất cho chị ấy.
"......"
Hít một hơi lấy can đảm, tôi mở cửa. Leng keng, chuông báo vang lên.
"Kính chào quý khách... ôi chao!"
"Lâu rồi không gặp, chị Seina."
Vừa vào quán, Seina trong bộ áo choàng đen có bèo nhún quen thuộc đã tiến lại gần.
"Là Yuto-san đấy à. Lại còn dẫn theo một vị khách kỳ lạ nữa nhỉ?"
Quả nhiên, người cuồng kỳ bí và bản thân cũng khá lập dị như Seina không tỏ thái độ khó chịu với gã đàn ông đội đầu mèo.
"Cơ mà, hôm nay Hikari đâu rồi? Không đi cùng nhau, lần đầu tiên đấy nhỉ."
Seina ngó nghiêng tìm Hikari.
"A chẳng lẽ, cãi nhau à? Hikari nói gì thì nói, chỉ với Yuto là hay làm nũng muốn được quan tâm thôi. Xoa đầu cô ấy cái là làm hòa ngay ấy mà~"
"Hikari mất rồi ạ."
Đôi mắt Seina, bình thường luôn rũ xuống vẻ buồn ngủ, mở to.
...... Nhưng chỉ trong khoảnh khắc.
"Vậy sao."
Seina lộ vẻ buồn bã, nhưng không hỏi thêm gì nữa.
"Tôi đi chuẩn bị đồ uống nhé. Vẫn trà đen như mọi khi chứ?"
"...... Vâng. Phiền chị ạ."
"Trà đen thì cho tôi trà đá, kèm ống hút nhé."
Tên này, định hút từ dưới lên à. Cởi ra đi cho rồi.
"Đã rõ. Xin đợi một chút ạ."
Seina đi vào trong quầy chuẩn bị đồ uống.
Đáng lo cho việc kinh doanh của quán, hôm nay cũng không có khách nào khác (học sinh đang nghỉ xuân nhưng với người đi làm thì hôm nay là ngày thường. Trước đây tôi và Hikari đến vào chủ nhật thì cũng có khách khác).
Về chuyện của Hikari, đáng lẽ phải hỏi thêm gì đó trong tình huống này. Seina cố tình không chạm vào. Cái này gọi là cách ứng xử của người lớn sao. Seina nhìn trẻ nhưng chắc cũng nhiều tuổi rồi.
...... Tôi biết Seina là người tốt. Tôi biết chị ấy đang quan tâm đến tôi.
Nhưng từ khi biết bệnh tình của Hikari đến giờ, tôi đã nếm trải bầu không khí này vài lần.
Sự căng thẳng và quan tâm như đứng trước tấm kính nứt.
Vừa muốn người ta đừng chạm vào, vừa nghĩ thà bị đập nát ra còn sảng khoái hơn, cái cảm giác khó chịu này. Được đối xử dịu dàng mà lại muốn khóc.
"Chà, ra là vậy. Quán thế này sao. Nội thất tuyệt đấy."
Crescent ngó nghiêng xung quanh. Có hắn trong quán này, cảm giác giả tưởng "fake" càng nồng đậm.
"Xin lỗi đã để đợi lâu."
Lát sau, Seina mang đồ uống ra. Nếu là trà nóng, Seina sẽ tự tay rót vào tách tại bàn.
"Chị Seina."
"Sao thế?"
"Em nói chuyện kỳ lạ được không."
"Chuyện kỳ lạ là tôi thích nhất đấy."
"Chị có biết về 'Reset' không."
Đến giờ, tôi chưa nói chuyện Reset với ai ngoài Crescent. Với người bình thường thì chắc chắn sẽ bị gạt đi "nói cái gì thế?".
Nhưng Seina là người cuồng kỳ bí. Nên chị ấy chắc chắn sẽ không cười nhạo.
Tôi muốn thử nghe ý kiến khách quan từ người khác một lần. Về sự tồn tại của cái gọi là Reset....... Liệu tôi có thể gặp lại cô ấy lần nữa không.
Không bị cấm nói với người khác. Nên việc hỏi này chắc không sao.
Định liếc nhìn biểu cảm của Crescent để thăm dò, rồi nhớ ra là đầu giả, tôi thấy mình thật ngốc. Không thăm dò được biểu cảm. Nhìn hắn không cởi đầu ra mà hút trà đá bằng ống hút, tôi thấy nản.
Tóm lại, không bị ngăn cản tức là nói được.
"Reset? Nút Reset trong game ấy ạ?"
"Cái đó, em cũng không rõ lắm."
"Yuto-san cũng không rõ?"
"...... Chuyện là. Chị xem cái này đi ạ."
Tôi lấy lá thư của Hikari, thứ tôi luôn giữ trong chiếc hộp nhỏ trong hành lý suốt chuyến đi này, đưa cho Seina xem.
"Cái này là..."
Seina đọc lướt qua những dòng chữ của Hikari.
"...... Hừm hừm, ra là vậy, 'Reset'... Chẳng lẽ, vị đi cùng này là người biết về Reset sao?"
"À, vâng..."
"Xin lỗi chưa giới thiệu. Hân hạnh được gặp, tôi là Crescent. Là mèo."
"Chà, chào anh. Tôi là Seina, mong được giúp đỡ."
Seina và Crescent cúi chào nhau. Về mặt hình ảnh thì là phù thủy và người mèo. Cảnh tượng kỳ quặc.
"Vậy, về 'Reset'. Crescent-san không nói cho biết sao?"
"Vâng. Tôi không được phép tiết lộ cho đến khi giải được Bí ẩn của Thế giới."
"Hư~m..."
Seina chống tay lên cằm, suy nghĩ.
"Em đã nghĩ đến khả năng là Time Leap. Nhưng có vẻ không phải."
"Ra vậy. Reset để làm lại. Nhưng không phải Time Leap..."
Chị ấy ngước lên trần nhà, lơ đãng nhìn và sắp xếp suy nghĩ.
"Vậy... đây là giả thuyết của tôi, thế này thì sao?"
Seina giơ ngón trỏ lên, nói.
"Thực hiện Reset. Tức là, chuyển sang thế giới song song (Parallel World)?"
"Thế giới song song..."
"Vâng. Thế giới song song. Đó là điều kỳ bí tuyệt vời của thế giới này. Thế giới không chỉ có một, mà phân nhánh trùng trùng điệp điệp. Tức là ngay lúc này, ở thế giới bên ngoài không phải ở đây, chắc chắn tồn tại thế giới mà Hikari vẫn đang sống bình thường."
Thế giới mà Hikari vẫn còn sống.
Tưởng tượng điều đó vừa là sự cứu rỗi, vừa là tuyệt vọng. Dù có thế giới khác nơi Hikari còn sống, nhưng đó không phải thế giới này, và tôi nếu sống bình thường thì tuyệt đối không thể đến thế giới đó.
"Thế giới mà Hikari không chết, sống bình thường. Thế giới đó tồn tại bên ngoài thế giới này. Nên Yuto-san sẽ 'Reset' thế giới mình đang ở, và Restart ở thế giới khác. Tại thế giới khác không phải ở đây đó, hai người có thể làm lại....... Chẳng phải là như thế sao?"
"...... Nhưng mà. Em đang ở đây mà chuyển sang thế giới song song, thì ở thế giới đó sẽ có hai người em tồn tại sao?"
"A~... Chà, trong vô vàn thế giới song song chắc cũng có thế giới Hikari sống mà Yuto chết, hoặc Yuto chưa sinh ra. Mấy cái điều chỉnh chi tiết đó, chắc cái vị 'Chủ nhân Thế giới' kia sẽ làm chăng?"
"Ra là vậy..."
"...... Tuy nhiên nhé. Về phần tôi, tôi hơi tò mò về vị 'Chủ nhân Thế giới' đó."
Seina liếc nhìn Crescent.
"Sức mạnh ghê gớm như 'Reset'... dùng nó có phải trả giá gì không?"
Crescent vẫn im lặng, chống hai khuỷu tay lên bàn, đan tay trước miệng.
"Ví dụ nhé. Thứ đẹp nhất thế giới là 'sinh mạng con người', và phải dâng nộp nó... chẳng hạn."
"Phu phu. Nói ra điều đáng sợ một cách nhẹ nhàng nhỉ. Dù có khuôn mặt dễ thương thì phù thủy vẫn là phù thủy sao."
Crescent lắc ly làm đá kêu lanh canh như đang nghịch.
"Nhưng mà, vốn dĩ Yuto-san và Seina-san nghĩ phức tạp quá rồi. ──Reset là Reset. Không hơn không kém. Chỉ đơn giản thế thôi."
Nói vẻ ngầu lòi xong, hắn định uống trà đá qua cái miệng đầu mèo một cách bình thường rồi luống cuống "oái" lên. Không biết cố tình hay vô ý, nhưng lần nào cũng làm người ta nản.
"Chủ nhân Thế giới đối với Crescent-san là cấp trên à? Gọi là Chủ nhân nghe có vẻ bề trên, không bị bắt nạt nơi công sở chứ? Ổn không đấy?"
"Phu phu, ổn mà. Không hẳn là cấp trên, là ân nhân."
"Ân nhân, sao?"
"Vâng. Trước đây tôi được Chủ nhân Thế giới cứu giúp. Nên đây là sự trả ơn của tôi."
Ra là vậy. Tôi cũng mới nghe lần đầu.
"Trả ơn à. Đừng có dùng lông của mình để dệt vải đấy nhé?"
"Yên tâm, tôi là mèo chứ không phải hạc."
Không, là người chứ.
...... Là người, đúng không?
Ít nhất tuyệt đối không phải mèo. Nhưng chân tướng dưới lớp vỏ mèo đó là một bí ẩn.
"Tuy nhiên, đúng là bị sai vặt thật. Bắt đi bộ cùng Yuto-san liên tục nhiều ngày thế này."
"Thế thì đúng là công ty đen (bóc lột) rồi. Không, là Thế giới đen chăng~?"
"Thế giới đen, nghe ghê quá..."
Sau đó ba chúng tôi tán gẫu một lúc. Nhưng quả nhiên, về Reset, về Crescent hay Chủ nhân Thế giới, bí ẩn vẫn hoàn bí ẩn.
Sự nôn nóng lại lặng lẽ tích tụ. Đi bộ nhiều thế này mà mới là địa điểm thứ hai, chưa có manh mối gì.
Liệu có khi nào tôi tìm ra "câu trả lời" và kết thúc chuyến đi này không.
Lúc đó, tôi sẽ ra sao.
Là địa điểm do Chủ nhân Thế giới chỉ định, đi bộ mãi mới tới. Tôi đi xem quanh quán xem có gợi ý gì không sau khi nói chuyện với Seina.
Quán nhỏ nhưng kệ bày biện lộn xộn nhiều thứ nên có nhiều cái để xem. Chỗ này mỗi lần đến lại thay đổi cách trang trí một chút, có thêm những thứ lần trước không có. Lần này, trên tường treo thêm chổi phù thủy, gậy gỗ, kiếm mô phỏng kiểu giả tưởng.
"Ufufu, thế nào, bộ sưu tập của tôi. Lúc nào nhìn cũng tuyệt vời nhỉ~?"
"Chị Seina."
"Vâng? Sao thế."
"Cái này là câu hỏi cá nhân, bỏ qua chuyện Reset hay Bí ẩn Thế giới nhé."
"Gì thế? Ngoài tuổi tác ra thì tôi trả lời hết."
"...... Đối với chị Seina. Thứ đẹp nhất trên thế giới là gì."
Thứ đó, vốn dĩ mỗi người một khác, có hàng nghìn hàng vạn câu trả lời.
Chính vì thế, tôi muốn nghe câu trả lời của Seina, không phải câu trả lời Chủ nhân Thế giới mong muốn, không phải câu trả lời chung chung hay của ai khác.
"Thứ đẹp nhất, trên thế giới..."
Seina nhìn lên trần nhà suy nghĩ một chút, nhưng trả lời ngay.
"Phải rồi, đối với tôi... là không gian này chăng."
"A. Quán quan trọng bày biện những thứ chị thích theo ý chị mà nhỉ. Ra vậy, không phải một món đồ cụ thể nào, mà là bản thân cái quán à."
"Cũng đúng, nhưng không chỉ là đồ vật hay trang trí."
"Hả?"
Seina dang rộng hai tay như muốn ôm trọn bầu không khí trong quán.
Và nở nụ cười mềm mỏng.
"Tôi thích những điều kỳ bí, và tin vào sức mạnh kỳ lạ trên thế giới này. Nhưng điều đó đôi khi bị người ta cười nhạo. 'Làm gì có chuyện đó', 'Lớn rồi mà thế không thấy xấu hổ à'....... Nhưng mà, dù ít, vẫn có những khách quen như cậu và Hikari thường xuyên ghé quán. Đó là điều vô cùng quý giá. Vì mọi người không cười nhạo điều kỳ bí mà tôi tin, ngược lại còn thích nó. Thích và luôn đến tận nơi này."
Seina kể về tình cảm với nơi này một cách dịu dàng, nghe thật dễ chịu. Giọng nói lấp lánh như chứa bụi vàng, tô điểm cho không khí nơi đây.
"Những lúc đó, tôi nghĩ thật tốt khi gặp được những người này. Và đó là cuộc gặp gỡ sẽ không có nếu không có quán này. Nên đây là nơi quan trọng đối với tôi. Đối với tôi, đây là nơi kết nối đẹp nhất với mọi người....... Là nơi tôi gặp được hai người."
"...... Đúng thế thật."
Nơi này đẹp. Và Seina khi thẳng thắn tự hào kể về nó, cũng rất đẹp.
Không phải tình cảm nam nữ. Tôi chỉ yêu Hikari. Không phải với tư cách người khác giới, mà tôi thấy chị ấy tuyệt vời với tư cách con người.
"Cảm ơn chị đã trả lời. Bọn em đi đây. Xin lỗi đã ngồi lâu."
"Nói gì thế. Yuto-san thì ngồi bao nhiêu tiếng cũng được chào đón mà."
Tôi gọi Crescent đang ngồi ở ghế, thanh toán rồi định ra khỏi quán.
Vừa mở cửa, Seina gọi giật lại.
"...... Yuto-san."
Seina luôn mỉm cười thong dong.
Nhưng lúc này, vẻ mặt chị ấy hơi đau khổ.
"Hikari, là một cô gái rất lạ... và rất tuyệt vời."
Cơn đau nhói chạy qua lồng ngực.
Lời của Seina không hề ác ý, ngược lại là để tưởng nhớ Hikari.
Nhưng đối với tôi, việc cô ấy bị nhắc đến ở thì quá khứ "là", thật đau đớn.
Quán này vẫn tiếp tục tồn tại ở đây. Nhưng cô ấy không thể đến đây được nữa.
Seina đã trân trọng Hikari. Nhưng thời gian sẽ tiếp tục trôi, bỏ lại Hikari phía sau.
Seina rồi cũng sẽ quên thôi, về cô ấy.
──Sẽ không còn ai mới biết đến cô ấy nữa.
Những người đang biết cô ấy, từ giờ cũng sẽ dần quên lãng.
"Bây giờ, chắc cậu đau khổ lắm. Nhưng mà, dù có thực hiện Reset hay không, chắc chắn sẽ có ngày cậu cười trở lại."
Ngày cười trở lại, sao. Mất cô ấy rồi, mà tôi sẽ có ngày cười lại sao.
Quên cô ấy đi, và cười sao.
Trái ngược với những lời dịu dàng, lồng ngực tôi thắt lại.
"Yuto-san. Tôi cầu mong hạnh phúc cho cậu đấy."
Như để vực dậy tôi đang trống rỗng, Seina mỉm cười dịu dàng.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
