Chương 066: Mật Ngọt Chết Ruồi
Bình minh lại lên, rải nắng xuống Pittsburgh như bao ngày.
Leo bước vào văn phòng tranh cử dựng tạm bằng container ở khu Nam. Theo thói quen, anh cầm lấy tờ báo đặt trên chiếc bàn gấp ngay cửa ra vào.
Đó là tờ Diễn đàn Đô thị, tờ báo vốn được coi là cái loa tuyên truyền đắc lực của Cartwright.
Leo đặt mua nó để theo dõi động tĩnh của kẻ thù, thường là để xem họ bịa ra tin vịt gì về mình. Nhưng hôm nay, bàn tay anh chững lại giữa không trung.
Anh tưởng mình vẫn còn đang mơ ngủ.
Đập vào mắt anh ngay trang nhất là tấm ảnh chụp anh trong buổi diễn thuyết cộng đồng hôm qua. Góc chụp đẹp đến ngỡ ngàng. Ánh nắng rát vàng lên sườn mặt, anh đang xắn tay áo, ngón tay chỉ về phía xa, ánh mắt kiên định và chan chứa hy vọng.
Đây đâu phải phong cách thường thấy của tờ báo này. Xưa nay, họ chỉ toàn chọn mấy tấm ảnh anh đang há miệng trợn mắt, hoặc chỉnh màu tối sầm lại cho giống một gã âm mưu đen tối.
Điều khiến anh rùng mình hơn cả là dòng tít đen trân tráo chạy dài bên trên:
“NIỀM KIÊU HÃNH CỦA PITTSBURGH: BẢN LĨNH CỦA MỘT NHÀ KIẾN TẠO TRẺ”
Dạ dày Leo quặn lên một cơn buồn nôn.
Anh lật nhanh tờ báo, lướt qua nội dung.
Không bôi nhọ. Không tin giả. Không công kích nhân phẩm. Không xuyên tạc chính sách. Toàn bộ bài viết là những lời tụng ca đến lợm giọng.
Bài báo ca ngợi “Kế hoạch Tái thiết Pittsburgh” của anh là “công trình dân sinh hiếm hoi thực sự đi vào thực tiễn trong những năm lại đây”. Nó tán dương cá nhân anh là “tấm gương điển hình cho việc gạt bỏ định kiến đảng phái để tập trung giải quyết vấn đề thực tế”.
Thậm chí ở đoạn kết, tác giả còn dùng giọng văn đầy xúc cảm để viết: “Ở Leo Wallace, ta thấy lại sức sống đã ngủ quên của thành phố thép này. Anh ấy có thể trẻ, có thể bồng bột, nhưng tình yêu cháy bỏng anh dành cho thành phố này xứng đáng để mỗi chúng ta phải ngả mũ kính chào.”
Leo quẳng tờ báo xuống bàn. Tờ báo trượt đi, va vào ly cà phê của Sarah.
“Cái quái gì thế này?” Frank từ ngoài bước vào, trên tay cũng cầm một tờ báo y hệt.
“Lũ khốn này đổi tính rồi hả?” Frank chửi thề. “Mọi hôm chúng hận không thể vẽ chúng ta thành lũ cướp đường đốt nhà, sao hôm nay lại quay sang hát bài ca tụng thế này?”
Sarah ngồi trước máy tính, đôi mày nhíu chặt.
“Không chỉ báo giấy đâu,” cô chỉ vào màn hình. “Mọi người xem cái này đi.”
Trên màn hình là chương trình tin tức buổi sáng của đài truyền hình địa phương. Gã MC nổi tiếng với cái miệng lưỡi độc địa, chuyên cắn xé phe Cấp tiến của Đảng Dân chủ, giờ đây đang nhe nhởn cười trước ống kính, bình luận về chiến dịch của Leo.
“Chúng ta vẫn hay phàn nàn giới trẻ ngày nay quá khích, quá xa rời thực tế,” gã MC nói. “Nhưng anh chàng Wallace đã mang đến một bất ngờ thú vị. Anh ấy không giống gã Cortez chỉ biết hô hào khẩu hiệu. Anh ấy làm thật. Anh ấy sửa đường, xây công viên.”
“Tinh thần thực tế này chính là giá trị cốt lõi mà xã hội ta luôn cổ vũ. Nếu Đảng Dân chủ có nhiều người như anh ấy, môi trường chính trị của chúng ta sẽ lành mạnh biết bao.”
Một luồng hơi lạnh chạy dọc sống lưng Leo. Cảm giác này còn đáng sợ hơn cả khi bị tấn công trực diện.
“Đây là kế tâng bốc để diệt,” Karen bước vào, quăng chiếc túi xách lên ghế, sắc mặt nghiêm trọng.
Cả nhóm chưa kịp bàn tán gì thêm thì ti vi chuyển cảnh sang buổi họp báo tại Tòa thị chính. Thị trưởng Martin Cartwright xuất hiện. Ông ta diện bộ vest xanh thẫm, thần thái phấn chấn, rạng ngời.
Một phóng viên hỏi ông ta nghĩ gì về việc Leo Wallace tuyên bố tranh cử.
Theo lẽ thường, đây là cơ hội vàng để Thị trưởng đương nhiệm vùi dập kẻ thách thức. Ông ta có thể chê bai thiếu kinh nghiệm, nghi ngờ nguồn vốn, hoặc cảnh báo chính sách của Leo sẽ kéo sập nền kinh tế.
Nhưng Cartwright không làm thế. Ông ta nhìn thẳng vào ống kính, nở một nụ cười khoan dung độ lượng.
“Đó là một tin tốt,” Cartwright nói. “Chân lý của dân chủ nằm ở sự cạnh tranh. Cậu Wallace tuy còn trẻ, nhưng những gì cậu ấy làm ở khu Nam thời gian qua, ai ai cũng thấy.”
Ngài thị trưởng dừng lại một nhịp, giọng điệu càng thêm phần chân thành tha thiết.
“Tôi phải thừa nhận, chính quyền thành phố đã có những lúc xao nhãng trong một vài công tác phục vụ cộng đồng. Hành động của cậu Wallace là sự bổ sung quý giá cho những thiếu sót của chúng tôi. Sức trẻ và nhiệt huyết cậu ấy mang lại cho thành phố này là tấm gương để mọi quan chức soi mình học tập.”
“Dù kết quả bầu cử có ra sao, tôi vẫn tin cậu Wallace là tài sản quý báu của tương lai Pittsburgh. Thậm chí, nếu cậu ấy muốn, cánh cửa Tòa thị chính luôn rộng mở chào đón cậu ấy đến để cùng thảo luận sâu hơn về sự phát triển của thành phố.”
Trên tivi, Cartwright hiện lên đầy đạo mạo và cao thượng. Ngoài tivi, trong văn phòng tranh cử, Frank há hốc mồm, mãi không khép lại được.
“Lão già này uống lộn thuốc à?” Frank lẩm bẩm. “Lão đang làm trò gì thế? Lão đi vận động tranh cử hộ chúng ta sao?”
“Không.” Leo nhìn chằm chằm vào nụ cười giả tạo của Cartwright trên màn hình, giọng lạnh băng. “Ông ta đang hạ độc tôi.”
Suốt cả buổi sáng, đội ngũ của Leo chìm trong sự hoang mang tột độ. Chiêu bài này nằm ngoài mọi dự tính. Họ đã chuẩn bị áo giáp để chống lại bôi nhọ, tin giả, và đòn roi hành chính. Nhưng họ không chuẩn bị khiên đỡ cho những lời khen, đặc biệt là lời khen từ chính kẻ thù.
Ethan Hawke ngồi trong góc, lướt xem dữ liệu mạng xã hội.
“Tình hình không ổn,” Ethan lên tiếng. “Tuy truyền thông dòng chính đang khen anh hết lời, nhưng nhiệt độ thảo luận trong nhóm ủng hộ nòng cốt của chúng ta đang xuất hiện biến động tinh vi.”
“Biến động gì?” Leo hỏi.
“Sự ngờ vực,” Ethan đáp. “Người ta hoang mang. Họ không hiểu sao cái tờ Diễn đàn Đô thị sặc mùi tư bản kia lại ủng hộ anh. Họ không hiểu sao Cartwright lại khen anh nức nở. Và sự hoang mang đó đang lên men.
“Thưa Tổng thống, đây là chiến thuật của ông ta sao?” Leo hỏi Roosevelt trong tâm trí.
Giọng Roosevelt vang lên.
“Cartwright cuối cùng cũng chịu động não rồi, hay đúng hơn, kẻ cao tay ấn đứng sau lưng hắn đã bắt đầu chỉ điểm .Chiêu này cao tay hơn gấp trăm lần mấy trò đốt nhà, niêm phong công trường vặt vãnh trước kia.”
Leo hỏi lại trong tâm trí: “Ông ta muốn gì? Làm tôi lơ là cảnh giác ư?”
“Không, con trai ạ. Mục đích của hắn hiểm độc hơn nhiều,” Roosevelt giải thích. “Hắn muốn bứng tận gốc cái rễ của cậu.”
“Hãy nghĩ mà xem, ai là người ủng hộ con? Là những công nhân bị thể chế vứt bỏ, là những thanh niên bất mãn với thực tại, là những người căm thù tầng lớp quyền quý mà Cartwright và Morganfield đại diện.”
“Họ ủng hộ cậu vì cậu là ‘Kẻ thách thức’. Vì cậu đứng ở phía đối lập với Tòa thị chính, đối lập với Tư bản. Cậu là ngọn giáo họ dùng để đâm thủng cái thể chế mục nát này.”
“Thế nhưng bây giờ, cái thể chế ấy lại đột nhiên dang rộng vòng tay, ôm chầm lấy cậu.”
Giọng Roosevelt đanh lại.
“Khi những người ủng hộ cậu bật tivi lên, thấy tên Thị trưởng mà họ căm ghét nhất đang khen cậu; khi họ mở báo ra, thấy cái loa của bọn tư bản đang hát bài ca tụng cậu, họ sẽ nghĩ gì?”
“Họ sẽ không nghĩ là cậu giỏi đến mức khuất phục được kẻ thù đâu. Họ sẽ nghi ngờ: Phải chăng Leo Wallace đã đạt được thỏa thuận ngầm với bọn chúng? Phải chăng cậu đã bị mua chuộc? Phải chăng cậu cũng đã biến chất, trở thành một trong số chúng?”
“Hạt giống ngờ vực một khi đã gieo xuống sẽ nảy mầm điên dại trong lòng người. Nó có sức công phá làm tan rã khối cử tri nòng cốt khủng khiếp hơn bất kỳ lời bôi nhọ trực diện nào. Cartwright muốn nâng cậu từ một ‘Kẻ thách thức của nhân dân’ thành một ‘Tinh hoa được thể chế công nhận’. Một khi mất đi cái mác ‘phản kháng’, trong mắt cử tri, con chẳng là cái thá gì nữa cả.”
Leo quay sang Sarah.
“Sarah, mở phần bình luận trên kênh Youtube và các chủ đề trên X lên. Tôi muốn xem phản ứng mới nhất. Những cái đang diễn ra ngay lúc này.”
Sarah gõ phím, chiếu màn hình lên tường.
Quả nhiên, gió đã đổi chiều.
Bên dưới những bài báo tâng bốc của truyền thông dòng chính, phần bình luận không còn là những tiếng hò reo ủng hộ đồng lòng như trước.
Những âm thanh chói tai bắt đầu xuất hiện và lan nhanh như virus.
“Sao tờ báo rác rưởi Diễn Đàn lại khen Leo? Vụ này có mùi à nhe.”
“Cartwright bảo chào đón anh ta đến Tòa thị chính? Chắc là đã thỏa thuận xong xuôi chia chác các kiểu rồi chứ gì?”
“Biết ngay mà, quạ nào mà chả đen. Cái gì mà kế hoạch tái thiết, chắc lại là trò kiếm vốn chính trị để sau này chui vào biên chế thôi.”
“Bố nhìn thấu rồi, lại một gã ngụy quân tử được kết nạp.”
“Alex Cortez trước kia tuy ngu nhưng ít ra còn dám chống đối thật. Còn tay Wallace này, nhìn đi nhìn lại giống hạt giống đỏ được phe Kiến chế cơ cấu hơn.”
Thậm chí, một số ủng hộ viên trẻ tuổi cực đoan bắt đầu đăng bài chất vấn trực diện:
“Leo, anh cần giải thích! Tại sao lũ tư bản lại vỗ tay cho anh? Anh đã phản bội chúng tôi phải không?”
Frank đọc những dòng bình luận đó, mặt đỏ gay vì tức giận.
“Lũ khốn này nói nhảm cái gì thế?” Frank gầm lên. “Chúng ta phản bội? Lúc chúng ta ăn đất nằm sương ngoài công trường thì bọn chúng ở đâu? Cartwright khen vài câu mà nó cũng tin sái cổ à?”
“Đó là bản tính con người, Frank ạ.” Karen nói lạnh lùng. “Cử tri vốn đa nghi, nhất là khối cử tri cấp tiến. Họ mang bản năng thù địch với mọi động thái thân thiện từ quyền lực. Cartwright đã lợi dụng triệt để điểm này.”
Leo nhìn trân trân vào những dòng nghi vấn cứ nhảy liên tục trên màn hình.
Anh rơi vào thế tiến thoái lưỡng nan. Nếu anh đứng ra chửi bới Cartwright, bảo “Tôi đếch cần ông khen”, thì anh sẽ trông giống một kẻ hằn học, thiếu văn hóa, một con chó dại không biết điều. Điều đó lại càng củng cố cho cái cáo buộc anh là kẻ “cực đoan, nguy hiểm”. Còn nếu anh nhận những lời khen đó, dù chỉ là một câu cảm ơn xã giao, thì coi như anh tự đóng dấu xác nhận cho cái nghi án “liếc mắt đưa tình” với phe kiến chế.
Làm gì cũng sai.
Nhưng nếu cứ im lặng để mặc dư luận lên men, ai biết cơn bão này sẽ cuốn anh đi xa đến đâu.
Cartwright đang đứng trên đỉnh cao đạo đức, mỉm cười tung lưới xuống. Còn Leo giống như con cá trong lưới, càng giãy giụa, lưới càng siết chặt.
“Đây mới là cuộc đấu chính trị thực thụ, con trai ạ. Mấy trò phóng hỏa, niêm phong trước chỉ là trò lưu manh. Còn đây, mới là thủ đoạn của chính khách. Giết người không dao.”
Leo đứng dậy, bước ra cửa sổ.
Ngoài kia, trên công trường, công nhân vẫn đang hăng say làm việc.
Nhưng Leo biết, bầu nhiệt huyết thuần khiết ấy sẽ sớm bị màn sương độc của dư luận bao phủ.
Nếu không sớm phá thế cờ này, virus ngờ vực sẽ lây lan từ mạng ảo ra đời thực, và cuối cùng, nó sẽ gặm nhấm nát bấy niềm tin mà anh đã dày công gây dựng.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
