KIẾN THIẾT HOA KỲ: QUẢN LÝ TRANH CỬ CỦA TÔI LÀ ROOSEVELT

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 53

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 849

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 17

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 504

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 457

Tập 01: - Chương 064: Tổng Tấn Công

Chương 064: Tổng Tấn Công

Ba mươi phút sau, Montoya ngồi trong xe riêng, rút điện thoại bấm số máy riêng của Sanders.

Chỉ một hồi chuông đã có người nhấc máy. Lão già cứng đầu ấy rõ ràng đã luôn chầu chực cuộc gọi này.

“Daniel, tôi đây.”

“Thỏa thuận xong rồi.”

“Quyền truy cập dữ liệu của Pittsburgh sẽ được khôi phục hoàn toàn trước chín giờ sáng mai. Chủ tịch ủy ban địa phương sẽ đích thân xin lỗi Wallace, nhận là do sơ suất trong công tác.”

Đầu dây bên kia vang lên tiếng hừ nhẹ.

“Tốt. Vậy chúng tôi phải trả cái gì?”

“Thứ Ba tuần sau, bỏ phiếu điều khoản bổ sung Dự luật Phục hồi Kinh tế Khu vực,” Montoya không rào trước đón sau, nói thẳng. “Tôi muốn nhìn thấy ba mươi phiếu thuận màu xanh. Không phiếu trắng, không vắng mặt, không lý do lý trấu.”

“Chốt,” Sanders đáp gọn lỏn.

Montoya tiếp tục: “Còn điều cuối cùng, Daniel. Về Pittsburgh.”

“Từ ngày mai, Washington sẽ không nhúng tay vào cuộc bầu cử ở đó nữa. DNC sẽ cắt mọi khoản viện trợ đặc biệt cho Cartwright, cũng như ngừng mọi can thiệp hành chính nhắm vào Wallace.”

“Đổi lại, ông và phe cánh của mình cũng không được biến Pittsburgh thành sàn diễn chính trị. Các ông không được phép huy động nguồn lực toàn quốc để dội bom rải thảm xuống khu vực bầu cử đó nữa.”

“Trả Pittsburgh lại cho người Pittsburgh.”

“Để hai ứng viên tự định đoạt thắng thua bằng bản lĩnh của chính mình.”

Đầu dây bên kia lặng đi một thoáng.

Sanders đang cân đo đong đếm. Dù có chút không cam lòng vì không thể thanh trừng tận gốc đám quan liêu chơi bẩn, nhưng ông biết đây là kết quả tốt nhất có thể đạt được.

Ông đã giữ được không gian sinh tồn cho Leo, tháo bỏ vòng kim cô trên đầu cậu chàng.

Đồng thời, ông đã dằn mặt cả Washington, cho họ thấy sức mạnh của phe Cấp tiến: Kẻ nào dám động đến người của tôi, tôi sẽ cho cả Quốc hội ngừng hoạt động.

Sự răn đe ấy còn giá trị hơn thắng thua nhất thời.

Còn về việc để Leo và Cartwright đấu tay đôi sòng phẳng...

Sanders nhớ lại ánh mắt của chàng trai trẻ trong bữa tiệc ở Philadelphia, nhớ lại lời hứa “che ô” đầy khí phách qua điện thoại.

Ông tin vào chàng trai ấy.

“Được,” Sanders chốt hạ. “Chúng tôi chấp nhận thỏa thuận.”

“Tốt lắm,” Montoya thở phào nhẹ nhõm. “Vậy nhé. Ngủ ngon, Daniel.”

“Ngủ ngon, Cord.”

Điện thoại ngắt.

Một cuộc khủng hoảng chính trị suýt châm ngòi cho nội chiến Đảng Dân chủ và đe dọa cả cục diện bầu cử giữa nhiệm kỳ, cứ thế tan biến vào hư không chỉ sau vài cú điện thoại và một ly rượu.

Trong những căn phòng mịt mù khói thuốc này, không có chính nghĩa, không có tà gian, chỉ có những toan tính và sự cân bằng quyền lực trần trụi.

Đó chính là cách Washington vận hành.

Trong văn phòng container, Karen Miller ngồi trước máy tính, ngón tay vô thức nhấn nút F5 liên tục để làm mới cái giao diện đăng nhập đỏ lòm, dù cô biết thừa nếu không có lệnh từ Washington, cái màn hình này sang năm vẫn thế.

Đột nhiên, tiếng chuông điện thoại bàn réo vang.

Leo nhấc máy.

“Ủy ban Tái thiết Đô thị Pittsburgh xin nghe.”

Đầu dây bên kia truyền đến một giọng nói đã luống tuổi, lúc này nghe rõ vẻ sượng sùng và đầy miễn cưỡng.

“Tôi là Robert Hammond, Chủ tịch Ủy ban Dân chủ Quận Allegheny.”

Leo nhướng mày, ra hiệu cho mọi người trong phòng giữ im lặng.

“Chào ngài Chủ tịch Hammond. Tôi có thể giúp gì cho ông?”

“Ông Wallace,” Hammond ấp úng. “Tôi gọi để thông báo một việc. Về vấn đề đội ngũ tranh cử của ông không đăng nhập được hệ thống VAN... chúng tôi... chúng tôi đã rà soát nội bộ kỹ lưỡng.”

“Kết luận thế nào?” Leo hỏi tỉnh bơ.

“Đó là một sự cố kỹ thuật cực kỳ đáng tiếc,” Hammond nói như trả bài. “Thuật toán bảo mật chạy ngầm của chúng tôi bị lỗi, nhận diện sai tài khoản của ông là rủi ro cao. Ông biết đấy, an ninh mạng bây giờ phức tạp lắm, hệ thống đôi khi nhạy cảm thái quá.”

“Chúng tôi đã can thiệp thủ công để mở khóa. Từ giờ, ông có thể truy cập cơ sở dữ liệu bình thường.”

Đầu dây bên kia ngập ngừng một chút, rồi thốt ra câu nói mà một kẻ bề trên ghét phải nói nhất.

“Về những bất tiện đã gây ra, thay mặt Ủy ban, tôi gửi đến ông lời xin lỗi chân thành nhất.”

“Cảm ơn ngài đã rà soát, Chủ tịch Hammond,” Leo đáp nhẹ tênh. “Sự cố kỹ thuật là khó tránh khỏi mà, sửa được là tốt rồi. Chúc ngài một ngày tốt lành.”

Leo gác máy.

Mọi ánh mắt trong phòng dán chặt vào anh.

Leo quay sang Karen, chỉ vào màn hình máy tính.

“Thử lại đi.”

Karen hít một hơi sâu, ngón tay run run nhấn phím Enter.

Màn hình chớp nháy. Khung cảnh báo đỏ lòm tuyệt vọng biến mất, thay vào đó là thanh loading màu xanh dương quen thuộc.

Vài giây sau, bản đồ dữ liệu chi chít và danh sách cử tri trải dài kín đặc màn hình.

“Vào được rồi!” Sarah không kìm được hét lên. “Vào được thật rồi!”

Frank tuy mù tịt công nghệ nhưng cũng hiểu chuyện gì vừa xảy ra. Ông đấm mạnh tay xuống bàn cái rầm đầy phấn khích.

Đúng lúc đó, điện thoại cá nhân của Leo rung lên. Số lạ.

Leo bước ra cửa sổ, bắt máy.

“Tôi là Sanders đây. Ổn chưa?”

“Ổn rồi, thưa ngài Thượng nghị sĩ,” Leo phóng tầm mắt ra ngoài. “VAN đã mở, Chủ tịch Hammond vừa đích thân gọi điện xin lỗi.”

“Tốt,” giọng Sanders thoáng chút mệt mỏi. “Vì cái tài khoản của cậu mà tôi đắc tội không ít người ở Đồi Capitol đấy. Lão cáo già Montoya suýt thì sống mái với tôi.”

“Cảm ơn ngài, Thượng nghị sĩ.”

“Đừng vội cảm ơn. Tôi chỉ mới giúp cậu dọn sạch rác rưởi trên sàn đấu thôi.” Sanders nói, “Washington đã cam kết với tôi rồi. Trong cuộc bầu cử sơ bộ sắp tới, Ủy ban Quốc gia Đảng Dân chủ sẽ giữ thái độ trung lập tuyệt đối. Nghĩa là họ sẽ không bơm thêm cho thần đằng Cartwright bất cứ xu nào, cũng không cung cấp dữ liệu hay hỗ trợ hành chính gì sất.”

“Họ rút tay rồi, Leo.” Sanders ngưng lại một nhịp, rồi nghiêm giọng nói. “Bây giờ, trong lồng sắt chỉ còn lại cậu và hắn. Tôi đã giúp cậu chắn tên bắn lén từ bên trên, nhưng có thắng được trận giáp lá cà bên dưới hay không là tùy thuộc vào cậu. Cartwright tuy là quan liêu vô dụng nhưng hắn ngồi cái ghế đó tám năm, gốc rễ sâu hơn cậu nhiều. Nói tôi nghe, cậu có hạ được hắn không?”

Bàn tay cầm điện thoại của Leo siết chặt.

“Thưa Thượng nghị sĩ, đã không còn trọng tài thiên vị, thì không ai cản nổi tôi nữa,” Leo khẳng định chắc nịch. “Tôi sẽ khiến ông ta thua tâm phục khẩu phục.”

“Được, tôi chống mắt chờ xem kịch hay của cậu.”

Điện thoại ngắt.

Cùng thời điểm đó, tại Tòa thị chính Pittsburgh.

Thị trưởng Martin Cartwright cầm điện thoại, mặt cắt không còn hột máu.

Đầu dây bên kia là một trợ lý cao cấp của Văn phòng Lãnh đạo Dân chủ Hạ viện.

“Ngài Thị trưởng, tôi nghĩ tôi đã nói rất rõ.”

Giọng gã trợ lý lạnh lùng, xa cách, không còn chút thân tình vồn vã ngày nào.

“Washington vô cùng thất vọng về chuỗi hỗn loạn gần đây tại Pittsburgh, đặc biệt là trò hề phong tỏa dữ liệu. Nó đã gây phiền toái rất lớn cho giới lãnh đạo Đảng.”

“Nhưng mà... bên trên ám chỉ tôi...” Cartwright cố vớt vát.

“Không có ám chỉ nào hết, ngài Thị trưởng. Chưa bao giờ có,” gã trợ lý thô bạo cắt ngang. “Đó là hiểu lầm. Thái độ của lãnh đạo Đảng bây giờ rất rõ ràng: bầu cử sơ bộ Pittsburgh phải là một cuộc cạnh tranh công bằng và sạch sẽ.”

“Kể từ hôm nay, Ủy ban Quốc gia sẽ ngưng mọi khoản rót vốn đặc biệt cho chiến dịch của ông. Ông cũng không được phép dùng bất kỳ thủ đoạn hành chính phi chính quy nào để ngáng chân đối thủ. Nếu ông còn gây chuyện để phe Cộng hòa nắm thóp, hay chọc giận vị ở Thượng viện kia thêm lần nữa...”

Gã trợ lý bỏ lửng câu nói, nhưng ý tứ thì đã rõ mồn một.

“Tự lo liệu đi, ngài Thị trưởng.”

Tiếng tút dài vang lên trong ống nghe.

Cartwright từ từ buông điện thoại, cả người xụi lơ trên ghế. Ông ta cảm giác như mình vừa bị rút xương sống, mềm oặt như loài thân mềm.

Morganfield tuyên bố trung lập. Washington tuyên bố rút lui. Từ một thị trưởng đương nhiệm quyền uy, cây cao bóng cả, với tài nguyên vô tận, ông ta bỗng chốc trở thành kẻ cô độc bị cả thế giới ruồng bỏ.

Mọi đường dây kết nối với thượng tầng đều đã bị cắt đứt. Giờ đây, ông ta buộc phải trần mình ra chiến đấu tay đôi với gã thanh niên mà ông ta từng khinh rẻ.

“Khốn kiếp!”

Cartwright điên tiết gạt phăng chồng tài liệu trên bàn xuống đất.

Trong tổng hành dinh tranh cử, không khí đã đổi khác.

Ethan Hawke nhìn Leo vừa bước vào sau cuộc điện thoại, ánh mắt không giấu nổi sự kiêng nể.

Là một tinh anh lăn lộn nhiều năm ở Washington, y hiểu hơn ai hết để DNC thu hồi mệnh lệnh, buộc một Roi Đảng như Montoya phải cúi đầu đi dàn xếp, cần một năng lượng chính trị khủng khiếp đến nhường nào.

Và chàng trai trẻ trước mắt, người chưa từng đến Washington quá vài lần này, lại làm được điều đó. Dù là mượn thế, thì đó cũng là bản lĩnh.

Karen Miller cũng vậy. Bà ta nhìn Leo như nhìn người ngoài hành tinh.

“Mọi người sao thế?” Leo nhận ra ánh mắt kỳ quặc của họ.

“Không có gì,” Ethan lắc đầu, cười khổ. “Chỉ đang nghĩ, có lẽ tôi phải đánh giá lại đẳng cấp chính trị của anh rồi. Anh vừa gây ra một trận động đất nhỏ ở Washington đấy, anh biết không?”

Leo không tỏ vẻ đắc ý, ngược lại thở hắt ra một hơi dài, ngồi phịch xuống ghế.

“Tôi biết,” anh nói. “Và tôi cũng biết, trận động đất đó nếu không kiểm soát tốt, người đầu tiên bị chôn vùi chính là tôi.”

Anh cảm thấy nhẹ nhõm, nhưng cũng thấy sợ hãi.

Chiến thắng này, nhìn thì như anh bày mưu tính kế, thực chất là đi trên dây. Anh đã lợi dụng mâu thuẫn giữa Sanders và phe Kiến chế, lợi dụng áp lực bầu cử giữa nhiệm kỳ, tận dụng mọi đòn bẩy có thể.

Nhưng về bản chất, anh vẫn chỉ là một quân cờ trên bàn cờ lớn.

“Được rồi, giờ không phải lúc cảm thán.”

Leo ra lệnh: “Karen, chiếu dữ liệu VAN lên màn hình trái. Ethan, chiếu dữ liệu Bóng lên màn hình phải.”

Máy chiếu khởi động.

Màn hình trái hiện lên chi chít những chấm xanh lam: Đó là cử tri Dân chủ truyền thống từ VAN - đoàn viên công đoàn, người cao tuổi, các hộ gia đình gốc Phi và Latinh lâu đời trong nội đô. Họ là nền tảng chính trị của Pittsburgh suốt mấy chục năm qua.

Màn hình bên phải lấp lánh vô số đốm lửa đỏ rực. Đó là những lực lượng mới được khai quật từ hệ thống dữ liệu bóng: sinh viên đại học, người thuê nhà trẻ tuổi, lao động tự do, những nhà hoạt động môi trường cấp tiến. Họ là những nhóm người từng bị chính trị dòng chính bỏ quên nhưng lại sở hữu tiếng nói khổng lồ trong thời đại số.

Khi hai bản đồ chồng lên nhau, phép màu xuất hiện.

Những khoảng trắng của bản đồ này được bản đồ kia lấp đầy hoàn hảo.

Màu xanh và màu đỏ đan cài vào nhau, phủ kín mọi ngóc ngách của Pittsburgh, từ từng khu phố, từng tòa chung cư đến từng ký túc xá đại học.

Đây là tầm nhìn toàn cảnh mà chưa một chính trị gia Pittsburgh nào, kể cả Cartwright, từng sở hữu.

Leo nhìn bản đồ, đôi mắt rực sáng.

Anh quay lại nhìn những đồng đội của mình.

Frank đang xoa tay phấn khích, chỉ muốn lao ra đường gõ cửa ngay lập tức. Sarah gõ phím lách cách, chuẩn bị những bài tuyên truyền mới. Karen và Ethan chụm đầu đối chiếu phân tích, tìm ra lộ trình vận động tối ưu.

Đây là một đội quân được trang bị tận răng, sĩ khí ngút trời và sở hữu tầm nhìn toàn cảnh.

“Thưa các vị,” giọng Leo đầm mà đanh thép. “Cuộc chiến ở Washington đã kết thúc. Những ông lớn đã ký hiệp ước hòa bình và rút hết quân.”

“Hiện tại, trong cái lồng sắt này chỉ còn lại chúng ta và Cartwright.”

“Không còn cớ lợi dụng, không còn ô dù, không còn thao túng ngầm.”

“Đây là cuộc chiến của chính chúng ta.”

Mọi người đều dừng tay, nhìn Leo, trong mắt họ bùng lên ngọn lửa đồng điệu.

Đúng khoảnh khắc này, giọng Roosevelt vang lên trong đầu Leo.

“Nhìn thấy chưa, Leo? Đây chính là trò chơi quyền lực ở tầng cao hơn.”

“Cậu dùng lòng trung thành, dùng lời tuyên thệ để đổi lấy sự che chở của Sanders, đổi lấy sự công bằng ngắn ngủi này.”

“Nhưng hãy khắc cốt ghi tâm điều này.”

Giọng Roosevelt bỗng đanh lại.

“Sự che chở ấy chưa bao giờ là vĩnh cửu. Hiệp ước hòa bình mà các ông trùm ký kết trong phòng kín có thể bị xé bỏ bất cứ lúc nào nếu lợi ích thay đổi hoặc khủng hoảng mới ập đến.”

“Trong thế giới chính trị, không có chỗ dựa nào là mãi mãi.”

“Sự bảo đảm an toàn duy nhất, chân chính và không thể tước đoạt của cậu, chỉ có một.”

“Đó là ngay tại Pittsburgh này, ngay trên sân nhà của cậu, hãy thắng cuộc bầu cử này thật giòn giã!”

“Thắng cho đẹp, thắng cho triệt để, thắng đến mức khiến tất cả phải câm nín, thắng để họ không bao giờ dám coi cậu là một con tốt thí có thể tùy tiện vứt bỏ!”

Leo gật đầu mạnh trong tâm tưởng.

Anh hiểu.

Mọi nhiễu loạn bên ngoài đã tắt, mọi cái cớ đã bị dẹp bỏ.

Giờ là lúc anh chứng minh bản thân với toàn thế giới.

“Bác Frank, cháu muốn đội của bác trong hai tuần phải gõ cửa hết mười người chấm xanh kia.”

“Sarah, anh muốn những đốm lửa đỏ kia bùng lên thành đám cháy rừng trên mạng xã hội.”

“Karen, Ethan, hai người hãy biến đống dữ liệu này thành đạn dược. Mỗi viên đạn bắn ra phải găm trúng hồng tâm của Cartwright.”

Leo nhìn thẳng vào bản đồ, hạ lệnh tổng tấn công.

“Tiến lên.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!