KIẾN THIẾT HOA KỲ: QUẢN LÝ TRANH CỬ CỦA TÔI LÀ ROOSEVELT

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Hệ Thống Ma Cà Rồng

(Đang ra)

Hệ Thống Ma Cà Rồng

Jksmanga

Khi ánh mặt trời không còn là đồng minh, liệu Quinn sẽ trở thành vị cứu tinh của nhân loại hay là con quái vật đáng sợ nhất lịch sử?

5 0

Tôi đã trở thành Tử Linh Sư trong thế giới Zombie

(Hoàn thành)

Tôi đã trở thành Tử Linh Sư trong thế giới Zombie

Đừng nghĩ rằng chúng mày có thể chết một cách dễ dàng

161 0

Re:Zero: Bắt Đầu Lại Ở Thế Giới Khác (WN)

(Đang ra)

Re:Zero: Bắt Đầu Lại Ở Thế Giới Khác (WN)

Nagatsuki Tappei

Câu chuyện xoay quanh cậu thiếu niên Natsuki Subaru và năng lực Trở Về Từ Cõi Chết cậu nhận được sau khi bị dịch chuyển tới một thế giới song song, thứ giúp cậu quay ngược thời gian để thay đổi số phậ

740 2986

Honnō-ji kara Hajimeru Nobunaga to no Tenka Tōitsu

(Đang ra)

Honnō-ji kara Hajimeru Nobunaga to no Tenka Tōitsu

Hitachinosuke Kankou

Khởi nguồn từ “Shōsetsuka ni Narō”, một bản lịch sử – fantasy thời Chiến Quốc nay chính thức khai màn!

28 522

Lắc cà rốt nếu bạn bị Ma Vương bắt giữ!

(Đang ra)

Lắc cà rốt nếu bạn bị Ma Vương bắt giữ!

Anh họ Jerry

Nhưng mà Ma Vương... có vẻ như đã rất cô đơn.

178 334

Monster? No, I'm a Cultivator!

(Đang ra)

Monster? No, I'm a Cultivator!

AStoryForOne

Chẳng biết bằng cách thần kỳ nào, gã cứ thế mà "số đỏ" đến mức không tưởng, thăng tiến thần tốc theo một cách chẳng giống ai.

13 35

Tập 01: - Chương 063: Cách Washington Vận Hành

Chương 063: Cách Washington Vận Hành

“Phẫu thuật?”

Montoya lắc đầu ngán ngẩm.

“Cái lũ đầu đất các người, suốt ngày chỉ biết rúc trong phòng máy lạnh chúi mũi vào mấy cái bảng biểu vô tri.”

“Các người tưởng đây vẫn là cái thời hai mươi năm trước chắc? Tưởng chỉ cần mấy lão già chụm đầu trong cái phòng mịt mù khói thuốc là định đoạt được ai ngồi ghế ứng viên sao?”

Cơn giận kìm nén bấy lâu trong lòng Montoya rốt cuộc cũng bùng nổ.

Ông ta dí ngón tay thẳng vào mặt Graves, gầm gừ trong cổ họng: “Mở to mắt ra mà nhìn thế giới bên ngoài đi!”

“Các người nghĩ Sanders vẫn là lão già gàn dở đứng hét khẩu hiệu một mình giữa đồng không mông quạnh năm nào hả?”

“Trong tay lão ta bây giờ là danh sách quyên góp của hàng triệu cử tri trẻ! Sau lưng lão là ba mươi lá phiếu sắt đá của khối Cấp tiến tại Hạ viện!”

“Lão ta chỉ cần hô một tiếng là hàng ngàn sinh viên tràn xuống đường, làm tê liệt mọi cuộc mít tinh của các người!”

“Các người đang đánh cược cả nền móng, chấp nhận cái giá là mất trắng toàn bộ cử tri cánh tả, chỉ để đổi lấy một canh bạc giữa nhiệm kỳ vốn dĩ đã bấp bênh! Các người là lũ điên!”

Montoya đi đi lại lại trong phòng, lồng ngực phập phồng.

Ông ta giận không phải vì phe Kiến chế chèn ép phe Cấp tiến. Là Roi Đảng, chính tay ông cũng chẳng ít lần làm những việc dơ bẩn đó. Chính trị bản chất là thanh trừng và loại bỏ.

Thứ khiến ông ta phát điên là sự ngu dốt và ngạo mạn của đám người này.

Trước khi ra tay, họ chẳng thèm đếm xỉa xem đối thủ mạnh yếu ra sao, cũng chẳng dự trù được quyết tâm phản kháng của kẻ thù. Họ ngây thơ tin rằng chỉ cần giở chút thủ đoạn quy trình là gã trai trẻ ở Pittsburgh kia sẽ ngoan ngoãn cúi đầu, và Sanders sẽ phải ngậm đắng nuốt cay.

Kết quả, họ chọc phải tổ vò vẽ.

Và giờ thì bầy ong ấy đâu chỉ đốt người ở Pittsburgh. Chúng đã bay rợp trời về Washington, bay thẳng vào Đồi Capitol, và đang chích điên cuồng vào dây thần kinh yếu ớt nhất của Đảng Dân chủ.

“Cord, chúng tôi đâu lường được...” Graves bị khí thế của Montoya dọa cho tái mét, giọng run run. “Chúng tôi chỉ cho đó là một cuộc tiểu phẫu...”

“Tiểu phẫu?” Montoya cười khinh. “Cắt đứt quyền truy cập dữ liệu của thằng nhóc đó mà các người gọi là cao tay ấn sao?”

“Trong mắt Sanders, đó không chỉ là đánh vào đồng minh, mà là lời tuyên chiến với cả phe cánh của lão!”

“Các người đang gửi thông điệp rằng DNC đã vứt bỏ công bằng, rằng các người quyết tâm thanh trừng sạch toàn bộ phe lão ta.”

“Một khi cái ý nghĩ đó bén rễ trong nội bộ phe Cấp tiến, thì vấn đề không còn là mất vài ghế nghị sĩ nữa, mà là sự phân liệt của Đảng!”

“Nếu Sanders thực sự kêu gọi người ủng hộ ông ta nằm nhà xem tivi vào ngày bầu cử năm sau, hoặc tệ hơn là dồn phiếu cho Đảng Xanh, thì đừng nói là Hạ viện, đến ghế trong Nhà Trắng chúng ta cũng đừng hòng giữ nổi!”

Montoya dừng bước, nhìn thẳng vào khuôn mặt cắt không còn hột máu của Graves.

“Lũ lý thuyết suông các người chỉ biết nhìn số liệu, chả hiểu gì về chính trị. Chính trị không phải là làm toán. Chính trị là nghệ thuật của lòng người, là cảm xúc!”

“Giờ thì hay rồi, gã thanh niên ở Pittsburgh đã hóa thành thánh tử đạo trong mắt phe Cấp tiến, thành nạn nhân đáng thương bị phe Kiến chế chèn ép. Các người đã dâng tận tay Sanders một cái cớ hoàn hảo để lão quậy tưng bừng ở Quốc hội, còn chúng ta thì cứng họng không cãi được nửa lời.”

Graves quệt mồ hôi trán, lí nhí: “Vậy... thế giờ tính sao? Mở lại quyền truy cập cho cậu ta?”

“Hỏi thừa!” Montoya quát lên. “Không những phải mở lại, mà còn phải làm cho thật khéo, phải vuốt mặt nể mũi Sanders, bắc cái thang cho lão bước xuống. Bằng không, cái Dự luật Phục hồi Kinh tế Khu vực chết tiệt kia cứ xác định là nằm chết khô trên sàn Hạ viện đi.”

Montoya biết, trông cậy vào loại quan chức cỡ Graves đi dọn bãi chiến trường này là vô vọng. Ông ta phải đích thân ra tay.

Đây không còn là việc đảng vụ, đây là vấn đề chiến lược sống còn của cả Đảng Dân chủ.

Ông ta cần tìm kẻ đứng sau giật dây tất cả, tay chơi rắn mặt nhất phe Kiến chế.

Montoya bước tới bàn làm việc, nhấc chiếc điện thoại đường dây riêng lên. Ông ta hít sâu để điều chỉnh cảm xúc rồi bấm số.

Hai hồi chuông vang lên, đầu dây bên kia bắt máy.

Một giọng nam trầm, uy nghiêm, pha chút khẩu âm miền Nam vang lên.

“Muộn thế này rồi, Cord. Mong là anh mang đến tin tốt.”

Đó là Lãnh tụ phe Đa số Hạ Viện, Raymond Walker.

“Raymond, ta gặp rắc rối rồi,” Montoya vào thẳng vấn đề.

“Về cuộc bỏ phiếu dự luật kinh tế hả?” Giọng Walker nghe không có vẻ gì là hoảng hốt.

“Nghiêm trọng hơn nhiều,” Montoya siết chặt ống nghe. “Thất bại bỏ phiếu chỉ là triệu chứng. Bệnh căn nằm ở Pittsburgh.”

“Lũ ngu ở DNC, nhân danh ‘thanh lọc đội ngũ’, đã thực hiện một cuộc thanh trừng vụng về tại Pittsburgh và chọc giận Sanders.”

“Bây giờ, Daniel không chỉ bỏ phiếu trắng ở Hạ viện đâu. Lão vừa ra tối hậu thư tại Ủy ban Quy tắc. Chắc ông cũng nghe rồi.”

“Nếu không giải quyết êm thấm vụ Pittsburgh, lão ta sẵn sàng phát động nội chiến toàn Đảng.”

Đầu dây bên kia im lặng. Walker rõ ràng đang tiêu hóa thông tin.

Là thủ lĩnh phe Kiến chế, dĩ nhiên ông ta biết cái “Kế hoạch Thanh lọc” của DNC, thậm chí chính ông ta đã ngầm bật đèn xanh. Nhưng ông ta không ngờ đám cấp dưới lại làm ăn bết bát và để phản đòn đau điếng đến thế.

“Thằng nhóc Pittsburgh đó tên gì?” Walker hỏi.

“Leo Wallace.”

“Wallace...” Walker lẩm bẩm cái tên. “Một kẻ vô danh tiểu tốt chưa từng nghe tên, mà khiến Daniel để tâm cỡ này?”

“Daniel bảo cậu ta đã dựng lên một mô hình kiểu mẫu ở Pittsburgh,” Montoya giải thích. “Cậu ta chứng minh lý tưởng tiến bộ có thể bén rễ ngay tại Vành đai Rỉ sét. Daniel coi cậu ta là mầm non hy vọng.”

“Được rồi,” giọng Walker lộ vẻ mất kiên nhẫn. “Xem ra chúng ta đã đánh giá thấp con tốt này. Cord, ý ông thế nào? Xử lý ra sao?”

“Phải cắt lỗ ngay lập tức,” Montoya đưa ra phán đoán. “Khôi phục quyền truy cập VAN cho Wallace. Bảo DNC cử người đến Pittsburgh, xin lỗi riêng, xoa dịu tình hình.”

“Làm thế DNC sẽ rất mất mặt,” giọng Walker lạnh đi.

“Mất mặt còn hơn mất cả kỳ bầu cử giữa nhiệm kỳ!” Montoya buộc phải cao giọng. “Chúng ta cần phiếu của Sanders, cần khả năng huy động của lão. Lúc này không thể khai chiến toàn diện với lão được.”

“Và Raymond này, ông cần phải nhún mình trước Sanders. Không phải nể mặt thằng nhóc kia, mà là nể mặt Sanders.”

Đầu dây bên kia vọng lại tiếng thở nặng nề.

Rõ ràng, hai chữ “nhún mình” đã chạm vào lòng tự ái của Raymond Walker.

“Nhún mình?” Giọng Walker nén đầy lửa giận. “Cord, ông đang khuyên tôi đi cúi đầu trước cái lão già đến từ Vermont chuyên gây rắc rối đó sao?”

“Ông đang khuyên cơ quan quyền lực tối cao của Đảng đi xin lỗi một thằng nhãi vô danh ở Pittsburgh?”

“Ông có biết làm thế thì uy tín của chúng ta ảnh hưởng ra sao không?”

“Tôi biết!” Montoya cũng gắt lên. “Nhưng nó liên quan đến sự sống còn của dự luật! Đến thái độ của Nhà Trắng!”

“Đủ rồi!” Walker thô bạo cắt ngang. “Tôi không muốn bàn chuyện đầu hàng qua điện thoại, kể cả là đường dây mã hóa. Ông đang ở đâu?”

“Văn phòng,” Montoya đáp.

“Tôi cũng đang ở gần Đồi Capitol,” Walker nói. “Ông biết chỗ đó chứ? Quán Old Cigar ấy. Mười phút nữa gặp tôi ở đó.”

“Chuyện này phải nói chuyện mặt đối mặt.”

“Và này Cord, đừng để tôi nghe thấy hai từ nhún mình từ miệng ông thêm lần nào nữa.”

Tút... tút...

Điện thoại ngắt.

Montoya cầm ống nghe, đứng ngây ra vài giây. Ông ta biết Walker lần này giận thật rồi, nhưng còn lựa chọn nào nữa đâu. Là Roi Đảng, nhiệm vụ của ông ta là xâu chuỗi những hạt ngọc rơi vãi lại với nhau, dù cho đầu sợi có dính phân thì ông ta cũng phải bịt mũi mà xỏ qua.

Montoya ném ống nghe xuống, quay lại nhìn Graves đang sợ xanh mặt.

“Nhìn gì mà nhìn?” Montoya quát. “Tác phẩm của các người đấy!”

“Cút về văn phòng ngay. Chưa có lệnh của tôi thì cấm làm bất cứ trò ngu xuẩn nào, cấm phát ngôn bừa bãi!”

Graves như được đại xá, ba chân bốn cẳng chạy biến khỏi phòng.

Montoya vơ lấy chiếc áo khoác gió trên ghế, khoác lên người. Ông ta nhìn ra ngoài cửa sổ đêm mưa đen kịt.

Đêm nay sẽ dài lắm đây.

Washington D.C., một câu lạc bộ xì gà tư nhân nằm khuất nẻo gần Đồi Capitol. Nơi đây không có biển hiệu, cửa đóng then cài quanh năm, chỉ có thẻ từ hội viên đặc biệt mới mở được.

Danh sách hội viên ở đây gần như bao trọn những cái tên trên đỉnh kim tự tháp quyền lực Washington.

Dưới ánh đèn vàng vọt, không gian đặc quánh mùi thơm nồng của xì gà Cuba thượng hạng quyện với hương rượu whisky ủ lâu năm.

Ở Washington, mùi vị này được gọi là “Mùi của sự đồng thuận”.

Trong góc khuất, trên bộ ghế da, Roi Đảng Cord Montoya đang ngồi đối diện với Lãnh tụ phe Đa số Hạ viện Raymond Walker.

Trên bàn là hai ly whisky không đá và một gạt tàn đầy tàn thuốc.

Raymond Walker là một người đàn ông miền Nam vạm vỡ, kẻ quyền lực bậc nhất của phái Kiến chế.

Người ngoài thường nghĩ Chủ tịch Hạ viện là lãnh tụ tối cao của Đảng. Nhưng giữa cái chợ danh lợi khổng lồ mang tên Đồi Capitol này, ai ai cũng ngầm hiểu: ghế Chủ tịch quá cao và quá chói, nó bị trói buộc bởi quá nhiều nghĩa vụ Hiến pháp rườm rà và những nghi thức xã giao lưỡng đảng giả tạo.

Chủ tịch là bộ mặt của cả Hạ viện, nên luôn phải giữ tôn nghiêm. Còn Lãnh tụ phe Đa số – nhân vật số hai – mới là kẻ cầm lái thực sự của cỗ máy đảng phái này.

Ý chí của ông ta, thường chính là ý chí của Đảng.

Lúc này, sắc mặt ông ta rất khó coi.

“Cord, vừa nãy trên điện thoại ông bảo tôi phải cúi đầu trước lão già điên đó?”

Walker kẹp điếu xì gà to sụ trên tay, giọng hằn học.

“Nếu giờ tôi thỏa hiệp với Sanders, thì sau này còn ai coi cái uy của Ủy ban Quốc gia ra gì? Mỗi một tên phần tử cấp tiến nào ở địa phương hễ thấy ấm ức là chạy lên Washington ăn vạ, thế thì ta còn quản lý cái Đảng này kiểu gì?”

Montoya nâng ly, nhấp một ngụm rượu. Ông ta hiểu sự phẫn nộ của Walker.

Là lãnh đạo, uy quyền là sinh mạng.

Nhưng thân là Roi Đảng, Montoya chỉ quan tâm đến những con số, đến kết quả, đến sự sống còn.

“Raymond, đây không phải là cúi đầu. Đây là cắt lỗ.”

Montoya hạ giọng, cố gắng làm nguội cái đầu nóng của vị lãnh tụ.

“Ông nhìn cục diện xem.”

“Daniel điên thật rồi. Lời đe dọa ở Ủy ban Quy tắc không phải nói chơi. Thất bại trong cuộc bỏ phiếu vừa rồi ở Hạ viện đã chứng minh lão nắm thóp được khối Cấp tiến.”

“Nếu tuần sau bỏ phiếu chính thức dự luật phục hồi kinh tế mà lão ta lại dắt ba mươi phiếu đó làm phản, hay tệ hơn là bỏ phiếu chống, thì chúng ta xong đời.”

Montoya chồm người tới trước, nói nhỏ.

“Nhà Trắng gọi cho tôi ba cuộc rồi. Tổng thống đang ngồi trên đống lửa. Dự luật này là thành tích cốt lõi cho kỳ bầu cử giữa nhiệm kỳ của ngài ấy. Nếu nó chết yểu ở Hạ viện vì nội bộ lục đục, Tổng thống sẽ giết chúng ta.”

“Đánh đổi triển vọng bầu cử giữa kỳ của cả Đảng chỉ vì một cuộc sơ bộ thị trưởng ở Pittsburgh... ván bài này lỗ nặng.”

Walker im lặng, chỉ rít một hơi thuốc sâu, khói thuốc che mờ gương mặt. Ông ta thừa biết là lỗ nhưng nuốt không trôi cục tức này.

“Vậy cứ để lão ta thắng thế sao?” Walker vặn lại. “Thằng nhãi Wallace đó, nếu để nó thắng sơ bộ, chẳng khác nào phát tín hiệu cho toàn bộ phe cực tả trên cả nước.”

“Khuyến khích thêm nhiều ‘Leo Wallace’ đứng lên thách thức người của chúng ta, cướp địa bàn của chúng ta.”

“Đến lúc đó, các bang dao động sẽ càng mất kiểm soát.”

Montoya gật đầu.

“Tôi đồng ý. Không thể để phe Cấp tiến muốn làm gì thì làm.”

“Vì vậy, chúng ta cần một thỏa thuận. Một thỏa thuận vừa giải quyết khủng hoảng trước mắt, vừa kìm hãm sự bành trướng của phe Cấp tiến.”

Walker nhướng mày: “Nói nghe xem.”

Montoya giơ ngón tay trỏ.

“Một, phải hủy phong tỏa dữ liệu ở Pittsburgh ngay lập tức. Tôi biết là người của DNC làm, bảo họ thu tay về. Đồng thời, ép Ủy ban địa phương ra tuyên bố xin lỗi, nói là hiểu lầm kỹ thuật.”

“Đây là giới hạn đỏ của Daniel, là điều kiện tiên quyết để lão giữ thể diện trước đàn em. Chúng ta bắt buộc phải chiều lão.”

Walker hừ lạnh một tiếng, không nói gì, coi như ngầm đồng ý.

Montoya giơ ngón thứ hai.

“Hai, đổi lại, phe Daniel phải nhượng bộ thực chất. Lão ta phải cam kết trong cuộc bỏ phiếu cho Điều khoản bổ sung của Đạo luật Phục hồi Kinh tế Khu vực tuần tới, ba mươi lá phiếu của nhóm Cấp tiến phải là ba mươi phiếu thuận.”

“Không thiếu một phiếu, không có bất ngờ.”

“Đây là giới hạn đỏ của Nhà Trắng, và của chúng ta. Chúng ta buộc phải thông qua dự luật này để lấy thành tích, từ đó củng cố cục diện cho cuộc bầu cử giữa nhiệm kỳ sắp tới.”

Walker gật đầu.

“Rất công bằng. Lão lấy được thể diện, chúng ta lấy được thực lợi. Nhưng thế vẫn chưa đủ. Còn thằng nhãi Pittsburgh thì sao? Nếu nó thắng thật thì tính sao?”

Montoya giơ ngón thứ ba, nụ cười trở nên thâm sâu khó lường.

“Ba, và là quan trọng nhất. Đó là Giải pháp dứt điểm cho vấn đề Pittsburgh.”

“Cả hai phe, chúng ta và Sanders, đều sẽ rút tay hoàn toàn khỏi Pittsburgh.”

Walker ngớ người: “Rút tay?”

“Phải,” Montoya giải thích. “Washington sẽ không can thiệp nữa. Dù là ta hay Sanders, đều ngừng bơm nguồn lực và ảnh hưởng xuống khu vực đó.”

“Biến Pittsburgh thành một đấu trường khép kín. Để thị trưởng đương nhiệm Cartwright và kẻ thách thức Wallace đường đường chính chính đấu một trận trong cái lồng đó. Kẻ nào sống sót bước ra, kẻ đó đại diện cho Đảng ta tham chiến tại vòng bầu cử cuối cùng.”

“Chúng ta chỉ công nhận kết quả.”

Walker bắt đầu nghiền ngẫm đề nghị này.

“Nghe cũng thú vị.”

“Nhưng rủi ro đấy,” Walker chỉ ra điểm yếu, “Nhỡ Wallace thắng thì sao? Ta phải bịt mũi mà công nhận nó à?”

Montoya cười lớn.

“Raymond, ông đánh giá thằng nhóc đó cao quá rồi.”

“Sở dĩ bây giờ cậu ta tỏ ra thức thời, biết kiềm chế, là vì cậu ta biết sức nó chưa đủ để thách thức trực diện hệ thống. Cậu ta không làm ầm lên báo chí, mà thông qua Sanders gây sức ép trong nội bộ đảng, chứng tỏ cậu ta là kẻ thông minh.”

“Nhưng nếu chúng ta tiếp tục nhúng tay vào, dồn nó vào đường cùng, thì lại khác. Lúc đó, cậu ta sẽ sắm vai nạn nhân bị quan lại Washington đàn áp. Cái màn bi kịch đó dễ kích động cử tri nhất.”

“Một khi ta rút tay, khôi phục dữ liệu cho nó, hào quang nạn nhân của nó sẽ tan biến. Cậu ta sẽ phải quay về với thực tại trần trụi của cuộc bầu cử. Mọi thứ sẽ trở lại khuôn khổ của một cuộc đấu sơ bộ.”

“Mà trong cuộc đấu ấy, Cartwright dù gì cũng là thị trưởng đương nhiệm, kinh doanh 8 năm, có cơ sở, có độ nhận diện, lại còn lão tài phiệt Morganfield chống lưng. Trên một chiến trường công bằng, một gã thò lò mũi xanh không gốc gác muốn hạ bệ một thị trưởng gạo cội, cửa thắng gần như bằng không. Chúng ta rút tay, thực chất là đang giúp Cartwright.”

“Nếu với ưu thế đó mà Cartwright vẫn thua...” Montoya nhún vai, “thì chỉ có thể trách gã là đồ phế vật hết cứu, ngữ ấy cũng chẳng xứng đại diện cho Đảng ta.”

“Còn nếu Wallace thực sự thắng bằng thực lực, chứng tỏ cậu ta có bài ở Vành đai Rỉ sét ấy. Lúc đó chèo kéo cậu ta cũng chưa muộn.”

Walker dụi mạnh điếu xì gà vào gạt tàn.

Ông ta là người thực dụng. Phương án của Montoya tuy khiến ông ta mất cơ hội trực tiếp đàn áp phe Cấp tiến, nhưng lại giải quyết êm thấm khủng hoảng trước mắt, giữ được dự luật quan trọng cho Nhà Trắng, mà vẫn để ngỏ cửa thắng cho phe Kiến chế ở Pittsburgh.

Một giao dịch cắt lỗ điển hình. Ở Washington, không gì là không thể giao dịch, miễn là được giá.

“Được,” Walker chốt hạ. “Làm theo lời ông.”

“Ông đi lo phía Daniel. Tôi đi xử lý đám đần độn ở DNC.”

“Nhưng, Cord, ông nhắn với Daniel rằng đây là lần cuối cùng.”

“Nếu tuần sau bỏ phiếu mà lão dám giở trò, tôi thề dù có thua bầu cử giữa nhiệm kỳ, tôi cũng sẽ thanh trừng lão và đám tín đồ của lão ra khỏi mọi ủy ban.”

“Đã rõ,” Montoya đứng dậy. “Tôi sẽ khiến lão hiểu.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!