Không thể nào, hóa ra màn kịch 'cô vợ hoàn hảo' đã sớm bị ngươi nhìn thấu sao?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ Võ Sư Tóc Hồng Khốn Kiếp Của Học Viện

(Đang ra)

Nữ Võ Sư Tóc Hồng Khốn Kiếp Của Học Viện

jjangppareuntokki

Vậy mà tôi lại chuyển sinh thành một người như thế.

280 1196

Đây là Solomon, đến từ Phòng Xúc tiến Thống trị Thế giới.

(Đang ra)

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

(Đang ra)

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

Hán Đường Quy Lai - 漢唐歸來

Vinnie, người đầy tham vọng và đã thổ lộ tình yêu của mình với công chúa thời thơ ấu trong nhiều năm, đã bị từ chối trước công chúng. Bông hồng bị giẫm đạp một cách tàn nhẫn, và cô gái đã thờ ơ bỏ đi

525 29466

Fate/strange Fake

(Đang ra)

Fate/strange Fake

Ryohgo Narita

Cốt truyện xoay quanh một Cuộc Chiến Chén Thánh được sao chép một cách thiếu sót từ Cuộc Chiến Chén Thánh lần thứ ba ở Fuyuki. Sau khi kết thúc Cuộc Chiến Chén Thánh lần thứ ba, các pháp sư từ một tổ

83 446

Tập 01 - 95 Âm thanh của âm nhạc

95 Âm thanh của âm nhạc

Lamia nghe thấy một âm thanh rất đặc biệt — đó là âm nhạc.

Nếu cô nhớ không lầm, thứ âm thanh này được gọi là âm nhạc.

Lâu đài Ma Vương chẳng bao giờ có những thứ như vậy.

Đám Ma tộc đó chỉ biết hừ hừ hả hả như đang hát rap để khoe khoang sức mạnh cơ bắp của mình.

Chỉ mấy Mị ma biết tận hưởng cuộc sống mới thỉnh thoảng ngân nga vài khúc nhạc học lỏm từ nhân loại.

Nhưng với mấy gã Ma tộc cục súc, những khúc nhạc nhẹ nhàng thiếu lửa này chẳng khác nào sự sỉ nhục vào lòng tự trọng chiến binh của chúng.

Tiếng đàn dây du dương nhưng có chút gượng gạo, đứt quãng truyền đến từ dưới gốc cây đại thụ bên cạnh thảm cỏ của viện mồ côi.

Nó giống như tiếng ve kêu giữa buổi trưa hè, những âm thanh rời rạc chắp vá lại với nhau mang theo một sự chấp niệm non nớt.

"Âm thanh gì thế nhỉ?"

Lamia dừng bước, nghiêng tai lắng nghe, đôi mắt đỏ rực lóe lên tia tò mò.

Đối với cô, âm thanh này vừa lạ lẫm vừa mới mẻ.

Valder cũng nghe thấy, anh xác định phương hướng rồi nhìn về phía gốc cây đại thụ, thấy một đứa trẻ đang ngồi giữa đống nhạc phổ.

"Là guitar. Một loại nhạc cụ dân gian, âm thanh khá êm dịu, rất nhiều đứa trẻ yêu thích."

"Guitar?"

Lamia lặp lại từ ngữ xa lạ này, đôi chân vô thức bước về phía phát ra âm thanh.

Valder đi theo, và cả Zelin nữa – cái bóng đèn nãy giờ vẫn giữ khoảng cách để quan sát hai người họ phát cơm chó – cũng tò mò bám đuôi.

Dưới bóng râm của cây đại thụ, một cậu bé khoảng mười tuổi, nước da rám nắng đang ôm một cây guitar gỗ trông khá cũ kỹ, vụng về gảy từng dây đàn.

Bên cạnh cậu trải vài tờ nhạc phổ đã cũ, giấy đã quăn mép và ngả vàng.

Nhưng may mắn là các nốt nhạc bên trên vẫn còn rõ ràng.

Lamia không đột ngột tiến lại gần mà chỉ đứng cách đó vài bước, lặng lẽ quan sát.

Ánh mắt cô dừng lại trên những ngón tay đang gảy đàn của cậu bé, rồi lướt qua những ký hiệu giống như nòng nọc trên bản nhạc.

Cuối cùng, cô tập trung vào sự rung động nhẹ nhàng của thùng đàn guitar.

Cậu bé nhận ra có người đang nhìn mình liền ngẩng đầu lên, thấy Lamia, Valder và cả Zelin phía sau.

Cậu thấy Lamia và Valder hơi lạ lẫm, nhưng lại nhận ra ngay Zelin.

"Anh Zelin! Sao anh lại đến đây?"

Giọng cậu bé hơi khàn, có lẽ vì nãy giờ mải mê ngân nga theo bản nhạc.

"À, anh đi dạo loanh quanh cho khuây khỏa thôi."

Zelin đi phía sau Valder và Lamia khẽ gật đầu lịch sự với cậu bé, rồi gật đầu với hai người kia.

Cuối cùng, ánh mắt anh ta dừng lại ở cây guitar trong lòng cậu bé.

"Đang luyện tập à?"

"Vâng!" Cậu bé gật đầu mạnh mẽ, rồi lại xị mặt xuống, "Nhưng hợp âm này khó quá... em cứ bấm không được, âm thanh nghe cứ bị tịt."

"Chà... cái này đúng là cần kỹ thuật đấy..."

Zelin cười gượng gạo, ánh mắt tò mò của Lamia và Valder khiến anh ta thấy hơi ngại ngùng.

"Cậu quen đứa bé này sao?"

Valder tò mò nhìn Zelin, không ngờ gã công tử đào hoa này lại còn có nhân mạch ở viện mồ côi.

"À... đúng vậy, thỉnh thoảng khi thấy phiền muộn, tôi lại đến đây đi dạo, thăm lũ trẻ chẳng hạn. Anh biết đấy... chà, nói thế nào nhỉ, khi lớn lên rồi, người ta cứ hay nghĩ — giá mà có thể quay lại thời thơ ấu thì tốt biết mấy, nên tôi thỉnh thoảng lại ghé qua đây."

Zelin có vẻ hơi xấu hổ gãi đầu, hình tượng của anh ta có vẻ ngày càng khác xa với lời đồn về một kẻ phong lưu.

"Tôi hiểu, tuổi thơ đúng là thứ đáng để hoài niệm."

Valder thấu hiểu điều đó, chỉ là anh không thường xuyên hoài niệm, anh thích cảm giác sống cho hiện tại hơn.

(Tuổi thơ sao...? Ừm... quay về lúc còn nhỏ...)

Lamia nghe cuộc trò chuyện của họ, trong lòng cũng thầm suy ngẫm.

Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, cô chợt nhận ra mình dường như chẳng có tuổi thơ nào đáng để hoài niệm — bởi vì cô vốn dĩ không hề có tuổi thơ.

(Hình như từ lúc ta có ý thức đến giờ đã là bộ dạng này rồi, ta chắc là không có hình thái lúc nhỏ đâu nhỉ...)

(Vừa sinh ra đã là Ma Vương, vừa sinh ra đã phải xử lý đống công việc này, nghĩ lại thì ta cũng đã nỗ lực trong suốt thời gian dài như vậy rồi... Hừm, mình có thể ngồi trên ngai vàng Ma Vương lâu như vậy, lại còn luôn được mọi người công nhận, xem ra mình cũng khá lợi hại đấy chứ~!)

Lamia suy nghĩ hồi lâu, dường như không hề cảm thấy buồn bã vì mình không có tuổi thơ.

Ngược lại, cô còn thấy tự hào vì từ khi sinh ra đã là Ma Vương, và luôn là một Ma Vương xuất sắc.

"..."

Valder đứng bên cạnh nghe thấy tiếng lòng của cô.

Nghe cô nói mình không có tuổi thơ, nghe cô kể mình luôn phải làm Ma Vương, anh thoáng thấy hơi xót xa cho cô.

Nhưng sau đó nghe tiếng lòng cô dần chuyển sang tông điệu tự mãn, anh chỉ biết bất lực mỉm cười.

Tuy nhiên, ánh mắt Lamia vẫn không rời khỏi cây guitar, dù suy nghĩ mông lung nhưng cô vẫn tò mò nhìn nhạc cụ đặc biệt này.

(Chắc đây gọi là nhạc cụ nhỉ... Trước đây mình chưa từng chạm vào thứ này.)

Ma tộc không cần nhạc cụ, và Ma Vương lại càng không cần.

Vì vậy, ngoài tiếng dĩa chạm vào đĩa ra, cô hầu như chẳng nghe thấy âm thanh nào khác tương tự.

Thế là, cô tiến lên phía trước hai bước, khẽ hỏi.

"Có thể... cho chị xem thử được không?"

Cậu bé ngẩn người, nhìn Lamia rồi lại nhìn Zelin.

Thấy Zelin mỉm cười ra hiệu cứ cho cô thử, cậu bé liền hào phóng đưa cây guitar qua.

"Đây ạ! Chị biết đàn không?"

"Không biết."

Lamia nhận lấy cây guitar, trả lời rất dứt khoát.

"Nhưng chị muốn thử một chút được không? Chị chưa từng thấy cái này bao giờ..."

Cây guitar này cầm lên hơi nặng, chất gỗ ấm áp, trên cần đàn có vài chỗ phím đàn đã bị mài đến bóng loáng.

"Tất nhiên là được rồi ạ, trước khi thấy cây guitar này em cũng chưa từng thấy nó bao giờ mà. Em cũng phải chạm vào rồi mới thấy thứ này thú vị đấy. Chị nếu thích thì cứ cầm chơi một lát đi, vừa hay ngón tay em cũng đang đau vì bấm nãy giờ đây."

Cậu bé không suy nghĩ nhiều, chỉ vẩy vẩy những ngón tay đang đau của mình, mong chờ nhìn Lamia, hy vọng cô có thể nghiên cứu ra bản nhạc mà cậu chưa đàn xong.

"Được, cảm ơn em."

Sau khi gật đầu cảm ơn, cô bắt chước dáng vẻ của cậu bé lúc nãy, ôm cây guitar vào lòng, ngón tay thử chạm vào dây đàn.

"Tưng ——"

Một nốt nhạc vang lên, nghe không hề êm tai, thậm chí còn có chút khô khốc.

Nhưng cậu bé lại rất vui vẻ, giống như tìm được một người bạn cùng sở thích chơi nhạc cụ.

"Ôm như thế này ạ! Ngón tay phải đặt thế này... đúng rồi, đây là cần đàn, đây là phím đàn, bấm ở đây, rồi tay kia gảy sợi dây này... đúng rồi, chính là như thế!"

Cậu bé nhiệt tình ghé lại gần, bắt đầu dạy Lamia tư thế ôm đàn cơ bản và cách gảy dây buông bằng tay phải.

Trẻ con thường là vậy, một khi đã học được thứ gì đó mà thấy người khác cũng muốn học, chúng nhất định sẽ hào hứng chạy đến kể hết những gì mình biết, chỉ sợ người kia học không hiểu.

Lamia học rất nghiêm túc, mái tóc dài màu tím xõa xuống vai, cô hơi cúi đầu, đôi mắt đỏ chăm chú nhìn vị trí ngón tay và dây đàn, điều chỉnh góc độ và lực tay.

Valder và Zelin không nỡ làm phiền, liền tựa vào một cái cây khác cách đó không xa đứng nhìn cảnh này.

Zelin xoa cằm, có chút tán thưởng nói.

"Anh Valder, phu nhân nhà anh học thứ mới nhanh thật đấy. Lúc nãy tôi nghe cô ấy nói chưa từng thấy guitar, chắc hẳn là một tiểu thư đài các rồi, vậy mà cô ấy hiểu ngay cách điều chỉnh tư thế guitar, chẳng giống người lần đầu chạm vào chút nào."

"..."

Valder không nói gì, chỉ đáp lại bằng một nụ cười rồi lặng lẽ quan sát.

Anh nhìn Lamia dưới sự chỉ dẫn của cậu bé, từ việc gảy dây đàn một cách cứng nhắc ban đầu, dần dần đã có thể phát ra vài nốt nhạc rõ ràng.

Rồi cô thử dùng đầu ngón tay bấm lên cần đàn, phối hợp với tay phải đàn ra những giai điệu đơn âm giản đơn.

Tốc độ tiến bộ của cô có thể thấy rõ bằng mắt thường.

Sự tập trung và khả năng học hỏi gần như là bản năng đó một lần nữa khiến trái tim Valder khẽ dao động.

"Như thế này sao? Đặt tay vào đây trước, rồi sau đó..."

Lamia cùng cậu bé học cách đàn guitar.

Cô lúc này chẳng giống một Ma Vương nghìn tuổi chút nào, cũng không hề có cái uy của Ma Vương trong truyền thuyết.

Cô thậm chí đang học hỏi từ một đứa trẻ nhân loại, dù tuổi tác của cô gấp hàng chục, hàng trăm lần đứa trẻ ấy.

"Đúng rồi, chính là như vậy, chị ơi, tay chị to hơn tay em, đàn chắc chắn sẽ dễ hơn nhiều. Anh chàng nghệ sĩ lang thang dạy em đàn guitar trước đây, tay anh ấy to bằng cả hai chúng mình cộng lại luôn, nên anh ấy đàn hay cực kỳ. Đợi em lớn lên, tay em chắc chắn cũng to như anh ấy, lúc đó em cũng sẽ đàn được những bản nhạc hay như thế!"

Cậu bé hồi tưởng lại kỹ thuật của vị nghệ sĩ lang thang đã dạy mình âm nhạc, mơ mộng về tương lai của bản thân.

Cậu tưởng tượng khi mình lớn lên sẽ ôm cây guitar này đi từ nam chí bắc, truyền tụng những câu chuyện anh hùng do con người viết ra.

Loại ước mơ về tương lai này cũng là một sự lãng mạn thuộc về trẻ con.

"Được, chị thử xem."

(Tay càng to đàn càng hay sao? Vậy mình có nên khôi phục lại trạng thái Ma Vương không nhỉ? Khi mặc bộ giáp vào, hai tay mình chắc chắn đủ sức cầm chắc cây guitar này rồi...)

Cô vừa nghĩ vừa nhìn sang Valder đang nói gì đó với Zelin ở bên cạnh.

Valder chú ý thấy ánh mắt của Lamia liền vẫy vẫy tay với cô, ra hiệu rằng mình vẫn ở đây, đừng lo lắng, cứ tập trung vào cây guitar của mình đi.

(Thôi vậy, quả nhiên vẫn không thể biến thành Ma Vương được, nếu biến thành Ma Vương thì Valder sẽ phát hiện mất, đứa trẻ bên cạnh mình chắc cũng bị dọa chạy mất dép luôn.)

(Cho nên — cứ khắc phục là được, cho đến nay bao nhiêu khó khăn mình đều đã vượt qua rồi, một cây guitar thì có gì khó chứ.)

Lamia thầm cổ vũ bản thân trong lòng, ngay lập tức, ý chí chiến đấu bùng lên.

Đây chính là Ma Vương đại nhân của chúng ta, dù làm gì cũng sẽ nỗ lực, dù làm gì cũng muốn đạt được mục tiêu, dù làm gì cũng nhất định phải nghiêm túc làm đến khi thành công mới thôi.

Rất nhanh sau đó, Lamia đã có thể đàn bập bẹ được vài đoạn chuyển hợp âm cơ bản mà cậu bé nãy giờ vẫn luyện tập.

Dù nhịp điệu chưa vững, bấm dây cũng chưa đủ chắc chắn, nhưng ít nhất giai điệu đã thành hình.

"Oa! Chị giỏi quá đi!"

Cậu bé chân thành tán thưởng, đôi mắt sáng rực như vừa thấy thần tượng.

"Em phải học mấy ngày mới làm được thế này đấy!"

"Hừ hừ~ Chị đã bảo là chị giỏi mà, chuyện này đối với chị chỉ là chuyện nhỏ!"

Dù chỉ là lời khen từ một đứa trẻ, Lamia cũng thấy vui sướng vô cùng.

Cô tự hào ngẩng cao cằm, đàn lại khúc nhạc ngắn vừa rồi một lần nữa.

Lần này tông điệu cô đàn ra mượt mà hơn hẳn, ánh mắt đứa trẻ bên cạnh nhìn cô càng thêm ngưỡng mộ.

Tiếp đó, cô lại cúi đầu nhìn cuốn nhạc phổ cũ đang mở ra.

Những ký hiệu trên đó ban đầu đối với cô chẳng khác nào thiên thư, cô chưa từng học qua một cách hệ thống, không biết những nốt nhạc đó cụ thể có ý nghĩa gì.

Nhưng kết hợp với sự hướng dẫn của cậu bé lúc nãy và âm thanh thực tế của cây guitar, trí tuệ của cô vận hành với tốc độ kinh người, nhanh chóng bóc tách từng lớp quy luật.

Cô nhanh chóng suy luận, liên kết các ký hiệu, vị trí ngón tay và cao độ lại với nhau — suy cho cùng cô cũng là Ma Vương mà.

Đã là Ma Vương lẫy lừng, lẽ nào lại không biết dựa trên những điều kiện có sẵn để suy luận ra những ký hiệu này sao?

Chuyện giải mật mã cô còn làm được, huống chi là đọc nhạc phổ!

Cô duỗi những ngón tay thon dài, một lần nữa bấm lên cần đàn.

Lần này, động tác của cô ổn định hơn hẳn, vị trí đầu ngón tay bấm xuống chuẩn xác vô cùng.

Tay phải cô gảy dây, thử đàn khúc nhạc đơn giản nhất trong mấy tờ nhạc phổ này — rất thành công.

Một chuỗi nốt nhạc trôi chảy và rõ ràng vang lên, chính là bài tập nhập môn đơn giản nhất trên nhạc phổ.

Khi bản nhạc ngắn ngủi vừa kết thúc, cậu bé há hốc mồm kinh ngạc.

Valder và Zelin đứng nhìn từ xa cũng lộ vẻ kinh ngạc.

Mới bao lâu chứ?

Vài phút? Có đến mười phút không?

Từ lần đầu chạm vào guitar cho đến khi đàn được một bản nhạc hoàn chỉnh — chỉ mất mười phút?

"Tôi nói này, anh Valder, phu nhân nhà anh đúng là thiên tài rồi."

Valder nghe vậy cũng ngẩn người, không nói nên lời.

Khâu vá, nấu nướng, có thể nói đều là những động tác đơn giản có thể làm quen theo hình vẽ minh họa.

Nhưng guitar, âm nhạc, những thứ này trừu tượng hơn nhiều, mang nặng tính cảm nhận.

Hơn nữa quan trọng nhất là khi khâu vá và nấu nướng cô đều có người hướng dẫn tận tình.

Còn cây guitar này, cô vốn không có một người thầy tử tế, chỉ dựa vào vài lời giải thích nhập môn của một đứa trẻ mà có thể hiểu được cách đàn guitar sao...?

Lamia chú ý thấy vẻ kinh ngạc của Zelin và Valder ở đằng xa, cô chẳng thèm che giấu sự tự hào của mình, nở một nụ cười rạng rỡ với hai người họ.

Valder cũng kịp phản ứng lại, mỉm cười vỗ tay tán thưởng cô, Zelin cũng giơ ngón tay cái lên, không tiếc lời khen ngợi.

Sau đó, cô lại hít một hơi thật sâu, tiếp tục tập trung vào việc giải mã và tái hiện này.

Đàn xong bài tập luyện, nhìn biểu hiện của cậu bé và phản ứng của Valder cùng Zelin, cô biết mình đã hiểu đúng rồi.

Những nốt nhạc này đại diện cho ý nghĩa đó, nói cách khác, chỉ cần lấy thứ này làm vật tham chiếu, những bản nhạc còn lại đều không thành vấn đề.

Sau đó, cô tái hiện lại bài tập lúc nãy một lần nữa, xác nhận đôi tay mình đã tìm thấy cảm giác âm nhạc, ánh mắt cô lướt sang một bài đồng dao khác phức tạp hơn một chút trên nhạc phổ.

Cô nhìn chằm chằm vào bản nhạc, đôi lông mày vì quá nghiêm túc mà khẽ nhíu lại.

Ngón tay cô di chuyển, nhấn, gảy trên dây đàn.

Ban đầu còn chút lạ lẫm và mang tính thử nghiệm, nhưng chỉ sau khi lặp lại hai ba lần, giai điệu đồng dao đơn giản nhưng nhẹ nhàng hoạt bát đó đã thành điệu.

Đến lần thứ tư, thứ năm, cả bản nhạc đã được cô thể hiện trọn vẹn dưới đầu ngón tay, thậm chí còn mang theo một chút cảm giác nhịp điệu của chính giai điệu đó mà cô cũng không nhận ra.

Hay quá.

Đây là suy nghĩ của chính Lamia.

Có thể nói cô kiêu ngạo, có thể nói cô tự mãn.

Nhưng không thể phủ nhận được hai chữ này: Hay quá.

Lamia chưa từng nghe hát nhiều, cũng chưa tiếp xúc nhiều với âm nhạc.

Cô không biết đây là gì, chỉ thấy nghe vào thấy vui vẻ, thấy hạnh phúc.

Đúng vậy, đây chính là âm nhạc, âm nhạc không có biên giới.

Tất cả mọi người, hầu hết các sinh vật đều có thể hiểu được giai điệu này.

Dù Lamia không phải con người, chưa từng tiếp xúc với loại nghệ thuật này, nhưng cô vẫn có thể hiểu được sự vui tươi trong điệu nhạc.

Valder ở đằng xa nhìn cô, khóe miệng không tự chủ được mà nhếch lên.

Bởi vì anh cũng cảm nhận được sự vui tươi trong điệu nhạc, và cả sự vui sướng, hưng phấn không hề che giấu của Lamia vì đã tái hiện thành công bản nhạc này.

Âm nhạc thật kỳ diệu phải không.

Đúng lúc này, vài đứa trẻ đang chơi đùa gần đó bị tiếng guitar thu hút, lần theo âm thanh chạy tới.

"Oa... có một chị gái biết đàn guitar kìa!"

"Cái này là bài đó phải không... bài Sóng Lúa Vàng Và Ngôi Nhà Của Chúng Ta!"

Chúng thấy Lamia đang chơi đàn, ban đầu tò mò vây quanh xem.

Khi nghe thấy giai điệu đồng dao quen thuộc, một cô bé đi đầu đã nhận ra tên bản nhạc, hưng phấn kéo kéo tay áo cậu bé bên cạnh.

"Bài này tớ cũng từng nghe rồi!"

Một cậu bé khác ở bên cạnh cũng phụ họa theo.

"Đây là bài chị xơ đã dạy chúng mình trước đây!"

"Đúng rồi! Tuần trước lúc biểu diễn tớ còn hát bài này mà!"

Lũ trẻ tranh nhau nói, vây quanh Lamia.

Lamia nhìn ánh mắt mong chờ và biểu cảm hào hứng của chúng, cũng bật cười như một đứa trẻ, kéo tờ nhạc phổ lại gần mình hơn, rồi đàn đoạn dạo đầu của bài đồng dao này.

Đầu tiên là một cô bé, em bắt kịp nhịp điệu của bản nhạc, cất giọng oanh vàng non nớt hát vang.

Tiếp theo, một cậu bé khác cũng tham gia vào.

Rất nhanh sau đó, những tiếng đồng ca trong trẻo, non nớt hòa cùng tiếng đệm guitar tuy còn hơi mộc mạc nhưng cực kỳ chính xác của Lamia, vang vọng dưới gốc cây đại thụ này.

"♪ Sóng lúa vàng rực rỡ, nhẹ lay theo làn gió~ ♪"

"♪ Mây trắng tựa bông gòn, lững lờ trôi trên cao~ ♪"

"♪ Chúng ta cùng ca hát, vui vẻ chẳng lo âu~ ♪"

Lũ trẻ vây quanh Lamia, vỗ tay, lắc lư cái đầu, hát một cách say mê và hạnh phúc.

Ánh nắng xuyên qua kẽ lá, rắc xuống những đốm sáng lốm đốm, rơi trên những gương mặt tràn ngập nụ cười của chúng, rơi trên hàng mi màu tím đang khẽ rung động của Lamia, và cũng rơi trên những ngón tay đang tập trung gảy đàn của cô.

Giống như công chúa và lũ trẻ trong những câu chuyện cổ tích, không chỉ lũ trẻ kéo đến, mà những chú chim nhỏ cũng đậu trên cành cây, chúng tò mò nghiêng đầu quan sát những bóng người lớn nhỏ dưới gốc cây.

Cây guitar cũ kỹ trong lòng Lamia dường như được truyền thêm sức sống mới, tuôn trào ra không còn là những âm thanh luyện tập khô khốc, mà là giai điệu mang theo sự ngây thơ và vui tươi.

Lamia cúi đầu, đôi mắt đỏ nhìn chăm chú sự rung động của dây đàn, tai nghe tiếng hát thuần khiết của lũ trẻ, cô cũng cười theo.

Những nhịp điệu vui tươi đó khiến cô nở nụ cười theo bản năng.

Mãi đến khi khóe miệng hơi cứng lại, cô mới nhận ra nãy giờ mình cười đến hở cả răng, nhưng cô không dừng lại, nụ cười vẫn tiếp tục, và âm nhạc cũng tiếp tục.

Khoảnh khắc này, sự nặng nề thuộc về Ma Vương trên người cô kỳ lạ thay đã vơi đi rất nhiều.

Cô giống như một đứa trẻ lớn tuổi hơn một chút tình cờ chơi đùa cùng chúng.

Cô cũng giống như những nhóc tì kia, vụng về nhưng nghiêm túc tiếp xúc với thứ mới mẻ này, và từng chút từng chút một dùng những mảnh ghép cuộc sống này để lấp đầy bản thân trống rỗng vốn mang tên Lamia phiên bản con người.

Zelin dùng khuỷu tay hích hích Valder, ánh mắt đầy vẻ tán thưởng.

"Không ngờ phu nhân lại ưu tú đến thế, anh đúng là cưới được báu vật về nhà rồi."

Valder không đáp lời, chỉ mỉm cười.

Trước đây anh thực sự từng coi Lamia là một củ khoai nóng bỏng tay, nhưng hiện tại, tâm trạng quả thực đã có chút khác biệt.

Anh nhìn Lamia đàn guitar giữa tiếng hát của lũ trẻ, nhìn ánh nắng và bóng cây nhảy múa quanh người cô.

Trong lòng hồ cảm xúc phức tạp kia một lần nữa lại bị ném vào một viên đá nhỏ mang tên khả năng.

Một khả năng về tương lai giữa Ma tộc và nhân loại.

Hơn nữa, còn có sự hoàn mỹ này của Ma Vương.

Sau những bản nhạc này, Lamia mới có thể hiểu được — sự hoàn mỹ mà cô sở hữu không chỉ để khiến cô trở thành một Ma Vương hoàn thành nguyện vọng một cách hoàn hảo, mà còn có thể vì chính mình, vì niềm vui và sự hân hoan của riêng cô.

Học nấu ăn, làm ra món ăn hoàn hảo là vì cô thích.

Học âm nhạc, đàn ra bản nhạc hoàn hảo là vì cô vui.

Phải như vậy chứ, Lamia.

Sự hoàn mỹ của em không nên trở thành gánh nặng, em nên vì nó mà cảm thấy hạnh phúc, vì nó mà cảm thấy vui vẻ mới đúng.

Bài đồng dao hát xong một lượt, lũ trẻ vẫn chưa thỏa mãn, nhao nhao đòi hát tiếp.

Lamia ngẩng đầu nhìn cậu bé lúc đầu đã dạy mình, dùng ánh mắt hỏi han nhìn vào bản nhạc.

Cậu bé hưng phấn chỉ vào trang tiếp theo, cậu hát đến toát cả mồ hôi, mặt đỏ bừng.

"Còn bài này nữa ạ! Bài này cũng hay lắm!"

Lamia gật đầu, ánh mắt lại rơi vào nhạc phổ, ngón tay một lần nữa đặt lên dây đàn.

Giai điệu mới vang lên, lần đầu tiên có chút lạ lẫm như đang làm quen, nhưng sau đó ngày càng hay hơn.

Tiếng cười và tiếng hát của lũ trẻ một lần nữa lấp đầy góc nhỏ này.

Valder tựa lưng vào cái cây bên cạnh, nghe tiếng guitar hòa quyện cùng tiếng hát trẻ thơ mang lại niềm vui đơn thuần, nhìn dáng hình màu tím đang chìm đắm trong đó.

Anh bỗng cảm thấy, buổi trưa nay, cùng với cây guitar cũ kỹ này, những tiếng hát trẻ con lệch nhịp này, và cả gương mặt nghiêng quá đỗi nghiêm túc của Lamia, đều là những khoảnh khắc quý giá đáng để khắc ghi vào linh hồn.

Bên ngoài những âm mưu to lớn, trách nhiệm nặng nề và những tranh chấp đối lập, vẫn tồn tại những khoảnh khắc đơn giản, không cần quá nhiều lý do như thế này, nhưng lại có thể khiến trái tim con người trở nên mềm mại.

Và anh không hề bài xích việc cùng người vợ Ma Vương này chia sẻ thêm nhiều khoảnh khắc như vậy.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!