Không thể nào, hóa ra màn kịch 'cô vợ hoàn hảo' đã sớm bị ngươi nhìn thấu sao?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ Võ Sư Tóc Hồng Khốn Kiếp Của Học Viện

(Đang ra)

Nữ Võ Sư Tóc Hồng Khốn Kiếp Của Học Viện

jjangppareuntokki

Vậy mà tôi lại chuyển sinh thành một người như thế.

280 1196

Đây là Solomon, đến từ Phòng Xúc tiến Thống trị Thế giới.

(Đang ra)

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

(Đang ra)

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

Hán Đường Quy Lai - 漢唐歸來

Vinnie, người đầy tham vọng và đã thổ lộ tình yêu của mình với công chúa thời thơ ấu trong nhiều năm, đã bị từ chối trước công chúng. Bông hồng bị giẫm đạp một cách tàn nhẫn, và cô gái đã thờ ơ bỏ đi

525 29466

Fate/strange Fake

(Đang ra)

Fate/strange Fake

Ryohgo Narita

Cốt truyện xoay quanh một Cuộc Chiến Chén Thánh được sao chép một cách thiếu sót từ Cuộc Chiến Chén Thánh lần thứ ba ở Fuyuki. Sau khi kết thúc Cuộc Chiến Chén Thánh lần thứ ba, các pháp sư từ một tổ

83 446

Tập 01 - 96 Häagen-Dazs

96 Häagen-Dazs

Chơi guitar cũng tốn sức thật đấy.

Khi đã thấm mệt, hai người để mặc đám trẻ tự chơi đùa.

Cô ngồi bệt xuống thảm cỏ bên cạnh, co chân lại và chống cằm quan sát chúng.

Đám trẻ đương nhiên cũng tìm được bạn chơi phù hợp cho mình — không ai khác chính là Zelin.

Tuy vẻ ngoài của Zelin trông chẳng giống người tốt lành gì, nhưng nhìn phản ứng của lũ trẻ thì có vẻ anh thường xuyên đến đây chơi với chúng.

Thế nên khi Lamia vừa nói “Em nghỉ một lát nhé”, bọn trẻ lập tức chú ý đến Zelin đang đứng gần đó.

Chúng túm lấy rồi kéo anh ra giữa bãi đất trống, vây quanh lấy anh.

Valder vốn không giỏi dỗ trẻ con nên đã khéo léo từ chối lời mời của Zelin và lũ nhỏ.

Anh chẳng dám tưởng tượng đến cảnh mình lỡ tay tung một cú quật vai khiến mấy đứa nhỏ bay màu đâu.

Vậy nên anh chỉ xua tay, tiến về phía Lamia rồi cũng ngồi bệt xuống thảm cỏ y hệt cô.

Thế nhưng, ngoài đám trẻ ra, tiếng đàn của Lamia còn thu hút thêm một vị khách không mời mà đến — một chú mèo nhỏ.

Trông nó chẳng giống mèo hoang, nhưng cũng không được chăm chút kỹ càng cho lắm.

Ngay từ nãy, Lamia đã nhận ra chú mèo nhỏ đang nấp sau gốc cây.

Đó là một chú mèo mướp vàng trắng vô cùng bình thường.

Ở Lâu đài Ma Vương cũng có những ma tộc mang đặc điểm tương tự, nên cô có thể nhận diện rõ ràng đó chính là một con mèo.

“Tiếng đàn của em thu hút nó rồi kìa.”

Men theo ánh mắt của Lamia, Valder cũng nhìn thấy chú mèo nhỏ đó.

Khác với sự quan sát dè dặt của cô, anh tỏ ra tự nhiên hơn hẳn.

Anh xoa xoa hai bàn tay về phía chú mèo, thậm chí còn chậc lưỡi gọi như gọi cún, nhưng rõ ràng chiêu này chẳng mấy tác dụng với loài mèo.

Valder đứng dậy định bụng bế luôn chú mèo qua đây, nhưng động tác của anh lại khiến nó giật mình.

Nó lập tức cong người lại, nhìn về phía anh với ánh mắt đầy cảnh giác.

Valder nhướng mày nhìn dáng vẻ của con mèo, chẳng hiểu mình đã làm gì mà nó lại ác cảm đến thế.

Có lẽ vì nó được lũ trẻ ở đây nuôi nấng nên không chịu nổi một kẻ to cao như anh chăng?

Nhưng rõ ràng lúc nãy nó nhìn Lamia đâu có như vậy...

Chẳng lẽ trông mình dữ dằn lắm sao?

Thôi nào, mình vốn nổi tiếng thuộc phe ôn hòa trong Kỵ Sĩ Đoàn mà.

Lamia không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn Valder đang đứng đó đầy ngượng nghịu, rồi lại đưa mắt sang chú mèo nhỏ đang lẩn trốn.

Tuy cô không thốt ra lời nào, nhưng một câu trong lòng lại khiến Valder cảm thấy nản lòng vô cùng.

【A, chú mèo đó sắp bị anh dọa chạy mất rồi.】

——Không phải tại anh nhé!

Là tại nó thì có!

Tuy chỉ là chuyện vặt vãnh nhưng nghe tiếng lòng của Lamia, Valder vẫn thấy không cam lòng, thậm chí còn hơi bực bội.

Lamia đang hứng thú với con mèo này, vậy mà mình lại dọa nó chạy mất sao?

Không được, thế này thì không ổn chút nào... Mình phải giữ vững hình tượng chứ...!

“Lamia, em đợi anh ở đây một lát, anh quay lại ngay, nhanh thôi.”

Nói đoạn, Valder đứng dậy rồi xoa đầu cô, cứ như đang dỗ dành một đứa trẻ, ra hiệu bảo cô hãy ngoan ngoãn đợi ở đây.

Chiêu này đối với Lamia lại khá hiệu quả, bởi lẽ đôi khi nhận thức của cô về xã hội loài người cũng chẳng khác mấy so với một đứa trẻ.

Lamia cứ ngồi lặng lẽ như vậy, nhìn chằm chằm vào chú mèo.

Thông thường, nếu một thiếu nữ dễ thương nhìn thấy mèo, chắc chắn cô ấy sẽ kêu “meo meo” hoặc “mimi” để thu hút nó lại gần, nhưng Lamia thì không.

Cô thực sự đang suy nghĩ, suy nghĩ xem loại động vật trong xã hội loài người này và những ma vật ở Ma tộc có điểm gì khác biệt.

Hình thái, ý thức, nhận thức — rõ ràng là cùng một chủng tộc, nhưng chỉ vì lượng ma lực sở hữu khác nhau mà rẽ sang những nhánh hoàn toàn khác biệt.

Vậy liệu con người và nhân hình Ma tộc cũng như thế sao?

Bản chất họ trông khá giống nhau, đều đi bằng hai chân, cầm nắm bằng hai tay, nhưng chỉ vì ma lực mà hình thành nên những nhận thức khác hẳn...

Vậy thì — chú mèo này có thể biến thành ma vật không?

Nếu truyền ma lực cho nó, liệu nó có trở nên mạnh mẽ?

Tương tự, nếu ban ma lực cho con người, liệu họ có thể đứng cùng một góc độ với Ma tộc để suy nghĩ hay không?

Lamia không định làm mấy thí nghiệm tàn ác trên người gì cả, cô chỉ đang tự hỏi — liệu mình có thể chia sẻ ma lực của bản thân hay không.

Không phải là cải tạo, mà là ban tặng.

Con người không thể hiểu Ma tộc là do lối sống và sức mạnh khác biệt, vậy nếu cô trực tiếp trao tặng cho họ thì sao?

Cho họ sức mạnh to lớn, cho họ khả năng sinh tồn, thì liệu khi đó—

“Anh về rồi đây.”

Tiếng của Valder vang lên bên tai khi Lamia còn đang mải suy nghĩ.

Cô ngẩng đầu lên thì thấy anh đang rảo bước về phía mình, trên tay còn đang... cầm hai con cá?!

Lúc này Valder đã xắn tay áo lên, trên người vẫn còn dính những vết nước.

Mỗi tay anh nắm chặt một con cá rồi tiến lại gần.

Cũng may Lamia không rành về các loại cá, chứ người bình thường nhìn vào là biết ngay mấy con cá đỏ trắng này không phải loại thường bắt dưới sông về cho mèo ăn đâu.

Chính xác là cá cảnh do anh vừa mới vớt trộm ở hồ cảnh cách đó không xa!

Nếu con mèo kia không chịu chủ động lại gần, vậy thì cứ cho nó chút lợi ích là xong.

Valder thẳng tay quăng mạnh hai con cá xuống đất, cái dáng vẻ có phần bạo lực ấy khiến Lamia cũng phải sững sờ.

Sau đó, anh xếp ngay ngắn hai con cá không biết là đã ngất xỉu hay là đã ngỏm củ tỏi ra đất, rồi ngồi xổm xuống, vẫy vẫy tay với chú mèo một lần nữa.

Valder bắt cá cũng có tâm lắm, còn cố tình chọn hai con trông khá đẹp mắt.

Thấy có đồ ăn, chú mèo dường như cũng bớt cảnh giác hơn hẳn.

Nó khẽ “meo” một tiếng thăm dò, thấy Lamia và Valder thực sự không có ác ý thì mới rón rén bước lại gần.

Tuy nhiên, chú mèo nhỏ vẫn theo bản năng chọn con cá ở gần phía Lamia, chứ không phải con nằm cạnh Valder.

Thấy lựa chọn của nó, Valder hơi bĩu môi không hài lòng, nhưng thấy chú mèo cũng khá ngoan, thậm chí còn để Lamia xoa đầu, nên anh cũng không chấp nhặt thêm nữa.

Lamia nhẹ nhàng vuốt ve nó, động tác vô cùng dịu dàng.

Ánh nắng đổ bóng lên người họ, tạo nên một khung cảnh buổi chiều bình yên như bước ra từ tiểu thuyết.

Ma Vương sao... Ai mà ngờ được chứ.

Đại Ma Vương trong truyền thuyết vừa mới đây còn chơi guitar cho đám trẻ, giờ lại đang vuốt ve một chú mèo nhỏ lang thang trong viện mồ côi.

Một Ma tộc cao lớn vốn luôn khoác lên mình bộ giáp đen và tay lăm lăm thanh trường kiếm, hóa ra cũng có một mặt dịu dàng và hiền hòa đến thế.

Nhưng... thế này thật sự rất tốt, phải không?

Không phiền muộn, không áp lực, cũng chẳng có thù hận, chỉ đơn giản là ngồi đây như bao người bình thường khác, làm những việc dung dị nhất trần đời...

...Cứ như vậy... là tốt lắm rồi, Lamia.

Đây mới chính là cuộc sống mà cô nên tận hưởng.

Như bị ma xui quỷ khiến, Valder cũng đưa tay ra.

Có lẽ anh cũng muốn hòa mình vào khoảnh khắc yên bình này, muốn cùng Lamia vuốt ve chú mèo nhỏ, hay nói đúng hơn là... anh muốn chạm vào tay cô.

Thế nhưng anh vừa mới đưa tay ra, chú mèo nhỏ đã lập tức xù lông, phát ra tiếng khè “Hà!” làm tay anh khựng lại giữa không trung.

Lamia hơi thắc mắc nhìn anh, anh cũng thấy khó hiểu tột độ, nhưng rõ ràng khí thế tỏa ra từ người anh dữ dằn hơn cô nhiều.

Dù sao Lamia cũng sinh ra từ địa mạch, sức mạnh trên người mang hơi thở tự nhiên hơn nên được mèo yêu quý là chuyện thường.

Còn Valder... nói sao nhỉ, anh vốn là kiểu đàn ông trông có vẻ hiền lành, nhưng sâu trong cốt tủy lại mang đầy sát khí quyết đoán của một chiến binh.

Những loài vật linh tính thường nhìn thấu được bản chất con người, nhất là những sinh vật nhỏ bé luôn sống bên cạnh lũ trẻ vô tư lự này.

Vì vậy, có thể nói chú mèo này hơi ghét anh, hoặc đúng hơn là nó đang vô cùng sợ hãi anh.

“Thật là... mày không nhìn xem ai mang cá đến cho mày à—”

“Hà!”

Lần thử thứ hai vẫn vậy, tiếng khè của nó khiến bàn tay Valder khựng lại đầy ngượng ngùng, khóe miệng anh cũng khẽ giật giật.

“Đồ mày ăn là do tao mang đến đấy—”

“Hà—!”

“Cái con mèo thối này...! Cho tao sờ một cái thôi nào...!”

“Hà—!!!”

Bị nó khè liên tiếp ba lần, Valder thật sự không chịu nổi nữa.

Sau nỗ lực lần thứ tư bất thành—

“... Hà!”

Sau khi chú mèo khè đến lần thứ tư—

“HÀ—!!!!!”

Lần này, đến lượt Valder khè lại.

Ngay khi con mèo vừa gù lưng định khè tiếp, Valder đã trực diện khè lại nó một tiếng thật to.

Chú mèo bị dọa cho sợ khiếp vía, lập tức nằm ngửa phơi bụng, bốn chân khua loạn xạ, không dám khè thêm tiếng nào nữa.

“...”

“... Ha ha.”

Nhìn dáng vẻ của chú mèo rồi lại nhìn bộ dạng giận quá hóa thẹn của anh, Lamia không nhịn được mà bật cười thành tiếng.

Ban đầu Valder còn thấy hơi mất mặt, nhưng khi thấy cô cười, anh cũng bất giác cười theo.

Nếu bỏ qua màn khè nhau vừa rồi, thì coi như anh cũng đã hòa nhập được vào buổi chiều yên ả này.

Lần này khi anh đưa tay ra, chú mèo đã không còn dám khè anh nữa.

Thật ra anh cũng chẳng thiết tha gì việc sờ mèo cho lắm, anh chỉ thích... được cùng Lamia làm một điều gì đó mà thôi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!