98 Cho em xin vé tháng nè đi mà ~meow~ :sob:
“Dù là nhân loại hay ma tộc, em nghĩ đều phân ra thiện ác... Dù sao chuyện gì cũng có hai mặt, mỗi người nhìn nhận vấn đề ở một góc độ khác nhau...”
Nghe thấy tiếng lòng đầy phiền muộn của Lamia, Valder quyết định đích thân dỗ dành cô một chút.
Anh vốn chẳng phải kiểu người giỏi nói đạo lý.
Dẫu vậy, anh vẫn cố gắng để lời nói của mình nghe chân thành nhất có thể.
“...”
Lamia liếc nhìn anh, ánh mắt trông có chút phức tạp.
Thông thường, đáng lẽ phải dùng câu “cô nheo mắt lại, chẳng rõ đang nghĩ gì” để miêu tả.
Thế nhưng, Valder lại chẳng cần tốn công đoán mò, bởi từng lời từ tận đáy lòng Lamia cứ thế lọt thẳng vào tai anh.
【—Miệng thì nói phân định thiện ác, thực tế lúc đánh nhau chẳng phải anh ta hung hăng lắm sao?】
“...”
Bị mỉa mai thầm lặng như vậy, Valder chột dạ nín thở.
Cái đó... cái đó sao mà giống nhau được!
Nếu Valder nói thẳng câu này ra, Lamia chắc chắn sẽ vặn hỏi “Khác chỗ nào?”.
Ngặt nỗi, chính anh cũng chẳng trả lời được là khác ở đâu, chỉ đang tự tìm cách bao biện trong lòng mà thôi.
Lamia nghĩ vậy nên biểu cảm trên mặt đương nhiên cũng thể hiện ra như thế, đôi mày cô khẽ nhíu lại như đang bày tỏ sự bất mãn.
“Ừm... ý anh là... bất kể chủng tộc nào, cũng giống như con mèo này vậy! Em sẽ có con mèo mình thích và con mình không thích, có người yêu nó nhưng cũng có kẻ ghét nó, và ngược lại! Em xem, nó đâu có thích anh.”
Dù con mèo tam thể kia đang nằm ngửa bụng trước mặt Valder, nhưng về bản chất, nó vẫn có chút kháng cự khi anh chạm vào.
Lúc ngón tay Valder chạm đến, nó liền đạp chân phản ứng.
Còn với Lamia thì hoàn toàn khác, nó dường như rất tận hưởng sự vuốt ve của cô.
...Hừ... đúng là con mèo thối, sao mày dám tận hưởng sự chăm sóc của vợ người khác như thế hả.
Đợi hai ngày nữa lúc anh đến đây một mình, kiểu gì cũng phải tống nó vào chuồng chó gác cổng ở Giáo hội cho bõ ghét...
“Cho nên, ừm — em cũng có những người muốn bảo vệ, đúng không?”
Thấy Lamia vẫn im lặng, Valder bèn gượng gạo đưa ra một câu hỏi để cô bắt đầu suy nghĩ, còn những phiền muộn khác thì để sau hãy tính.
“...Người muốn bảo vệ...”
“Đúng vậy, chắc chắn là có mà?”
Tuy Valder chẳng muốn mình xuất hiện trong danh sách bảo vệ của Hắc Ma Vương chút nào, dù sao anh vẫn là đối thủ không đội trời chung — Bạch Kỵ Sĩ.
Thế nhưng, nếu là danh sách bảo vệ của Lamia thì anh vẫn có thể miễn cưỡng chấp nhận được.
Dù sao... cũng là vợ mình mà, là vợ đó!
【Người cần bảo vệ... Lilith, Kaze, ta đều phải bảo vệ họ thật tốt mới được. Đại Tướng quân luôn ngứa mắt với hai người họ, Kaze lại là một Viêm ma trẻ tuổi nóng tính, ta đúng là cần phải che chở cho cậu ấy một chút... Dù sao cũng là người ta nhặt về rồi đi theo ta suốt bấy lâu, không thể để cậu ấy chết được. Còn Lilith nữa, tuy lập trường lúc nào cũng lung lay, nhưng chị ấy cũng đã giúp ta rất nhiều. Hành động đó rất có thể đã bị Oran ghi hận trong lòng, cho nên... cũng không được, phải tìm cách giữ mạng cho cả hai mới được.】
【Những người thuộc phe ta có lẽ chỉ có hai người họ thôi, nếu họ có mệnh hệ gì, ta sẽ lâm vào cảnh đơn thương độc mã mất.】
“...”
Valder lắng nghe từ bên cạnh, trong lòng thầm suy xét tình hình ở Lâu đài Ma Vương hiện tại.
— Phe Ma Vương vậy mà chỉ có vỏn vẹn hai người ủng hộ thôi sao?
Đã vậy một trong số đó còn là người thân do cô đích thân nhặt về nuôi nấng bên cạnh nên chắc chắn sẽ ủng hộ cô nữa chứ?
Thực tế thân phận của Kaze cũng khiến Valder khá kinh ngạc, đây có lẽ là lần đầu tiên anh biết được lai lịch thật sự của cậu ta.
Về vấn đề chủng tộc như Viêm ma, anh cũng đã lờ mờ đoán được vì có thể cảm nhận ma lực nóng rực cùng những tia lửa nhỏ tỏa ra từ Kaze.
Thế nhưng thân phận của cậu ta... chẳng phải bạn thân hay cấp dưới, mà lại là...
...Dạng như... con nuôi sao?
Vậy nên, dựa theo mối quan hệ hiện tại giữa mình và Lamia, thì cậu em rể lại là con trai mình sao...?
Hả...? Thế này có đúng không nhỉ?
Còn cả Lilith kia nữa, ngày nào cũng chỉ toàn bày ra mấy cái ý tưởng quái gở, vậy mà lại thật sự thuộc phe Ma Vương?
Ngoài ra thì sao? Tại sao cô không nhắc tới những ác ma khác nữa?
Valder không phải muốn biết thêm tình báo về các ác ma khác, anh chỉ đang nghĩ — người ủng hộ Lamia ở Lâu đài Ma Vương thật sự chỉ có hai người họ thôi sao?
Lamia cô ấy... thật sự là kiểu Ma Vương đơn thương độc mã như vậy sao?
Thế này thì còn ra thể thống gì là Ma Vương nữa chứ.
Có điều... ừm... hồi tưởng về phía Lâu đài Ma Vương xong rồi, tiếp theo chắc là phải đến xã hội loài người chứ nhỉ.
Ở xã hội nhân loại chắc cô ấy vẫn chưa quen biết ai khác, nên đối tượng cần bảo vệ chắc chắn phải là mình rồi?
Có lẽ, em cũng có thể dựa dẫm vào anh một chút mà, Lamia.
Hãy trút bỏ sự ngạo mạn của một Ma Vương đi và đến bên cạnh anh.
Anh cũng có thể miễn cưỡng chấp nhận một người từng là Ma Vương như em, dù sao thì... khụ khụ, anh biết trước đây em luôn là một cỗ máy ước nguyện cô độc, nhưng giờ đây... anh có thể đối xử tốt với em hơn một chút đấy!
【Ở đây... chú mèo nhỏ này cũng xứng đáng để ta bảo vệ.】
Thế nhưng, sự chú ý tiếp theo của Lamia lại đặt hết lên con mèo kia.
Chú mèo tam thể như cảm nhận được sự quan tâm tỏa ra từ người Lamia, nó lại dụi đầu vào ngón tay đang đưa ra của cô.
Nhìn thấy chú mèo nhỏ yêu quý mình như vậy, Lamia bất giác mỉm cười.
Nụ cười của Lamia rất đẹp, dáng vẻ cô trêu đùa với chú mèo cũng vô cùng dịu dàng.
Nhưng mà — đoạn sau đâu?
Valder thầm nghĩ trong lòng.
— Đoạn sau đâu hả? Lamia? Tên của anh đâu?
Những gì liên quan đến Bạch Kỵ Sĩ hay Valder Nalte đâu rồi? Đánh giá về anh biến đi đâu mất rồi?
“...”
Valder cứ thế chờ đợi, chờ cho đến khi Lamia kết thúc chủ đề này trong lòng, cuối cùng anh vẫn chẳng thấy cô nhắc đến tên mình lấy một lần.
“...”
Valder ở bên cạnh bĩu môi, gương mặt xị xuống trông vừa ấm ức vừa buồn bã.
Có điều ngay cả chính anh cũng thấy nực cười khi bản thân lại chạnh lòng vì một chuyện vô bổ như thế này.
“Tóm lại là... Lamia này, em đừng tự gây áp lực quá lớn cho bản thân. Có những kẻ sinh ra đã là người xấu, việc chúng làm chẳng bao giờ là tốt đẹp, nhưng cũng có những người có thể nhận được những đánh giá khác nhau tùy vào góc độ nhìn nhận...”
Valder vừa nói vừa đưa tay lên, nhẹ nhàng xoa xoa đầu Lamia.
Anh chưa từng nghĩ rằng, sẽ có một ngày mình lại chạm vào đỉnh đầu của Ma Vương một cách tự nhiên như thói quen thế này.
Nhưng hiện tại, cảm giác những lọn tóc tím mềm mại luồn qua kẽ tay lại khiến anh chẳng nỡ rời.
“Không phải ai cũng xứng đáng được cứu rỗi, cũng chẳng phải ai cũng tội không thể tha... Hãy thả lỏng một chút, chỉ cần em đi trên con đường mà em cho là đúng đắn, một con đường không làm tổn thương người khác, thế là đủ rồi.”
Một kiểu chính nghĩa điển hình của phe Kỵ sĩ, không thể truyền thống hơn được nữa.
Nhưng Valder chính là con người như vậy, dù lòng thỉnh thoảng có chút tâm tư phức tạp, nhưng về bản chất, anh vẫn là một người thuần túy.
“Vâng.”
Lamia gật đầu, nhìn về phía Valder rồi khẽ thở phào nhẹ nhõm.
“Em biết rồi... cảm ơn anh.”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
