85 Đây mới là chương 85 real nè, chương trước là sai thứ tự
Valder mở rộng vòng tay gần như là phản xạ tự nhiên.
Anh cảm nhận được chuyển động phía Lamia, thấy ánh mắt lén lút và cả cơ thể hơi lảo đảo của cô.
Anh đỡ lấy Lamia khi cô tựa vào, không chút do dự hay kháng cự, cứ thế để cô rúc thẳng vào lòng mình.
Về lý mà nói, đây là khu vực quầy bar, Lamia và Valder vốn ngồi trên hai chiếc ghế riêng biệt.
Nhưng khi Valder kịp định thần lại, Lamia đã ngồi chung một ghế với anh rồi—
—Từ bao giờ thế nhỉ?
Là một Bạch Kỵ Sĩ có thể nghe rõ mồn một cả tiếng thở hắt của kẻ địch nấp trong góc tối, vậy mà lúc này anh lại chẳng hề hay biết Lamia đã rúc vào lòng mình từ khi nào.
Có vẻ cô đặc biệt thích cảm giác được bao bọc.
Khi rúc vào lòng Valder, một tay cô ôm lấy eo anh, tay kia siết chặt vạt áo khoác đang mở rộng.
Cô vùi mặt vào lồng ngực anh, dùng lớp áo khoác che kín mặt mình, như muốn thu nhỏ lại giữa khoảng tối ấy.
Nhưng bóng tối này không hề lạnh lẽo mà lại ấm áp, thậm chí là nóng bỏng.
Lần này, Lamia nghe rõ mồn một nhịp tim đang tăng cao của Valder, thậm chí cả tiếng anh khẽ nuốt nước bọt.
“...”
“... Lamia?”
Sau vài giây im lặng, Valder lấy hết can đảm gọi tên cô.
Giọng anh hơi khàn, không rõ vì cổ họng khô khốc hay vì quá thận trọng.
Anh cúi đầu, chỉ thấy mái tóc tím nhỏ nhắn và đôi bàn tay đang siết chặt áo mình — à phải rồi, còn cả đôi tai đã đỏ ửng của Lamia nữa.
“...”
“... Em đang bình tĩnh lại.”
“Cái gì cơ?”
Lamia lý nhí thốt ra vài chữ, hơi thở ấm nóng phả thẳng vào lồng ngực Valder.
“Đang... bình tĩnh lại.”
“...?”
Ôm ấp, hơi thở hòa quyện, những tiếp xúc thân mật thế này thì liên quan gì đến hai chữ "bình tĩnh" cơ chứ?
Valder ngơ ngác nhìn Lamia đang trốn trong lòng mình, rồi liếc mắt sang Kaze và Lilith.
Kaze vẫn vậy, không biểu lộ quá nhiều cảm xúc.
Đối với cậu, ý chí của Ma Vương là trên hết.
Vì Lamia chủ động rúc vào lòng Valder nên tất nhiên cậu chẳng có ý kiến gì, thậm chí — vẻ mặt cậu còn có chút an lòng?
Giống như vừa thấy một đứa trẻ lạc đường cuối cùng cũng tìm được người để nắm tay vậy.
Còn về phía Lilith — được rồi, chính là cô ta.
Tình huống hiện tại chắc chắn là do người phụ nữ này bày ra, cái vẻ hóng hớt của cô ta chẳng buồn che giấu chút nào nữa.
Nhưng lúc này Valder biết nói gì đây?
Chẳng lẽ lại bảo: “Cô mị ma đáng ghét kia lại bày mưu hèn kế bẩn gì cho Ma Vương của các người rồi?!” sao?
Không, xét về tình hay lý đều không thể nói thế được.
Hơn nữa, dù nói là mưu hèn kế bẩn, nhưng mà...
Nhưng mà...
Ừm... Mùi hương thoang thoảng trên người Lamia...
Trước đây mùi hương của cô rất nhạt, vì dùng chung sữa tắm với Valder nên chỉ có hương thơm thanh mát của nam giới.
Nhưng sau đó, bà giúp việc già trong dinh thự đã chuẩn bị dầu gội và sữa tắm phù hợp cho cô.
Thế nên hiện tại, Lamia đã có mùi hương của riêng mình rồi.
Chẳng lẽ mình lại thấy hụt hẫng vì trên người Lamia không còn mùi của mình sao?
Ha... hụt hẫng vì chuyện này thì trẻ con quá, mình đâu phải mấy con mèo hoang đang đi đánh dấu lãnh thổ.
Lamia thiếu ý thức độc lập, cô ấy nên có những nét riêng biệt cho chính mình.
Chỉ là — được rồi, ở những phương diện không gây hại gì... em cứ nắm chặt tay anh, anh sẽ giúp em...
Đây cũng là nhiệm vụ của mình với tư cách là Bạch Kỵ Sĩ...
Ban đầu anh thấy mục tiêu mà ông nội đặt ra có phần nực cười, thậm chí khó hiểu.
Nhưng bây giờ, khi Lamia đỏ mặt nhào vào lòng mình, anh mới nhận ra một cái ôm thân mật lại có cảm giác như thế này.
Nó không giống cảm giác ôm ông nội lúc nhỏ, cũng chẳng giống cái ôm an ủi các kỵ sĩ khác, càng không giống cái ôm chúc mừng cùng bạn bè.
Đây là... cái ôm "đặc biệt" chỉ thuộc về anh và Lamia.
【Phù... Lilith nói rồi, con người thường... khi thấy phản ứng cơ thể kỳ lạ thì sẽ tìm kiếm một cái ôm, cái ôm sẽ giúp cơ thể họ bình tĩnh lại...】
Lamia gần như nằm bò lên người Valder, những ngón tay đang ôm eo anh trượt đi đầy căng thẳng.
Đầu ngón tay để lại hơi ấm trên eo anh rồi vài giây sau lại rời đi, rõ ràng là hành động vô thức nhưng lại khiến tim Valder ngứa ngáy.
【Đã bình tĩnh lại chưa nhỉ...? Nhưng mà — hình như đúng là... có hiệu quả thật. Giống như đang giả vờ bản thân không tồn tại vậy, cứ im lặng ở đây thôi, những thứ bên ngoài cứ mặc kệ Valder chắn giúp mình...】
Lời khuyên của Lilith rất đơn giản — khi nào thấy không thoải mái thì cứ tìm Valder mà ôm.
Con người đúng là như vậy, dù vui hay buồn đều tìm đến cái ôm, nên về lý thuyết cô ta không hề nói sai.
Cô ta thực sự chỉ bảo Lamia đi ôm, hoặc rúc vào lòng người khác như một cách trốn tránh.
Vì Lamia đã từng trải nghiệm rồi.
Lần trước khi Oran đến đây, Lamia đã cảm nhận được điều đó.
Cảm giác khi bản thân không muốn đối mặt với chuyện gì đó, sẽ có người sẵn lòng chắn phía trước, ôm lấy mình và tách biệt khỏi thế giới.
Ấm áp, dễ chịu và tràn đầy cảm giác an toàn.
Lamia làm Ma Vương đã lâu, cô đơn cũng đã lâu.
Xưa nay toàn là cô dùng quyền năng của mình mang lại cảm giác an toàn cho kẻ khác, đến mức cô gần như quên mất cảm giác được người khác bảo vệ là thế nào.
Sự ủng hộ mà Valder mang lại... hoàn toàn khác với cảm giác mà Lilith hay Kaze dành cho cô.
【Nhưng mà... mình làm thế này có ổn không?】
Nghĩ đến đây, lòng Lamia lại thấy bứt rứt.
Trốn trong lòng người khác, để người khác gánh vác thay những trách nhiệm vốn thuộc về mình — chuyện này thực sự ổn sao?
Bến đỗ ư?
Không... không, về lý thuyết thì cô không cần.
【Trốn tránh là đặc quyền của kẻ vô năng, mình là Ma Vương, mình phải —】
“— Anh ở đây.”
Khi Lamia vô thức nới lỏng bàn tay đang siết áo Valder, khi cô hít sâu một hơi định rời khỏi vòng tay anh, thì giọng nói của Valder lọt vào tâm trí cô.
Vốn dĩ cô đã định đứng dậy, nhưng lần này, Valder đã dùng lực.
Bàn tay rộng lớn của anh nhẹ nhàng ấn sau gáy Lamia.
Lực tay rất nhẹ nhưng lại khiến cô không thể kháng cự.
Anh giữ cô lại trong lòng mình, cho cô một lý do để trở thành kẻ trốn chạy trong phút chốc.
Trốn tránh ư?
Không — cứ coi như là... đang phối hợp với hành động của anh đi, Lamia.
Cứ coi như đang diễn kịch cùng anh, giống như trong kế hoạch, hãy cứ tha hóa tên đối thủ đáng ghét này.
À... phải rồi.
Ngay cả chính anh còn thấy chán ghét bản thân mình, thậm chí còn muốn tự mắng một câu ‘đáng chết’.
Bởi vì... anh thực sự cảm nhận được rồi, sự tha hóa đó của em... thật khiến người ta khó lòng chống lại.
Vậy nên — cứ coi như là một cuộc giao dịch đi.
Để anh cũng được tha hóa em một chút, thấy sao?
"Anh ở đây, Lamia, không sao đâu, có anh đây rồi."
Anh nhẹ nhàng xoa đầu Lamia, ngón tay vuốt nhẹ dọc theo mái tóc cô.
Lilith và Kaze đã rời đi từ lúc nào chẳng hay, quán cà phê vừa rồi còn có khách cũng đã được họ dọn trống.
Ánh mặt trời buông xuống, thứ ánh sáng ấm áp và tĩnh lặng khẽ vương trên đôi lứa đang tự nguyện tha hóa lẫn nhau ấy.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
