Không thể nào, hóa ra màn kịch 'cô vợ hoàn hảo' đã sớm bị ngươi nhìn thấu sao?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ Võ Sư Tóc Hồng Khốn Kiếp Của Học Viện

(Đang ra)

Nữ Võ Sư Tóc Hồng Khốn Kiếp Của Học Viện

jjangppareuntokki

Vậy mà tôi lại chuyển sinh thành một người như thế.

280 1196

Đây là Solomon, đến từ Phòng Xúc tiến Thống trị Thế giới.

(Đang ra)

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

(Đang ra)

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

Hán Đường Quy Lai - 漢唐歸來

Vinnie, người đầy tham vọng và đã thổ lộ tình yêu của mình với công chúa thời thơ ấu trong nhiều năm, đã bị từ chối trước công chúng. Bông hồng bị giẫm đạp một cách tàn nhẫn, và cô gái đã thờ ơ bỏ đi

525 29466

Fate/strange Fake

(Đang ra)

Fate/strange Fake

Ryohgo Narita

Cốt truyện xoay quanh một Cuộc Chiến Chén Thánh được sao chép một cách thiếu sót từ Cuộc Chiến Chén Thánh lần thứ ba ở Fuyuki. Sau khi kết thúc Cuộc Chiến Chén Thánh lần thứ ba, các pháp sư từ một tổ

83 446

Tập 01 - 88 Cảm giác tội lỗi tức thì...

88 Cảm giác tội lỗi tức thì...

Có những chuyện, cứ về nhà nói vẫn là tốt nhất.

Tất nhiên—chẳng phải chuyện gì mờ ám, chỉ là vài lời... tâm tình?

Mấy lời an ủi kiểu đó, tốt nhất là nên đợi lúc về nhà, khoác lên mình bộ đồ ngủ thoải mái, rồi tựa vào nhau mà trút bỏ gánh nặng trong lòng...

Nếu có thêm một ly sữa nóng hay cacao thì càng tuyệt, tinh thần chắc chắn sẽ nhẹ nhõm hơn nhiều.

Tiếc là thời tiết lúc này chẳng hợp để đốt lò, nếu không, Valder nhất định sẽ bày ra một khung cảnh ấm cúng: hai người cùng đắp chăn ngồi trước lò sưởi bập bùng.

Chẳng vì gì cả, chỉ vì cảm giác lơ mơ dưới ánh lửa ấm áp ấy thường khiến người ta dễ dàng trải lòng mình hơn.

Dù cũng chẳng loại trừ khả năng sẽ lăn ra ngủ luôn, nhưng với Lamia, một giấc ngủ ngon lúc này cũng là điều quý giá.

“Về nhà sao?”

Lamia ngước nhìn Valder.

Anh đã ngồi thẳng dậy, mặt vẫn còn ửng đỏ, hơi thở chưa kịp bình ổn, hơi ấm vẫn còn vương lại trên ngực cô.

“Ừ, về nhà thôi.”

Valder ngập ngừng chạm vào đầu ngón tay Lamia, rồi lấy hết can đảm nắm chặt lấy bàn tay cô.

Tay Lamia lành lạnh.

Dù đang ôm ấp, thân nhiệt của cô vẫn thấp hơn người thường một chút.

Cô quay đầu nhìn Kaze và Lilith đang đứng xì xào ở góc cầu thang.

Thấy Lamia nhìn mình, Lilith vẫy tay ra hiệu, như muốn bảo cô cứ làm theo ý mình là được.

Một Ma Vương mà lại cần sự chỉ dẫn của người khác sao?

Nhưng đúng là đôi khi, cô thật sự cần ai đó đưa ra quyết định thay mình.

“Được, về nhà.”

Bắt gặp cái gật đầu kiên định của Kaze, Lamia mới chịu rời khỏi người Valder.

Valder cảm thấy sức nặng trên người đột ngột biến mất, hơi thở cũng dần trở nên thuận lợi hơn.

Anh đứng dậy, hít sâu một hơi, gật đầu chào Lilith và Kaze rồi dắt tay Lamia bước ra khỏi quán.

“Thú vị thật đấy, cái gọi là tình cảm của con người.”

Nhìn bóng lưng hai người rời đi, Lilith thỏa mãn ngoáy ngoáy cái đuôi.

Cái đuôi đen bóng như bọc da đã lộ ra từ lúc nào, quấn quanh đùi cô, hấp thụ hơi ấm từ làn da.

Rồi như trêu chọc, chóp đuôi khẽ gãi vào lòng bàn tay đang buông thõng của Kaze.

Cảm giác như quẹt một que diêm, để lại một vệt đỏ hồng trong tay cậu, không đau, chỉ nghe như có tiếng lửa cháy tí tách.

“...”

Kaze chẳng chút khách khí, lạnh lùng gạt cái đuôi nhỏ của Lilith sang một bên.

Bộ tạp dề quán cà phê màu hồng càng tôn lên làn da trắng của cậu, nhưng trước sự khiêu khích của Lilith, sắc mặt Kaze vẫn không hề gợn sóng.

Có điều, vẻ ghét bỏ hiện rõ mồn một trên mặt cậu còn có sức nặng hơn ngàn lời nói.

“Thật là đáng ghét.”

Thấy Kaze né xa mình nửa bước, Lilith oán trách một câu, nhưng môi vẫn nở nụ cười hì hì, giọng điệu nũng nịu nhẹ nhàng.

Xem phản ứng của người khác lúc nào chẳng thú vị nhất.

Kaze không đáp lời, chỉ lắc đầu đi ra cửa.

Đợi xe ngựa chở Lamia và Valder đi khuất, cậu xoay tấm biển "Chào mừng" thành "Hôm nay đóng cửa", rồi đứng đó hít thở không khí trong lành.

Lilith nhìn theo bóng lưng cậu, khẽ ngân nga một giai điệu lạ tai.

Cô bắt đầu dọn dẹp bàn ghế, chuẩn bị cho ca làm việc tiếp theo như chưa có chuyện gì xảy ra.

Mị ma là thế, cảm xúc và lựa chọn luôn biến hóa khôn lường, cái gì cũng muốn thử, nhưng cái gì cũng thấy chẳng sao cả.

Suy cho cùng, họ là sinh vật của niềm vui. Chỉ cần thấy vui, làm gì cũng được.

...

...

Xe ngựa lọc cọc lăn bánh, không gian bên trong im ắng đến mức chỉ còn nghe thấy tiếng thở.

Tất nhiên, đó là với Lamia, còn với Valder, anh vẫn nghe thấy tiếng lòng của cô đều đều.

【Về nhà thì làm gì nhỉ...】

Lamia nhìn ra cửa sổ, tâm tư có vẻ hơi phân vân, nhưng đôi mắt đỏ sẫm lại sáng rực, phản chiếu cảnh vật bên ngoài.

【Ăn cơm? Đi ngủ? Cuộc sống của loài người nhàn nhã thật đấy, chẳng có công vụ cần xử lý gấp, cũng chẳng có tên Bạch Kỵ Sĩ nào đến tận cửa gào thét... Hơ, đúng là một cuộc sống tẻ nhạt mà yên bình.】

“...”

Nghe thấy mấy chữ "Bạch Kỵ Sĩ đến cửa gào thét", Valder hơi ngượng, yết hầu chuyển động như đang cố nuốt một tiếng ho vào trong.

【... Chỉ cần nghĩ đến tên Bạch Kỵ Sĩ trước đây thôi là thấy đau đầu rồi, không biết khi nào hắn lại tới đánh sập tường thành lần nữa. Ta không những phải chống trả mà còn phải bận rộn tu sửa, thật là phiền phức... Vì muốn tiện nên mới dùng ma lực địa mạch xây tường, kết quả mỗi lần tường thành bị nổ là cứ như nổ trên người ta vậy.】

“...”

Valder vẫn giả vờ nghiêm túc nhìn ra ngoài, nhưng nghe những lời oán trách của Lamia, biểu cảm của anh trở nên cực kỳ phong phú.

Anh vô thức đưa tay che khóe miệng đang trễ xuống một cách kỳ quặc.

Về lý mà nói, Valder không nên thấy tội lỗi.

Thậm chí anh phải tự hào vì "Mình đã gây sát thương cho Hắc Ma Vương".

Trên chiến trường, kẻ thù càng mắng thì chứng tỏ mình làm càng hiệu quả, công trạng càng lớn.

Nếu là trước đây, khi Lamia vẫn còn là Callus, Valder chắc chắn sẽ ưỡn ngực đầy tự tin, thậm chí còn tặng cho vị Ma Vương đang bận sửa tường kia một cái "ngón tay thối".

Nhưng giờ đây, có lẽ vì đã quá thân thiết, Valder hình dung ra cảnh Ma Vương đi sửa tường thành, nhưng đó không còn là bộ hắc giáp lừng lẫy kia nữa, mà là thiếu nữ tóc tím trong bộ váy dài trước mắt này.

Một thiếu nữ trông có vẻ yếu ớt đang bê gạch vác bao cát, một bên kêu đau một bên vặn ốc vít gia cố trên tường...

Được rồi, cái gọi là tha hóa của Lamia bắt đầu phát huy tác dụng rồi, anh thật lòng thấy xót cho cô.

Nhưng mà... đau thật sao?

Nghĩ đến đây, Valder đột nhiên cau mày, dùng cả lòng bàn tay che nửa khuôn mặt.

Lúc trước tấn công tường thành, đúng là anh có thấy Ma Vương bị trì trệ hành động.

Anh cứ ngỡ đòn tấn công của mình quá hiệu quả nên cứ thế dùng đi dùng lại, ai ngờ...

Vâng, theo nghĩa nào đó thì đúng là hiệu quả thật.

Hơn nữa, lúc cô ấy bị kim đâm vào tay chẳng phải bảo không đau sao——à không, tiếng lòng của cô ấy nói là vì bị anh đánh đến mức quen rồi nên mới thấy cái kim chẳng là gì.

“...”

“Chậc...”

Valder cuối cùng không nhịn được, than thở một tiếng.

“Hửm? Sao thế anh?”

Tiếng lòng của Lamia dừng lại, cô quay sang nhìn anh.

Valder xua tay, tùy tiện lấp liếm:

“Không có gì... Anh chỉ hơi đói thôi...”

“Vậy lát nữa về em làm điểm tâm cho anh nhé? Anh muốn ăn không?”

Lamia tin sái cổ.

Cô chớp mắt nhìn anh, vẻ mặt đầy mong đợi khác hẳn với vẻ khổ sở của anh lúc này.

“...”

Valder nhìn Lamia.

Một bên là cảm giác tội lỗi, một bên là lý trí bảo không cần phải thế, và một bên là tiếng gọi của con tim: "Trời ơi, đó là bánh vợ làm cho mình đấy!"

“Ừm...”

Cuối cùng, anh chọn phương án thứ ba.

“... Anh muốn ăn.”

“Được!”

Lamia cười rạng rỡ, vui mừng vỗ tay.

“Em đang lo về nhà không có việc gì làm, để em trổ tài cho anh xem.”

“... Được.”

Cái gọi là tội lỗi đâu rồi?

Chắc là đem trộn với bánh ăn luôn rồi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!