Không thể nào, hóa ra màn kịch 'cô vợ hoàn hảo' đã sớm bị ngươi nhìn thấu sao?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ Võ Sư Tóc Hồng Khốn Kiếp Của Học Viện

(Đang ra)

Nữ Võ Sư Tóc Hồng Khốn Kiếp Của Học Viện

jjangppareuntokki

Vậy mà tôi lại chuyển sinh thành một người như thế.

280 1196

Đây là Solomon, đến từ Phòng Xúc tiến Thống trị Thế giới.

(Đang ra)

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

(Đang ra)

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

Hán Đường Quy Lai - 漢唐歸來

Vinnie, người đầy tham vọng và đã thổ lộ tình yêu của mình với công chúa thời thơ ấu trong nhiều năm, đã bị từ chối trước công chúng. Bông hồng bị giẫm đạp một cách tàn nhẫn, và cô gái đã thờ ơ bỏ đi

525 29466

Fate/strange Fake

(Đang ra)

Fate/strange Fake

Ryohgo Narita

Cốt truyện xoay quanh một Cuộc Chiến Chén Thánh được sao chép một cách thiếu sót từ Cuộc Chiến Chén Thánh lần thứ ba ở Fuyuki. Sau khi kết thúc Cuộc Chiến Chén Thánh lần thứ ba, các pháp sư từ một tổ

83 446

Tập 01 - 85

85

Tâm trạng của Lilith đang rất tốt, tốt đến mức cô có thể hát vống lên vài bài.

Chứng kiến vị cấp trên tối cao năm nào đỏ mặt hỏi mình có phải bị bệnh hay không, thật khó để kìm được ý cười nơi khóe miệng.

Dù thực tâm Lilith muốn thấy vẻ mặt đó ở ngài Đại tướng quân hơn, cơ mà —— chao ôi, hiện giờ chỉ cần thấy Lamia như vậy thôi là đủ rồi.

“Không hề nhé, em gái thân yêu.”

Em gái là cách xưng hô để ngụy trang, còn thân yêu là cách gọi đầy tôn trọng.

Chỉ là khi Lilith cố ý kết hợp chúng lại, nghe qua lại mang theo dư vị trêu chọc rõ rệt.

“Như vậy không phải là bị bệnh đâu, đó là phản ứng cơ bản nhất của cơ thể con người thôi.”

“Phản ứng cơ bản sao?”

“Đúng vậy, dù sao cơ thể con người cũng rất tinh vi, có rất nhiều thứ mà Ma tộc chúng ta không có. Thế này nhé —— đừng sợ, để chị nói cho em biết cách làm dịu tình trạng này.”

Trong khi Lilith đang thì thầm vào tai Lamia, Valder lại đang ngồi ngượng ngùng trong phòng vệ sinh.

Anh đóng chặt cửa, thậm chí chẳng buồn mở nắp bồn cầu, cứ thế ngồi bệt xuống khi quần áo vẫn chỉnh tề.

Khuôn mặt khổ sở giấu sau lòng bàn tay, những ngón tay liên tục vò rối mái tóc trước trán.

Anh cố gắng ép bản thân phải bình tĩnh lại.

Tình hình hiện tại đã hoàn toàn chệch đường ray rồi.

Anh cảm nhận rõ ràng có thứ gì đó đang lặng lẽ thay đổi ——

Đó chính là cảm xúc.

Anh bắt đầu để ý đến từng lời mình nói, để ý đến cả phản ứng của Lamia.

Rõ ràng lúc mới gia nhập Kỵ sĩ đoàn, đối mặt với bao nhiêu người để lên đài diễn thuyết anh cũng chẳng hề thấy căng thẳng hay ngượng ngùng.

Ấy thế mà giờ đây, chỉ vì cái trò chơi anh cứu ai trước cũ rích và ngây ngô của cô, anh lại xoắn xuýt đến mức này.

Không ổn rồi... không ổn chút nào.

Valder Nalte —— mày hỏng thật rồi!

Trước kia anh tính toán rất hay, định bụng tìm cách quyến rũ Lamia, sau đó sẽ tìm thời điểm thích hợp để rút lui êm đẹp.

Cơ mà xem ra hiện giờ... sai rồi, sai quá sai rồi.

Valder không phải kẻ chậm tiêu, anh có thể cảm nhận rõ ràng tâm tư của mình dành cho Lamia đã hoàn toàn biến chất.

Dù miệng vẫn tự huyễn hoặc rằng chuyện đó sao mà xảy ra được, sự thật rành rành vẫn vả thẳng vào mặt anh.

Bản thân anh... mình...

—— Mình đã thực sự rung động trước Ma Vương rồi sao?!

Rung động trước vị Ma Vương lúc nào cũng đen kịt từ đầu đến chân, giờ lại hóa thân thành một thiếu nữ tóc tím mắt đỏ này sao?!

Chát!

Nghĩ đến đây, Valder dùng sức vỗ mạnh vào trán một cái.

Trong âm thanh giòn tan và cảm giác đau rát, Valder buộc phải đối mặt với sự thật đáng ghét này.

Cùng với đó là hình ảnh Lamia đỏ mặt, nhìn anh với vẻ lúng túng đang hiện lên trong đầu.

Đôi mắt trong trẻo đó nhìn anh như vậy, thực sự khiến người ta ——

Chát!

Valder tự đánh mình phát thứ hai, cơn đau giúp anh tỉnh táo lại, song cũng chỉ được trong chốc lát.

Anh vẫn không ngừng nhớ về cô, nhớ về gương mặt đỏ bừng ấy, và cả đôi mắt đang phản chiếu hình bóng mình...

... Đẹp thật.

Lamia... đẹp quá đi mất!

Thậm chí còn có chút đáng yêu nữa chứ!

Cái lớp vỏ bọc xinh đẹp chết tiệt này!

Ta thật sự cảm ơn các người quá đấy, cái đám Ma tộc kia!

Valder nghiến răng nghiến lợi, mái tóc vàng sắp bị anh vò thành cái tổ chim hỗn loạn.

Sự trung thực vốn là đức tính tốt đẹp của một kỵ sĩ vẫn khiến anh buộc phải đối mặt với thực tại.

Tay anh dần dừng lại, sau đó dùng ngón cái tì vào cằm, lòng bàn tay mở ra để những ngón tay khác lướt qua mũi và môi.

“...”

Vệt đỏ trên mặt vẫn chưa tan đi.

Hay nói đúng hơn là vì cứ liên tục nhớ về Lamia, nhiệt độ cơ thể anh vẫn chưa có ý định bình ổn lại.

Anh liếc sang một bên, định nhìn chằm chằm vào góc tường để đại não trống rỗng một lát.

Vô ích thôi, anh vẫn nghe thấy tiếng tim mình đập loạn xạ.

Nếu giờ soi gương, anh sẽ thấy đôi mắt xanh thẳm của mình cũng đang long lanh và khắc ghi hình bóng của Lamia.

“Hừm...”

Anh hừ nhẹ một tiếng trầm đục, ngón tay vô thức xoa nhẹ khóe môi, giống như đang mô phỏng lại một độ cong dịu dàng nào đó.

Cuối cùng, sau vô số lần tự nhủ phải bình tĩnh lại, anh vỗ vỗ vào mặt mình rồi bước ra bồn rửa tay.

Nhìn mình trong gương, anh vặn vòi nước.

Không chỉ rửa tay, anh còn vốc nước lên mặt để tỉnh táo hơn.

Dùng cách vật lý này để hạ nhiệt cho đôi gò má cũng tốt.

Vẩy khô tay, Valder bước ra ngoài.

Anh vốn định giả vờ như không có chuyện gì xảy ra, thậm chí trong lòng còn diễn tập lại vài lần.

Cơ mà khi theo bản năng nhìn về phía chỗ ngồi của Lamia và thấy cô nhận ra ánh mắt của mình, rồi khẽ run lên như một chú hươu nhỏ bị giật mình...

Trái tim anh lại nhảy dựng lên một nhịp.

Xong rồi, công cốc hết rồi.

Lamia nhìn về phía Valder, lần này anh trông có vẻ hơi khác.

Lúc nãy rửa mặt anh đã thuận tay vuốt tóc lên, phần tóc mái vốn rủ trước trán nay đã được vuốt ngược ra sau.

Trên mặt vẫn còn vài giọt nước trượt dài theo gò má, mang lại một cảm giác sảng khoái hoàn toàn khác trước.

Đôi mắt xanh thẳm của anh cũng lộ ra hoàn toàn dưới những lọn tóc vụn.

Đôi mắt đó thật sự rất đẹp, đẹp hơn tất cả những khối tinh thể màu xanh trong lâu đài Ma Vương mà Lamia từng thấy.

Lúc này, trong đôi đá quý xanh thẳm ấy chỉ còn chứa đựng hình bóng cô.

“...”

“...”

Valder không còn cách nào trốn chạy nữa, anh ngồi lại chỗ cũ, ngay cạnh Lamia.

Lần này Kaze đã chuẩn bị sẵn cà phê, kèm theo một miếng bánh ngọt.

Valder không nói gì, chỉ dời mắt sang miếng bánh.

Lamia cũng im lặng, tùy ý đưa mắt nhìn sang.

Hai người không hề chạm mắt, cũng chẳng nói lời nào, chỉ ngồi đối diện nhau với trái tim đập thình thịch liên hồi.

Thật đáng chết, cái gọi là bình tĩnh vốn dĩ không tồn tại.

Vừa rồi rửa mặt bao nhiêu lần, giờ xem ra hoàn toàn là phí công vô ích.

Valder nghiến răng trong lòng, nhưng tiếng tim đập vẫn át đi tiếng lòng của Lamia.

Anh hiện giờ căng thẳng đến mức không biết có nên lắng nghe suy nghĩ của cô hay không.

Cô ấy sẽ nói gì? Nghĩ gì? Làm gì?

Tiếp theo nên làm gì đây? Ở lại đây? Hay là về nhà?

Hay là ——

Giây tiếp theo, khi Valder còn chưa kịp phản ứng, Lamia đã cử động.

Hầu như theo bản năng, Valder dang rộng vòng tay vì cảm nhận được cô đang tựa về phía mình.

Một tiếng pịch vang lên, Lamia chui tọt vào lòng anh.

Mang theo hơi ấm và cả nhịp tim của cô.

Cô ôm chặt lấy Valder, và anh cũng vô thức đáp lại cái ôm ấy.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!