Không thể nào, hóa ra màn kịch 'cô vợ hoàn hảo' đã sớm bị ngươi nhìn thấu sao?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Masquerade Confidence~ Sagishi wa Shōjo to Kamenjikake no Tabi o Suru

(Đang ra)

Masquerade Confidence~ Sagishi wa Shōjo to Kamenjikake no Tabi o Suru

Takinami Satoshi

Tại nơi hải ngạn tuyến ấy, sự thật trần trụi nào đang chờ đợi họ sau lớp mặt nạ cuối cùng?

4 6

Ma thuật là thứ tuyệt vời nhất!

(Đang ra)

Ma thuật là thứ tuyệt vời nhất!

두유하이볼

Tôi yêu ma thuật lắm luôn

192 564

Lắc cà rốt nếu bạn bị Ma Vương bắt giữ!

(Đang ra)

Lắc cà rốt nếu bạn bị Ma Vương bắt giữ!

Anh họ Jerry

Nhưng mà Ma Vương... có vẻ như đã rất cô đơn.

218 366

Monster? No, I'm a Cultivator!

(Đang ra)

Monster? No, I'm a Cultivator!

AStoryForOne

Chẳng biết bằng cách thần kỳ nào, gã cứ thế mà "số đỏ" đến mức không tưởng, thăng tiến thần tốc theo một cách chẳng giống ai.

31 59

Hệ Thống Lựa Chọn: Ngự Thú Sư Sở Hữu Trăm Triệu Điểm Sức Mạnh

(Đang ra)

Hệ Thống Lựa Chọn: Ngự Thú Sư Sở Hữu Trăm Triệu Điểm Sức Mạnh

Tam Phong 11

Lựa chọn đơn giản như vậy còn cần suy nghĩ sao? Đương nhiên là chọn 3 rồi.

845 3000

Tập 01 - Chương 73: Không muốn thấy em bị thương

Chương 73: Không muốn thấy em bị thương

Có lẽ vì trong lòng đang ngổn ngang suy nghĩ, Valder dán băng cá nhân cho Lamia một cách tỉ mỉ đến lạ. 

Từ độ cong, mép dán cho đến lực ấn, mọi thứ đều vừa vặn đến hoàn hảo, không một kẽ hở.

Lamia ngắm nhìn miếng băng cá nhân trên tay – món đồ vốn dĩ tầm thường đến mức chẳng thể tầm thường hơn trong mắt con người, thậm chí còn chẳng có lấy một họa tiết trang trí – rồi xoay qua xoay lại quan sát thật kỹ.

Với cô, thứ này giống một món trang sức điểm tô trên ngón tay hơn là dụng cụ y tế.

Bởi lẽ vết thương của Lamia đã lành lặn từ đời nào. Dù cô có tự đâm thủng tay mình vài lỗ, hay trực tiếp rạch da xẻ thịt đến máu chảy đầm đìa, thì cái cơ thể ấy vẫn sẽ bình phục trong chớp mắt, nhanh đến độ cảm giác đau còn chưa kịp hình thành.

Cảm giác đau thường chia làm hai loại: nỗi đau xác thịt khi bị thương và ảo giác đau khi tưởng tượng về vết thương. 

Lamia không có cả hai, thế nên cô chỉ coi miếng băng này như vật trang trí, hay đúng hơn là... minh chứng cho một tấm chân tình?

【Ừm... không đau chút nào. Vậy cái này trông giống như... một món quà?】

【Có thể coi là — món quà đầu tiên mà Bạch Kỵ Sĩ tặng mình không nhỉ?】

"…!"

Tiếng lòng ấy lọt thẳng vào tai Valder.

Anh kinh ngạc nhìn Lamia đang cúi đầu, dùng ngón cái mân mê miếng băng cá nhân kia — Quà ư? 

Em coi thứ này là quà sao?

Nếu Lamia cũng nghe được tiếng lòng của Valder, hẳn cô sẽ cảm nhận được sự sững sờ, thậm chí là cảm giác hoang đường đang dâng trào trong anh.

Chẳng lẽ mình thực sự chưa từng tặng Lamia thứ gì sao?

Nghĩ vậy, Valder bắt đầu rà soát lại ký ức mấy ngày ngắn ngủi vừa qua, và đáp án là... chưa từng?!

Thật sự là không có lấy một món nào!

Tuy lần này trở về có mang theo bột ma thạch, nhưng cái kiểu "mượn hoa dâng Phật", cướp công người khác như vậy thì lòng tự trọng của Valder không cho phép. 

Anh đã thẳng thắn nói rõ đó là đồ Lilith tặng cô, còn về phần mình...

Ngày đầu tiên gặp gỡ, ngày thứ hai đến Kỵ sĩ đoàn, sau đó đi Giáo hội, rồi về nhà...

A, đúng là không có thật.

— Tuyệt nhiên không có một món nào!

Mình vậy mà ngoài chém cô vài đao và tặng một cú quật qua vai ra, thì chẳng đưa cho đối phương được cái gì tử tế cả?

Dù có thể tính toán chi li để coi như huề nhau — vì chính anh cũng bị Lamia tẩn cho một trận ra trò, dù tốc độ hồi phục của anh khá nhanh, giờ đã hết đau và không ảnh hưởng đến sinh hoạt, nhưng mà —

— À.

Nghĩ đến đây, Valder dường như sực nhận ra điều gì đó.

Không đau nữa.

Ngón tay bị kim đâm của Lamia không còn đau.

Cái lưng bị hất văng hồi tối của anh cũng chẳng còn cảm giác gì.

... Phải rồi, mình cũng đâu còn thấy đau nữa.

Cái cảm giác đau đớn khi bị thương ấy, anh vốn chẳng còn, cũng chẳng thèm bận tâm.

Hai con "quái vật" sở hữu khả năng tự chữa lành dị thường lại đang mải mê đấu tranh tư tưởng chỉ quanh một miếng băng cá nhân?

Rõ ràng bản thân cũng là kẻ chai sạn với nỗi đau, vậy mà lại đang ở đây phân tích phản ứng của Lamia một cách đầy nghiêm túc?

"..., hà..."

Nghĩ đến đây, Valder cảm thấy thật bất lực.

Lẽ ra anh nên tiếp tục sửa bộ quần áo kia, nhưng không ngờ mấy câu tâm niệm của Lamia lại khiến anh rối bời đến mức chẳng còn tâm trí đâu mà làm việc. 

Anh chỉ biết nở một nụ cười khổ, lấy tay che mặt rồi thở dài thườn thượt.

Nhưng phản ứng đó cũng chỉ thoáng qua, đôi tay đang che mặt liền vuốt ngược tóc ra sau, giả vờ như mình chỉ đang chỉnh trang lại đầu tóc cho gọn.

Tiếng thở dài của Valder thu hút sự chú ý của Lamia, nhưng cô không mấy bận tâm, chỉ liếc nhìn anh một cái rồi buông bàn tay đang mân mê miếng băng xuống, cầm lấy khăn tay và kim khâu.

Người ta thường nói, mất đi cảm giác đau là đòn giáng chí mạng vào nhân tính, bởi không còn biết đau thì khoảng cách đến việc đánh mất bản chất con người cũng chẳng còn bao xa.

Nhưng Valder thì chưa đến mức đó, vì anh là kẻ giàu cảm xúc, hay đúng hơn là thế giới quan bình thường khiến cách anh biểu đạt tình cảm cũng rất đỗi tự nhiên. 

Thế nhưng, Lamia thì khác.

Cô ấy hoàn toàn khác.

Cô thuần túy là không có "nhân tính". 

Không phải theo nghĩa hung tàn độc ác, mà là Lamia với tư cách là một con người thì không hề trọn vẹn... dẫu cô vốn chẳng phải người.

【Nghĩ lại thì, nếu có vết thương, chẳng phải hai đứa sẽ được tiếp xúc nhiều hơn sao?】

Lamia cầm kim khâu lên, nhưng động tác rất chậm, hoàn toàn không giống người đang tập trung khâu vá mà giống như đang mải suy tính điều gì đó nên cử động mới dè chừng như vậy.

Valder thực ra cũng chẳng khá hơn, tay cầm quần áo và kim chỉ nhưng mãi chẳng đâm xuống mũi nào.

【Lần bôi thuốc cho anh ấy tối qua là như thế, lần này tay mình bị đâm mấy lỗ cũng vậy — cái này có được tính là hai đứa mình đã xích lại gần nhau hơn không?】

【Nếu vậy thì, hừ hừ... Quả nhiên, vết thương có thể khiến hai chúng ta thân thiết hơn chút đỉnh, đây đúng là chuyện tốt mà.】

"..."

Nghe đến đây, Valder nhướng mày.

Dù không muốn thừa nhận, nhưng chuyện bôi thuốc tối qua thực sự đã kéo gần khoảng cách giữa hai người. 

Valder vẫn nhớ rõ mình đã đè cô xuống như thế nào, vẫn nhớ cái ôm cuối cùng và cả sự trống rỗng trong lòng Lamia khi ấy.

Quả thực đã thân thiết hơn... và hôm nay cũng vậy.

Anh cúi đầu xoa xoa ngón tay, sực nhớ lại lúc nãy mình đã cẩn thận, dè dặt đến mức nào khi bôi thuốc cho cô. 

Rõ ràng trong lòng biết Ma Vương bị thương cũng không sao, chảy máu cũng chẳng hề gì, đằng nào cũng chẳng chết được, vết thương rồi sẽ tự lành thôi, nhưng anh vẫn theo bản năng mà nâng niu vết thương của Lamia, lau máu, sát trùng, rồi dán băng lại.

Anh chợt thấy cạn lời. 

Có lẽ vì Lamia sợ rằng trong lúc anh đi lấy tăm bông thì vết thương đã kịp lành mất, nên mới dứt khoát đâm thêm mấy lỗ nữa... chỉ để đợi anh về bôi thuốc cho cô.

Mà lúc đó, khi về phòng lấy thuốc, Valder quả thực đã do dự, vì chính anh cũng thoáng nghĩ đến khả năng này.

Anh nhất thời bốc đồng nên mới chạy đi, nhưng đi được nửa đường mới sực tỉnh: vết thương cỏn con đó Lamia chỉ cần thổi nhẹ một cái là khép miệng rồi, tôi còn hớt hải đi tìm thuốc làm cái gì?

Và ngay lúc anh còn đang lưỡng lự, để đề phòng vạn nhất, Lamia đã tự đâm thêm mấy lỗ kim vào ngón tay, lại còn rạch thêm một đường chỉ để khi Valder quay lại, anh sẽ thấy việc chữa trị này là có ý nghĩa.

Còn Valder vì sợ không khí quá ngượng ngùng nên đã chuẩn bị sẵn thuốc rửa vết máu, thầm nghĩ dù vết thương có lành thì vẫn còn chút máu để mình xử lý.

... Nhưng không ngờ, hiện trường lại là cảnh tượng đó.

Thế nhưng, điều khiến Valder sốc hơn cả chính là ý nghĩ tiếp theo của Lamia.

【Ừm... lần sau cũng làm thế đi! Mình nắm được bí quyết rồi!】

【Lần tới mình sẽ tiếp tục để lại vết thương trên người! Ừm... ví dụ như "vô tình" bị dao cắt lúc nấu cơm trưa? Hoặc là... để cái cơ thể người này "lỡ chân" lăn từ cầu thang xuống mà không thèm dùng lực bảo vệ —】

"— Không được!"

Theo bản năng, Valder hét toáng lên.

Ngay sau đó là tiếng hít thở sâu đầy kinh hãi của chính anh.

... Kích động quá, lỡ miệng rồi...!

"Hử?"

Lamia ngơ ngác nhìn Valder vừa đột ngột hét lên, vẻ mặt đầy khó hiểu.

"Anh bảo là... cái áo này, anh sửa mãi không thấy đúng ý, bực mình quá..."

Valder nhìn cái áo đang cầm trên tay, giả vờ cáu kỉnh vung vẩy.

"Cái áo này sửa kiểu gì cũng không xong... hà... chắc là tại anh đói rồi."

Valder bặm môi, nhíu mày, dùng biểu cảm bất mãn để cố lấp liếm cái cớ đầy sơ hở này.

"Vậy để em thử xem?"

Lamia dường như không nhìn ra sơ hở, ngược lại còn muốn giúp đỡ.

"Không được."

Valder lắc đầu nguầy nguậy.

"Em... em không dùng được mấy mũi khâu phức tạp này đâu."

Anh vừa nói vừa nhìn Lamia với vẻ mặt đầy phức tạp. 

Cô ấy đang mang dáng vẻ của một thiếu nữ ngây thơ vô hại... vậy mà trong lòng lại có thể thản nhiên nghĩ đến những chuyện rùng mình như thế sao?

"Em sẽ bị thương, sẽ chảy máu, nên là — để anh làm."

"Chảy máu cũng không sao mà, anh sẽ dán cái này cho em."

Lamia thậm chí còn giơ ngón tay lên, như thể đang khoe khoang "chiến tích" với anh.

"Không được là không được."

Valder bực dọc lắc đầu.

"Không được... em... tốt nhất là đừng để bị thương. Anh không muốn thấy em bị thương."

— Cuối cùng cũng nói ra rồi.

Nghe câu này xem, mới mỉa mai làm sao.

Rõ ràng trước kia cả hai từng đánh nhau một mất một còn, rõ ràng trước kia mỗi nhát đao anh vung ra đều nhắm vào mạng của Ma Vương.

Vậy mà hôm nay anh lại nói...

... Anh không muốn thấy em bị thương?

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!