Không thể nào, hóa ra màn kịch 'cô vợ hoàn hảo' đã sớm bị ngươi nhìn thấu sao?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ Võ Sư Tóc Hồng Khốn Kiếp Của Học Viện

(Đang ra)

Nữ Võ Sư Tóc Hồng Khốn Kiếp Của Học Viện

jjangppareuntokki

Vậy mà tôi lại chuyển sinh thành một người như thế.

280 1196

Đây là Solomon, đến từ Phòng Xúc tiến Thống trị Thế giới.

(Đang ra)

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

(Đang ra)

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

Hán Đường Quy Lai - 漢唐歸來

Vinnie, người đầy tham vọng và đã thổ lộ tình yêu của mình với công chúa thời thơ ấu trong nhiều năm, đã bị từ chối trước công chúng. Bông hồng bị giẫm đạp một cách tàn nhẫn, và cô gái đã thờ ơ bỏ đi

525 29466

Fate/strange Fake

(Đang ra)

Fate/strange Fake

Ryohgo Narita

Cốt truyện xoay quanh một Cuộc Chiến Chén Thánh được sao chép một cách thiếu sót từ Cuộc Chiến Chén Thánh lần thứ ba ở Fuyuki. Sau khi kết thúc Cuộc Chiến Chén Thánh lần thứ ba, các pháp sư từ một tổ

83 446

Tập 01 - 78

78

Tiếng tách cà phê đặt xuống bàn vang lên lách cách.

Với Lamia, dường như chẳng có khái niệm gọi là thưởng thức.

Trước đây khi còn ăn Ma khoáng thạch ở Lâu đài Ma Vương, cô cũng toàn làm thế này: bốc cả nắm rồi nhét thẳng vào miệng.

Dù chuyện này lại dẫn đến một câu hỏi cũ mèm là liệu bộ giáp đó có miệng hay không, nhưng ít nhất bộ phận cảm nhận hương vị vẫn tồn tại.

Nếu không, cô đã chẳng chê cơm nước nhà Valder nấu không ngon.

Thói quen ăn uống của cô đương nhiên là đánh nhanh thắng nhanh, bởi vị Ma Vương đại nhân vĩ đại lát nữa vẫn còn việc khác phải làm.

Thói quen này đã hình thành thì rất khó bỏ, nhất là trước mặt người quen cũ.

Khi ở nhà Valder, cô còn có thể giả vờ một chút, từ tốn thưởng thức như một sự tôn trọng dành cho người nấu.

Nhưng giờ xung quanh toàn người quen, cô chẳng cần phải diễn nữa, cứ thế nốc vài hớp là cạn sạch.

Rõ ràng là uống cà phê mà trông cô cứ như đang thưởng thức loại rượu mạnh nào đó vậy.

"Ngài có muốn dùng thêm không?"

Thấy Ma Vương đại nhân đã uống xong, Kaze vươn tay thu lại chiếc tách rỗng.

"Ừm... nếu được thì cho ta thêm một ly nữa nhé?"

Lamia liếm nhẹ khóe môi, cảm nhận chút dư vị cà phê còn sót lại như đang hồi tưởng hương vị đặc biệt của loại thức uống nhân loại này.

Lại còn được trộn thêm bột ma thạch, mùi vị đúng là hết sảy.

"Vâng, để tôi pha cho ngài."

Kaze mỉm cười, niềm hạnh phúc của cậu đơn giản chỉ là mang lại được nụ cười cho Ma Vương.

"Cũng không tệ đúng không, em gái thân yêu? Chị còn một ít bánh ngọt có thể ăn kèm với cà phê đây, em cứ lấy tự nhiên, chị đều rắc bột ma thạch lên cả rồi."

"Được, vậy ta sẽ lấy hai miếng để dành ăn vặt."

Lamia không có ý định từ chối đồ Lilith tặng.

Thật ra hành động này cũng có thể coi là giao lưu bình thường.

Dẫu sao bình thường cô có hiền lành đến đâu thì vẫn là Ma Vương đại nhân của Lâu đài Ma Vương, việc cấp dưới tặng quà cho cô như thế này cũng chẳng có gì lạ.

Vì vậy, Lilith đã tặng thì cô cứ nhận thôi.

"Cuộc sống ở xã hội loài người cũng khá ổn đấy chứ? Em gái à... em có cảm thấy mới mẻ không?"

Lilith vẫn giữ vẻ mặt đó, đôi mắt cười híp lại.

"Ừm... đúng là có."

Đối với câu hỏi này, Lamia thành thật trả lời.

"Không khí và nếp sống ở xã hội loài người quả thực khác biệt, mang lại cảm giác rất mới lạ."

"Vậy hay là ở lại thêm chút nữa đi? Ở đây vui hơn Lâu đài Ma Vương nhiều mà đúng không?"

Câu hỏi đầu tiên vốn dĩ là để dẫn dắt đến câu nói này, điều mà Kaze vốn chẳng biết phải diễn đạt thế nào.

Đúng vậy, ở lại thêm chút nữa.

Bất luận là ở đâu thì cũng tốt hơn Lâu đài Ma Vương.

"Vùng đất của nhân loại quả thực có nhiều nơi thú vị, ngài cứ ở lại thêm một thời gian cũng được, không cần vội vã quay về Lâu đài Ma Vương đâu."

Nghe Lilith khơi mào chủ đề, Kaze vội vàng tiếp lời để bày tỏ quan điểm của mình.

Thực ra đây chẳng còn là quan điểm nữa mà giống như một lời khuyên can hơn.

Cậu thật lòng muốn Lamia cứ ở lại phía con người, lũ khốn ở Lâu đài Ma Vương kia chẳng còn gì để cứu vãn nữa rồi.

"Đến cả Kaze cũng thấy ở đây thú vị sao?"

Nhưng sự chú ý của Lamia chỉ va vào câu nói đầu tiên của Kaze.

Phải biết rằng Kaze vốn là kiểu người luôn hờ hững với mọi thứ, cái gì cũng biết nhưng chẳng bao giờ để tâm.

Nghe thấy cậu thốt ra hai chữ thú vị quả thực khiến Lamia có chút kinh ngạc.

Trong suốt cuộc đời của Kaze, dường như chỉ có hai khoảnh khắc cảm xúc bùng nổ dữ dội.

Một là khi vừa được Lamia cứu, lúc đó Kaze vẫn còn là một Viêm ma nhỏ xíu, cậu ôm chặt lấy chân bộ giáp đen kịt kia mà khóc lóc thảm thiết: "Ma Vương đại nhân, ơn cứu mạng không gì báo đáp nổi, đời này tôi nguyện trung thành tuyệt đối với ngài, mạng của tôi là của ngài aaa!!"

Đến tận bây giờ Lamia vẫn còn nhớ rõ tiếng lửa nổ lách tách liên tục bên đầu Kaze lúc đó vì cậu quá xúc động.

Khi ấy Kaze thậm chí còn chưa có hình người, chỉ là một khối lửa trông như bị tách rời phần thân và phần đầu.

Lần thứ hai là khi Kaze cãi nhau với Oran ngay tại Nghị chính sảnh.

Hồi đó hai người họ cãi nhau vì mấy chuyện vặt vãnh không đâu, vặt vãnh tới mức Lamia cũng chẳng nhớ nổi là chuyện gì.

Nhưng mục đích của Kaze vẫn chỉ là để gây sự với Oran, tước đi quyền vào Nghị chính sảnh của lão để cả đời này không phải nhìn mặt lão nữa.

Lúc đó Kaze đã có hình người nhưng chưa giống nhân loại lắm, dù sao bản chất cậu vẫn là ma tộc.

Phải nói rằng khi đó, chỉ nhìn vẻ bề ngoài thôi cũng biết Kaze là người của Lamia.

Lamia khi ấy là bộ giáp đen tỏa ra hắc khí, còn hình dạng trưởng thành của Kaze cũng là bộ giáp đen bốc lửa rừng rực.

Phần màu đỏ rủ xuống không rõ là tua rua trên mũ giáp hay là sự kết hợp giữa tóc và áo choàng.

Nhưng tóm lại, hễ có biến động cảm xúc là lửa lại nổ lách tách quanh đầu, thói quen này vẫn chẳng hề thay đổi.

Ngày cãi nhau với Oran đó, hỏa khí của cậu suýt chút nữa đã hất tung cả trần nhà theo đúng nghĩa đen.

"Thú vị... thì cũng đúng thật, dù sao cũng đã ở Lâu đài Ma Vương quá lâu, thỉnh thoảng tiếp xúc với cuộc sống bên ngoài cũng khá ổn, thưa ngài."

Kaze chính là như vậy, có sao nói nốt.

Theo một nghĩa nào đó, cậu là một gã thẳng tính.

Khi Lilith rót cà phê cho mình, dù lúc đó cậu chẳng mấy ưa gì cô nhưng vẫn lịch sự đáp lại một câu cảm ơn.

Bây giờ, đối mặt với lời trêu chọc của Ma Vương đại nhân, cậu cũng nói thật lòng.

Bởi vì không cần thiết phải che giấu.

"Đúng là... khá ổn. Những ngày ở xã hội loài người, ta đã có những cảm nhận hoàn toàn khác biệt. Phù... hiếm khi ta có được vài giấc ngủ ngon như vậy."

Giọng của Lamia nghe nhẹ nhàng hơn nhiều.

Cô cười hì hì nhận lấy ly cà phê mới pha từ tay Kaze, thổi nhẹ hơi nóng phía trên.

Thực ra cô chẳng cần phải thổi, hơi nóng đó chẳng thấm tháp gì với cô.

Nhưng những thói quen nhỏ nhặt của con người đã bắt đầu thấm sâu vào lòng cô rồi.

"Vậy ngài hãy ở lại thêm một thời gian nữa đi."

Thấy Lamia nói vậy, Kaze cũng vội vàng thừa thắng xông lên.

"..."

Lamia nhìn Kaze với giọng điệu có chút gấp gáp, cô khẽ mỉm cười.

Dường như cô hiểu ý của cậu, bởi bao nhiêu năm qua, Kaze luôn tuyệt đối đứng về phía cô, luôn suy nghĩ cho cô.

"—— Không được đâu."

Nhưng cuối cùng, cô vẫn lắc đầu.

Bởi vì trách nhiệm cô phải gánh vác quá lớn, lớn đến mức đôi khi khiến cô nghẹt thở.

"Nhưng mà... ngài vốn chẳng hề thích nơi đó."

"Không, chuyện này chẳng liên quan gì đến việc ta có thích hay không. Ta không cần phải có những suy nghĩ như thích hay ghét, Kaze ạ."

Lamia nói vậy, như đang mượn cảm giác cà phê ấm nóng chảy xuống cổ họng để suy nghĩ đơn giản hơn.

Cô hít sâu một hơi, rồi lại thở ra một làn hơi nóng.

"Sở thích của ta không có ý nghĩa, quan trọng là ta cần phải làm gì."

"—— Vậy, em nghĩ cần phải làm gì?"

Một giọng nói vang lên từ phía sau.

Lamia theo bản năng quay đầu lại, nhìn người đàn ông vừa bước tới cửa từ lúc nào không hay.

"... Valder?"

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!