Không thể nào, hóa ra màn kịch 'cô vợ hoàn hảo' đã sớm bị ngươi nhìn thấu sao?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Masquerade Confidence~ Sagishi wa Shōjo to Kamenjikake no Tabi o Suru

(Đang ra)

Masquerade Confidence~ Sagishi wa Shōjo to Kamenjikake no Tabi o Suru

Takinami Satoshi

Tại nơi hải ngạn tuyến ấy, sự thật trần trụi nào đang chờ đợi họ sau lớp mặt nạ cuối cùng?

4 6

Ma thuật là thứ tuyệt vời nhất!

(Đang ra)

Ma thuật là thứ tuyệt vời nhất!

두유하이볼

Tôi yêu ma thuật lắm luôn

192 564

Lắc cà rốt nếu bạn bị Ma Vương bắt giữ!

(Đang ra)

Lắc cà rốt nếu bạn bị Ma Vương bắt giữ!

Anh họ Jerry

Nhưng mà Ma Vương... có vẻ như đã rất cô đơn.

218 366

Monster? No, I'm a Cultivator!

(Đang ra)

Monster? No, I'm a Cultivator!

AStoryForOne

Chẳng biết bằng cách thần kỳ nào, gã cứ thế mà "số đỏ" đến mức không tưởng, thăng tiến thần tốc theo một cách chẳng giống ai.

31 59

Hệ Thống Lựa Chọn: Ngự Thú Sư Sở Hữu Trăm Triệu Điểm Sức Mạnh

(Đang ra)

Hệ Thống Lựa Chọn: Ngự Thú Sư Sở Hữu Trăm Triệu Điểm Sức Mạnh

Tam Phong 11

Lựa chọn đơn giản như vậy còn cần suy nghĩ sao? Đương nhiên là chọn 3 rồi.

845 3000

Tập 01 - Chương 72: Chảy máu vì anh

Chương 72: Chảy máu vì anh

Khi Valder quay lại, nốt thương vốn chỉ là một chấm đỏ nhỏ giờ đã đầm đìa, máu theo kẽ tay nhỏ tong tỏng xuống sàn.

Cảnh tượng trước mắt chỉ có thể gói gọn trong hai chữ: kinh hoàng.

Tay Lamia đầy máu, trên mặt cũng loang lổ vệt máu, ngay cả khóe môi cũng vương lại vết đỏ thẫm.

"Lamia...?"

Trong khoảnh khắc, Valder bỗng thấy hoảng loạn.

Hơi thở anh nghẹn lại, chiếc tăm bông trong tay gãy đôi đánh "rắc" một tiếng giòn tan.

Chuyện gì thế này? Máu? 

Tại sao?

Có kẻ địch? Ở đâu?

Kẻ nào đủ bản lĩnh gây thương tích cho Lamia? 

Hắn đã đi chưa hay vẫn lẩn khuất đâu đây? 

Lamia đang làm cái quái gì vậy? 

Tại sao em không kêu cứu? 

Xung quanh không hề có mùi ma lực tàn dư, là cao thủ phương nào mà tôi không bắt được dấu vết? 

Chẳng lẽ Oran đã về? 

Không thể nào, lão ta đời nào dám trực tiếp ra tay với Lamia. 

Hay là tay chân của lão? 

Vô lý... hay là thân phận của Lamia bị lộ? 

Vậy tại sao hắn không giết chết người luôn?

Hay là... bị Lamia giết ngược rồi? 

Máu trên môi em là do... em đã ăn tươi nuốt sống hắn?!

Đầu óc Valder quay cuồng, anh ráo riết phân tích mọi khả năng. 

Từ lo lắng tột độ cho Lamia, anh chuyển sang truy tìm dấu vết hung thủ. 

Rồi sực nhớ ra, làm gì có ai đủ trình độ đánh Lamia ra nông nỗi này, trừ khi... hướng suy luận lập tức đảo chiều: Có phải em ấy đã làm hại ai không? Có lẽ mình nên treo cái biển "Nhà có chó dữ", à không, "Nhà có ác ma" trước cửa cho cô ấy mới đúng?

【Cuối cùng cũng về, muộn chút nữa là máu mình nặn ra chảy lêng láng xuống sàn mất.】

"...?"

Tiếng lòng vang lên ngay sau đó khiến Valder ngẩn người.

【Sao cứ thấy dính dính trên mặt, khó chịu ghê, cái phòng này sao lại không có gương nhỉ...】

"... Ơ?"

Valder cầm hai đoạn tăm bông gãy, rơi vào trầm tư.

"Valder? Sao thế anh?"

Đập vào mắt anh là nụ cười đầy mong đợi của Lamia... một nụ cười rướm máu theo đúng nghĩa đen.

"Em... không sao chứ?"

Valder nuốt nước bọt, ngồi xuống bên cạnh Lamia, ngay vị trí anh vừa ngồi khâu áo.

"Không sao ——"

Nghe Valder hỏi, Lamia theo thói quen định đáp "không sao", nhưng lời chưa dứt, cô đã vội ngậm miệng, suy tính lại.

【Không sao? Mình không sao thật à?】

【Không, nếu bảo không sao thì anh ấy dọn đồ nghỉ luôn à? Công sức mình ngồi đợi nãy giờ coi như bỏ sông bỏ bể?】

【Lilith bảo, phụ nữ đôi khi tỏ ra yếu đuối một chút sẽ kích thích ham muốn bảo vệ của đàn ông nhân loại. Khó khăn lắm mình mới nặn cho vết thương không khép miệng, lại còn lấy kim chọc ngoáy thêm cho to ra... Nói không sao thì phí hoài công sức quá.】

【Hơn nữa —— mình đang đóng vai người vợ yếu đuối chờ chồng chữa trị mà. Đã muốn được chữa trị thì cứ thuận nước đẩy thuyền thôi! Hì hì, vết thương to thế này, chữa xong chắc anh ấy sẽ có cảm giác thành tựu lắm nhỉ? Kiểu như... vừa cứu vãn một ca chấn thương nghiêm trọng ấy? Dù nhìn hiện trường bây giờ cũng chưa "nghiêm trọng" lắm...】

"— Á, đau quá chồng ơi, sao lại không sao, đau chết đi được ấy."

Sau một hồi đấu tranh tư tưởng, Lamia lập tức "quay xe". 

Chỉ có điều, cơ mặt dường như chưa kịp bắt nhịp, cô vẫn nhe nhởn cười tươi rói trong khi miệng thì kêu đau.

Cứ như thể, cô cố tình tạo ra vết thương chỉ để được Valder chữa trị vậy.

Chuyện này... có phải nhân quả bị đảo lộn rồi không?

"..."

Valder đờ đẫn, không dám tin vào tai mình. 

Không phải anh sốc vì màn lật mặt như bánh tráng của Lamia, mà là vì những suy nghĩ trong đầu cô.

Liên tục nặn máu?

Thậm chí còn dùng kim chọc ngoáy?

... Cô ấy điên rồi sao? Tự ngược đãi bản thân à?

Valder nghĩ thế, cẩn thận kéo tay Lamia lại gần.

Đúng vậy, bình thường kim đâm một lỗ thì nặn kiểu gì cũng không ra nhiều máu thế kia. 

Lamia đây là... trực tiếp rạch nát đầu ngón tay mình. 

Không, không phải rạch, kim khâu không sắc đến thế. 

Là đâm, là khều, giống như trẻ con chơi trò nối điểm, cô ấy dám đâm lỗ chỗ rồi dùng kim xới tung phần thịt ở giữa lên?

Em đang làm cái trò gì vậy? 

Chỉ vì... cái gọi là... cảm giác thành tựu đó ư?

Ai đời lại đi tìm niềm vui quái đản trên mấy thứ lệch lạc này chứ? 

Ai mà lại thấy vui vẻ vì chuyện này cơ chứ?

"Để anh sát trùng sơ qua... Đừng cử động."

Valder cầm tăm bông, vừa lau máu vừa quan sát Lamia. 

Cô đang cúi đầu nhìn tay mình, tóc tai hơi rối vì mới ngủ dậy. 

Lọn tóc mai rủ xuống khiến má cô ngứa ngáy, chưa quen với mái tóc dài, cô đưa tay lên vén theo bản năng. 

Động tác ấy khiến Valder nhìn rõ, chỗ tay cô chạm vào trùng khớp với dấu vân tay máu trên mặt... 

Hóa ra là thế. 

Vậy vết máu trên môi chắc cũng là do vô tình quệt phải? 

Hay là em đã nếm thử vị máu của mình?

【... Các bước cầu kỳ thật đấy, hóa ra không phải cứ dốc cả lọ thuốc lên à? Giống hồi mình bôi thuốc cho anh ấy...】

Nhìn Valder tỉ mẩn lau rửa, Lamia tò mò quan sát, cứ như bàn tay đầm đìa máu kia chẳng dính dáng gì đến mình.

"Anh bôi thuốc đây, hơi xót đấy, ráng nhịn nhé."

Valder thấm thuốc sát trùng, ấn lên vết thương. 

Thói quen bao năm lăn lộn ở Kỵ sĩ đoàn khiến anh lỡ tay dùng lực hơi mạnh. 

Ngay lập tức anh nhận ra mình hơi thô bạo.

Nhưng —— sắc mặt Lamia vẫn trơ ra như đá.

Mấy mũi kim cô tự đâm cũng khá ác, vậy mà bị ấn mạnh và sát trùng, cô chẳng hề phản ứng, đến một cái hít sâu cũng không.

【Thế là xong rồi à?】

Ngược lại, cô còn thấy nhẹ tựa lông hồng.

【Ừm... cũng chẳng có cảm giác gì mấy...】

Nghe tiếng lòng của Lamia, Valder mới sực tỉnh. 

Với Lamia, với Ma Vương Callus, chút chuyện cỏn con này chẳng bõ dính răng.

Chút thương tích, chút đau đớn này không đáng để cô bận tâm.

Là tôi đã lo bò trắng răng, lại đi coi em như một người trần mắt thịt yếu đuối.

Nhưng dù vậy, việc tự dùng kim đâm nát ngón tay mình mà mặt không biến sắc ——

【... Còn nhẹ chán so với hồi tên Bạch Kỵ Sĩ đáng ghét này tẩn mình.】

"—"

—— Thủ phạm... hóa ra lại chính là mình sao?

"Anh... dán băng cá nhân cho em."

Khoảnh khắc ấy, chữ "Anh" thốt ra từ miệng Valder lẽ ra phải nối tiếp bằng một câu gì đó khác, nhưng rốt cuộc, tất cả chỉ gói gọn trong một miếng băng cá nhân bịt kín vết thương.

Anh nhẹ nhàng dán băng lên ngón tay Lamia. 

Cảm giác được bao bọc khiến Lamia thấy lạ lẫm.

【Một cái lỗ bé tí mà cũng lắm công đoạn thế, thú vị thật.】

... Thú vị?

Bị thương, đổ máu mà là chuyện thú vị sao?

Xâu chuỗi lại những tiếng lòng vừa nghe được, nhìn miếng băng cá nhân trên tay cô, Valder chỉ thấy lòng mình là một vũng lầy ngổn ngang những cảm xúc không tên.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!