Không thể nào, hóa ra màn kịch 'cô vợ hoàn hảo' đã sớm bị ngươi nhìn thấu sao?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Masquerade Confidence~ Sagishi wa Shōjo to Kamenjikake no Tabi o Suru

(Đang ra)

Masquerade Confidence~ Sagishi wa Shōjo to Kamenjikake no Tabi o Suru

Takinami Satoshi

Tại nơi hải ngạn tuyến ấy, sự thật trần trụi nào đang chờ đợi họ sau lớp mặt nạ cuối cùng?

4 6

Ma thuật là thứ tuyệt vời nhất!

(Đang ra)

Ma thuật là thứ tuyệt vời nhất!

두유하이볼

Tôi yêu ma thuật lắm luôn

192 564

Lắc cà rốt nếu bạn bị Ma Vương bắt giữ!

(Đang ra)

Lắc cà rốt nếu bạn bị Ma Vương bắt giữ!

Anh họ Jerry

Nhưng mà Ma Vương... có vẻ như đã rất cô đơn.

218 366

Monster? No, I'm a Cultivator!

(Đang ra)

Monster? No, I'm a Cultivator!

AStoryForOne

Chẳng biết bằng cách thần kỳ nào, gã cứ thế mà "số đỏ" đến mức không tưởng, thăng tiến thần tốc theo một cách chẳng giống ai.

31 59

Hệ Thống Lựa Chọn: Ngự Thú Sư Sở Hữu Trăm Triệu Điểm Sức Mạnh

(Đang ra)

Hệ Thống Lựa Chọn: Ngự Thú Sư Sở Hữu Trăm Triệu Điểm Sức Mạnh

Tam Phong 11

Lựa chọn đơn giản như vậy còn cần suy nghĩ sao? Đương nhiên là chọn 3 rồi.

845 3000

Tập 01 - Chương 69: Thời gian bị lãng phí

Chương 69: Thời gian bị lãng phí

“— Rốt cuộc là em còn định giữ nguyên cái tư thế này bao lâu nữa đây?”

Cuộc trò chuyện dường như đã đi vào hồi kết, bởi giữa họ là một khoảng lặng kéo dài suốt ba phút đồng hồ.

Bình thường, nếu quá một phút mà không ai nói năng gì hay nhìn nhau, thì coi như giải tán, ai về nhà nấy làm việc người nấy — dù rằng trông Valder có vẻ như cũng chẳng có việc gì để làm.

“Không được sao?”

“À, cũng không hẳn là không được, chỉ là...”

“Vậy thì cứ thế đi.”

“...”

Đó vốn là câu xã giao theo quán tính của Valder, nào ngờ bị Lamia chặn họng ngay từ trứng nước.

Hôm nay hắn tự cho mình nghỉ một ngày chỉ để đi kiếm cái gì đó bỏ bụng cho Lamia. 

Đường đường là lãnh đạo, thích nghỉ là nghỉ, cần gì chấm công hay quẹt thẻ.

Ồ, phải rồi, đồ ăn.

Hắn suýt nữa thì quên khuấy mất.

Chỉ tại mải đối phó với gã Oran kia mà hắn quên mất mình có mang quà về cho Lamia.

Mà cũng chẳng hẳn là quà... 

Cùng lắm thì tính là đồ của Lilith — ả Mị ma tự xưng là chị gái Lamia gửi tặng. 

Về lý thuyết thì đây là quà do người thân chuẩn bị, hắn chỉ chịu trách nhiệm shipper chuyển phát tận tay...

Cơ mà, tiện tay lấy đồ người khác làm quà của mình cũng không tệ. 

Có điều, hắn cứ cảm thấy nếu làm thế thật, ả Lilith kia chắc chắn lại suy diễn theo mấy góc độ quái đản rồi nhìn hắn bằng nụ cười “mãn nguyện” đầy ẩn ý cho xem.

Không ghét, nhưng cứ thấy nổi da gà. 

Không phải kiểu kinh tởm... mà là kiểu sến súa đến phát rợn.

Mình và Lamia đã tiến xa đến mức đó đâu chứ? 

Con Mị ma đó đừng có lúc nào cũng dùng cái vẻ mặt và giọng điệu ấy...

“...”

Nhưng nghĩ đến đây, Valder lại tự cười khẩy trong lòng một câu: “Đã đến nước này rồi mà ngươi còn không tự biết cười mình sao?”

Cái gì gọi là “chưa đến mức đó”?

Cô nàng rõ ràng đã chui tọt vào trong áo hắn rồi còn gì!

Lamia nằm im thin thít, như một chú mèo lười đang phơi nắng, chỉ tiếc là nơi đây chẳng có chút nắng nào.

Có vẻ như lời khen ban nãy của Valder khiến cô nàng vô cùng hưởng thụ, gãi đúng chỗ ngứa luôn rồi.

Lamia vốn dễ chiều, chỉ cần thỏa mãn hai điều: Một là vuốt ve cái tính ngạo mạn “trời đất bao la ta là nhất” của cô bằng sự nhún nhường; hai là... một kiểu nhún nhường khác, thiên về mặt tình cảm.

Valder không chỉ phải coi cô như một nữ hoàng, mà còn phải xem cô như người vợ yêu dấu nhất của mình... 

Coi cô là “nữ hoàng” thì hơi làm khó hắn.

Bởi với tư cách là một Bạch Kỵ Sĩ, hắn chẳng hề muốn bị Ma Vương đè đầu cưỡi cổ. 

Hay nói đúng hơn, Valder sinh ra đã không phải hạng người có thể ngồi yên dưới trướng kẻ khác. 

Có thể chung sống hòa bình, có thể tôn trọng lẫn nhau, nhưng nếu bảo hắn phải hoàn toàn phục tùng thì Valder chắc chắn không đời nào chấp nhận. 

Ngay cả với Giáo hoàng đương nhiệm, nếu không phản kháng nổi cấp bậc cao thì hắn cũng dùng cách “ngủ gật trong cuộc họp” hay “trèo cửa sổ trốn học” để bày tỏ thái độ. 

Nhìn thì có vẻ trẻ con, nhưng lại vô cùng tự do.

Cái dáng vẻ ấy nào có chút quy củ, lễ nghi nào của phái kỵ sĩ truyền thống... 

Nhưng dù sao Valder cũng tự biết mình không phải dòng dõi trâm anh thế phiệt. 

Hắn là kẻ đi lên từ những trận đòn nơi ngõ hẻm, xưa nay chẳng có nhiều quy tắc đến thế. Kẻ nào mà cái gì cũng răm rắp tuân thủ thì chẳng thể sống sót nổi đến cái tuổi này.

"..."

Lamia nằm ườn ra đó, dường như đã quen với thân nhiệt của Valder.

Cả cơ thể cô cứ thế buông lỏng, đè hẳn lên người hắn. 

Tuy sức nặng này chẳng đáng là bao đối với Valder, nhưng cảm giác cọ xát trước ngực vẫn quá đỗi lạ kỳ.

Để cho dễ tưởng tượng thì, ngay tại vùng bụng, thậm chí là bụng dưới của hắn, bụng của Lamia đang dán chặt vào đó.

Cô đang thở, và nơi tiếp xúc ấy phập phồng theo từng nhịp thở của cô.

Bụng cô áp sát vào hắn là thật, Valder cũng đâu đến nỗi để Ma Vương đói đến mức gầy trơ xương. 

Nhưng dù vậy, theo từng hơi thở, hắn vẫn cảm nhận rõ bụng Lamia đang co lại rồi thả lỏng — hơi ấm của cô hòa quyện vào, trĩu xuống, đè lên bụng Valder, trượt sát xuống bụng dưới, rồi lại thu về. 

Chu trình ấy cứ lặp đi lặp lại: dán chặt, trượt xuống, cọ nhẹ qua mép bụng dưới...

Tiếp đó là cử động của cánh tay. 

Lamia không sờ soạng lung tung, cô vẫn chưa đến mức thiếu đứng đắn như thế.

Chiếc áo lót màu đen tuy có độ co giãn nhưng khá ôm, tay của Lamia chắc chắn không thể cử động linh hoạt bên trong được, thế nên cô chọn cách ôm lấy hắn — đúng vậy, là ôm.

【Phù... Ấm quá.】

Rồi khi đôi tay vòng qua vai Valder, cô khẽ thở dài thỏa mãn.

Lamia có thân nhiệt, xêm xêm nhiệt độ của người bình thường.

Nhưng nếu đặt cạnh một gã đàn ông đang độ sung mãn, lại còn “độc thân” lâu năm như Valder, thì quả thực Lamia không ấm bằng.

Hay nói đúng hơn, ma lực trong Lâu đài Ma Vương vốn dĩ là vậy...

Một cái lạnh mơn man, tuy không đến mức buốt giá như băng tuyết nhưng lại thấm sâu. 

Nó giống như một làn gió đêm, về lý thuyết thì rất dễ chịu, nhưng khi so sánh mới thấy thân nhiệt con người ấm áp hơn nhiều.

Lamia thích hơi ấm của Valder. 

Cô không phải loài sinh vật máu lạnh ưa băng thiên tuyết địa, cô thích sự ấm áp — hoặc có thể nói, bản thân “Tháp” vốn cũng có nhiệt độ, chỉ là qua bao đời thích nghi và điều chỉnh, cuối cùng nó được cố định ở mức lạnh hơn con người một chút và duy trì mãi như thế, không có bốn mùa thay đổi.

【Ấm...】

Lamia đã buồn ngủ rũ rượi từ nãy, hay nói đúng hơn là đã gà gật được vài phút rồi, dù cô vẫn đang cố gượng ép bản thân tỉnh táo. 

Nhưng nhìn cái bộ dạng này thì đúng là mắt díp cả lại rồi.

Cũng phải thôi, ấm áp thế này thì ai mà chẳng buồn ngủ. 

Valder thừa biết muốn ngủ ngon trong giờ giảng kinh của Đại Giám mục thì cứ mặc cho dày vào, có thế lúc ngủ quên mới không bị lạnh.

“...”

Nhưng cứ giữ mãi tư thế này sao?

“Lamia.”

Valder khẽ gọi, nhận lại được một tiếng “Hửm?” mơ màng.

“Anh bảo này — em định cứ thế này mà ngủ luôn à?”

“Không có buồn ngủ.”

“...”

Valder bĩu môi. 

Hắn đồ rằng tường thành Lâu đài Ma Vương ngày xưa chắc chắn được xây bằng da mặt của Ma Vương, sao mà dày với cứng thế không biết.

“Tóm lại là, không định đổi tư thế khác sao?”

“Áo anh chật quá, em không xoay người được...”

Giọng Lamia đã bắt đầu nhòe đi. 

Cô vốn đã rất buồn ngủ ngay từ đầu. 

Nếu thực sự có thể, với sự mệt mỏi tích tụ bấy lâu nay, cô có thể ngủ một mạch nửa năm trời không cần tỉnh.

“Có khả năng nào là em thử chui ra khỏi áo anh, rồi lên giường mà ngủ tử tế không...”

“Không chịu.”

Lamia cọ cọ mặt vào ngực hắn.

“Tại sao?”

“Em muốn nghe tiếng tim anh đập.”

【— Lilith bảo rồi, muốn nắm giữ trái tim đàn ông, ta phải nắm cho thật chặt...】

“...”

Valder thầm thấy may mắn vì Lamia không hiểu theo nghĩa đen là “móc luôn trái tim ra cầm cho nóng”.

“Thực ra em ra ngoài cũng nghe rõ mà...”

“Không muốn.”

【... Chui ra... lỡ mở mắt... anh lại đi mất...】

Lamia đang mơ màng, kéo theo tiếng lòng cũng đứt quãng theo.

Có lẽ trong cơn mê man, cô đã nhớ lại cảm giác sáng nay — vừa mở mắt ra thì Valder đã đi mất rồi. 

Nếu cô dậy muộn chút nữa, đến cả hơi ấm còn sót lại bên cạnh cũng sẽ tan biến.

Cô chẳng biết tại sao mình lại thích hơi ấm này, nhưng mà — thích là thích thôi. 

Làm Ma Vương chẳng phải nên như thế sao? Chẳng cần lý do, muốn ở đâu thì ở đó. 

Giống hệt một con mèo với tâm trạng thất thường, chọn được tảng đá nào vừa mắt thì nằm lên. 

Chẳng vì sao cả, chỉ là muốn nằm thôi.

Cô không thấy làm vậy có gì sai, bởi cô là Ma Vương.

Hơn nữa, bây giờ cũng không có mệnh lệnh nào từ Oran kiểu — “Thưa Ma Vương đại nhân, ngài không nên nghỉ ngơi ở đây, công việc của ngài chưa kết thúc đâu”, cũng chẳng có ai đột ngột cầu kiến rồi hét lên “Ma Vương đại nhân! Có việc khẩn cần ngài xử lý!”

【... Càng không cần... cái hình tượng... khoa trương đó nữa...】

— Ta chỉ đơn giản là ta, là kẻ chỉ muốn được ở lại nơi này, không suy tính, không lo âu, thuần túy chỉ là hiện diện tại đây.

“Phù...”

...

Valder lắng nghe những âm thanh đứt quãng trong lòng cô, những suy nghĩ mông lung mờ mịt, hắn khẽ mím môi.

Không hiểu sao trong lòng hắn lại dâng lên một cảm giác thương xót lạ lùng... 

Cảm xúc này có nên dành cho kẻ thù không? 

Không, có lẽ là dành cho vợ mình thì đúng hơn, giống như kiểu... một người vợ chịu nhiều tủi hờn khi ở nhà mẹ đẻ chăng?

Sống đúng với bản chất — đây là điều Valder vẫn luôn thực hiện. 

Hắn trước nay vẫn vậy, không quy tắc, chẳng ràng buộc, muốn làm gì thì làm, chỉ cần giữ vững cái đầu lạnh là đủ. 

Với hắn, chuyện đó đơn giản như hơi thở vậy.

Nhưng đối với Lamia... đây lại là niềm khao khát xa xỉ hiếm hoi lắm mới có được trong suốt mấy trăm năm qua sao?

“Lamia? La—”

“...”

Chỉ sau vài câu đối thoại ngắn ngủi, Lamia đã im bặt, chỉ còn lại tiếng thở đều đều.

Cô cứ thế rúc trong áo Valder, ôm lấy vai hắn, áp má vào lồng ngực hắn.

Thình thịch, thình thịch.

Tiếng trái tim đập từng nhịp rõ ràng.

À, phải rồi.

Áp sát thế này thì chắc chắn là nghe rất rõ.

Haizz...

Ngày nghỉ khó khăn lắm mới xin được của mình, thế là tiêu tùng rồi...

Nhưng nếu đã là niềm khao khát của Lamia...

Thôi thì coi như làm phúc, dành cho cô nàng vài phút quý báu của đời mình vậy.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!