Không thể nào, hóa ra màn kịch 'cô vợ hoàn hảo' đã sớm bị ngươi nhìn thấu sao?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ Võ Sư Tóc Hồng Khốn Kiếp Của Học Viện

(Đang ra)

Nữ Võ Sư Tóc Hồng Khốn Kiếp Của Học Viện

jjangppareuntokki

Vậy mà tôi lại chuyển sinh thành một người như thế.

280 1196

Đây là Solomon, đến từ Phòng Xúc tiến Thống trị Thế giới.

(Đang ra)

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

(Đang ra)

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

Hán Đường Quy Lai - 漢唐歸來

Vinnie, người đầy tham vọng và đã thổ lộ tình yêu của mình với công chúa thời thơ ấu trong nhiều năm, đã bị từ chối trước công chúng. Bông hồng bị giẫm đạp một cách tàn nhẫn, và cô gái đã thờ ơ bỏ đi

525 29466

Fate/strange Fake

(Đang ra)

Fate/strange Fake

Ryohgo Narita

Cốt truyện xoay quanh một Cuộc Chiến Chén Thánh được sao chép một cách thiếu sót từ Cuộc Chiến Chén Thánh lần thứ ba ở Fuyuki. Sau khi kết thúc Cuộc Chiến Chén Thánh lần thứ ba, các pháp sư từ một tổ

83 446

Tập 01 - 06 Vậy anh muốn tắm trước... hay 'ăn' em trước? Hay để em 'ăn' anh luôn đi!

06 Vậy anh muốn tắm trước... hay 'ăn' em trước? Hay để em 'ăn' anh luôn đi!

Ma Vương không có chỗ ở, đó là lẽ hiển nhiên.

Một cư dân của Ma Thành sao có thể sở hữu bất động sản giữa lòng thế giới con người cho được?

Thế nên, Valder cứ thế dắt cô về thẳng nhà.

Ngặt nỗi, Valder lại chẳng thèm hỏi lấy một câu.

Anh không mảy may quan tâm xem cô có chốn dung thân hay chưa, cũng chẳng khách sáo mở lời kiểu: "Hay là để tôi đưa cô về nhà nhé?".

Cứ thế, anh dẫn thẳng Lamia về dinh thự riêng của mình.

Vốn dĩ Lamia đã dày công ngụy tạo một vỏ bọc con người hoàn hảo, sao cô có thể thiếu chỗ nương thân?

Thậm chí chỉ cần Valder mở miệng, cô dư sức dựng lên một gia đình với đầy đủ cha mẹ anh em ngay tức khắc.

Đường đường là một Ma Vương, thuộc hạ dưới trướng nhiều vô kể; biến họ thành "diễn viên" quần chúng thì có gì khó, thích thì cô tạo ra cả một đại gia đình ngay tại chỗ cũng được.

Ấy thế mà, Valder vẫn cứ đưa cô về nhà.

…Diễn biến này chẳng phải hơi nhanh quá rồi sao?

Nhìn Lamia đang đứng cạnh, chuẩn bị cùng mình bước qua cánh cổng lớn, Valder bỗng thấy mọi chuyện tiến triển nhanh đến mức chóng cả mặt.

Kể từ khi đụng độ nữ Ma Vương này, anh toàn bị đẩy vào thế "ván đã đóng thuyền".

Từ lúc mới quen, kết hôn, rồi giờ là dắt về nhà… tất cả chỉ gói gọn trong vòng chưa đầy ba tiếng đồng hồ?

Chẳng lẽ mình cũng bị Ma Vương tẩy não rồi? Thần trí mình vẫn bình thường chứ?

Dù là một Bạch Kỵ Sĩ sở hữu kháng ma lực cực cao, chưa từng thất bại trong các cuộc đấu trí tâm linh, nhưng lúc này anh cũng phải tự hỏi liệu mình có đang bị thao túng hay không.

Thế nhưng, rà soát lại thì thấy cơ thể và tinh thần hoàn toàn khỏe mạnh.

Tâm trí anh vẫn tỉnh táo, mọi hành vi đều nằm trong tầm kiểm soát của chính anh.

Vậy là… mình thực sự đã dắt cái "sinh vật" này về nhà? Một Ma Vương? Để cô ta sống chung dưới một mái nhà sao?

"Ông chủ, cuối cùng ngài cũng về! Mọi thứ đã sẵn sàng cả rồi!"

Vừa thấy Valder trở về dinh thự, vị quản gia trẻ tuổi đã chờ sẵn từ lâu vội vã chạy ra đón.

Đám hầu gái khoa trương trải thảm đỏ, tung hoa hồng tạo không khí, thậm chí còn mời cả một ban nhạc không biết từ đâu tới để tấu lên những giai điệu lãng mạn mừng đôi uyên ương.

Cậu quản gia này là thế, cũng chẳng phải thiếu chín chắn.

Cậu ta vốn ưu tú hơn người, chỉ là… tuổi đời còn trẻ nên đôi khi thích mấy trò hoạt náo hơi "lố".

Nhưng thường thì chuyện đó cũng tốt. Nhờ sự năng nổ của cậu mà đám gia nhân luôn làm việc đầy nhiệt huyết.

Cậu cũng rất tâm lý trong việc quản lý phúc lợi, khiến mọi việc trong dinh thự đều đâu vào đấy.

Valder vốn ít khi ở nhà, phần lớn thời gian đều chôn chân ở Kỵ Sĩ Đoàn và Giáo hội.

Ban ngày làm trợ lý cho Đoàn trưởng, ban đêm sắm vai người hùng Bạch Kỵ Sĩ bảo vệ thành phố.

Đến ngày nghỉ thì chỉ lo ngủ bù, nên toàn bộ dinh thự gần như giao phó cho một tay cậu quản gia trẻ quán xuyến.

Cậu quản gia cũng không ít lần khuyên Valder nên tìm một nữ chủ nhân để lo liệu việc gia đình.

Dù Valder không có sản nghiệp tổ truyền, nhưng mức lương ở Kỵ Sĩ Đoàn và phúc lợi từ Giáo hội cũng thừa sức nuôi đám gia nhân.

Ngặt nỗi, chuyện đối nội này vốn nên để phu nhân quản lý mới đúng. Cậu ta dù thân thiết với Valder đến mấy thì suy cho cùng cũng chỉ là người ngoài.

Tuy nhiên, Valder đã dứt khoát từ chối.

Anh thậm chí từng nghiêm túc tuyên bố: "Cậu cứ yên tâm đi, đời này ta không định lấy vợ sinh con đâu. Cậu cứ làm việc cho ta đến khi ta xuống lỗ, rồi cái nhà này để lại cho con cháu cậu thừa kế luôn cũng được."

Lúc đó Valder thề thốt hùng hồn lắm, đúng kiểu "quân tử nhất ngôn, tứ mã nan truy".

Giờ thì hay rồi, lời thề đó vả ngược vào mặt anh.

Hình như anh mới nói câu đó tuần trước, vậy mà chớp mắt một cái, anh đã dắt ngay một cô vợ "cưới chớp nhoáng" về nhà.

"Chúng tôi đã dọn dẹp phòng cho phu nhân xong xuôi rồi! Nước tắm nóng hổi và quần áo thay thế cũng sẵn sàng. Thưa phu nhân, người muốn dùng món gì ạ? Chúng tôi sẽ chuẩn bị một bữa tối thịnh soạn để chúc mừng ngài và ông chủ!"

Sức trẻ đúng là tuyệt thật, cậu quản gia ngoài đôi mươi lúc nào cũng tràn trề năng lượng, giọng nói sang sảng và cực kỳ nhiệt tình.

Đám người hầu phía sau cũng tò mò ló đầu ra nghía dung nhan người vợ mà ông chủ vừa dắt về.

Họ đều biết thói quen sinh hoạt của Valder chẳng khác nào một kẻ tôn thờ chủ nghĩa độc thân.

Lúc trà dư tửu hậu, họ không ít lần xì xào xem bao giờ chủ nhân mới chịu rước nàng về dinh.

Lần này Kỵ Sĩ Đoàn báo tin Valder đã đăng ký kết hôn, ai nấy đều sốc nặng.

Họ đoán già đoán non rằng chắc hẳn ông chủ "kim ốc tàng kiều" bấy lâu nay, đợi thời cơ chín muồi mới chính thức công khai.

Nhưng phải công nhận, nhan sắc của Lamia cực kỳ xuất sắc.

Mái tóc dài màu tím nhạt điểm xuyết vài sợi trắng, đôi mắt đỏ rực long lanh như đá quý, ngũ quan tinh tế cùng vóc dáng thanh mảnh.

Nếu đây thực sự là người mà ông chủ tự tay chọn lựa, thì cả dinh thự từ trên xuống dưới đều phải thốt lên: "Mắt nhìn của ông chủ Valder đúng là đỉnh của chóp".

"Ăn gì cơ?"

Nghe quản gia hỏi, Lamia ngẩn ra một lát.

Tất nhiên, lọt vào tai Valder lúc này vẫn là chuỗi "tiếng lòng" chưa bao giờ dứt của cô.

【Ăn gì nhỉ… Lilith dạy sao ta? Bây giờ mình và Bạch Kỵ Sĩ đã chính thức là vợ chồng, đây là đêm tân hôn, vậy thứ cần 'ăn' vào buổi tối chính là—】

"À!"

Nghĩ đến đây, nhớ lại "giáo án" của đại mị ma Lilith, Lamia giơ một ngón tay lên, mỉm cười rạng rỡ với vị quản gia trẻ.

"Tối nay tôi muốn thưởng thức 'ông xã' nhà mình thật ngon lành nha!"

Câu nói vừa thốt ra, không gian bỗng chốc lặng như tờ.

Cậu quản gia chớp chớp mắt, mấy cô hầu nhỏ phía sau trợn tròn mắt kinh ngạc.

Còn Valder thì sao? Giây trước anh còn đang mải phân tích tiếng lòng của Hắc Ma Vương.

Giây sau khi nhận ra Lamia vừa phun ra lời vàng ngọc gì, mặt anh lập tức đỏ lựng từ cổ lên đến tận mang tai.

"Cô… cô nói cái gì thế hả! Chốn đông người thế này… sao lại nói mấy lời đó được chứ…!"

Valder cố gắng vớt vát chút hình tượng, muốn đám gia nhân thu lại cái nhìn đầy kỳ vọng, chúc phúc pha lẫn sự ái ngại kia.

Nhưng Lamia hoàn toàn không ý thức được tính sát thương trong lời nói của mình, chỉ thuận miệng đáp lời Valder:

"À, được thôi ông xã, vậy để tối nay chúng mình vào trong rồi hẵng— ưm?!"

Lamia chưa kịp dứt lời đã bị Valder mặt đỏ bừng túm lấy cổ tay, vội vàng lôi tuột vào tòa nhà chính.

Đám người hầu còn lại nhìn nhau ngơ ngác.

Cho đến khi vị quản gia trẻ bật cười một tiếng đầy thấu hiểu.

"Tôi đã bảo mà, ông chủ Valder chừng ấy tuổi đầu rồi mới chịu kết hôn, chắc chắn là 'nhịn' đến phát hỏa rồi. Ái chà chà, phen này đúng là củi khô gặp lửa lớn, xả hết nỗi niềm tích tụ suốt ba mươi năm qua cho xem!"

"Cha bố anh, cái thằng này nói năng bậy bạ…"

Bà hầu già bên cạnh mắng yêu một câu, nhưng mặt cũng hớn hở ra mặt, có vẻ rất đồng tình.

Trước cửa dinh thự, đám gia nhân túm tụm bàn tán xôn xao, cả trong lẫn ngoài chẳng mấy chốc đã ngập tràn bầu không khí vui như tết.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!