Không thể nào, hóa ra màn kịch 'cô vợ hoàn hảo' đã sớm bị ngươi nhìn thấu sao?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Masquerade Confidence~ Sagishi wa Shōjo to Kamenjikake no Tabi o Suru

(Đang ra)

Masquerade Confidence~ Sagishi wa Shōjo to Kamenjikake no Tabi o Suru

Takinami Satoshi

Tại nơi hải ngạn tuyến ấy, sự thật trần trụi nào đang chờ đợi họ sau lớp mặt nạ cuối cùng?

4 6

Ma thuật là thứ tuyệt vời nhất!

(Đang ra)

Ma thuật là thứ tuyệt vời nhất!

두유하이볼

Tôi yêu ma thuật lắm luôn

192 564

Lắc cà rốt nếu bạn bị Ma Vương bắt giữ!

(Đang ra)

Lắc cà rốt nếu bạn bị Ma Vương bắt giữ!

Anh họ Jerry

Nhưng mà Ma Vương... có vẻ như đã rất cô đơn.

218 366

Monster? No, I'm a Cultivator!

(Đang ra)

Monster? No, I'm a Cultivator!

AStoryForOne

Chẳng biết bằng cách thần kỳ nào, gã cứ thế mà "số đỏ" đến mức không tưởng, thăng tiến thần tốc theo một cách chẳng giống ai.

31 59

Hệ Thống Lựa Chọn: Ngự Thú Sư Sở Hữu Trăm Triệu Điểm Sức Mạnh

(Đang ra)

Hệ Thống Lựa Chọn: Ngự Thú Sư Sở Hữu Trăm Triệu Điểm Sức Mạnh

Tam Phong 11

Lựa chọn đơn giản như vậy còn cần suy nghĩ sao? Đương nhiên là chọn 3 rồi.

845 3000

Tập 01 - Chương 33: Đúng là đồ không có gu

Chương 33: Đúng là đồ không có gu

“Cô còn sống đấy à?”

“Tất~ nhiên~ rồi~”

Lúc Kaze tìm thấy Lilith, ả ta vừa hay được hai kỵ sĩ tốt bụng đi ngang qua là Lagna và Senia đỡ dậy.

Trên mặt ả chẳng vương chút phiền muộn hay bực dọc nào, trái lại còn lộ rõ vẻ hưng phấn đầy tận hưởng.

“...”

Chỉ nhìn cái biểu cảm đó thôi cũng đủ khiến Kaze nhíu chặt mày.

Sau khi tiễn hai kỵ sĩ đi, hắn quay sang nhìn Lilith đang thong thả chỉnh lại y phục và mái tóc.

“Đáng đời cô lắm.”

“Ái chà, sao lại nói thế chứ.”

Lilith hừ nhẹ, nụ cười vẫn treo trên môi.

“Cậu không thấy ‘hương vị’ đó rất tuyệt sao?”

“...?”

Cách ví von khó hiểu khiến Kaze nghẹn lời, đầu đầy dấu hỏi, chỉ có mỗi Lilith là đang chìm đắm trong thứ mà ả gọi là mỹ vị ấy.

“Chao ôi, đúng là đồ không có gu. Nếu tôi mà kể chuyện này cho mấy chị em ở nhà, chắc chắn họ sẽ phấn khích đến mức hét ầm lên cho xem.”

“...”

Mặt Kaze càng lộ rõ vẻ ghét bỏ.

Trong đầu hắn như hiện lên cảnh một đám nữ ác ma tụ tập lại, gào thét nhức óc.

“Đồ vô vị, cậu không hiểu được đâu.”

“Tôi thà không hiểu còn hơn.”

“Ái chà—”

Trước lời khẳng định chắc nịch của Kaze, Lilith bĩu môi.

“Đừng nghĩ thế chứ. Ừm... nó là cái kiểu này này: Rõ ràng là kình địch, như nước với lửa, ấy thế mà vì đủ loại lý do lại rơi vào lưới tình. Đàng trai thuộc phe chính nghĩa, yêu đương lúc này chẳng khác nào dung túng cho ‘cái ác’ mà hắn từng thề sẽ tiêu diệt. Hắn dằn vặt, hắn mâu thuẫn, cho đến khi đoạn tình cảm kia bóp nghẹt lý trí, cuối cùng đành cam tâm tình nguyện sa đọa, tự tay xé nát đôi cánh, trút bỏ hào quang, trở thành loại người mà chính mình từng căm ghét nhất—”

Nói đến đây, Lilith không kìm được mà vỗ tay đầy tâm đắc.

“Chao ôi, cái màn kịch nhìn người tốt ‘hắc hóa’ này đúng là nhấm nháp bao nhiêu lần cũng không chán.”

“...”

Kaze lùi lại nửa bước theo bản năng.

“Tôi chịu, không thể nào ngấm nổi.”

“Hừm— được rồi, để tôi ví dụ cho cậu dễ hình dung nhé. Cậu ghét ai nhất?”

“Oran.”

“A ha ha...”

Nghe cái tên của vị Đại Tướng quân thốt ra từ miệng Kaze, Lilith cảm thấy cạn lời, vừa buồn cười vừa bất lực.

“Được thôi, cứ lấy Oran làm mẫu đi. Cậu thử tưởng tượng xem nào... Oran và cậu xưa nay vốn bất hòa trên chính trường. Lão ta là Đại tướng quân bên cạnh Ma Vương đại nhân, còn cậu là thân vệ thân tín nhất của Ngài. Vì lý do nào đó, Oran quyết định hóa thành một mỹ thiếu nữ để tiếp cận cậu—”

“Tôi không tưởng tượng nổi.”

Mặt Kaze ngày càng méo xệch.

Oran hóa thành thiếu nữ xinh đẹp?

Trời đất, đó là cơn ác mộng mà trời sập cũng không thể xảy ra.

Dù Kaze có vắt óc tưởng tượng cũng chẳng thể nào dựng nổi cái cảnh tượng kinh dị đó.

“Ấy, đừng chối vội, nghe tiếp đi mà. Sau khi Oran hóa thành thiếu nữ thì ngày ngày bám dính lấy cậu, quan hệ hai người từ như nước với lửa bỗng hóa ngọt ngào... Kìa Kaze, cậu sao thế? Đừng bày ra cái vẻ mặt như vừa nuốt phải ruồi thế chứ.”

“...”

Gương mặt Kaze lúc này trông cực kỳ dữ tợn.

“Tôi thà đi ăn ruồi còn hơn.”

“Hừ, đúng là đồ vô vị ?”

Ở một diễn biến khác, Lamia sau khi giải quyết xong xuôi mọi chuyện đang đứng cạnh tủ, nghía qua đống đồ mà hai kỵ sĩ nhân loại và Lilith mang tới.

Quà gặp mặt của Lilith cũng là đồ ăn, nhưng so với quà của hai người kia, điểm tâm của ả có thêm bột ma thạch nên “đậm đà” hơn hẳn.

Từ xa Lamia đã ngửi thấy mùi ma lực — thứ mùi dù mới xa cách hai ngày nhưng cảm giác như đã lâu lắm rồi.

Ngay khi tống khứ Lilith đi, cô bắt đầu lục lọi chọn lựa món quà của ả.

“Hà... phù... ❤️”

Nếm được hương vị tươi ngon đã lâu không gặp, Lamia thở hắt ra một hơi đầy thỏa mãn.

Âm thanh ấy khiến Valder giật mình quay phắt lại, lo lắng nhìn về phía cô.

Valder biết rõ kẻ vừa tới là một Mị ma, lại còn là loại chẳng đứng đắn gì cho cam.

Mấy chuyện lộn xộn vừa rồi cùng những suy nghĩ kỳ quặc của Lamia đều do ả mà ra cả.

Sự việc xảy ra quá đột ngột khiến anh quên kiểm tra những thứ ả mang tới.

Lúc nãy khi ả chạm vào người, anh cảm nhận được ả đang cố tình dẫn dắt ma lực của anh, muốn tạo ra ảo giác rằng anh có phản ứng với cái chạm tay đó.

Rõ ràng là tâm địa bất lương, muốn nhân cơ hội giở trò.

Nhưng may thay, Valder rất nhạy cảm với ma lực.

Dù là kỹ năng debuff kiểu mê hoặc hay bị ma lực ngoại lai lôi kéo, anh đều phản ứng cực nhanh.

Điều này Lamia cũng biết rõ.

Những kẻ sở hữu ma lực mạnh mẽ, dù là ma hay người, đều có giác quan nhạy bén.

Muốn ra tay thì chỉ có thể “thừa lúc không phòng bị”.

Với trạng thái hiện tại, Lilith không có cửa gây ảnh hưởng đến Valder.

Nếu đang chiến đấu quyết liệt thì may ra còn tác động được chút ít, nhưng nhờ khả năng kháng ma vượt trội, anh cùng lắm cũng chỉ khựng lại một nhịp chứ không đời nào bị mê hoặc.

Valder đối với Lamia cũng làm y như vậy.

Đọc tâm thuật anh lén sử dụng chính là tranh thủ lúc Ma Vương Lamia đang kịch chiến, không kịp dựng phòng bị mà gieo vào.

Tuy nhiên, loại phép này khác với những chiêu thức tác động lên cơ thể hay tinh thần như Mê hoặc thuật; nó vốn chỉ là kỹ năng phụ trợ, không gây tổn thương thể chất lẫn tâm lý.

Do đó, trúng chiêu rồi rất khó phát hiện, nếu không rà soát tỉ mỉ từ trên xuống dưới thì căn bản sẽ không nhận ra.

Có thể nói đây quả thực là một kỹ năng “chơi bẩn”.

Trước khi dùng, Valder cũng đã đấu tranh tư tưởng rất nhiều, tự nhủ rằng “đây là hành động chính nghĩa để chiến thắng”.

Cộng thêm tình thế lúc đó quá cấp bách, vạn bất đắc dĩ anh mới làm vậy.

Dù sao đi nữa, nó cũng giúp anh giữ được mạng, không bị giết chết bởi cái thuật ngưng đọng thời gian kia.

Giờ ngẫm lại, tuy có chút thảm hại, nhưng quả thực anh đã dùng đúng lúc.

Nếu không, anh sẽ chẳng bao giờ biết được Ma Vương hiện tại lại đang ấp ủ một kế hoạch như thế này.

Thế nhưng khi nghe tiếng thở đầy thỏa mãn của Lamia, Valder vẫn thoáng căng thẳng — thứ đó là do Mị ma làm ra mà, lỡ bên trong có chiêu trò ám muội gì thì sao?

Nghĩ vậy, Valder lo lắng quan sát Lamia.

Một giây, hai giây, ba giây...

Suốt cả phút đồng hồ, Valder dán mắt quan sát nhưng chẳng thấy điều gì bất thường.

Cuối cùng, anh thở phào nhẹ nhõm với một chút... thất vọng.

— Hửm?

Thất vọng?

Mình đang thất vọng cái gì chứ?

Không, chắc chắn là ảo giác thôi.

Có lẽ mình thất vọng vì không thấy quân Ma tộc loạn cào cào lên, cứ ngỡ hai tên ác ma kia sẽ làm chuyện gì đó như tạo phản rồi hạ độc chết vị vua của chúng — chắc chắn là mình đã nghĩ như vậy, Ma Vương thì nên bị tiêu diệt mới đúng!

Không... hà... không.

Một ngày hôm nay đã đủ loạn rồi, bớt chuyện được tí nào hay tí ấy.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!