Không thể nào, hóa ra màn kịch 'cô vợ hoàn hảo' đã sớm bị ngươi nhìn thấu sao?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ Võ Sư Tóc Hồng Khốn Kiếp Của Học Viện

(Đang ra)

Nữ Võ Sư Tóc Hồng Khốn Kiếp Của Học Viện

jjangppareuntokki

Vậy mà tôi lại chuyển sinh thành một người như thế.

280 1196

Đây là Solomon, đến từ Phòng Xúc tiến Thống trị Thế giới.

(Đang ra)

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

(Đang ra)

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

Hán Đường Quy Lai - 漢唐歸來

Vinnie, người đầy tham vọng và đã thổ lộ tình yêu của mình với công chúa thời thơ ấu trong nhiều năm, đã bị từ chối trước công chúng. Bông hồng bị giẫm đạp một cách tàn nhẫn, và cô gái đã thờ ơ bỏ đi

525 29466

Fate/strange Fake

(Đang ra)

Fate/strange Fake

Ryohgo Narita

Cốt truyện xoay quanh một Cuộc Chiến Chén Thánh được sao chép một cách thiếu sót từ Cuộc Chiến Chén Thánh lần thứ ba ở Fuyuki. Sau khi kết thúc Cuộc Chiến Chén Thánh lần thứ ba, các pháp sư từ một tổ

83 446

Tập 01 - 114 Giấc mơ của anh có 'đẹp' không?

114 Giấc mơ của anh có 'đẹp' không?

Valder đuổi theo, bộ giáp trắng cũng đã khoác lên người từ sớm.

Anh đã không đóng vai Bạch Kỵ Sĩ mấy ngày rồi.

Sự thong thả gần đây khiến anh nảy sinh ảo giác rằng thế giới sẽ hòa bình sau khi mình cưới Ma Vương.

Tiếc rằng, ảo giác cũng chỉ là ảo giác mà thôi.

Dù Lamia có vẻ muốn dùng phương thức ôn hòa hơn, nhưng lũ ma vật vẫn còn đó.

Chúng vẫn sẽ xuất hiện ở khu dân cư và quấy nhiễu cuộc sống bình thường của người dân.

Những vụ Ma tộc làm hại con người trước đây vẫn thường xuyên xảy ra, thế nên Valder mới đề cao cảnh giác khi bọn chúng xuất hiện.

Có điều từ khi Lamia đến đây, số vụ hành hung đã thực sự giảm bớt.

Tuy nhiên... Valder vẫn phải thực hiện các biện pháp dự phòng và dọn dẹp cho chắc chắn.

Valder lần theo hướng ma lực, đi tới gần một con hẻm nhỏ trong Vương thành.

Nơi này vốn là khu dân cư nên có đủ loại ngõ ngách chằng chịt.

Lũ Ma tộc rất thích trốn ở đây vì chúng khoái lén lút đánh úp từ trong bóng tối.

Ánh trăng cũng là một trong những nguồn sáng mà chúng luôn cố né tránh.

Valder nhớ lại những lần đi diệt ma trước đây đều đụng độ Lamia.

Không biết lần này có gặp lại cô không, và nếu gặp... mình nên làm gì?

Để Lamia mang con ma này đi hay là giết phắt nó cho rồi?

Lần đầu gặp Lamia, dựa theo tiếng lòng của cô thì chính cô cũng chẳng rõ tại sao con ma đó lại xuất hiện ở đấy.

Còn lần thứ hai lại có liên quan đến vị Đại Tướng quân kia...

...Thật là rắc rối.

Valder không rõ tình hình thực tế bên trong Ma tộc ra sao.

Anh chủ quan cho rằng Lamia có lẽ đã bị vô hiệu hóa thực quyền, biến thành một thứ công cụ mang sức mạnh tuyệt đối.

Nhưng đó cũng chỉ là phán đoán cá nhân, vì mục đích Lamia đến đây là để tha hóa tư duy của anh.

Anh không chắc liệu bản thân hiện tại có còn đưa ra được những phán đoán khách quan hay không.

Tuy nhiên... anh thực sự cảm thấy Lamia đang bị thao túng... thậm chí có thể nói cô đã phải tiếp nhận một nền giáo dục hoàn toàn sai lệch.

Lũ quỷ bên phe Ma tộc chỉ nhồi sọ rằng cô là một công cụ.

Và cô thậm chí còn chẳng buồn nghĩ xem sự sắp đặt này là đúng hay sai.

...Ngốc thật.

Nghĩ đến đây, Valder không nhịn được thầm than một câu, trong giọng điệu còn vương chút cưng chiều mà chính anh cũng chẳng hề nhận ra.

『—— Ồ, trông anh có vẻ đang rất hạnh phúc?』

“——?!”

Đột nhiên, một luồng gió lạnh buốt lướt qua mặt Valder.

Anh quay phắt đầu lại nhưng chẳng thấy gì trong con hẻm tối.

Dòng suy nghĩ vẩn vơ vừa rồi đã làm anh xao nhãng.

Chỉ vài giây lơ là đó đã khiến anh không kịp nhận ra có thứ gì đó vừa lặng lẽ tiến lại gần.

...Chết tiệt.

Bởi vậy mới nói, yêu đương đôi khi thực sự làm ảnh hưởng đến tốc độ rút kiếm.

『Sao không nghĩ tiếp đi? Những cảm xúc ban nãy của anh thực sự rất đong đầy hạnh phúc.』

“......”

“Thứ gì vậy.”

Hiếm khi Valder chịu lên tiếng lúc đang khoác bộ giáp trắng.

Giọng anh trầm đục do đã qua bộ lọc âm của lớp giáp nhằm tránh bị lộ thân phận.

『Suy nghĩ, tưởng tượng, cảm xúc —— giấc mơ của anh.』

Anh nghiêng người tìm kiếm hướng phát ra âm thanh, lại một luồng gió nữa thổi qua —— nhưng không phải gió trời.

Đó là luồng cuồng phong sinh ra khi có vật gì đó di chuyển với tốc độ cực cao.

『Chẳng phải những thứ này rất tuyệt sao —— ặc?!』

Ngay khi chất giọng mông lung, nhiễu loạn kia lại vang lên bên tai, Valder vờ xoay người sang trái rồi đột ngột ngoặt mạnh sang phải.

Một động tác giả đơn giản nhưng đã thực sự đánh lừa được con ma kia trong tích tắc.

Valder không chút do dự vung tay ra chộp mạnh, trực tiếp bóp chặt lấy —— cổ?

Chắc là phần cổ của cái thứ đang lơ lửng đó.

Valder không nhìn rõ mình đang tóm lấy cái gì.

Không phải vì thiếu sáng, mà đơn giản là thứ đó chẳng hề có hình dạng bình thường.

Valder cũng chẳng buồn nói nhảm.

Khi chiến đấu, ngoại trừ lúc gặp người quen cần ôn lại chuyện xưa hay có ý định câu giờ, điều tối kỵ nhất chính là nói nhiều.

Thanh trường kiếm ở tay kia đã sớm được ngưng tụ từ ánh sáng.

Anh không chần chừ dù chỉ nửa giây, trực tiếp vung kiếm chém thẳng vào thứ mình đang giữ.

Phụt ——

Vẫn là tiếng gió, chỉ có điều lần này là tiếng lưỡi kiếm xé rách không trung.

Trống rỗng, bàn tay anh đang nắm chặt bỗng cuộn thành nắm đấm vì vật kia đã biến mất.

Lưỡi kiếm chỉ bị một dải ma lực đen kịt quấn lấy, sau đó tan biến không còn dấu vết.

『Thật bạo lực, anh đang có những giấc mơ ngọt ngào như thế, chẳng lẽ không nên dịu dàng một chút sao?』

Giọng nói lại vang lên bên tai.

Valder chẳng cần suy nghĩ, xoay người tung thêm một nhát kiếm.

Anh đã chém trúng, nhưng thứ bị đứt làm đôi vẫn chỉ là một luồng khí trống rỗng.

Nó chạy quá nhanh sao?

Không, không phải.

Bởi vì gã đó vốn dĩ không có ở đây.

Chẳng phải do anh chém trượt, mà là vì bản thể của gã hoàn toàn không có mặt tại hiện trường.

Loại Ma tộc này Valder đã từng chạm trán.

Chúng thích tung phân thân ra ngoài rồi giấu bản thể ở một góc khuất nào đó không ai hay biết.

Ở đâu? Gã trốn ở xó xỉnh nào rồi?

Loại Ma tộc này là thứ đáng ghét nhất trên đời.

Trước khi được chiến đấu cho đã tay thì cứ phải vờn nhau qua mấy màn trốn tìm lề mề.

『Hi hi.』

—— Và cả những lời chế nhạo ngứa đòn thế này nữa.

『Anh muốn tìm tôi không?』

Valder bỏ ngoài tai, anh tập trung toàn bộ sự chú ý vào việc dò tìm nguồn ma lực.

Chắc chắn nó phải ở quanh đây... thế nhưng... lại quá đỗi hỗn loạn.

Không phải tiếng nói của gã gây nhiễu, mà là ma lực xung quanh quá tạp loạn.

Gã đã chia nhỏ ma lực ra thành nhiều phần rải rác khắp khu vực này.

Cực kỳ lộn xộn, giống như tạo ra vô số ảo ảnh vậy.

Phải tìm cách kết liễu gã mới được.

Hôm nay gã phân ra năm cái, ngày mai có thể là mười cái, ngày kia là hai mươi cái, dây dưa thế này thì biết đến bao giờ.

『Vậy thì cứ tiếp tục mơ những giấc mộng đẹp đi, giấc mơ ngon lành, giấc mơ đong đầy hạnh phúc —— anh dữ dằn như vậy, tôi chẳng thích anh chút nào đâu —— hừ hừ ~』

Tách.

Tắt ngóm.

Giống như một chiếc bật lửa bị đóng nắp, trong nháy mắt, toàn bộ điểm ma lực trong phạm vi cảm nhận của Valder đều bốc hơi sạch sẽ.

Có lẽ gã biết Valder hễ ra tay là sẽ nhắm thẳng đến việc đoạt mạng mình nên mới co giò chạy nhanh đến thế, không một chút do dự.

Trông gã cứ như mò tới đây chỉ để xả vài câu rác rưởi rồi quay đầu chuồn thẳng.

“......”

Valder phi thân lên trước một đoạn, lượn lờ trên các mái nhà hồi lâu.

Nhưng những luồng ma lực kia thực sự đã tan biến không để lại chút tăm hơi nào.

“......Khốn kiếp.”

Anh đưa mắt nhìn khu dân cư đã trở lại vẻ yên tĩnh vốn có, vô thức chửi thề một tiếng.

Để gã chuồn mất rồi...

Thế nên mấy kẻ giấu biệt bản thể, lại còn nâng cao cảnh giác, hễ thấy biến là chuồn lẹ như gã này là phiền phức nhất.

Loại nhát chết này rất biết tự lượng sức mình và biết điểm dừng.

Mấy con ma kiểu này là khó săn lùng nhất.

Hay là cứ trực tiếp về tìm Lamia nhỉ?

Bảo với cô là "Chồng em vừa bị một con ma trêu chọc rồi xả một đống lời rác rưởi đấy", liệu cô có thể dùng thân phận Ma Vương để ra mặt đòi đạo lý một chút không?

...Thôi bỏ đi.

Valder nghĩ đến đây liền vung tay, thanh quang kiếm lập tức tan biến thành những hạt sáng.

Mặt trời chưa ló rạng nhưng nơi chân trời đã hửng lên những vệt sáng nhạt.

Tầm giờ này thì con ma kia còn lâu mới dám thò mặt ra nữa.

“......Đáng ghét thật sự.”

Tranh thủ lúc trời còn tranh tối tranh sáng, Valder nhanh nhẹn phi thân qua các mái nhà để trở về nơi ở.

Dẫu trước đây cũng từng gặp trường hợp phải truy sát một con ma ròng rã mấy ngày trời, nhưng chẳng hiểu sao...

Có lẽ do vừa bị cợt nhả một trận nên trong lòng anh trào dâng chút bực bội khó tả.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!