Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

A TS Reincarnated Student Who Just Tries her Best

(Đang ra)

A TS Reincarnated Student Who Just Tries her Best

おにっく

※ Spoil đến Chapter 4 của Vol Hiệp Ước Eden.

43 477

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

55 147

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

98 2341

Pháp sư thiên tài của khu bình luận

(Đang ra)

Pháp sư thiên tài của khu bình luận

Rượu Makgeolli

Tưởng chỉ là macro bình luận thôi.Ai ngờ làm theo xong thì tôi lại giác ngộ thành ‘pháp sư’ mà họ bảo chỉ có bốn người.

39 200

Infinite Dendrogram (WN)

(Đang ra)

Infinite Dendrogram (WN)

Sakon Kaido

Liệu điều gì đang chờ đợi cậu khám phá ở phía trước, trong một thế giới game nổi danh bởi sự chân thực đến khó tin và những khả năng không giới hạn ấy?

91 406

Võ Lâm Máu M

(Đang ra)

Võ Lâm Máu M

이만두

"...Mấy cái này, là đồ chơi SM mà."

233 1346

Tập 01 - Chương 7: Cho Nên Nói, Ta Là Phế Vật

Chương 7: Cho Nên Nói, Ta Là Phế Vật

Hai người một trước một sau, men theo ánh sáng lờ mờ, xanh ngắt một màu từ đèn chiếu sáng khẩn cấp, bước xuống những bậc thang dẫn sâu vào lòng đất.

(Lạnh quá...)

Lâm Vũ vô thức ôm chặt hai cánh tay. Không khí nơi này so với lối vào còn âm u, ẩm ướt hơn nhiều, mang theo mùi nấm mốc và bụi bặm nồng nặc, như thể đã hàng chục năm rồi nơi đây chưa được một cơn gió nào thổi qua.

Anh lầm lũi đi sau Yoruno Hotaru, ánh mắt không kìm được mà bị thu hút bởi bóng lưng nhỏ nhắn phía trước.

(...Dù cái mặt lúc nào cũng hằm hằm như thể ai nợ cô ta 5 triệu tệ, nhưng con bé này... lớn lên đúng là dễ thương thật đấy.)

Yoruno Hotaru bước đi nhẹ tênh như một con mèo. Từ góc độ của Lâm Vũ, anh vừa vặn có thể nhìn thấy góc nghiêng lãnh đạm như băng tuyết của cô. Dưới ánh đèn xanh lét, làn da cô hiện lên vẻ mịn màng, trắng sứ như ngà voi; chiếc mũi nhỏ nhắn nhưng cao thẳng, đẹp như một kiệt tác điêu khắc.

Dưới hàng mi dài, đôi đồng tử xanh lục thẫm như hai viên pha lê sáng loáng đang chăm chú quan sát xung quanh, lóe lên vẻ bình tĩnh và sắc sảo vượt xa độ tuổi của mình. Bộ chiến phục hoa lệ như lễ phục cận vệ quân càng tôn lên vẻ uy nghiêm cùng tư thế linh động đặc trưng của thiếu nữ.

(Thứ cực phẩm này mà đặt ở đại học của mình, tuyệt đối là cấp bậc hoa khôi truyền thuyết, tỉ lệ ngoái nhìn trên đường phải là 300%... Tiếc thay, lại là một bà chùm bạo lực, vô cảm, tính tình thối hoắc.)

Lâm Vũ suy nghĩ vẩn vơ, một chút rung động mơ hồ khiến anh tạm thời quên đi sự khó chịu bên dưới lớp váy và nỗi sợ hãi về môi trường xung quanh.

Băng qua hành lang chuyển tiếp dài dằng dặc, cuối cùng họ cũng đến trạm chờ bỏ hoang. Nơi này rộng hơn hành lang nhưng cũng hoang phế hơn nhiều. Trần nhà đầy rẫy những vết nứt đáng sợ, những giọt nước đọng thỉnh thoảng lại "tí tách" rơi xuống đường ray rỉ sét, tạo nên tiếng động thanh mảnh mà quỷ dị. Trên sàn sân ga vương vãi báo cũ, vỏ chai nước và những đống rác rưởi không còn hình dạng. Mấy dãy ghế chờ phủ một lớp bụi dày đặc, trông như được đắp lên một tấm lụa trắng tử khí. Đường hầm phía xa đen ngòm sâu thẳm, tưởng như có thể nuốt chửng mọi ánh sáng và âm thanh, khiến người ta không dám nhìn thẳng.

"Phía trước bên trái, ba mươi mét, trên đường ray." Giọng Yoruno Hotaru đột ngột vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ của anh.

Cô không ngoảnh lại, chỉ dùng cằm hất về hướng đó. Lâm Vũ nhìn theo, trái tim bỗng co thắt lại. Giữa hai đường ray sắt, một đống thịt đang lẳng lặng ngọ nguậy. Đó chính là "người bạn cũ" mà anh đã gặp trong máy mô phỏng tận 457 lần —— Vật Ô Nhiễm "Chủng nguyên sinh" cấp D.

So với trong giả lập, thực thể trước mắt này trông tởm lợm hơn gấp vạn lần. Khối thịt u nhọt của nó bao phủ bởi một lớp màng nhầy bóng mỡ, phản chiếu ánh đèn xanh lét một cách buồn nôn. Mười mấy cánh tay trắng bệch, then chốt biến dạng như tay trẻ sơ sinh, đang chậm rãi co giãn theo nhịp "hô hấp" của nó, giống như một sinh vật biển sâu gớm ghiếc.

Khiến người ta da đầu tê dại nhất chính là khuôn mặt người vặn vẹo ở trung tâm hạch tâm. Dù đôi mắt đang nhắm nghiền, nhưng cái miệng lại không ngừng mấp máy, phát ra thứ tạp âm nằm giữa tiếng rè radio và tiếng trẻ con khóc đêm, yếu ớt nhưng đầy sức xuyên thấu. Một mùi chua nồng hỗn hợp giữa thịt thối và bùn cống thoảng qua, khiến dạ dày Lâm Vũ lộn nhào.

"Cậu đi xử lý nó đi." Giọng Yoruno Hotaru chẳng chút gợn sóng, cứ như đang sai đồng nghiệp xuống lầu mua ly cà phê vậy.

"Tôi... tôi đi sao?" Giọng thiếu nữ sau khi biến thân của Lâm Vũ run rẩy mà chính anh cũng không nhận ra.

"Chứ không thì ai?" Yoruno Hotaru cuối cùng cũng quay đầu lại, dùng đôi mắt như nhìn kẻ đần độn liếc anh một cái, "Đây là nhiệm vụ cấp D, là 'khóa học trải nghiệm cho người mới' của cậu. Đi đi, để tôi xem đánh giá xếp hạng của cậu có bao nhiêu phần là 'nước' trong đó."

(Đáng ghét... con bé này...)

Lâm Vũ hít một hơi thật sâu, ép mình phải bình tĩnh lại.

(Chẳng phải chỉ là cấp D thôi sao! Mình đã giết nó hàng trăm lần trong máy mô phỏng rồi! Sợ cái gì chứ! Với lại, 78 vạn phí huấn luyện... mình không muốn mỗi tháng chỉ nhận được 2000 tệ lương cơ bản đâu!)

Bản năng sinh tồn và nỗi sợ nghèo khó cuối cùng đã lấn át sự ghê tởm đối với quái vật. Anh học theo tư thế lúc huấn luyện, hai tay nắm chặt khẩu "Súng Ngắn Ma Lực Chế Tạo" lạnh lẽo, bày ra tư thế bắn mà anh tự cho là khá chuẩn. Anh cẩn thận nhích tới vài bước, họng súng đen ngòm nhắm thẳng vào khối thịt đang ngọ nguậy kia.

(Bình tĩnh... bình tĩnh... nhắm vào hạch tâm... Đúng rồi, chính là khuôn mặt đó...)

Đại não anh điên cuồng nhớ lại lời chỉ dẫn của giáo quan, nhưng khi ngón tay đặt lên cò súng, nó vẫn run rẩy như lá rụng trước gió thu. Con quái vật dường như cảm nhận được sát khí, khuôn mặt vặn vẹo ở trung tâm bỗng mở choàng mắt! Bên trong không có tròng trắng, chỉ là một khoảng không đen kịt!

"Á ——!!!"

Lâm Vũ sợ đến mức hét lên một tiếng, đầu óc trống rỗng, ngón tay theo bản năng bóp cò điên cuồng.

Đoàng! Đoàng đoàng! Đoàng!

Một loạt đạn linh năng màu xanh lam như vãi đậu, loạn xạ bay về phía con quái vật. Thế nhưng, kết quả thật là thảm họa. Phát đầu tiên trúng vào đường ray bên cạnh, bắn ra một chuỗi tia lửa chói mắt. Phát thứ hai bắn thẳng lên trời, trúng vào chiếc đèn chiếu sáng khẩn cấp trên trần khiến bóng đèn nổ tung, mảnh kính vỡ rơi xuống như mưa. Mấy phát còn lại chỉ có một phát sượt qua một cánh tay nhỏ của quái vật, nhưng nó chỉ như bị thanh sắt nung đỏ châm vào, xì ra chút khói đen rồi lập tức khôi phục nguyên trạng.

Con quái vật hoàn toàn bị chọc giận! Nó rít lên một tiếng thê lương, mười mấy cánh tay múa may điên cuồng như một con nhện khổng lồ, lao vút về phía Lâm Vũ!

"Dừng lại."

Giọng nói lạnh lùng của Yoruno Hotaru vang lên như một gáo nước lạnh dội thẳng vào chảo dầu sôi.

"Lãng phí đạn dược."

Vừa dứt lời, bóng dáng nhỏ nhắn của cô đã như quỷ mị tiến lên một bước, chắn trước mặt Lâm Vũ. Cô thậm chí chẳng buồn giơ súng, chỉ dùng tông giọng không cảm xúc như đang giảng bài: "Vật Ô Nhiễm cấp thấp thuộc hệ 'Nạp Cấu' có khả năng tái sinh cực mạnh, cơ thể phần lớn cấu thành từ năng lượng tiêu cực mật độ cao, kháng tính với xung kích vật lý và năng lượng đều rất lớn. Dùng hỏa lực bao phủ để tấn công là phương thức ngu xuẩn và thấp kém nhất."

Cô giơ tay chỉ vào con quái vật đã ở ngay sát nút: "Nhìn cho kỹ, hạch tâm linh năng của nó nằm ở bộ phận đầu. Nơi có phản ứng năng lượng mạnh nhất mới là điểm yếu. Đừng để mấy cánh tay múa may kia đánh lừa, chúng chỉ dùng để dọa người thôi."

Nói thì chậm nhưng diễn biến thì nhanh, con quái vật đã gầm thét lao đến trước mặt Yoruno Hotaru, mười mấy cánh tay như thiên la địa võng chụp xuống cơ thể mảnh mai của cô!

Và rồi, Yoruno Hotaru hành động.

Cơ thể nhỏ nhắn của cô trong nháy mắt bộc phát sức mạnh như một con báo săn. Cô không hề lùi bước mà ngược lại còn tiến lên nửa bước. Thân mình nghiêng đi một góc cực nhỏ, vi phạm mọi quy tắc vật lý thông thường, vừa khéo tránh được cú cào của ba cánh tay gần nhất. Ngay sau đó, lấy chân trái làm trụ, cô xoay người thanh thoát như một con quay, tà váy lễ phục đen trắng vẽ nên một đường cung hoàn mỹ trong không trung.

Dáng vẻ của cô không giống như đang né tránh, mà giống như đang trình diễn một điệu múa ballet hoa lệ nhưng trí mạng. Trong lúc xoay người, tay phải cô giơ lên cực kỳ tự nhiên. Mọi động tác mượt mà như nước chảy mây trôi, nhanh đến mức chỉ còn để lại tàn ảnh, là sự kết hợp hoàn hảo giữa bạo lực và ưu nhã, đẹp đến nghẹt thở.

Lâm Vũ thậm chí không nhìn rõ cô nhắm bắn lúc nào.

Pằng.

Một tiếng súng vang lên nhẹ bẫng tưởng như ảo giác. Một viên đạn linh năng xanh lam thoát ra từ họng súng, bay theo một quỹ đạo cực kỳ xảo quyệt, chuẩn xác xuyên qua khe hở nhỏ nhoi duy nhất giữa mười mấy cánh tay đang vung vẩy điên cuồng. Một giây sau, viên đạn găm thẳng vào khuôn mặt vặn vẹo đang rít gào của quái vật.

Thời gian như ngưng đọng. Mọi động tác của quái vật khựng lại. Từ điểm bị bắn trúng, khuôn mặt hạch tâm xuất hiện những vết nứt màu xanh lam lan tỏa như mạng nhện. Vết nứt nhanh chóng lan khắp toàn thân. Trong một tiếng rên rỉ yếu ớt như tiếng thở dài, con quái vật khổng lồ tởm lợm kia vỡ vụn từ trong ra ngoài, hóa thành muôn vàn tro tàn đen kịt chậm rãi rơi xuống.

Cả quá trình ưu nhã đến mức không giống như đang chiến đấu, mà giống như một buổi hành hình đầy nghệ thuật. Lâm Vũ đứng ngây ra tại chỗ, miệng há hốc, đầu óc trống rỗng.

(...Hả? Thế là... xong rồi? Một phát thôi sao? Vừa rồi xảy ra chuyện gì vậy? Mình hoa mắt rồi à? Đó là cái gì? Thương Đấu Thuật ư? Không, đó căn bản là ma pháp rồi chứ gì nữa?! Không hổ danh là cấp A...)

Sân ga tĩnh lặng trở lại, chỉ còn đống tro đen vẫn đang bay múa trong không trung. Yoruno Hotaru vô cảm thu súng lại, đầu nòng vẫn còn vương chút khói trắng nhạt. Cô khẽ thổi họng súng, động tác tiêu sái như một tay súng thiện xạ trong phim cao bồi.

Đại não Lâm Vũ sau khi bị "đơ" khoảng 5 giây cuối cùng cũng tái khởi động. Anh lập tức lao tới như một chú chó nhỏ, mang hết vốn liếng nịnh nọt tích lũy được sau 26 năm lăn lộn ngoài xã hội ra để ca tụng:

"Tiền... tiền bối! Chị đỉnh quá! Chị đúng là thần linh! Là vũ khí hình người! Là tia thánh quang trong bóng tối, là ngôi sao kim soi sáng con đường cho bọn phàm nhân chúng tôi! Phát súng vừa rồi đầy tính nghệ thuật và mỹ học bạo lực! Chị chính là niềm tự hào của tổ một khu C, là tương lai của Công Ty Bình Minh, là vị thần hộ mệnh của Tân Hải! Xin nhận của em một lạy!"

Anh vừa nói vừa định quỳ xuống thật để tỏ lòng tôn kính sâu sắc như nước sông cuồn cuộn không dứt. Thế nhưng, màn "nịnh thối" thao thao bất tuyệt của anh chỉ đổi lại một cái lườm lạnh lùng từ Yoruno Hotaru, như thể cô đang nhìn một kẻ thiểu năng vô phương cứu chữa.

Cô thậm chí chẳng buồn mở miệng, chỉ dùng ánh mắt để diễn đạt ngàn lời muốn nói. Ánh mắt đó như muốn bảo:

"Ngậm miệng lại đi, cái đồ ồn ào, lãng phí đạn dược, chỉ biết nịnh hót như cậu đúng là lính mới cấp D chính hiệu."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!