Chương 13: Cho Nên Nói, Huấn Luyện Buổi Sáng Là Cho Người Sao
Rạng sáng bốn giờ đúng.
Ngoài cửa sổ, thành phố Tân Hải vẫn chìm đắm trong một mảng tĩnh lặng giả tạo, được xây dựng từ sắt thép lạnh lẽo và bóng đêm sâu thẳm không thấy đáy.
“Tích! Tích! Tích! Tích ——!!!”
Tiếng chuông báo thức chói tai như tiếng còi báo động chiến đấu, trong nháy mắt xé toạc không gian tĩnh mịch chật chội trong căn phòng 703, khu B7 của “Tổ Ong”.
Trên giường, chàng thanh niên tóc đen mắt đen bừng mở mắt sau một giây trì hoãn.
Trong đôi mắt ấy không hề có lấy một tia mơ màng hay buồn ngủ thường thấy của một kẻ làm công ăn lương bị đánh thức, mà chỉ có một mảng hỗn tạp giữa căng thẳng, mệt mỏi cùng một loại tỉnh táo lạnh lùng đến mức tự ngược đãi bản thân.
Anh không giống như mọi ngày, vô thức ấn vào cái nút “ngủ nướng” để kéo dài thêm 5 phút hơi tàn, mà đưa tay ra, dùng một động tác chuẩn xác và quyết đoán để tắt thẳng báo thức.
(Tới rồi sao......)
Lâm Vũ chậm rãi ngồi dậy. Anh không bật đèn, chỉ mượn ánh đèn nê ông xa xôi từ khu trung tâm thành phố hắt qua cửa sổ để nhìn đôi bàn tay mình - đôi bàn tay của một người đàn ông hai mươi sáu tuổi đang siết chặt vì căng thẳng.
(...... Ngày đầu tiên của bản “tuyên chiến” nực cười mà bi thảm kia.)
Anh hít sâu một hơi, trong không khí phảng phất như còn lưu lại mùi khói lửa và máu tanh sau trận kịch chiến đêm đó.
Anh không hề lề mề mà nhanh chóng xuống giường, đi vào phòng vệ sinh nhỏ hẹp, dùng dòng nước máy lạnh thấu xương dội mạnh lên mặt, ép buộc bộ não đang ong ong vì thiếu ngủ trầm trọng phải tỉnh táo lại hoàn toàn.
Đúng lúc này, chiếc điện thoại 【 Hoa Uy MATE 90 】 mới tinh trên tủ đầu giường “ong ong” rung lên. Một thông báo từ nhóm chat mà anh cực kỳ quen thuộc nhưng lại chẳng hề muốn thấy hiện ra trên màn hình.
【 Nhóm hỗ trợ hàng xóm tòa nhà B7 (Tương thân tương ái) (213) 】
Lâm Vũ nhíu mày mở nhóm ra.
Quả nhiên, sau dòng chữ “@ Toàn thể thành viên” màu đỏ chính là cái tên mà anh ngán ngẩm nhất.
【 Quản lý ký túc xá tòa B7 - Lưu tỷ 】: @ Tất cả mọi người! @ Tất cả mọi người! Đặc biệt là Tiểu Lâm phòng 703! @703 Tiểu Lâm! Cái túi rác màu đen ở cửa nhà cậu để đó hai ngày rồi đấy! Mùi chua nồng nặc bay tận ra cầu thang rồi! Tôi đã nói bao nhiêu lần rồi! Rác rưởi là phải dọn sạch trong ngày! Trong ngày! Sắp tới đợt kiểm tra vệ sinh văn minh của thành phố, nếu tòa B7 bị trừ điểm vì các người, các người có gánh nổi trách nhiệm này không hả?!
Đoạn tin nhắn thoại đầy dấu chấm than và giọng nói oang oang này lập tức đốt cháy sự im lặng của nhóm cư dân.
【 502 - Trương ca muốn đổi việc 】: Lưu tỷ à, mới có hơn bốn giờ sáng thôi mà...... Chị đừng hét nữa, vợ tôi sáng mai còn phải dậy sớm đi làm đây này......
【 901 - Tiểu Lệ 】: Đúng đấy ạ...... Cái cậu đẹp trai ở phòng 703 dạo này chẳng biết làm gì, cứ ngày nghỉ đêm làm, đến rác cũng chẳng buồn vứt nữa.
【 Quản lý ký túc xá tòa B7 - Lưu tỷ 】: @901- Tiểu Lệ Cô đừng có nói! Thằng nhóc này dạo này lạ lắm nhé! Trước kia thì nghèo rớt mồng tơi, thế mà giờ đột nhiên có tiền ngay được! Điện thoại cũng đổi mới rồi, đôi giày dưới chân cậu ta tôi dùng 【 Thái Nhất 】 tra thử rồi, gớm thật, hơn 1000 tệ đấy! Tôi nói cho các người biết, thanh niên bây giờ ấy mà, tuyệt đối đừng vì tiền mà đi vào con đường lầm lạc nhé!
Nhìn những lời bàn tán đầy tính tò mò và suy đoán của Lưu tỷ, huyệt thái dương của Lâm Vũ bắt đầu giật liên hồi.
(...... Cái trạm phát thanh di động này......)
Anh bực bội vò đầu, nhưng vẫn dùng ngữ khí cực kỳ khiêm tốn của một kẻ làm công đầy tự giác để trả lời một câu trong nhóm.
【 703 - Lâm Vũ muốn phát tài 】: Cháu xin lỗi Lưu tỷ! Xin lỗi các vị hàng xóm! Cháu ngủ quên mất, giờ cháu đi vứt ngay đây ạ! Thật sự ngại quá!
Gửi xong tin nhắn, anh lập tức thoát khỏi nhóm chat cho khuất mắt.
Anh nhìn về phía cái túi rác màu đen căng phồng ở cửa đang tỏa ra mùi ám khí kia. Đó là “di vật” của cuộc sống đồi trụy ngày cũ, cũng là “chứng cứ phạm tội” mà anh phải xử lý ngay lập tức.
Anh thở dài cam chịu.
Sau đó, anh đi tới giữa phòng, đứng vững và hít một hơi thật sâu.
Lần này, anh không nhắm mắt vì sợ hãi hay nhục nhã nữa, mà ép bản thân phải trợn to mắt, nhìn chằm chằm vào chiếc gương lớn cũ kỹ trước mặt để đối diện với toàn bộ quá trình hoang đường và đau đớn sắp tới.
Anh nhấn xuống chiếc ghim cài ngực 【 Ashen Crystal 】.
“Khởi động.”
Anh ép mình nhìn trân trân vào mặt gương đầy vết rạn.
“Hù......”
Thở hắt ra một hơi, anh quyết định đối mặt với sự biến đổi hoang đường trên cơ thể mình —— một quá trình đau đớn đủ để khiến tinh thần của bất kỳ người đàn ông bình thường nào cũng phải sụp đổ.
Ánh sáng hồng rực lên, nhưng không còn là cơn đau kịch liệt xé tâm can nữa, mà là một cảm giác quỷ dị như thể linh hồn bị rút khỏi thân xác.
Anh cảm thấy mình như bị nhét vào một cỗ máy lạnh lẽo đầy những đường dây tinh vi xa lạ.
Trong gương, thân hình gầy gò của người đàn ông tên “Lâm Vũ” đang co rút và tan rã trái với các quy luật vật lý:
Chiều cao giảm xuống, xương cốt kêu rên, bả vai thu hẹp, yết hầu biến mất......
Cùng lúc đó, một cấu trúc hoàn toàn mới đang điên cuồng sinh sôi trong ánh sáng hồng như tế bào ác tính ——
Làn da mịn màng, vòng eo thon gọn, những sợi tóc mềm mại, cùng với hai khối mỡ nặng nề đầy bất hòa trước ngực.
Anh vô cảm nhìn tất cả, ánh mắt trống rỗng và đờ đẫn như thể đang xem một bộ phim kinh dị hạng B không liên quan đến mình.
(Nhìn cho kỹ vào, Lâm Vũ.)
Anh dùng ngữ điệu lạnh lùng để thôi miên chính mình.
(Đây chính là “vũ khí” và “gông xiềng” hiện tại của ngươi. Chỉ là một công cụ thôi. Nếu ngay cả dũng khí nhìn thẳng vào nó mà cũng không có......)
Khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt dính máu của Yoruno Hotaru hiện lên trong đầu anh.
(...... Thì ngươi còn nói gì đến chuyện trở nên mạnh mẽ? Ngay cả tư cách đứng bên cạnh cô ấy ngươi cũng không có!)
Ánh sáng tan đi.
Người đàn ông làm công mệt mỏi hai mươi sáu tuổi trong gương đã biến mất hoàn toàn, thay vào đó là một thiếu nữ khoảng mười lăm mười sáu tuổi, mặc bộ đồng phục JK màu xanh lam, mái tóc xám ngang vai và đôi mắt xanh lục trong vắt.
“...... Thật kinh tởm.”
Thiếu nữ nhìn mình trong gương, khuôn mặt tinh xảo như búp bê không chút biểu cảm.
“Cô” nâng bàn tay “Thiếu Nữ Ma Pháp” thon nhỏ trắng nõn lên, khẽ vuốt ve gò má cũng thuộc về “Thiếu Nữ Ma Pháp”, nhưng lại phát ra giọng nói trầm thấp khàn khàn của linh hồn nam giới Lâm Vũ, bình tĩnh tuyên án từ tận đáy lòng.
Rạng sáng bốn giờ ba mươi phút.
Lâm Vũ sau khi biến thân thành “thiếu nữ”, một tay xách túi rác bốc mùi chứng cứ, một tay đeo chiếc cặp sách rỗng dùng để ngụy trang thân phận, lén lút mở cửa phòng.
“Hù hù hù......”
Vừa đẩy cửa ra, anh đã cảm nhận được một luồng khí lạnh.
Cơn gió lạnh lúc bốn giờ sáng như một lưỡi dao, cứa mạnh vào đôi chân trần của cơ thể thiếu nữ này.
Lâm Vũ bản năng rùng mình một cái, không phải vì lạnh, mà là vì cảm giác xấu hổ buồn nôn xông thẳng từ lòng bàn chân lên đến đỉnh đầu.
Cúi đầu xuống, Lâm Vũ nhìn bộ đồng phục JK màu xanh lam trên người —— chiếc váy xếp nếp ngắn đến đùi, rõ ràng chỉ là đồng phục bình thường, nhưng giờ đây lại giống như một loại hình cụ sỉ nhục.
“Hù hù......”
Lại một cơn gió thổi tới, chiếc váy khẽ bay lên, để lộ thêm nhiều mảng da thịt trắng nõn.
(Chết tiệt!)
Lâm Vũ vô thức đưa tay đè váy lại, động tác cứng nhắc và gượng gạo.
Anh ngẩng đầu lên, thấy hành lang không có một ai mới khẽ thở phào.
Thế nhưng cảm giác chán ghét phát ra từ nội tâm lại như dòi đục xương quấn chặt lấy anh.
Những ngón tay thon dài của thiếu nữ siết chặt lấy mép váy đến mức trắng bệch.
(...... Thật buồn nôn.)
Anh tự lẩm bẩm bằng giọng nói chỉ mình mình nghe thấy.
Sự sai lệch từ trong ra ngoài này khiến anh gần như sụp đổ, mỗi tế bào trên cơ thể này đều đang gào thét kháng cự, mỗi động tác đều nhắc nhở anh rằng hiện tại anh rốt cuộc là loại gì ——
Một con quái vật kinh tởm bị cưỡng ép nhét vào cái xác nữ giới.
Anh hít sâu vài hơi, đi về phía chiếc thang máy cũ kỹ mờ ảo dường như có thể hỏng bất cứ lúc nào, rồi nhấn nút đi xuống, lo lắng chờ đợi.
Mỗi một giây trôi qua đều dài đằng đẵng như cả thế kỷ.
“Đinh ——”
Cửa thang máy chậm rãi mở ra, bên trong trống không.
Anh thở hắt ra một hơi dài, vội vàng bước vào.
Tuy nhiên, ngay giây phút cửa thang máy sắp đóng lại, một bàn tay thô ráp đầy vết chai bỗng nhiên kẹt vào khe cửa đang khép, giống hệt một phân đoạn trong phim kinh dị kinh điển!
Cửa thang máy rên rỉ một tiếng rồi lại trượt ra hai bên.
“Á......”
Lâm Vũ giật mình suýt chút nữa thì nhảy dựng lên.
Chỉ thấy quản lý ký túc xá Lưu tỷ đang mặc bộ đồ ngủ hoa hòe giặt đến bạc màu, đầu cuốn những lọn tóc uốn rẻ tiền, tay cầm một túi rác khác, bước vào với một luồng áp suất thấp nồng nặc mùi hóng hớt.
(...... Mẹ kiếp!)
Tim Lâm Vũ trong nháy mắt vọt lên tận cổ họng.
Anh lập tức cúi gầm mặt, nép vào góc sâu nhất của thang máy, dùng mái tóc ngắn màu xám che đi khuôn mặt mình, trong lòng điên cuồng cầu nguyện cái trạm phát thanh di động này tuyệt đối đừng chú ý đến mình.
Nhưng điều đó hiển nhiên là không thể.
Trong cái thang máy nhỏ hẹp như lồng giam chỉ chứa được hai “người” này, sự tồn tại của một “người lạ” như anh chẳng khác nào đom đóm trong đêm tối, vô cùng bắt mắt.
“Ái chà?”
Đôi mắt như radar của Lưu tỷ ngay lập tức khóa chặt lấy “thiếu nữ” lạ mặt duy nhất này.
Bà ta tiện tay ấn tầng một, sau đó đầy hứng thú khoanh tay lại, nhìn Lâm Vũ từ đầu đến chân như xét hỏi phạm nhân, không chút kiêng dè mà đánh giá, rồi cất giọng oang oang:
“Tiểu cô nương à! Sao tôi chưa bao giờ thấy cháu thế? Cháu ở tầng mấy đấy?”
Lưu tỷ vừa nói, ánh mắt vừa vô tình lướt qua túi rác màu đen trong tay Lâm Vũ.
Cái túi rác ấy căng phồng, bên trên buộc một nút thắt thô kệch, trông vô cùng quen mắt.
“Ơ này, cái túi rác trong tay cháu......”
Giọng Lưu tỷ lộ rõ vẻ nghi hoặc, bà ta nheo mắt lại, cẩn thận xem xét “chứng cứ phạm tội” kia.
“Sao tôi nhìn...... lại giống cái túi ở cửa phòng 703 thế nhỉ?”
(Xong đời rồi! Xong đời rồi! Đây là trận chiến trong phòng kín! Đến đường chạy trốn cũng không có! Giờ mình mà ấn nút gọi khẩn cấp, bảo là có bà bác biến thái quấy rối, liệu có bị coi là bệnh tâm thần mà bắt đi không nhỉ?!)
Đại não Lâm Vũ đang vận hành điên cuồng, anh chỉ có thể cúi đầu thấp hơn nữa, tay siết chặt lấy mép váy, giả vờ bộ dạng thẹn thùng khiếp đảm như bị dọa sợ, dùng tông giọng thiếu nữ yếu ớt như tiếng muỗi kêu và mang theo chút run rẩy rất đúng mực để lắp bắp trả lời:
“Dạ...... Chào bác ạ...... Cháu...... Cháu là em họ của anh Lâm Vũ ở phòng 703...... Từ dưới quê lên...... Mượn...... ở tạm vài ngày ạ......”
“Em họ?”
Lưu tỷ rõ ràng không dễ lừa như vậy, bà ta lập tức như ruồi ngửi thấy mùi chua mà sán lại gần hơn.
Một mùi dầu gội rẻ tiền trộn lẫn với mùi khói bếp không chút khách sáo xộc thẳng vào mặt anh.
“Sao tôi chưa bao giờ nghe Tiểu Lâm nói là cậu ta còn có cô em họ xinh xắn thế này nhỉ?”
Trong ánh mắt bà ta đầy vẻ hoài nghi, các câu hỏi cứ thế tuôn ra như súng liên thanh:
“Tiểu cô nương cháu tên là gì? Học ở đâu thế? Nhìn bộ dạng này...... vẫn còn là học sinh cấp ba nhỉ? Trường nào thế? Sao sáng sớm thế này đã xách túi rác đi đâu vậy? Đúng rồi, anh trai cháu đâu? Sao hôm nay cậu ta không ra ngoài? Còn nữa......”
(Mẹ nó! Mẹ nó! Mẹ nó! Cái kiểu tra hỏi này chi tiết quá rồi đấy! Chuyên nghiệp hơn cả cảnh sát tra hộ khẩu nữa! Mình thì biết cái bộ đồng phục này là của trường nào chứ?! Chẳng lẽ lại bắt quản lý Tiền chuẩn bị cho mình một cái thẻ học sinh giả nữa chắc?)
Lâm Vũ cảm thấy mồ hôi lạnh sắp thấm ướt cả lớp áo sau lưng.
Ngay lúc cửa thang máy phát ra tiếng “đinh” và chậm rãi mở ra ở tầng một, anh cảm thấy như vừa nhìn thấy một tia sáng cứu rỗi từ thiên đường!
Anh chẳng còn màng đến lễ phép hay ngụy trang gì nữa, dùng luôn cái cớ kinh điển có tỉ lệ thành công tuyệt đối của mọi học sinh trên thế giới:
“Dạ...... Xin lỗi bác ạ! Cháu...... Trường cháu hôm nay có tiết tự học sớm! Sắp...... sắp muộn mất rồi! Cháu đi trước đây!!”
Nói xong, anh không dám quay đầu lại nhìn Lưu tỷ lấy một cái, dùng tốc độ còn nhanh hơn cả lúc chạy trốn để ném túi rác vào thùng rác ngoài cửa chung cư một cái “vèo”, sau đó đầu cũng không ngoảnh lại mà lao thẳng vào màn đêm đen kịt và lạnh lẽo lúc bốn giờ rưỡi sáng, cứ như sau lưng có hàng trăm con quái vật đang truy đuổi vậy.
Phía sau vẫn còn văng vẳng tiếng oang oang đầy nghi hoặc và bất mãn của Lưu tỷ:
“Ơ cái con bé này! Chạy nhanh thế làm gì không biết! Làm như tôi là mẹ mìn không bằng, thật là, bọn trẻ bây giờ càng lúc càng khó hiểu......”
Rạng sáng bốn giờ năm mươi tám phút.
Khi Lâm Vũ kéo lê cơ thể thiếu nữ chưa mấy thích nghi của mình, đạp lên từng giây để xông vào sân huấn luyện C-3, đón tiếp anh là một giọng nói lạnh thấu xương như dòng khí lạnh từ Siberia.
“Đến sớm 2 phút.”
Trần Băng đã kết thúc bài khởi động từ lúc nào chẳng hay.
Hiện tại, cô đang đứng thẳng tắp ở giữa sân huấn luyện, mặc bộ đồ thể thao ôm sát màu đen thuận tiện cho việc vận động, dáng người hiên ngang như một ngọn giáo.
Cô thậm chí không thèm nhìn Lâm Vũ, chỉ lạnh lùng nhìn chằm chằm vào chiếc đồng hồ điện tử khổng lồ đỏ rực trên tường, giọng nói không mang theo một chút tình cảm nào.
“Xem ra cậu vẫn còn giữ lại được một chút khái niệm thời gian của ‘con người’, chứ không phải như một đống thịt nhão chỉ biết ngọ nguậy và chẳng có khái niệm gì về thời gian. Tốt lắm.”
(...... Mẹ kiếp, mới sáng sớm mà đã độc miệng thế rồi sao? Cô ăn đồ hộp quân dụng mà lớn lên đấy à?!)
Lâm Vũ thầm mắng trong lòng nhưng trên mặt không dám lộ ra chút nào.
Anh chỉ đứng nghiêm chỉnh như một tân binh đang chờ kiểm duyệt, cố gắng điều hòa hơi thở của mình.
“Tài liệu của cậu, tôi đã xem qua.”
Trần Băng cuối cùng cũng quay người lại, dùng đôi mắt sắc bén như có thể nhìn thấu tâm can để quét qua Lâm Vũ (dạng thiếu nữ) từ trên xuống dưới.
Ánh mắt ấy không giống như đang nhìn một “đồng nghiệp”, mà giống như một giám định viên vũ khí nghiêm khắc đang dò xét một sản phẩm lỗi đầy tì vết và khiếm khuyết, không đủ tiêu chuẩn xuất xưởng.
“Nói thẳng ra,” cô không chút lưu tình nhận xét, “vô cùng tệ hại. Ngoại trừ hạng mục ‘Độ tương thích linh năng’ hơi đặc thù một chút, thì tất cả những thứ còn lại từ thể lực, tốc độ phản ứng cho đến đánh giá tố chất tâm lý, mỗi hạng mục đều đạt mức điểm thấp nhất trong số lứa mới nhậm chức của khu C chúng ta suốt ba năm qua.”
Cô dừng lại một chút, dùng một tông giọng thuật lại sự thật nhưng lại khiến người ta đau đớn hơn bất kỳ lời mỉa mai nào để đưa ra kết luận.
“Nói một cách đơn giản, cơ thể hiện tại của cậu chính là một đống rác rưởi từ đầu đến chân.”
(...... Tôi biết là tôi rất yếu, nhưng cô cũng không cần phải nói hai chữ ‘rác rưởi’ một cách hiển nhiên như thế chứ?!)
Lâm Vũ cảm thấy lòng tự trọng của mình đang bị đối phương dùng giấy nhám chà xát liên tục.
Nhưng nhớ tới bản “tuyên chiến” ngày hôm qua, anh chỉ có thể nghiến răng, không nói một lời.
“Tuy nhiên,” Trần Băng đổi giọng, “Huỳnh...... 【 Dark Obsidian 】 đã cho cậu thời gian hai tháng, điều đó chứng minh cô ấy cho rằng đống ‘rác rưởi’ là cậu đây có lẽ vẫn còn giá trị để tái chế.”
“Cho nên, nghe cho kỹ đây, lính mới.”
Ánh mắt cô trong nháy mắt trở nên vô cùng sắc bén, một luồng khí tràng mạnh mẽ như quân nhân của một Thiếu Nữ Ma Pháp cấp B ập đến như áp lực thực thụ, khiến Lâm Vũ không tự chủ được mà ưỡn thẳng lưng.
“Từ hôm nay cho tới hết tháng đầu tiên, cơ thể của cậu không thuộc về cậu, nó thuộc về tôi.”
“Tôi sẽ không dạy cậu bất kỳ kỹ năng chiến đấu hoa mỹ nào, tôi chỉ làm một việc duy nhất ——”
“Đó chính là đem cái đống ‘rác rưởi’ lỏng lẻo, yếu ớt và đầy rẫy những cảm xúc thừa thãi này đúc lại từ đầu, rèn luyện thành một khối thép ít nhất có thể dùng làm ‘tấm khiên’ tạm chấp nhận được!”
“Bây giờ!”
Cô đột nhiên quát lớn một tiếng, âm lượng ấy khiến cả sân huấn luyện trống trải đều vang lên ong ong.
“Khởi động! Chạy bộ sáng sớm mang tạ 20km! Bắt đầu!”
Vừa dứt lời, cô liền ném từ trên giá khí giới bên cạnh sang hai chiếc bao bảo vệ chân đặc chế trông vô cùng nặng nề, lấp lánh ánh kim loại và có hình dạng như xiềng xích.
Trên bao chân đó có khắc bốn chữ lớn bằng phông chữ Tống màu đỏ tươi —— 【 Hoa Hạ Trọng Công 】.
(...... Biết ngay mà! Biết ngay cái thứ này chắc chắn là kiệt tác của cái doanh nghiệp nhà nước lâu đời kia!)
Lâm Vũ đầu tiên là đổi sang một đôi giày tập, sau đó luống cuống tay chân đỡ lấy hai cái “hình cụ” kia. Cảm giác khi cầm lên còn nặng hơn anh tưởng tượng nhiều.
Đó hoàn toàn không phải là kim loại bình thường, mà là một loại hợp kim nén mật độ cao nào đó.
Anh phải dùng hết sức bình sinh mới đeo được hai cái “vòng chế ngự linh năng” này vào đôi chân thon nhỏ đang mang tất trắng của mình.
Một tiếng “cạch” vang lên, ngay khi khóa đóng lại, một cảm giác nặng nề đến nghẹt thở như bị hai ngọn núi nhỏ đè lên truyền từ đôi chân tới!
Anh thậm chí còn không đứng vững nổi, cơ thể lảo đảo một chút, suýt nữa thì ngã ngồi xuống đất.
“Hừ, phế vật.”
Trần Băng phát ra một tiếng hừ lạnh khinh miệt, cô thậm chí chẳng thèm nhìn anh thêm lấy một cái, chỉ tay về phía đường chạy nhựa dài dằng dặc không thấy điểm dừng của sân huấn luyện.
“Chạy đi. Nếu trong thời gian quy định mà không chạy hết, bữa trưa nay cậu khỏi cần ăn.”
Cứ như vậy, ngày đầu tiên của địa ngục dành cho Lâm Vũ đã chính thức mở màn theo một cách cực kỳ dã man, nguyên thủy và hoàn toàn không nể tình.
Quãng đường 20km đó đối với anh mà nói chẳng khác nào đi hết cả một cuộc vạn lý trường chinh.
Linh hồn của một “kẻ làm công hai mươi sáu tuổi” vốn đã quen với việc ngồi lâu và gọi đồ ăn nhanh của anh hoàn toàn không thể điều khiển một cách hoàn hảo cơ thể thiếu nữ tuy tiềm lực cực lớn nhưng hiện tại lại bị trói buộc bởi gánh nặng trầm trọng này.
Anh chạy lảo đảo, thở không ra hơi, phổi như bị đổ đầy nước chì nóng bỏng, mỗi hơi thở đều mang theo mùi máu tanh như rỉ sắt.
(Mẹ kiếp...... Tôi không chịu nổi nữa...... Tôi chết mất...... Tôi cảm thấy chân mình không còn là của mình nữa rồi...... Người phụ nữ này là ác quỷ sao?! Tôi đến đây để làm Thiếu Nữ Ma Pháp chứ có phải đến tham gia đại hội thể thao người sắt ba môn phối hợp đâu!)
Khi anh cuối cùng cũng chạy đến km thứ mười, ý chí bắt đầu sụp đổ và tốc độ chậm lại như rùa bò, anh đã thử dùng cách “giảng lý lẽ” để vùng vẫy lần đầu tiên, cũng là lần cuối cùng.
“Trần...... Trần Băng tiền bối...... Tôi...... Tôi có thể...... nghỉ...... nghỉ một lát không......”
Anh chống tay lên đầu gối, há miệng thở dốc, cảm thấy trước mắt tối sầm lại.
Trần Băng chỉ khoanh tay, đứng bên đường chạy như một pho tượng băng lạnh lẽo.
“Được.” Câu trả lời của cô khiến một tia hy vọng lóe lên trong mắt Lâm Vũ.
Tuy nhiên, lời tiếp theo của cô lại giống như một xô nitơ lỏng âm 200 độ, dập tắt hoàn toàn tia hy vọng đáng thương đó.
“Cậu có thể nằm xuống đất ngay bây giờ, nghỉ ngơi đến tận sáng mai. Sau đó, Yoruno Hotaru sẽ nhận được một bản báo cáo do đích thân tôi ký tên về việc cậu ‘chủ động từ bỏ vì cường độ huấn luyện quá lớn’. Tự chọn đi.”
(...... Mẹ kiếp!!!)
Lâm Vũ chửi thề một câu vang dội nhất đời mình trong lòng.
Anh ngẩng đầu lên nhìn khuôn mặt băng lãnh không chút cảm xúc của Trần Băng, rồi nhớ lại lần “hào ngôn tráng ngữ” rơi nước mắt hét lên với Yoruno Hotaru hôm qua.
Một luồng cảm xúc hỗn tạp giữa nhục nhã, không cam lòng và ngọn lửa giận dữ bùng cháy trở lại từ sâu trong cơ thể đã mệt mỏi rã rời của anh!
Anh nghiến chặt răng, thậm chí còn ngửi thấy cả mùi máu tanh khi cắn rách môi mình.
Anh không nói thêm một chữ nào nữa, chỉ dùng đôi mắt đã đỏ ngầu vì phẫn nộ và uất ức lườm Trần Băng một cái sắc lẹm, sau đó kéo lê hai cái chân như đổ chì tiếp tục lao về phía trước.
Ánh mắt ấy như muốn nói: “Cô cứ chờ đấy...... Mẹ kiếp...... Tôi tuyệt đối sẽ không để con quỷ nhà cô coi thường đâu!”
Còn Trần Băng, nhìn bóng lưng nhỏ nhắn đang chạy liêu xiêu, tưởng chừng như giây tiếp theo sẽ ngã quỵ nhưng vẫn quật cường di chuyển về phía trước, trên khuôn mặt vạn năm không đổi của cô, khóe miệng lần đầu tiên nhếch lên một đường cong tinh vi khó nhận ra, gần như tàn nhẫn nhưng lại mang theo một chút tán thưởng.
4 tiếng sau đó.
Khi Lâm Vũ cuối cùng cũng như một con cá chết mất nước lao qua vạch đích của quãng đường 20km, anh cảm thấy linh hồn mình đã bay mất 80% ra khỏi cơ thể.
Trước mắt anh tối sầm, hai chân như hai cột xi măng nặng nề, đến việc nhấc một đầu ngón tay lên anh cũng chẳng còn sức.
Anh chỉ muốn nằm vật ra đất, bất kể tôn nghiêm, bất kể giao kèo, cứ thế ngất đi cho xong.
Thế nhưng, giọng nói lạnh lùng như tiếng chuông đòi mạng của Trần Băng lại một lần nữa nhẫn tâm nghiền nát ảo tưởng hèn mọn đó của anh.
“Khởi động kết thúc.”
(...... Khởi...... Khởi động?! Mẹ kiếp cô gọi 20km chạy bộ mang tạ là ‘khởi động’ à?!)
Lâm Vũ đã dùng chút sức tàn cuối cùng để gào thét thầm lặng trong lòng.
“Uống đi, đồ gà mờ.”
Một bình nước điện giải được ném đến cạnh Lâm Vũ, anh nhanh chóng cầm lấy uống ực ực như thể đó là thứ ngon nhất trần đời.
Đợi đến khi Lâm Vũ uống xong, Trần Băng lại lên tiếng.
“Lại đây.”
Cô thậm chí chẳng buồn nói nhiều, chỉ dùng cằm chỉ về phía khu vực phức tạp giữa sân huấn luyện, nơi không biết từ lúc nào đã mọc lên đủ loại xà đơn xà kép, cầu thăng bằng, lưới leo trèo và các chướng ngại vật di động, chẳng khác gì sân tập của lực lượng đặc nhiệm tinh nhuệ nhất.
“Tiếp theo là huấn luyện ‘tính linh hoạt và khả năng giữ thăng bằng’.”
Cô nhìn đồng hồ bấm giờ, dùng giọng điệu không thể nghi ngờ:
“Mục tiêu là vượt qua toàn bộ khu vực chướng ngại vật A trong vòng ba phút. Cứ quá một giây, bữa trưa nay sẽ bớt đi một món ăn.”
(...... Mẹ kiếp! Còn có cả khảo hạch KPI nữa sao?!)
Lâm Vũ cảm thấy cuộc đời mình một lần nữa quay lại cái văn phòng chết tiệt bị chi phối bởi “KPI”, “chỉ tiêu” và “bánh vẽ của sếp”.
Điểm khác biệt duy nhất là trước kia bị trừ tiền thưởng, còn bây giờ là trừ đi bát cơm Katsudon cứu mạng của anh.
Anh chỉ có thể kéo lê cơ thể dường như sắp tan rã từng bước một di chuyển đến điểm xuất phát của khu chướng ngại vật.
“Chuẩn bị —— Bắt đầu!”
Trần Băng vừa ra lệnh, Lâm Vũ liền như một con vịt bị lùa lên thớt, nhắm mắt lao ra ngoài.
Sau đó, địa ngục đã giáng xuống theo một cách cực kỳ hài hước nhưng cũng vô cùng thảm liệt.
Chướng ngại vật đầu tiên là lưới leo trèo thẳng đứng cao ba mét.
Đối với những Thiếu Nữ Ma Pháp thực thụ, thân nhẹ như yến thì đây có lẽ chỉ là một động tác làm nóng người đơn giản. Nhưng đối với một “linh hồn làm công hai mươi sáu tuổi” thì......
“Lên...... Lên cho tôi nhờ cái nào......”
Anh dùng đôi cánh tay thiếu nữ thon nhỏ trắng nõn nắm chặt lấy dây lưới, cố gắng kéo cơ thể lên trên.
Nhưng “bộ não làm công” của anh vẫn đang dùng ký ức cơ bắp của người đàn ông suốt hai mươi sáu năm qua để chỉ huy cơ thể thiếu nữ hoàn toàn xa lạ này!
Kết quả là —— nửa thân trên thì đang dùng sức, còn nửa thân dưới lại như một quả lắc đồng hồ không biết làm sao, cứ thế đung đưa lỏng lẻo, hoàn toàn không tìm được điểm phát lực!
Cả người anh như một con cá muối bị treo trên lưới đánh cá, cách mặt đất chưa đầy nửa mét mà vùng vẫy một cách vô ích và nực cười.
(...... Mẹ kiếp! Dùng sức đi chứ! Eo ơi! Chân ơi! Bọn mày dùng sức cho tao nhờ cái!)
“Ngu ngốc!”
Tiếng quát mắng của Trần Băng như chiếc roi quất vào lưng anh.
“Kiểm soát cơ thể cho tốt vào! Đừng có cựa quậy lung tung!”
(Tôi...... Mẹ kiếp tôi cũng muốn kiểm soát lắm chứ! Nhưng cái thứ này nó có nghe lời tôi đâu!)
Lâm Vũ gào thét bi phẫn trong lòng, tay trượt một cái, “bạch” một tiếng, cả người ngã vật xuống tấm đệm êm ái dưới đất với tư thế cực kỳ thiếu nhã nhặn.
“......”
Trần Băng cạn lời.
Tiếp theo là cầu thăng bằng.
Đó là một thanh gỗ rộng chưa đầy mười centimet, không ngừng đung đưa không theo quy luật.
Lâm Vũ hít sâu một hơi, cẩn thận từng li từng tí bước lên.
Sau đó, trong vòng chưa đầy 3 giây, anh đã thực hiện một cú “ngã lộn nhào trên đất bằng” có thể so với diễn viên đóng thế chuyên nghiệp để tiếp xúc thân mật với mặt đất thêm một lần nữa.
“Nhóm cơ cốt lõi của cậu chẳng khác nào một bãi mì sợi nấu nát!”
“Khả năng thăng bằng còn kém hơn cả một con mèo say rượu!”
Tiếp sau đó là các cột Mai Hoa Thung di chuyển với tốc độ cao.
“Rầm!” —— Đây là tiếng anh hụt chân, đâm sầm mặt xuống tấm đệm bảo vệ.
“Tốc độ phản ứng của cậu chậm như một chiếc xe cũ nát từ hai mươi năm trước!”
Cuối cùng là hàng rào laser liên tục đóng mở, yêu cầu phải dùng động tác trượt người để vượt qua.
Lâm Vũ canh chuẩn thời cơ, thực hiện một cú trượt người cực kỳ oai phong —— sau đó, do phán đoán thời điểm sai lầm, chiếc váy đồng phục JK xanh lam mới tinh của anh đã bị cạnh của hàng rào laser móc trúng một cách chuẩn xác.
“Xoẹt ——”
Một tiếng vải rách giòn giã vang vọng khắp sân huấn luyện.
Cả người Lâm Vũ bị treo ngược giữa không trung, chiếc váy xếp nếp màu xanh bị xé một đường dài ngoằn ngoèo, để lộ chiếc quần bảo hộ trắng tinh khôi được thiết kế đặc biệt cho vận động ở bên trong.
(...... À.)
Đại não của Lâm Vũ tại thời khắc này hoàn toàn đứng hình.
Một loại cảm giác mang tên “xấu hổ” còn mãnh liệt và khó chịu hơn cả nỗi đau thể xác, giống như một quả bom nguyên tử nổ tung trong đầu anh!
Anh cảm thấy mặt mình nóng bừng như một thanh sắt nung đỏ.
“...... Thật là làm chẳng nên chuyện, chỉ giỏi làm hỏng.”
Trần Băng khoanh tay, từ trên cao nhìn xuống “thiếu nữ” đang bị treo ngược giữa không trung như một con gà trắng chờ mổ, hai tay siết chặt lấy váy, liều mạng vùng vẫy trong bộ dạng thảm hại không nỡ nhìn. Trên mặt cô lần đầu tiên hiện lên một biểu cảm phức tạp, pha trộn giữa “cạn lời”, “chê bai” và “mẹ kiếp rốt cuộc là làm sao mà cậu được tuyển vào đây thế”.
“Kẻ thù sẽ không vì váy của cậu bị tốc lên mà ngừng tấn công đâu!”
Cô dùng giọng nói lạnh lùng thốt ra chân lý tàn khốc nhất.
“Quên cái lòng tự trọng hèn mọn của cậu đi! Thứ đó quan trọng hơn mạng của cậu sao?!”
“Bỏ đi...... Xuống đây! Từ bây giờ sẽ là hạng mục huấn luyện cuối cùng của ngày hôm nay —— đối luyện thực chiến.”
Cô không nói hai lời, trực tiếp nhấn nút dừng khẩn cấp.
Lâm Vũ “bộp” một tiếng rơi xuống đất, cả người vẫn đang trong trạng thái linh hồn xuất khiếu.
Không đợi anh kịp tỉnh lại từ cảm giác xấu hổ tột cùng kia, Trần Băng đã đi tới giữa sân huấn luyện và ngoắc ngón tay với anh.
“Tấn công đi.” Cô nói, “Dùng toàn bộ sức mạnh của cậu.”
“Nhưng...... Nhưng mà...... Tiền bối cô vẫn chưa biến thân mà......” Lâm Vũ vô thức nói.
Anh nhớ trong những tiết học lý thuyết huấn luyện trước đó có nhắc tới, 【 Persona hiệp nghị 】 cung cấp 【 Pha Vị Linh Thể 】 được tạo ra từ linh năng, có thể giúp người sử dụng phát huy sức chiến đấu vượt xa người bình thường.
“Đối phó với loại lính mới đến đường còn chạy không vững như cậu,”
Khóe miệng Trần Băng nhếch lên một đường cong tàn nhẫn.
“Cậu nghĩ có cần thiết không?”
Câu nói đầy rẫy sự miệt thị tột cùng này ngay lập tức thổi bùng chút tự ái còn sót lại trong lòng Lâm Vũ!
(...... Đáng ghét! Cô coi thường ai thế hả?!)
Anh gầm lên một tiếng, lần đầu tiên chủ động dồn chút sức tàn vào hai chân!
Anh phải dùng tốc độ để khiến vị giáo quan ác quỷ này phải trả giá cho sự ngạo mạn của mình!
Anh lao đi như một mũi tên về phía Trần Băng! Sau đó ——
Anh thậm chí còn không kịp nhìn rõ đối phương đã cử động thế nào.
Chỉ cảm thấy trước mắt hoa lên, một luồng kình lực truyền tới từ bên hông.
Giây tiếp theo, đất trời đảo lộn.
“Rầm!”
Cả người anh lại một lần nữa bị quật ngã gọn gàng xuống đất.
“Tốc độ khá đấy, nhưng hạ bàn không vững, sơ hở đầy rẫy.” Trần Băng thậm chí còn chưa thay đổi tư thế.
“Lại đây! Vừa rồi tôi nhường cô thôi, tôi là đàn ông nên ngại bắt nạt phụ nữ!”
“Rầm!”
“Lại...... Lại lần nữa! Vừa rồi tôi chưa chuẩn bị xong thôi!”
“Rầm!”
“Tôi...... Mẹ kiếp tôi liều mạng với cô!!”
“Rầm!”
Nửa tiếng sau, trong sân huấn luyện chỉ còn lại một “thiếu nữ” mặc bộ đồ JK rách rưới, toàn thân bầm tím, nằm bò ra sàn nhà theo hình chữ “Đại”, chẳng còn chút hình tượng nào nữa, miệng sùi bọt mép, ánh mắt đờ đẫn như bị hỏng hóc.
Còn bên cạnh anh, Trần Băng chậm rãi thu chân lại, hơi thở không một chút dồn dập.
Cô nhìn đồng hồ bấm giờ rồi gật đầu.
“Khá lắm.” Cô nhận xét, “Trụ được lâu hơn tôi dự kiến 10 phút.”
“Buổi huấn luyện sáng nay kết thúc tại đây.”
(...... Kết thúc rồi......?)
Lâm Vũ cảm thấy mình như vừa nghe thấy tin mừng từ thiên đường.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
