Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

A TS Reincarnated Student Who Just Tries her Best

(Đang ra)

A TS Reincarnated Student Who Just Tries her Best

おにっく

※ Spoil đến Chapter 4 của Vol Hiệp Ước Eden.

43 477

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

55 147

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

98 2341

Pháp sư thiên tài của khu bình luận

(Đang ra)

Pháp sư thiên tài của khu bình luận

Rượu Makgeolli

Tưởng chỉ là macro bình luận thôi.Ai ngờ làm theo xong thì tôi lại giác ngộ thành ‘pháp sư’ mà họ bảo chỉ có bốn người.

39 200

Infinite Dendrogram (WN)

(Đang ra)

Infinite Dendrogram (WN)

Sakon Kaido

Liệu điều gì đang chờ đợi cậu khám phá ở phía trước, trong một thế giới game nổi danh bởi sự chân thực đến khó tin và những khả năng không giới hạn ấy?

91 406

Võ Lâm Máu M

(Đang ra)

Võ Lâm Máu M

이만두

"...Mấy cái này, là đồ chơi SM mà."

233 1346

Tập 01 - Chương 10: Cho Nên Nói, Ta Cần Sức Mạnh!

Chương 10: Cho Nên Nói, Ta Cần Sức Mạnh!

Ngay khoảnh khắc ý thức của Lâm Vũ sắp bị bóng tối lạnh lẽo, dơ bẩn kia nuốt chửng hoàn toàn, anh đã thấy ánh sáng.

Đó không phải là ánh đèn khẩn cấp màu xanh lục trong ga tàu điện ngầm, cũng không phải ánh đèn neon phồn hoa giả tạo nơi đường chân trời của thành phố. Đó là một luồng sáng màu xanh đen, thuần khiết và rực rỡ nhất, giống như khoảnh khắc ngôi sao đầu tiên được thắp sáng khi vũ trụ mới hình thành.

Nguồn sáng ấy chính là Yoruno Hotaru.

Thân hình nhỏ nhắn của cô chậm rãi lơ lửng giữa không trung. Chiếc áo khoác kỵ binh màu đen và váy ngắn Gothic đang rực cháy ngọn lửa linh năng màu xanh đen lấp lánh như bụi sao. Ngọn lửa đó không mang nhiệt độ, nhưng lại ẩn chứa một sát ý tuyệt đối lạnh giá, đủ để đóng băng cả linh hồn.

“—— Nhân danh khế ước, chấp nhận hình phạt Nguyên Sơ của ta. Thân xác này là vật chứa, mang theo sự tĩnh lặng và hư vô vĩnh hằng.”

Giọng cô không lớn, nhưng giống như một làn sóng xung kích vô hình, át đi tiếng gào thét của hàng trăm Pollutant, át đi cả những lời thì thầm điên loạn trong đầu Lâm Vũ. Nó như tiếng chuông sớm vang vọng, nện mạnh vào linh hồn sắp sụp đổ của anh.

(...... Đây là...... cái gì......?)

Âm thanh đó giống như một con đê kiên cố, tạm thời ngăn chặn dòng lũ ô nhiễm tinh thần điên cuồng, cho anh một hơi thở dốc.

“Release (Giải phóng)! —— 【 Obsidian Arms 】 (Giáp tay Hắc Diệu Thạch)!”

Cùng với lời tuyên ngôn cuối cùng, toàn bộ ga tàu điện ngầm bỏ hoang bị ánh sáng xanh đậm nuốt chửng hoàn toàn! Một ma pháp trận khổng lồ màu xanh đậm, được tạo thành từ vô số phù văn tinh vi và hình khối hình học, bùng nổ dưới chân Yoruno Hotaru, bao phủ cả trần nhà ga!

Luồng sáng vút thẳng lên trời, nhuộm mọi thứ xung quanh bằng một màu sắc thần thánh nhưng xơ xác. Ngay cả không khí dường như cũng rung chuyển vì khối lượng linh năng khổng lồ này.

Trong tầm nhìn mờ ảo vì bị ăn mòn tinh thần, Lâm Vũ đã thấy một cảnh tượng khó quên nhất và cũng khó hiểu nhất cuộc đời mình. Một cánh tay máy lơ lửng khổng lồ, mang đậm hơi thở công nghệ tương lai, được cấu thành từ vô số khối tinh thể Hắc Diệu Thạch bóng loáng, đang chậm rãi hiện ra từ ma pháp trận sau lưng cô.

Thứ đó quá lớn. Nó không giống một "trang bị", mà giống như một cỗ máy chiến tranh đa năng cỡ nhỏ được tháo dỡ cưỡng ép từ một trạm không gian quỹ đạo! Bề mặt nó chảy xuôi những đường vân năng lượng màu xanh biếc, mỗi khớp nối đều tỏa ra áp lực khiến người ta phải kính sợ. Nó lặng lẽ lơ lửng ở đó, như thể không phải làm từ linh năng, mà là thực thể vật lý được rèn đúc từ chính khái niệm "Sức mạnh tuyệt đối".

Và điều khiển cỗ máy chiến tranh này lại là một thiếu nữ nhỏ nhắn, mặc váy Gothic, trông có vẻ trói gà không chặt. Sự tương phản cực hạn này mang lại một vẻ đẹp thần thánh, hoang đường nhưng lại khiến người ta vô thức muốn quỳ xuống phục tùng.

(...... Đùa gì vậy...... đây thật sự là sức mạnh con người có thể sở hữu sao? Thứ vũ khí lớn thế kia mà cũng biến ra được? Linh năng thực sự bá đạo vậy sao?! Cô ấy rốt cuộc...... là quái vật phương nào chứ...)

Đại não Lâm Vũ đã ngừng suy nghĩ, anh chỉ có thể bản năng ngước nhìn vị nữ thần chiến tranh vừa giáng thế. Anh thậm chí tạm quên đi nỗi đau và sự nhục nhã khi bị quái vật trói buộc, hoàn toàn bị chấn động bởi cảnh tượng vượt xa thường thức này.

“Ngươi dám ép ta phải dùng đến bản lĩnh thật sự...... đồ khốn kiếp!”

Khuôn mặt tinh tế của Yoruno Hotaru tràn đầy phẫn nộ. Ngay cả một người có giáo dưỡng như cô cũng không nhịn được mà mắng bằng tiếng mẹ đẻ. Đôi đồng tử màu xanh biếc rực lửa giận của cô khóa chặt vào con Pollutant "Nguyên sinh loại" đang dùng mười mấy cánh tay nhấc bổng Lâm Vũ lên không trung như một chiến lợi phẩm. Trong mắt cô không có sự thương hại, không có sự do dự, chỉ có một sát ý băng lãnh thuần túy!

Ngay sau đó, bộ 【 Obsidian Arms 】 khổng lồ sau lưng cô chuyển động.

Không cần chuyển đổi hình thái, không cần tụ năng lượng. Năm ngón tay cơ khí dữ tợn như những ngọn thương kỵ sĩ vang lên tiếng "răng rắc" ghê người, lập tức thu nhỏ và tổ hợp lại! Vô số tinh thể Hắc Diệu Thạch tuôn ra từ hư không như cát sắt có sự sống, bao phủ và ngưng kết. Chỉ trong chớp mắt, một thanh đại kiếm tinh thể khổng lồ dài hơn 5 mét, tỏa ra hàn quang màu lam, hiện ra trước mắt mọi người!

“【 Blade Mode 】 (Chế độ Lưỡi kiếm)!”

“Gào ——!”

Con Pollutant đang trói Lâm Vũ cũng cảm nhận được nỗi sợ hãi từ cấp độ cao hơn tỏa ra từ thanh đại kiếm kia. Nó không còn đùa giỡn nữa mà rít lên một tiếng chói tai, mười mấy cánh tay vô thức siết chặt, muốn bóp nát "con mồi" trong tay làm bữa tối cuối cùng!

“Á...... A a a ——!!!”

Lâm Vũ cảm thấy xương sống mình như sắp gãy, xương sườn rên rỉ vì bị siết chặt. Cơn đau dữ dội khiến ý thức anh tỉnh táo lại được vài phần. Và chính lúc đó, anh thấy thanh kiếm tinh thể khổng lồ như lưỡi hái tử thần đang chém xuống đầu mình với tốc độ nhanh đến mức không thể nhìn thấy!

(Mẹ kiếp! Chết chắc rồi! Chém cả tôi luôn sao?! Đồ loli bạo lực này! Đây gọi là gì? Tiện tay dọn sạch luôn con tin cùng đám quái vật à?! Đây có tính là tai nạn lao động không? Khoản bảo hiểm 10 triệu tệ của công ty có bao gồm trường hợp bị đồng nghiệp ngộ sát không vậy?!)

Nỗi sợ hãi tuyệt đối trước sức mạnh không thể kháng cự ấy chiếm trọn trái tim anh. Lâm Vũ vô thức nhắm mắt lại, trong đầu bắt đầu nghĩ đến việc bồi thường bảo hiểm.

Tuy nhiên, cơn đau bị xẻ làm đôi đã không xảy đến. Anh chỉ nghe thấy một tiếng "vù" nhẹ nhàng như tiếng thở dài của người tình. Ngay lập tức, áp lực lạnh lẽo và dơ bẩn quấn quanh người anh biến mất không dấu vết.

Anh mở mắt ra. Thanh đại kiếm tinh thể đủ để chém đứt cả một chiếc ô tô đang dừng lại ngay trước mũi anh chưa đầy một centimet. Trên lưỡi kiếm không dính một chút bụi bẩn nào, chỉ có ánh sáng xanh thuần khiết như sao trời đang chảy xuôi. Anh thậm chí có thể thấy rõ khuôn mặt dính đầy mồ hôi và sợ hãi của mình trong hình dáng thiếu nữ 15 tuổi phản chiếu trên mặt kiếm bóng loáng.

Lâm Vũ ngẩn ngơ quay đầu lại và trố mắt kinh ngạc. Con Pollutant "Nguyên sinh loại" hống hách lúc nãy giờ đã ngã gục, chết không thể chết thêm. Cái thân xác ô uế của nó bị xẻ đôi một cách hoàn hảo, vết cắt nhẵn như gương. Không một giọt dịch đen nào bắn ra, nó chỉ lặng lẽ hóa thành tro bụi.

Nhát kiếm này tinh chuẩn như dao phẫu thuật của bác sĩ tài ba, ưu nhã như đường kiếm của một kiếm hào bậc thầy. Nó chém đứt tội ác nhưng lại bảo toàn hoàn hảo con tin.

Lâm Vũ ngã khuỵu xuống mặt đất đầy nước bẩn. Anh không buồn quan tâm đến nỗi đau hay sự nhục nhã, chỉ ngơ ngác ngước nhìn thiếu nữ thần thánh đang lơ lửng phía trên.

Phía bên kia sân ga, hàng trăm con Pollutant sau phút giây đờ đẫn vì cái chết của đồng bọn cuối cùng cũng phản ứng lại. Đôi hốc mắt đen ngòm của chúng bùng lên sự căm hận mãnh liệt. Chúng như dòng lũ xả trạm, từ bốn phương tám hướng lao vào nguồn linh năng duy nhất —— Yoruno Hotaru!

“...... Rác rưởi.”

Yoruno Hotaru nhìn đám quái vật đang lao tới, thốt ra hai từ lạnh lùng khinh miệt. Cô chậm rãi giơ tay lên. Thanh đại kiếm tinh thể khổng lồ lập tức vỡ vụn thành hàng ngàn điểm sáng xanh rồi tái tổ hợp. Bộ giáp tay sau lưng cô phân giải thành hàng chục đơn vị pháo bay (fin funnels) độc lập như vây cá mập!

“【 Barrage Mode 】 (Chế độ Xạ kích)!”

Giây tiếp theo, một cơn bão tử vong bằng ánh sáng xanh bao phủ toàn bộ ga tàu điện ngầm!

“Đoàng đoàng đoàng đoàng đoàng ——!!!”

Đó không còn là tiếng súng nữa, mà là tiếng nổ năng lượng liên tiếp như sấm rền! Hàng chục pháo bay vẽ ra những quỹ đạo chết chóc màu xanh, giống như đàn cá mập máy khát máu, tinh chuẩn tiêu diệt từng con Pollutant lao lên. Mỗi phát bắn đều xuyên thủng đầu quái vật, mỗi tiếng nổ đều đại diện cho một đám bụi đen tan biến.

Yoruno Hotaru đứng yên tại chỗ, như tâm của cơn bão, lạnh lùng và hiệu quả thực thi chương trình hủy diệt. Gương mặt cô không cảm xúc, đôi mắt xanh biếc không một chút hưng phấn chiến đấu, chỉ có sự trống rỗng thuần túy. Đây không phải chiến đấu, đây là "thanh tẩy", là "quét rác".

Lâm Vũ ngồi bệt dưới đất, nhìn trận "mưa ánh sáng" đầy bạo lực mỹ học trước mắt. Lần đầu tiên anh cảm nhận sâu sắc trọng lượng của danh hiệu "Ma Pháp Thiếu Nữ át chủ bài cấp A".

(...... Hóa ra...... đây mới là thực lực thật sự của cô ấy sao......)

Anh nhớ lại bộ dạng ngu ngốc của mình trong máy giả lập, nhớ lại việc mình từng tức giận vì đối phương không bắt tay với mình...... (Mình đúng là một thằng đần mà...) Một cảm giác hỗn tạp giữa xấu hổ, sợ hãi và một chút "ngưỡng mộ" trào dâng trong lòng anh.

“Tiểu Huỳnh! Dừng lại ngay! Chỉ số neo giữ linh hồn của em đã vượt mức cảnh báo 80% rồi! Cứ tiếp tục em sẽ......” Trong tai nghe vang lên giọng nói hốt hoảng của Quản lý Tiền qua tín hiệu nhiễu sóng.

Nhưng Yoruno Hotaru không nghe thấy. Ba mươi giây. Chỉ vỏn vẹn ba mươi giây, thế giới đã trở nên tĩnh lặng. Con Pollutant cuối cùng bị bắn tan xác cách cô chưa đầy 3 mét. Ga tàu điện ngầm chìm vào im lặng chết chóc, nồng nặc mùi ozone và mùi khét của quái vật bị thiêu cháy.

Thân ảnh nhỏ bé của Yoruno Hotaru chậm rãi rơi xuống từ không trung như một con búp bê đứt dây. Bộ giáp tay khổng lồ cũng biến mất.

Bịch.

Một tiếng động nhẹ. Cô quỳ một gối xuống đất, bộ chiến phục hoa lệ lần đầu tiên bị dính bẩn. Cô dùng đôi tay trắng nõn chống chặt xuống đất để không bị ngã gục. Tiếng thở dốc dồn dập phá vỡ sự tĩnh lặng. Mái tóc đen đẫm mồ hôi dán chặt vào trán. Dưới lớp tóc ấy, một mảnh tinh thể hắc diệu thạch nhỏ xíu hiện ra trên trán cô, trên bề mặt nó xuất hiện một vết nứt dữ tợn như bị búa tạ đập vào!

“Phốc ——”

Cô không kìm chế được nữa, một ngụm máu tươi trào ra từ khóe miệng, nhỏ xuống nền đất bẩn thỉu thành một đóa hoa đỏ thẫm thê lương. Khí trường mạnh mẽ lúc nãy tan biến hoàn toàn, chỉ còn lại một thiếu nữ yếu ớt, suy kiệt vì kiệt sức.

Lâm Vũ ngẩn người một lúc lâu rồi mới bò dậy từ vũng nước bẩn. Anh không màng đến vết bẩn hay cơn đau đầu, loạng choạng chạy về phía bóng lưng nhỏ bé đang run rẩy kia.

“Này...... Tiền bối...... Cô không sao chứ?”

Lần đầu tiên, anh lên tiếng với giọng điệu quan tâm chân thành, không phải chửi thầm, không phải sợ hãi hay nịnh nọt.

Yoruno Hotaru nghe thấy tiếng anh, khó khăn ngẩng đầu lên. Khuôn mặt trắng bệch dính máu của cô vẫn giữ vẻ lạnh lùng. Cô dường như muốn mắng một câu “Xía vào chuyện của tôi” hay “Cút đi” để giữ lòng kiêu hãnh, nhưng cô đã không còn sức để duy trì vẻ "băng sơn" đó nữa. Cô chỉ có thể dùng đôi mắt xanh biếc mệt mỏi trừng mắt nhìn anh một cái rồi ngất đi.

“Này!”

Lâm Vũ vô thức lao tới đỡ lấy cô. Một cơ thể nhỏ nhắn, mềm mại, lạnh lẽo và nhẹ không tưởng ngã vào lòng anh. Đây là lần đầu tiên hai người tiếp xúc gần gũi như vậy.

Lâm Vũ cứng đờ người. Anh ngửi thấy mùi mồ hôi, khói súng, máu và một chút hương thơm thanh khiết như tuyết mùa đông trên người cô. Anh cảm nhận được bờ vai gầy guộc đang run rẩy của cô. Anh cũng cảm nhận được nhịp tim yếu ớt nhưng dồn dập của cô truyền qua ngực mình.

Hóa ra vị át chủ bài cấp A, cô nàng loli bạo lực tính tình thối hoắc này lại nhẹ và yếu ớt đến thế. Trong khoảnh khắc này, bức tường ngăn cách giữa họ về đẳng cấp, thực lực và tính cách dường như đã sụp đổ. Họ không còn là "tiền bối và hậu bối", mà chỉ là hai người sống sót vừa bò ra từ địa ngục.

Còi xe cứu thương vang lên, Quản lý Tiền cùng đội hậu cần cuối cùng đã tới. Thấy cảnh tượng tan hoang và Hotaru bất tỉnh trong lòng Lâm Vũ, Quản lý Tiền không còn nụ cười thường trực mà thay bằng vẻ lo lắng thực sự.

“Tiểu Huỳnh! Mau! Đội y tế đâu! Thuốc ức chế linh năng cấp A! Mau lên!!”

Lâm Vũ giải trừ biến thân, mặc lại bộ quần áo rẻ tiền của mình. Trên xe trở về, anh không chửi thầm như mọi khi mà chỉ lặng lẽ nhìn ra cửa sổ. Tay phải anh vô thức nắm chặt thành quyền đến mức móng tay đâm sâu vào lòng bàn tay gây đau nhói.

(...... Quá yếu.) Anh tự nhủ trong lòng. (Mình quá sức yếu đuối.)

Cảm giác bất lực khi bị quái vật bắt giữ, cảm giác nhục nhã khi nhìn đồng đội phải đốt cháy sinh mệnh để bảo vệ mình, cảm giác không thể bảo vệ chính mình và tôn nghiêm của mình... những cảm giác đó như nung đỏ tâm hồn anh.

(Nếu như mình mạnh hơn chút nữa......)

(Sức mạnh...... Mình cần sức mạnh!)

(Cần sức mạnh để bảo vệ bản thân...... và để cô ấy không bao giờ phải trở nên như vậy nữa......)

(...... Sức mạnh thực sự!)

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!