Kho Báu Của Nanana

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

(Đang ra)

Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

Giai thất

PS: Truyện thiên về đấu trí, thuộc thể loại vô hạn lưu. Tác giả đảm bảo dàn nhân vật chính (cả nam và nữ) sẽ không "bay màu", còn các người chơi khác thì.

1047 15177

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

(Đang ra)

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

天山雨骨

“Ưm… ưm… tôi tốt bụng giúp đỡ mấy người như thế, coi mấy người là chị em tốt… vậy mà mấy người toàn muốn ngủ với tôi là sao…”

10 14

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

(Đang ra)

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

Aramaki Hemon

Câu chuyện kể về một ông già chán đời và một cô gái bất hạnh.

1 3

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

(Đang ra)

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

Shinta Fuji

Một tổ đội tưởng chừng chắp vá… nhưng lại mạnh đến mức không gì cản nổi.

9 33

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

(Đang ra)

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

Enju

Nhưng khi một con người bình thường chọn cuộc sống bình yên giữa các vị thần, liệu phía trước Minato còn những điều gì đang chờ đợi?

4 19

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

(Đang ra)

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

深林图书馆

“Tiểu Chiêu, bây giờ… bên cạnh em chỉ còn lại mình chị thôi.”“Chúng ta hãy ở bên nhau suốt cả đời nhé.”

96 821

Tập 11 - Chương 3 Học Viên Tế khai màn

Chương 3 Học Viên Tế khai màn

1

Cuối tháng Mười ——

Học Viên Tế chính thức khai màn.

Sự kiện quy mô lớn do liên minh toàn bộ các trường cao trung trên đảo Nanae tổ chức này xứng đáng được coi là một nét chấm phá rực rỡ, tô điểm cho bức tranh mùa thu của hòn đảo.

Học Viên Tế kéo dài suốt một tuần lễ. Dù hình thức hoạt động mỗi năm mỗi khác, nhưng bản chất vẫn là cuộc chạy đua thành tích quyết liệt giữa các trường, thế nên khí thế cạnh tranh lúc nào cũng hừng hực.

Mở đầu chuỗi sự kiện là Văn Hóa Tế diễn ra trong năm ngày.

Các trường cao trung sẽ mở gian hàng tại nhiều địa điểm khác nhau trên đảo Nanae, cạnh tranh trực tiếp về doanh thu.

Dự án của lớp chúng tôi là "Phố chợ". Chúng tôi dựng lên một dãy các gian hàng mang phong cách lễ hội đền chùa truyền thống xung quanh khu vực nhà ga gần trường.

Hồi lên kế hoạch, cả lớp đã tranh cãi nảy lửa, ai cũng muốn bảo vệ ý tưởng của mình. Cuối cùng, để chiều lòng số đông nhất có thể, chúng tôi quyết định áp dụng hình thức "thập cẩm" này.

Quảng trường trước nhà ga giờ đây ngập tràn các quầy hàng san sát nhau. Nào là kẹo bông, đá bào, mì xào, xen lẫn với các quầy bắn súng, rút thăm trúng thưởng náo nhiệt.

"Kính chào quý khách."

Trong cái không khí ồn ã ấy, tôi phụ trách gian hàng "Katanuki" (Tách kẹo).

Mặt hàng này là những tấm kẹo mỏng hình chữ nhật, to cỡ lòng bàn tay, được làm từ tinh bột, đường và bột nếp. Trên bề mặt kẹo có khắc sẵn các rãnh hình máy bay, cái dù và nhiều hình thù đa dạng.

Thứ kẹo này làm ra đâu phải để ăn, mục đích chính là để chơi.

Luật chơi rất đơn giản: khách dùng vật nhọn như đinh ghim, khéo léo tách phần kẹo thừa theo các rãnh có sẵn, sao cho hình vẽ trung tâm được tách ra nguyên vẹn mà không bị nứt vỡ.

Nếu thành công, khách sẽ nhận được tiền thưởng từ cửa hàng. Ban đầu có người đề nghị trả tiền mặt theo thông lệ, nhưng thấy không ổn lắm nên cả lớp thống nhất đổi thành phiếu mua hàng, có thể sử dụng tại các gian hàng của trường Đệ Tam.

Hôm nay là ngày thứ hai của Văn Hóa Tế, khách khứa vẫn nườm nượp không ngớt.

Bảy trường cao trung mở gian hàng rải rác khắp nơi trên đảo vào ngày thường, tôi còn lo sốt vó liệu có ma nào thèm đến không. Nhưng kết quả là ngay từ sáng sớm, đám học sinh cấp hai, học sinh trường khác, và thậm chí cả sinh viên đại học đã kéo đến ầm ầm.

Tuần lễ Học Viên Tế dường như là khoảng thời gian "xả hơi" hợp pháp của đám học sinh. Nhận bài tập về nhà xong là tụi nó có thể đường hoàng cúp cua để đi lượn lờ lễ hội (dù nghe đồn lượng bài tập chất đống như núi, không làm xong thì kết cục cũng thê thảm lắm).

Giữa cái khu phố chợ đông nghịt người này, một cậu nam sinh hăm hở cầm mô hình đã tách xong chạy đến chỗ tôi.

Tôi nở nụ cười công nghiệp (này cậu kia, đừng có gọi nụ cười của tôi là "nụ cười sát nhân" nữa được không), rồi dùng cái cớ kinh điển để đuổi khéo cậu ta: "Chỗ này bị mẻ một chút rồi nè. Tiếc quá, cậu thử lại lần nữa nhé."

Đúng lúc đó, một cô gái có ánh mắt hung dữ bước tới.

"Anh hai, bọn em tới chơi nè."

Kuune nở nụ cười rạng rỡ, theo sau là Ulysses và chị Yukihime.

"Ồ, Kuune. Bài tập hôm nay giải quyết xong rồi hả?"

"Siêu lắm nha anh hai. Ulysses ấy, ngay ngày đầu tiên cậu ấy đã xử lý sạch sành sanh bài tập rồi."

Không, Ulysses giỏi thì ai chẳng biết, vấn đề là cô nương kìa...

Tôi nheo mắt soi mói con em mình, rồi gật đầu vẻ đã hiểu.

Em gái à, trên hòn đảo Nanae này, thà rằng em chịu trả giá một lần (học phụ đạo sấp mặt) để trốn tránh thứ đáng ghét (học hành) còn hơn. Bài học xương máu đó chắc chắn sẽ giúp ích cho em suốt đời đấy.

"Anh hai, em cũng muốn chơi."

"Được. Ulysses cũng chơi đi, mời em."

"Cho tớ hỏi bao nhiêu tiền vậy?"

"Tiền nong gì chứ, coi như phần thưởng cho việc em đã hoàn thành xuất sắc bài tập đi."

"Ơ? Anh hai, còn em thì sao!?"

"Nếu em có thể nhìn thẳng vào mắt anh, ưỡn ngực dõng dạc nói rằng em làm xong hết rồi, thì anh sẽ mời em chơi."

"... Nhưng mà, mắt anh hai trông đáng sợ lắm."

"Yên tâm đi, con bé như em với anh cũng cá mè một lứa thôi."

"Thất lễ quá đi."

Cô em gái tôi vừa càm ràm vừa bắt đầu móc ví.

Tôi cảm thấy con bé đúng là một đứa trẻ thật thà và ngoan ngoãn. Thế nên coi như phần thưởng, lần này tôi sẽ mời.

Tôi tiễn hai đứa đang hớn hở đi về phía khu vực tách kẹo, rồi rút tiền túi trả cho hai suất chơi, bỏ vào thùng thu ngân của gian hàng.

"Buôn may bán đắt quá nhỉ, Thiếu gia."

"Cũng tàm tạm thôi."

Tôi nhún vai với chị Yukihime.

"Vậy thì, tôi cũng đóng góp chút đỉnh cho việc kinh doanh của Thiếu gia nhé. Cho tôi một..."

"Ấy, vị khách này xin mời miễn tham gia."

Tôi nghiêm túc từ chối chị ấy ngay tắp lự.

"... Sao thế? Tôi còn chưa chơi ván nào đã bị liệt vào danh sách đen rồi à?"

"Chị Yukihime mà ra tay thì có chuyện không thành công sao? Chị Yukihime à, chị có biết không? Cửa hàng cũng có quyền từ chối phục vụ khách hàng đấy."

"Cửa hàng có thái độ phục vụ lồi lõm thế này không sợ bị bóc phốt trên mạng à?"

"Xin đừng cản trở việc kinh doanh mà... Thôi được rồi. Đổi lại, dù có làm xong thì cũng xin đừng nhận tiền thưởng nhé."

"Để tôi xem xét đã."

Chị Yukihime định trả tiền, nên tôi vội lấy tiền lẻ trong ví mình bỏ vào thùng thu ngân. Thấy hành động của tôi, chị mỉm cười, nói một câu "Cảm ơn" rồi cầm tấm kẹo đi tìm nhóm Kuune.

Từ hôm qua đến giờ, tôi đã gặp đủ loại khách, trò chơi tách kẹo này thực sự như một tấm gương phản chiếu cá tính.

Trò này đòi hỏi người chơi phải đặt kẹo lên bàn lót gỗ, rồi dùng kim châm từng li từng tí để tách hình ra. Nhưng với cái nết không ưa mấy việc tỉ mỉ của Kuune, con bé toàn muốn đi đường tắt. Động tác thì thô bạo, kim vừa chọc xuống đã trượt khỏi rãnh, làm tấm kẹo nứt toác ra ngay tắp lự.

Mỗi lần thất bại, nhỏ lại ré lên "Á~" một tiếng rồi vò đầu bứt tai đầy đau khổ.

Ngược lại, kiểu người như Ulysses thì sẽ cực kỳ né tránh rủi ro, làm từng chút một từ mép vào, vô cùng cẩn trọng và kiên nhẫn. Mặc dù tốn thời gian nhưng đó là chiến thuật rất chính xác.

Vậy còn chị Yukihime thì sao?

Tò mò quá, tôi bèn chăm chú quan sát chị ấy. Dường như nhận ra ánh mắt của tôi, chị ngẩng mặt lên, ném cho tôi một nụ cười rạng rỡ.

Thấy nụ cười ấy, tôi cảm thấy hơi ngượng ngùng, vô thức lảng tránh ánh mắt.

Và thế là, tôi đã phạm phải một sai lầm chí mạng.

"Xong rồi."

"Hả!"

Khi tôi nhìn lại, không hiểu sao trước mắt chị Yukihime, tấm kẹo đã được tách ra một cách hoàn hảo không tì vết.

Chị Yukihime cầm thành phẩm bước về phía tôi.

"... Chị vừa... làm cái quái gì thế?"

"Ai biết đâu, có gì đâu nhỉ?"

"Không, chắc chắn là có gì đó."

"Thiếu gia đừng nói lung tung. Nào, xin hãy trao tiền thưởng. Cái này chắc là một ngàn yên nhỉ? Tôi không lấy tiền đâu, hãy đổi cho tôi số lượng kẹo tương ứng. Tôi muốn chơi khô máu."

"Chị định tách hết đống kẹo đó à!"

Chị Yukihime thực sự đã tách sạch sẽ và đẹp đẽ toàn bộ số kẹo tôi đưa.

"Tổng cộng một vạn yên. Vậy thì, xin mời Thiếu gia thanh toán đủ."

Haizz, tôi biết ngay sẽ thế này mà.

Thế là tôi đành ngậm ngùi đưa ra xấp phiếu mua hàng trị giá một vạn yên.

"... Mấy tờ giấy này là cái gì?"

"Phiếu mua hàng."

"Tại sao không phải tiền mặt?"

"Vì đây là Văn Hóa Tế, là cửa hàng do học sinh mở mà."

"Đây là lừa đảo."

"Này, đừng có bảo gian hàng học sinh mở là lừa đảo chứ."

Tôi vừa nói vừa vui vẻ trưng bày những thành phẩm được "sản xuất hàng loạt" của chị Yukihime lên kệ.

"... Thiếu gia, cậu đang tính dùng tôi để làm chim mồi lôi kéo khách đấy hả?"

"Nói nghe khó nghe quá, tôi đâu có ý đó."

Chỉ có điều, chuyện "tách thành công cũng chỉ được phiếu mua hàng" đúng là tôi đã lờ đi không nói với chị ấy ngay từ đầu.

"Món nợ này khó trả lắm đấy nhé."

Chị Yukihime lườm tôi sắc lẻm, tôi vội vàng lảng tránh ánh nhìn chết chóc đó.

Trong lúc chúng tôi đang nói chuyện thì có người đi tới từ phía sau.

"Cậu Yama, sắp đến giờ đổi ca rồi, cậu đi chơi cùng mọi người đi."

Là cô nàng lớp trưởng dễ thương mặc yukata đeo kính, Yumeji Yurika. Chính là vị thánh sống của "Kính Mắt Giáo" mà giáo chủ tôi đây tôn thờ.

"Được không vậy, cậu Yumeji?"

"Không sao đâu. Cậu Yama đã vất vả nhiều rồi."

Kuune nhìn thấy Yumeji xinh đẹp rạng ngời khi cười liền hớn hở chạy lại chào hỏi. Ulysses cũng lễ phép chào một tiếng. Riêng chị Yukihime không hiểu sao lại quay mặt đi chỗ khác với vẻ rất khó chịu và bước đi thẳng.

Ủa? Chị Yukihime và Yumeji có xích mích gì sao?

Thôi, kệ đi. Tóm lại là tôi đã nhận được kim bài miễn tử từ lớp trưởng, nên quyết định cùng nhóm Kuune đi dạo quanh Văn Hóa Tế.

"Anh hai, mà này, chị Tensai không đi cùng sao?"

Kuune nhìn dáo dác xung quanh.

"Tensai và Daruku bảo có việc nên đi trước rồi. Đằng nào thì nhỏ đó chắc chắn cũng chẳng muốn đứng tiếp khách đâu."

"Vậy à, tiếc nhỉ."

Tensai và Daruku sang học kỳ hai thì hầu như không còn ghé qua phòng 202 nữa. Tôi biết họ đang làm gì. Họ cũng giống như tôi, đang truy tìm hung thủ sát hại Nanana.

Có điều, cô ấy đang điều tra với tư cách là đại diện của Ikkaku Shunjuu.

Chúng tôi đã hứa sẽ không tiết lộ chuyện này với bất kỳ ai, nhưng việc họ làm thế khiến Nanana rất cô đơn, tôi vẫn mong họ có thể ghé qua nhiều hơn một chút.

"Vậy thì? Tiếp theo đi đâu đây?"

Tôi hỏi. Kuune và Ulysses cười tít mắt.

"Tụi em có một chỗ muốn đi."

Tôi chiều theo yêu cầu của hai cô nàng, bắt đầu di chuyển bằng tàu điện. Nơi chúng tôi xuống xe là một con phố sầm uất nằm ở khu trung tâm. Quyền kinh doanh khu vực này dường như chủ yếu do trường Đệ Nhất nắm giữ.

"... Ghê thật đấy."

Chứng kiến cảnh tượng trước mắt, tôi buột miệng thốt lên đầy thán phục.

Tôi cứ tưởng khu phố chợ của chúng tôi khách khứa đã nườm nượp, làm ăn khá khẩm lắm rồi, nhưng nhìn cảnh tượng này mới thấy mình chỉ là ếch ngồi đáy giếng.

Trước mắt tôi là biển người đông nghịt, chẳng khác gì khu phố sầm uất vào ngày lễ lớn. Cửa hàng bánh crepe, bắp rang bơ, kem, hamburger, có đủ cả. Và cửa hàng nào cũng có hàng người xếp hàng dài dằng dặc phía trước chờ đợi.

"Chuyên nghiệp quá."

Quy mô này rõ ràng không còn là gian hàng học sinh nữa rồi, về cơ bản chẳng hề thua kém các cửa hàng do doanh nghiệp chuyên nghiệp vận hành. Dù là chất lượng món ăn hay các khía cạnh khác, đều ở một đẳng cấp khác hẳn so với các trường còn lại.

"Nè anh hai. Hôm nay anh thực sự khao hết hả?"

"Ừ. Coi như phần thưởng cho việc mấy đứa đã làm thêm chăm chỉ ở Lạc Thị Lạc Tọa."

Nghe tôi nói vậy, Kuune và Ulysses vui sướng tột độ, chạy biến về phía cửa hàng chúng muốn vào. Tôi và chị Yukihime thong thả đi theo sau, ngắm nhìn hai đứa nhỏ.

"Tóm lại, công việc thẩm định Bộ sưu tập Nanana được ủy thác về cơ bản đã xong rồi."

"Đúng vậy. Cuối cùng cũng tạm ổn."

Những yêu cầu thẩm định Bộ sưu tập Nanana nhận được vào cuối kỳ nghỉ hè, cùng lúc với sự thành lập của Lạc Thị Lạc Tọa, đã được xử lý hơn một nửa trong vòng hai tháng qua.

Giờ chỉ còn lại phần của tiểu thư Yohane (bao gồm cả ba người hầu), người đang quá bận rộn với công tác chuẩn bị cho Học Viên Tế lần này nên chưa thu xếp được thời gian.

"Ba thương vụ lớn nhất, tiếp sau Cộng đồng Cao trung số 7, thì phần của Tam Đầu Lâu cũng đã hoàn thành. Ngoài ra chỉ còn Ikkaku Shunjuu... Tuy nhiên, Ikkaku Shunjuu cơ bản là rất bận rộn, chắc sẽ bị hoãn lại khá lâu."

"Thế nào? Công việc thẩm định cho Tam Đầu Lâu hôm nọ ra sao?"

Trước câu hỏi của chị Yukihime, tôi bất giác cười khổ.

"... Haizz, chuyện đó đúng là nói ra thì dài lắm."

2

Chuyện xảy ra hai tuần trước.

Tôi mang theo chiếc máy tính xách tay dùng để liên lạc với Nanana, đến tòa nhà căn cứ địa của Tam Đầu Lâu, và bị một đám anh chị mặt mũi bặm trợn vây quanh dẫn vào "hang ổ".

"Chào, Yama Juugo, vẫn sống tốt chứ?"

"Chào đằng ấy nhé ~*"

Thủ lĩnh của Tam Đầu Lâu, chị gái độc nhãn nằm trong hàng ngũ GREAT7 —— Kurosu Sansa đang dựa lưng vào ghế sofa trong phòng khách. Phía sau cô ta là một cô gái mang phong cách tiểu quỷ với nụ cười thường trực, Kannagi Kira.

Dù cô ấy vẫn mang lại cảm giác rất tươi sáng, nhưng dường như lại mang danh hiệu "Sát thủ".

Được Sansa mời, tôi ngồi xuống ghế sofa đối diện, trước tiên chào hỏi đơn giản.

"Cảm ơn vì hôm nay đã chiếu cố đến Lạc Thị Lạc Tọa..."

"Mấy lời khách sáo đó miễn đi, bắt đầu nhanh lên."

Cô ta đã nói toạc móng heo ra thế rồi, nên tôi nở nụ cười thân thiện, mở chiếc laptop đã gắn webcam lên, chuẩn bị xong xuôi rồi xoay về phía Sansa.

『Chào, Sansa.』

Màn hình hiện lên tin nhắn của Nanana, Sansa khịt mũi cười khẩy.

"Chào cái đầu cô ấy, đừng có giỡn nữa, mau làm việc đi, Nanana."

『Này, lâu lắm không nói chuyện, cô không có gì muốn nói với tôi sao?』

"Tao với mày đếch có gì để nói sất."

Sansa miệng nói vậy, nhưng nụ cười tà ác kia lại lộ vẻ rất vui vẻ... Chắc là tôi nhầm thôi.

"Vậy, tôi trước nhé ~*"

Kira nói rồi lấy ra một cây đàn bass từ hộp đàn cỡ lớn trên tay.

Cây bass đó dường như được đặt tên là Cannon (Pháo). Nhân tiện, Bộ sưu tập Nanana chính là dây của cây đàn bass đó. Vốn dĩ nó được gắn trên cây đàn có tên chính thức là "Hoa Âm Chi Cầm", nhưng đã được lắp lại vào đàn bass.

Tôi từng thấy món Bộ sưu tập Nanana này trong "Trò chơi" hồi cuối học kỳ một, năng lực của nó là kích nổ không khí tại một tọa độ nhất định thông qua việc tấu nhạc.

Nanana cũng đưa ra lời giải thích tương tự trong phần giám định, tôi đã ghi chép cẩn thận lại xem như đã xác nhận.

"Tiếp theo là cái bịt mắt này."

Sansa chỉ vào miếng bịt mắt bên trái. Theo giải thích của Nanana, tên chính thức của miếng bịt mắt là "Ma Nhãn của Klotz", năng lực là có thể đánh cắp tầm nhìn của người khác. Món Bộ sưu tập Nanana này tôi cũng đã được chiêm ngưỡng trong "Trò chơi" cuối học kỳ một.

"Rồi còn cả tên này nữa nhỉ."

Sansa búng tay. Ngay sau đó, tại nơi không có gì bỗng xuất hiện một con hổ trắng khổng lồ. Đó là con hổ trắng dài ba mét từng xuất hiện trong lúc "Trò chơi" diễn ra.

『Là Bạch Hổ. Lâu rồi không gặp.』

Con hổ trắng lớn đó nhìn dòng chữ hiện trên màn hình laptop, hừ mũi một cái.

"Đúng là Nanana thật nhỉ."

『Ừ, là tôi đây.』

"Ngạc nhiên thật đấy."

Hóa ra, ngài đại Bạch Hổ này biết nói tiếng người.

"Nói trước nhé, tên này đã thuộc về tao rồi."

『Tôi có cướp đâu. Với lại, Bạch Hổ muốn theo ai là do ông ấy tự quyết định mà.』

"Cũng phải. Bạch Đế, ông tỏ thái độ xem nào?"

"Câu hỏi ngu ngốc, ta không rảnh tiếp chuyện."

Đại Bạch Hổ bỏ lại câu đó rồi biến mất không dấu vết như hòa tan vào không khí.

"Chuồn mất rồi kìa."

Sansa nhếch mép cười.

"Này Nanana, ngài Bạch Hổ vừa rồi có được tính là Bộ sưu tập Nanana hệ Ảo thú không?"

『Ừ, được chứ.』

Nanana dùng văn bản để giải thích. Sau đó, Sansa lần lượt lấy ra các Bộ sưu tập Nanana khác, chúng tôi cứ thế tiến hành công việc thẩm định.

"Đây là cái cuối cùng."

Món đồ cuối cùng Sansa lấy ra là một mũi tên cổ xưa.

Lần đầu tiên tôi đến đây, tôi từng bị Sansa dùng mũi tên đó dọa cho khiếp vía. Quả nhiên đó là Bộ sưu tập Nanana.

Sansa giơ mũi tên trước webcam, rồi trên màn hình bắt đầu hiện chữ.

『"Mũi tên Thiên Mệnh", mũi tên có thể chỉ dẫn đến thứ mà người sử dụng mong cầu.』

Đọc dòng chữ đó, tôi giật mình.

"Chỉ dẫn đến thứ mong cầu?" - Tôi hỏi lại.

『Ừ. Ném nó lên trời, khi mũi tên rơi xuống đất, hướng mà nó chỉ chính là hướng có thứ mà người ném muốn tìm.』

Kiểu chơi giống như khi không biết đi đường nào thì dựng cây gậy lên, gậy đổ hướng nào thì đi hướng đó vậy.

"Cô giải thích cho đàng hoàng vào chứ, Nanana. Cái thứ này chẳng thể chỉ ra cụ thể là nguyện vọng nào của bản thân cả. Hơn nữa dù biết phương hướng cũng chẳng rõ khoảng cách. Có khi nó nằm ở bên kia trái đất cũng nên."

『Cậu biết rõ nhỉ.』

"Vì tao dùng khá nhiều rồi mà. Nhân tiện, tao ném mười lần thì cơ bản nó chỉ mười hướng khác nhau."

『Dục vọng của Sansa vẫn nhiều như thế nhỉ. Vậy, có tìm thấy thứ mình muốn ở hướng mũi tên chỉ không?』

"Chưa một lần nào. Nhưng có một nửa số lần nó chỉ về hướng con nhỏ Koma đang ở, nên tao không phủ nhận năng lực của nó."

Sansa nở nụ cười ngạo nghễ thường ngày. Lời cô ta nói có mấy phần thật, mấy phần giả đây... Dù sao đi nữa, đó vẫn là mũi tên có thể chỉ ra phương hướng của thứ mình mong cầu.

"Này, Yama Juugo. Nhìn mặt là biết cậu muốn lắm rồi. Đã thích thế thì có muốn ném thử không?"

"Được sao?"

"Nhưng có thu phí sử dụng đấy nhé."

"Thế thì thôi."

Tôi từ chối một cách cực kỳ nghiêm túc. Chẳng biết sẽ bị cô ta chém bao nhiêu, trường hợp tệ nhất là bị lột sạch tiền mà vẫn không cho dùng. Chuyện đó hoàn toàn có thể xảy ra với con người này.

"Vậy tôi xin phép."

Sau khi hoàn thành công việc thẩm định sơ lược, tôi rời khỏi phòng. Anh Tetsu và bé Yui, những người đi cùng tôi lúc trước, vẫn đang đợi bên ngoài.

"Vất vả rồi."

"Anh Yama vất vả quá ạ."

"Ừ, vất vả thật sự."

Anh Tetsu và bé Yui có lẽ nhận ra tôi vừa bị tra tấn tinh thần một trận ra trò, nên chỉ im lặng vỗ vai an ủi tôi.

"Tôi chuẩn bị về đây, hai người tính sao?"

"Bọn tôi muốn chào hỏi mọi người một tiếng, nên hôm nay định ở lại đây."

"Vậy à, tôi hiểu rồi."

"Để tôi tiễn cậu ra cửa, cậu Yama."

"À, nếu tiện thì phiền cậu tiễn tôi ra khỏi con phố này luôn được không?"

Chúng tôi vừa nói chuyện vừa rời khỏi tòa nhà.

"Ái chà, cậu Tetsunoshin, cậu về rồi đấy à?"

Lúc này, từ phía bên kia hành lang, một ông chú mặc áo khoác ngắn (happi) bước tới. Cảm giác ông chú này có gì đó lạc lõng so với các thành viên hổ báo ở đây.

Ông ấy cười híp mắt chào tôi.

"Lần đầu gặp mặt, tôi tên là An."

"Cháu là Yama Juugo. Xin được giúp đỡ."

Ông chú tự xưng là An nhìn kỹ mặt tôi, rồi mỉm cười.

"Ra là vậy. Cậu cũng sở hữu một linh hồn rất khá đấy. Không hổ danh là bạn của cậu Tetsunoshin. Những linh hồn tốt sẽ thu hút lẫn nhau. Lấy gì làm quà gặp mặt bây giờ nhỉ... Nhưng mà chắc không cần đưa gì cho cậu đâu nhỉ."

"? Ý chú là sao..."

"Tôi xin phép đi trước, chúng ta sẽ còn gặp lại mà."

Ông chú An tự mình thông suốt điều gì đó rồi bỏ đi.

"... Ơ, vừa rồi là sao thế?"

"Đừng bận tâm. Ông ấy là người mới vào hồi nghỉ hè, hơi lập dị một chút."

"Đúng là người kỳ lạ thật."

Ông chú đó mang máng một cảm giác thoát tục.

Cuối cùng, bé Yui chỉ đi theo đến cửa tòa nhà Tam Đầu Lâu, còn anh Tetsu tiễn tôi ra khỏi khu phố.

"Juugo."

"Gì thế?"

Trên đường đi, anh Tetsu bỗng gọi tôi. Thế nhưng, anh ấy chỉ nắm chặt túi đựng thanh kiếm mang theo bên mình mà không nói gì cả. Góc mặt nghiêng của anh ấy cho tôi thấy sự dằn vặt nội tâm.

Cuối cùng, anh ấy lầm bầm.

"... Không, không có gì."

"Ồ. Nếu có chuyện gì muốn bàn bạc với tôi thì cứ tự nhiên nhé."

Tôi lờ mờ cảm nhận được có vấn đề. Anh Tetsu nghe câu trả lời của tôi, mỉm cười gật đầu.

"Ừ, cảm ơn."

3

Tôi kể tóm tắt chuyện hôm đó và thở dài (đặc biệt là việc đối phó với Sansa khiến tôi đau dạ dày kinh khủng).

Tôi nói kết quả cho chị Yukihime đang đi bên cạnh.

"Có điều đúng như dự đoán, Sansa có vẻ không định thẩm định toàn bộ Bộ sưu tập Nanana."

Dễ hiểu thôi, những thứ Sansa đưa ra không phải là tất cả Bộ sưu tập Nanana cô ta có.

"Cô ta chỉ nhúng tay vào việc thành lập Lạc Thị Lạc Tọa và tỏ thái độ hợp tác thôi nhỉ."

"Hoặc có thể nói là cô ta cố tình phân loại những thứ cần thẩm định và những thứ không, để thao túng thông tin."

Những thứ đưa cho Lạc Thị Lạc Tọa thẩm định tương đương với việc lật bài ngửa. Dù chúng tôi có nghĩa vụ bảo mật, nhưng việc cô ta sở hữu Bộ sưu tập Nanana nào và năng lực của chúng ra sao cũng sẽ bị người ngoài là chúng tôi biết được.

Ngược lại, nếu không thẩm định thì có thể giấu kín với bên ngoài.

Đưa ra một số thứ để giấu đi một số thứ khác, có thể nói là một thủ đoạn quen thuộc.

Sansa làm vậy để đối phó với ai? Người thoáng qua trong đầu tôi là gã đàn ông được xưng tụng là Vua của đảo Nanae.

"Dù sao thì chúng ta có suy đoán mục đích của Sansa cũng vô ích."

Dẫu sao cô ta cũng là một kẻ đại gian ác với đủ chiêu trò, dù có đề phòng thế nào thì cũng sẽ bị cô ta xoay như chong chóng thôi. Chỉ còn biết cầu nguyện cho cô ta đừng bày ra âm mưu gì đen tối.

"Như vậy là chỉ còn lại Bộ sưu tập Nanana của Ikkaku Shunjuu thôi sao?"

"Mong là chỗ ông ta có Bộ sưu tập Nanana nào dùng được."

Chúng tôi đã giám định một lượng lớn Bộ sưu tập Nanana, nhưng vẫn chưa tìm ra thứ nào xác định được danh tính hung thủ sát hại Nanana.

"Không có gì phải nản lòng cả. Chúng ta đã tạo ra hệ thống Lạc Thị Lạc Tọa này, cũng đồng nghĩa với việc trải sẵn con đường cao tốc dẫn đến chiến thắng rồi."

Chị Yukihime nói đúng. Càng nhiều người tìm kiếm Bộ sưu tập Nanana thì ý nghĩa của Lạc Thị Lạc Tọa càng lớn. Thực tế, sau khi xử lý xong các ủy thác cuối kỳ nghỉ hè, chúng tôi còn nhận được rất nhiều yêu cầu thẩm định cho các Bộ sưu tập Nanana mới được phát hiện.

Điều này có nghĩa là Lạc Thị Lạc Tọa đã hoàn toàn hình thành một hệ thống, và mọi thứ mới chỉ bắt đầu.

"Chúng ta chỉ việc ngồi hưởng thành quả thôi nhỉ."

Tuy nói vậy, tôi cho rằng quả nhiên vẫn nên cân nhắc phương pháp ứng dụng năng lực của Bộ sưu tập Nanana như một chiến lược ở mức độ nào đó. Nghĩ đến đây, tôi cố tình nhớ lại vài món Bộ sưu tập Nanana từng thấy.

Bộ sưu tập Nanana khi kết hợp sử dụng, hiệu quả tăng cường không phải là phép cộng mà phải tính bằng phép nhân.

Người giỏi cách dùng này chính là Ikusaba Hiiyo. Ngoài ra còn có những Bộ sưu tập Nanana có tiêu chuẩn an toàn do Nanana quy định, dựa theo giải thích của Nanana thì có thể hiểu được tất cả các cách sử dụng trong phạm vi đó.

Tuy nhiên, cách sử dụng vượt qua giới hạn thực ra cũng tồn tại.

Đó chính là "Overload" (Quá tải).

Nghĩ đến đây, hình ảnh chị Konjou Kasumi hiện lên trong đầu tôi. Chị ấy đã sử dụng chế độ Quá tải của Bộ sưu tập Nanana cấp cao nhất "Gương Tiên tri Nhân sinh" để nhìn thấu tương lai và biết được tất cả.

Bất chợt, tôi nhớ lại những lời chị Konjou đã nói với tôi khi gặp nhau ở nhà chính hồi nghỉ hè.

『Phơi bày bí mật ẩn giấu của đảo Nanae ra ánh sáng, đó là đột phá khẩu để cứu rỗi Nanana.』

"... Bí mật của đảo Nanae sao."

"? Thiếu gia, cậu vừa nói gì thế?"

"Không, không có gì... À phải rồi, cuộc họp của Cộng đồng Đệ Nhất hôm nọ thế nào?"

"Chúng tôi đã thảo luận suôn sẻ và quyết định tiến hành theo kế hoạch ban đầu."

"Nếu có thể thì tôi cũng muốn tham gia, nhưng lại bị lôi đi cho đủ quân số hội thao, nên lần này giao cho mọi người đấy. Xin hãy bảo vệ nhóm Kuune cẩn thận. Hôm trước tôi cũng đã nói rồi, không cần thiết phải mạo hiểm để phá đảo đâu."

"Thiếu gia vẫn hay lo xa quá nhỉ."

"Vậy à?"

"Thỉnh thoảng quan tâm đến tôi chút thì tốt biết mấy."

"Tôi không quan tâm đâu."

Nghe tôi nói xong, chị Yukihime có vẻ dỗi. Vì vậy, tôi nói rõ những gì mình nghĩ trong lòng cho chị ấy biết.

"Bởi vì, tôi hoàn toàn tin tưởng chị Yukihime mà. Có chị ở đó, tôi mới có thể yên tâm dốc toàn lực làm việc của mình."

Nghe xong, chị Yukihime lộ vẻ hơi không vui.

"Cậu tin tưởng tôi thì tôi rất vui, nhưng cũng lo lắng cho tôi một chút đi chứ."

"Vậy sao? Thế thì xin hãy nhận cái này."

Tôi vừa nói vừa đưa món đồ lúc nãy lén mua ra.

"Cái kẹp tóc xinh xắn này là?"

"Bùa hộ mệnh. Nếu không chê thì chị nhận lấy nhé. Cái đó... tôi nghĩ chắc sẽ rất hợp với chị Yukihime."

"... Cảm ơn cậu."

Tôi nói với chị Yukihime đang ngượng ngùng nhận lấy chiếc kẹp tóc:

"Chị Yukihime cũng đừng quá sức đấy nhé."

Chị Yukihime nghe vậy liền cười rạng rỡ.

"Vâng, tôi biết rồi, Thiếu gia."

~*~

"Nè, Tensai. Lớp vẫn đang có hoạt động, trốn ra giữa chừng thế này thật sự không sao chứ?"

"Nhoàm nhoàm, mhoàm mhoàm, ực."

"Nuốt hết cái thứ trong miệng rồi hẵng nói chứ."

Miệng thiếu nữ nhét đầy thức ăn, má phồng lên như sóc con. Cô ấy chính là Danh thám tử - Ikyuu Tensai.

Trợ lý kiêm người hầu của cô - Hoshino Daruku cũng đang ở bên cạnh. Daruku đưa nước trái cây tới, cô ngậm ống hút, trôi hết đống sukiyaki trong miệng xuống, rồi "hừ" một tiếng, nói:

"Chúng ta có việc phải làm, biết sao được."

"Nhưng bây giờ là Văn Hóa Tế, là học sinh thì nên..."

"Tôi là học sinh, nhưng tôi cũng là Danh thám tử. Hỏi xem thân phận nào quan trọng hơn, đương nhiên là Danh thám tử rồi. Chuyện cỏn con thế mà cũng không hiểu sao."

Tensai hiện đang nhận ủy thác từ người đứng đầu GREAT7, tổ chức quản lý đảo Nanae - Ikkaku Shunjuu, để điều tra vụ án Ryugajou Nanana bị sát hại mười năm trước.

Vào cuối kỳ nghỉ hè, Juugo đã tuyên chiến với Ikkaku Shunjuu. Khi đó, Tensai được cha nuôi Ikkaku Shunjuu chỉ định làm người đại diện để đối đầu với Juugo.

Juugo và Tensai đều đang truy tìm danh tính hung thủ giết Nanana, nhưng hai người hiện đứng ở lập trường đối lập. Juugo định dùng Bộ sưu tập Nanana để truy tìm hung thủ, còn Tensai định dùng chính thực lực Danh thám tử của mình để vạch trần chân tướng sự việc.

Trong cuộc đối đầu này, Tensai tự biết mình đã tụt lại khá xa.

Và nguyên nhân chính là Lạc Thị Lạc Tọa.

Juugo thông qua việc thành lập Lạc Thị Lạc Tọa, đã nắm được lợi thế tiếp cận mọi thông tin liên quan đến Bộ sưu tập Nanana. Nhờ đó, chỉ cần có ai phát hiện ra Bộ sưu tập Nanana có khả năng xác định danh tính hung thủ giết Nanana, Juugo sẽ có được phương pháp để đạt mục đích.

Ngược lại, lợi thế của Tensai chỉ là bản báo cáo điều tra hoàn hảo về vụ án giết người mười năm trước, và quyền được trực tiếp thẩm vấn các GREAT7. Cô buộc phải giải mã bí ẩn thông qua những thông tin này.

Phương pháp của Juugo có khả năng vô hạn của tương lai, còn Tensai chỉ có thể dùng cách của mình để giải mã quá khứ đã định hình.

Khoảng cách giữa hai bên là vô cùng lớn.

Nhận thức được tình hình này, Tensai quyết định thay đổi điểm nhìn. Nội dung điều tra chuyển từ "Ai đã giết Ryugajou Nanana?" sang "Tại sao Nanana buộc phải chết?".

Trong trường hợp này, hung thủ giết Nanana có thể là bất cứ ai. Trên cơ sở đó, phải điều tra xem cái chết của Nanana rốt cuộc đã mang lại những thay đổi gì.

Chỉ cần vạch trần chân tướng, chuyện Nanana rốt cuộc chết dưới tay ai tự nhiên cũng sẽ được đưa ra ánh sáng.

Không trực tiếp tìm hung thủ, mà là làm sáng tỏ toàn bộ chân tướng sự việc rồi mới xác định danh tính hung thủ.

Làm như vậy, đầu tiên sẽ dẫn đến khối lượng công việc quá lớn, cô buộc phải tranh thủ thời gian để đuổi kịp Juugo. Tuy nhiên, mười năm trôi qua đã chứng minh rằng danh tính hung thủ chính là bí ẩn lớn nhất trong vụ án này, việc xác định trực tiếp lại càng bất khả thi.

Hơn nữa, học kỳ hai đã bắt đầu, hai tháng trôi qua kể từ ngày khai giảng. Tensai cảm thấy mình đang dần dần nắm bắt được hình hài của chân tướng sự việc.

Trong đầu Tensai hiện lên đủ loại khả năng, rồi cô biện luận, và chúng từ từ biến mất. Sau đó những khả năng mới lại nổi lên. Công việc này cứ tiếp diễn không hồi kết.

Lúc này, điều hiện lên trong đầu Tensai là chuyện hôm trước. Chuyện khi cô gặp mặt người chị nuôi yêu quý nhất, Ichijou Kanata.

~*~

"Chị muốn gặp em lắm đấy, cô em gái yêu quý nhất của chị."

Hiện tại, Ichijou Kanata đang sống trong phòng giam VIP chuyên dụng nằm sâu dưới lòng Sở Cảnh sát đảo Nanae.

Ikkaku Shunjuu đã nhìn trúng tài năng của cô, nhận cô làm con nuôi và đưa đến đảo Nanae.

Ikkaku Shunjuu hiện có bốn người con nuôi. Ichijou Yuuya, Ichijou Kanata, Dokuro Yahichi, và Ikyuu Tensai. Chuyện con nuôi được giữ bí mật với bên ngoài, nhưng bốn người trở thành con nuôi được ban cho đặc quyền giao dịch trực tiếp với Ikkaku Shunjuu, người được mệnh danh là Vua của đảo Nanae.

"Chị Kanata, sức khỏe thế nào?"

Đứng bên ngoài song sắt, Tensai hỏi Kanata. Kanata cười khúc khích.

"Giọng điệu cứ như đang nói chuyện với bệnh nhân ấy nhỉ, Tensai. Chị tuy ở chỗ này nhưng sống tốt lắm nhé."

"Nhưng so với lần trước em đến, cân nặng chắc đã giảm khoảng hai ký rồi đấy."

Tensai chỉ cần nhìn qua là biết ngay thông tin cơ thể của Kanata. Kanata không hề ngạc nhiên trước điều đó, chỉ nhún vai.

Tensai luồn tay qua khe hở song sắt, nắm lấy tay Kanata. Thấy vẻ mặt Tensai vô cùng nghiêm trọng, cô cười khổ.

"Đúng vậy. Sức khỏe thực sự có chút không tốt, nhưng em yên tâm, không sao đâu."

"Thật chứ?"

"Chị đã bao giờ nói dối em chưa?"

"Chị bảo đi du học nước ngoài mà kết cục lại nằm trong tù thế này không tính là nói dối à?"

"Kể cũng đúng."

"Chị ở đây đã lâu rồi phải không? Hay là ra ngoài đi? Thỉnh thoảng tắm nắng chút vẫn tốt hơn."

"Thật không ngờ cô em gái muốn ru rú trong nhà bao lâu tùy thích của chị lại nói ra câu này đấy."

"Em thì sao cũng được, nhưng em không muốn chị Kanata vì chuyện này mà sức khỏe yếu đi."

Vẻ mặt Tensai thoáng nét buồn bã. Kanata nhẹ nhàng dùng hai tay áp vào má cô.

"Đừng lo, Tensai. Chị nhất định sẽ không biến mất đâu. Khi nào Tensai muốn gặp, chị sẽ luôn xuất hiện bên cạnh em."

"Nói cứ như yêu tinh hay nữ thần trong truyện cổ tích ấy."

"Đúng thế. Vì chị là người phụ nữ xuất sắc như nữ thần mà."

Kanata không hề tỏ ra kiêu ngạo, chỉ cười một cách ngây thơ. Tensai nhìn nụ cười của chị, cũng tự nhiên cười theo.

"Đúng là phong cách của chị."

"Được rồi, Tensai đã trở lại là Tensai bình thường rồi, chúng ta hãy trò chuyện vui vẻ nào. Tiếc là chúng ta không có nhiều thời gian."

Kanata để ý đến giờ thăm nuôi, bảo Tensai ngồi xuống chiếc ghế bên ngoài song sắt, bản thân cô cũng ngồi xuống ghế. Hai người cứ thế ngồi đối diện nhau qua song sắt.

"Vậy thì, rốt cuộc hôm nay em muốn tìm chị nói chuyện gì? Là chuyện về cậu Yama Juugo sao?"

"Ở chỗ này mà chị cũng nghe đến tên Juugo rồi à?"

"Anh Yuuya hay đến đây và cả người quen của chị đã kể rất nhiều. Lạc Thị Lạc Tọa, chuyện em kể cho chị hôm đầu tiên của học kỳ hai ấy, chị thấy thú vị lắm. Phần lớn những kẻ thách thức dường như đã hoàn thành việc thẩm định rồi nhỉ."

"Chị Kanata, chị không làm thẩm định có ổn không?"

Theo lời chính chủ thì cô ấy dường như đang sở hữu ba món Bộ sưu tập Nanana.

"Chuyện đó phải đợi gặp trực tiếp và nói chuyện với cậu Yama Juugo rồi mới quyết định được. Dẫu sao, đó cũng là người đàn ông dám gây sự với người đứng đầu GREAT7 mà. Chị khá là mong chờ đấy."

"Cậu ta làm quá trớn, chẳng còn gì để nói."

"Điểm đó chẳng phải cũng khá hay sao? Cậu ta không phải loại đàn ông chỉ biết võ mồm, mà là kẻ nhìn thấy rõ phần thắng mới đi gây sự. Thế nên, Bố mới cười và chấp nhận lời thách đấu đó chứ."

Tensai nhớ lại chuyện khi đó, im lặng không nói.

"Chị ghen tị với em và anh Yuuya quá, chị cũng muốn nhìn thấy dáng vẻ Bố cười."

"Chị cũng chưa từng thấy sao?"

"Ừ, chưa từng. Anh Yuuya nhà mình cũng thấy lạ lắm. Không khéo đó là lần đầu tiên Bố cười, và có thể sau này cũng chẳng còn cơ hội như thế nữa. Dù sao đi nữa, đó là một lời nguyền."

"Lời nguyền?"

"Chính là giới luật tự đặt ra cho bản thân. Bố có cái mặc cảm cố chấp từ chối việc cười. Chị phân tích rằng, Ikkaku Shunjuu đã tự ếm lên mình lời nguyền đó. Nhưng vì một cơ duyên nào đó, lời nguyền ấy đã nứt ra trong khoảnh khắc ngắn ngủi. Và nguyên nhân cũng rất đáng để suy ngẫm."

"Việc bị Juugo gây sự đã chọc trúng điểm gây cười của ông Ikkaku?"

"Không phải. Quan trọng không phải là hành vi, mà là bản chất."

"Vì Juugo tuyên bố sẽ giải mã bí ẩn mà ông Ikkaku không thể giải mã mười năm trước?"

Kanata nhìn Tensai đang nghiêm túc trả lời sai hai lần, cười khổ.

"Đáp án trong đó, để thấu hiểu thì có lẽ vẫn còn quá sớm với Tensai nhỉ."

"Đó là gì vậy?"

"Không cần để tâm đâu, dần dần em sẽ hiểu thôi. Không nói chuyện đó nữa, giờ nói về cậu Yama Juugo đi. Đến cả Tensai cũng thừa nhận cậu ta là đối thủ tốt nhỉ. ... Biết đâu đấy, em sẽ có bạn trai sớm hơn chị cũng nên."

"Đã, đã bảo không phải rồi! Juugo chỉ là đối thủ tốt của Danh thám tử này thôi!"

"Đến với kẻ oan gia ngõ hẹp, đây là tình tiết rất được ưa chuộng trong shoujo manga đấy nhé."

"Chuyện đó tuyệt đối không thể nào!"

Kanata nhìn Tensai đỏ bừng mặt chu môi phản đối, cười khúc khích.

"Đùa chút thôi mà. Đùa giỡn đến đây thôi, chúng ta cũng nên vào chủ đề chính nhỉ."

Được Kanata thúc giục, Tensai vẫn còn chút phụng phịu, kể lại những diễn biến trước đó và quan điểm của mình cho Kanata nghe.

"... Tức là, Yama Juugo muốn dùng Bộ sưu tập Nanana để xác định hung thủ giết Ryugajou Nanana, còn Tensai đang điều tra dựa trên lý do tại sao Ryugajou Nanana buộc phải chết. Đúng không?"

Tensai gật đầu, và bổ sung thêm:

"Có thể thấy rằng, từ lúc Nanana đại nhân qua đời cho đến hiện tại, sự vật vẫn tồn tại mối liên hệ."

Kanata suy nghĩ một lúc, rồi nói:

"Ý em là, vụ án đó không trôi qua cùng cái chết của Ryugajou Nanana, mà sau đó vẫn có hiện tượng nào đó tiếp diễn trên đảo Nanae này cho đến tận bây giờ?"

"Chính xác."

"Căn cứ vào đâu?"

"Konjou Kasumi."

"Kasumi... Ra là vậy, 'Gương Tiên tri Nhân sinh' sao."

Kanata ngay lập tức chỉ ra trọng điểm. Tensai gật đầu.

"Lần trước đến đây em đã nghe chị nói, Konjou Kasumi tham gia 'Trò chơi' lần trước của chúng ta, giành chiến thắng và có được Bộ sưu tập Nanana cấp cao nhất 'Gương Tiên tri Nhân sinh', tên chính thức là 'Gương của Himiko'. Em còn một câu hỏi muốn hỏi, là về báo cáo điều tra của ông Ikkaku. Konjou Kasumi cũng đã xem báo cáo đó chưa?"

"Chắc là chưa đâu. Báo cáo điều tra của Bố là tuyệt mật, không công khai ra ngoài, và số người được xem cực kỳ hạn chế. Chị và Tensai tuy dùng đặc quyền có thể xem được, nhưng Kasumi chung quy chỉ là học sinh bình thường chắc sẽ không xem được đâu."

"Nói cách khác, cô chị đó hoàn toàn không biết tình tiết chi tiết của vụ án mười năm trước?"

"Chắc là đã điều tra hết mức trong phạm vi có thể rồi, nhưng chắc chắn còn lâu mới bằng báo cáo điều tra ghi chép hoàn hảo sự thật của Bố."

"Ra là vậy."

"Biết được những điều này, Tensai định dựa vào cơ sở nào để suy luận diễn biến từ mười năm trước đến nay?"

Kanata ném ánh nhìn đầy hứng thú về phía Tensai. Tensai nói:

"Konjou Kasumi trước đây từng truy tìm hung thủ giết Nanana đại nhân, hơn nữa đã dùng Bộ sưu tập Nanana để nhìn thấy tương lai, và cuối cùng chọn cách rời đi vì sợ hãi thứ gì đó. Em nghĩ rằng, chị ta đã nhìn thấy trước sẽ xảy ra vấn đề nào đó trong quá trình truy tìm hung thủ nên mới làm vậy. Nói cách khác, có thể suy đoán rằng sau cái chết của Nanana đại nhân cho đến tận bây giờ, vụ án giết người này vẫn chưa kết thúc."

"Lấy cái chết của Ryugajou Nanana làm thời cơ, hòn đảo này đã xảy ra rất nhiều thay đổi. Và trong số đó có những thứ do cái chết của Ryugajou Nanana trực tiếp gây ra?"

Tensai gật đầu.

"Như vậy, điều đáng xem xét nhất chỉ còn lại một việc thôi."

"Là gì?"

"Sau cái chết của Nanana đại nhân mười năm trước, ai là người hưởng lợi nhiều nhất."

Nghe hướng đi mà Tensai nói, Kanata suy nghĩ một lát.

"Đây là nhìn nhận sự việc xuất phát từ động cơ giết người nhỉ. Cái chết của Ryugajou Nanana mười năm trước quả thực đã khiến cán cân quyền lực xoay quanh đảo Nanae khi đó sụp đổ lớn."

Tensai gật đầu với lời Kanata nói, rồi tiếp lời:

"Chỉ có điều, không thể so sánh với thời điểm đó."

"Nghĩa là sao?"

"Ý em là, so sánh trước và sau khi Nanana đại nhân bị giết là không đủ."

Đây là nội dung chính mà Tensai đã hỏi khi gặp mặt các GREAT7 trong kỳ nghỉ hè. Và Kurosu Sansa, người được dùng để so sánh, đã khẳng định "chẳng có gì cả".

"Đã vậy, thì so sánh thời điểm nào với thời điểm nào?"

Kanata ném ánh nhìn đầy hứng thú về phía Tensai. Tensai đáp:

"Mười năm trước và hiện tại."

Nghe lời Tensai nói, Kanata tự nhiên bật cười.

"Quan điểm này thú vị thật đấy. Nhưng nếu đúng như em nói, vụ án đó đến giờ vẫn chưa kết thúc, thì đây cũng là một quan điểm có sức nặng đấy chứ."

"Em đã tiến hành xác minh nhiều lần dựa trên quan điểm này, và cuối cùng suy ra được một nhân vật."

"Rất thú vị. Vậy chị hỏi lại lần nữa nhé. Mười năm trước giết Ryugajou Nanana, ai là người hưởng lợi nhất?"

Và rồi, Tensai nói ra cái tên đó.

Đó là một cái tên hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của Ichijou Kanata, người được ca tụng là thiên tài xuất sắc nhất lịch sử đảo Nanae.

"Ra là vậy, quan điểm này rất thú vị. ... Nhưng mà, suy đoán này dù sao cũng không thể nào đâu. Thật không giống một suy đoán hoang đường mà em gái chị sẽ đưa ra chút nào."

Kanata cảm thấy ngạc nhiên, nhưng là ngạc nhiên theo nghĩa ngược lại. Tensai dù nhận được đánh giá như vậy vẫn không thay đổi lập trường.

"Nhưng so sánh từ trước khi Nanana đại nhân bị giết mười năm trước với thời điểm mười năm sau này, người khả nghi nhất không ai khác ngoài người đó."

"Nhưng Tensai à, rõ ràng là không liên kết được. Sự so sánh như vậy hoàn toàn phớt lờ cả quá trình sau khi Ryugajou Nanana bị giết."

"Chị nói đúng, dẫu sao cũng là so sánh mười năm trước với bây giờ mà."

"Trong khoảng thời gian đó, rất nhiều chuyện đã thay đổi."

"Nhưng kết quả của nó vẫn lưu lại đến tận bây giờ."

"Đây chỉ là một sự so sánh viển vông, tình trạng hiện tại hoàn toàn có thể là sản phẩm của sự ngẫu nhiên đơn thuần."

"Chị muốn nói, chỉ là sự đưa đẩy ngẫu nhiên của thời đại?"

"Đúng vậy, trong đó không có tính tất yếu."

"Chị Kanata, trong lịch sử nhân loại có tính tất yếu sao?"

"Ít nhất thì chúng ta, những người sinh ra ở tương lai, có thể cảm nhận được tính tất yếu từ lịch sử quá khứ."

Kanata nói tiếp:

"Mười năm trước Ryugajou Nanana bị giết, chuyện này đã khiến rất nhiều người trên đảo chịu cú sốc nặng nề. Ảnh hưởng của cú sốc đó bao trùm lên cả thể xác, tinh thần, kinh tế và mọi mặt khác. Kết quả là, có một nhóm người đã nhân cơ hội đó ngóc đầu dậy."

"Công ty Alpamest. Tức là những người lớn nhăm nhe đảo Nanae khi đó."

"Nhưng bọn họ không còn ai trụ lại đến bây giờ. Vì các GREAT7 đứng đầu là cha nuôi chúng ta - Ikkaku Shunjuu đã nhổ cỏ tận gốc rồi."

"Đúng thế, tất cả đều bị nhổ tận gốc, nên không còn ai ở lại. Tức là, những người đã biến mất không liên quan đến chuỗi sự kiện này."

"Thật sự là vậy sao? Hung thủ giết Ryugajou Nanana có thể nằm trong số đó. Suy đoán như vậy sẽ hợp tình hợp lý hơn. Bọn họ giết Ryugajou Nanana, khiến cuộc tấn công xoay quanh đảo Nanae trở nên thuận lợi hơn, nhưng lại thảm bại dưới tay cha nuôi chúng ta."

"Về lý thì đúng là thông suốt, nghĩ như vậy cũng tự nhiên hơn hẳn. Nhưng báo cáo điều tra của ông Ikkaku đã chứng minh hung thủ không nằm trong số đó."

"Kể cũng phải."

"Hơn nữa lúc đầu em đã nói rồi đấy. Vụ án này vẫn chưa kết thúc."

"Vì có Kasumi nhỉ."

Tensai gật đầu.

"Theo một nghĩa nào đó, đây là dùng phương pháp loại trừ. Khi đó không một ai có thể bình thản chấp nhận cái chết của Nanana đại nhân, tất cả mọi người đều vô cùng đau lòng."

"Đúng vậy."

"Nên em đưa ra kết luận. Người hưởng lợi nhất từ việc giết hại Nanana đại nhân, là nhân vật vẫn còn trụ lại đến bây giờ."

Nghe những lời thẳng thắn của Tensai, Kanata nhắm mắt lại, suy nghĩ một hồi.

"Ý của em chị hiểu rồi. Nhưng giả thuyết này có mâu thuẫn rất lớn, và mâu thuẫn này cũng cho thấy điều đó là tuyệt đối không thể."

"Vâng."

Đối với sự chỉ trích này, Tensai gật đầu đồng ý. Cô đương nhiên cũng hiểu rất rõ đạo lý này, nhưng cô vẫn hỏi:

"Tại sao chị có thể khẳng định như vậy?"

"Bởi vì giả thuyết của em xét theo thường thức là bất hợp lý."

"Chị vứt bỏ thường thức đi mà nghĩ, tự nhiên sẽ thấy hợp lý thôi."

"Thế thì chỉ là ngụy biện thôi."

Tensai gật đầu trước lời chỉ trích của Kanata.

"Vâng, chị nói đúng."

"Nên chị nhất định phải đưa ra đánh giá thế này về suy luận của Tensai. Tensai, đây thuần túy chỉ là phỏng đoán không xứng với danh phận Danh thám tử."

Tensai hiểu ý của Kanata.

"Tuy nhiên, em sẽ tiếp tục suy nghĩ theo hướng này."

Tensai dù bị Kanata phủ định vẫn không hề lung lay, muốn kiên trì với cách làm của mình. Thấy cô em gái như vậy, Kanata cũng giãn cơ mặt.

"Vậy thì, em chỉ còn cách chứng minh quan điểm của mình là đúng thôi nhỉ. Và nếu em chứng minh được, cũng có nghĩa là em đã vượt qua chị... vượt qua chị, người đang phủ định chủ trương của em."

"Vượt qua chị Kanata? Em á?"

Kanata mỉm cười với Tensai đang bối rối.

"Tensai, em hãy tưởng tượng xem. Dù bây giờ chị có phủ định thế nào, cảm thấy hoang đường ra sao cũng được, tất cả chỉ là chuyện vặt vãnh. Quan trọng là, em phải chứng minh được lời mình nói là đúng. Đó cũng là cách duy nhất để chứng minh hoàn hảo sự đúng đắn của bản thân, đồng thời là cách chiến thắng kẻ phủ định."

Đây là một trong những tư duy mà Kanata từng dạy cô, Tensai rất thích tư duy này. Tensai nhún vai trước lời nói của Kanata.

"Em sẽ thắng chị Kanata sao? Đó mới là kỳ tích đấy."

Dẫu sao đi nữa, người chị nuôi trước mắt là người mà Tensai tôn trọng thứ hai trên đời này.

"Vậy thì, bây giờ chính là khoảnh khắc đó rồi nhỉ... Khoảnh khắc Tensai nên vượt qua chị."

Nghe vậy, Tensai vô cùng bối rối, bĩu môi.

"... Em có nghĩ đến chuyện thắng chị đâu."

"Nhưng nếu em không làm được đến mức thắng chị, thì không được tính là Danh thám tử chân chính đâu nhé."

Kanata thấy vẻ mặt vẫn còn bối rối của Tensai, cười khổ.

"Không cần phải vội, chẳng qua là ý kiến của chị và ý kiến của em đối lập nhau, em cứ coi đây là tiêu chuẩn phân định thắng thua giữa chị và em đi. Chứng minh được em đúng là em thắng, rồi sau đó từ từ tìm câu trả lời cho vấn đề cũng được. Nếu em làm được, có thể nói em đã chứng minh mình là Danh thám tử chân chính rồi."

"Lời này nghe lạ thật."

"Ít nhất nếu người khác không xuất sắc hơn chị, chị không muốn đưa ra đánh giá như vậy đâu. ... Hơn nữa với tiêu chuẩn thế này, em cũng có động lực hơn đúng không."

Nghe lời chị gái, cô em gái nhếch mép cười.

"Nói quá chuẩn luôn."

Rồi cô em gái đứng dậy khỏi ghế, ưỡn bộ ngực phẳng lì hư ảo kia lên, tự tin giơ ngón cái về phía người chị đang mỉm cười bên trong song sắt.

"Chị Kanata, chị cứ chờ mong dáng vẻ anh dũng của em đi."

"Chị đương nhiên rất mong chờ đấy, Tensai. Có cô em gái làm Danh thám tử thực sự rất đáng mong đợi, và chắc chắn sẽ vui lắm đây."

~*~

Tensai nhớ lại chuyện khi đó, chợt nảy ra suy nghĩ. Cảm giác dáng vẻ lúc đó của Kanata không giống cô ấy thường ngày lắm.

Đúng lúc này, Tensai chuyển ý thức từ thế giới tư duy về lại thực tại.

Khi hoàn hồn lại, cô phát hiện mình chẳng biết từ lúc nào đang ngồi trên ghế dài ở quảng trường.

"Daruku, sao tôi lại đang ngồi thế này?"

Nghe câu hỏi đó, Daruku thở dài đầy mệt mỏi, nói:

"Là tôi kéo cô tới đây đấy. Nè, bánh donut."

Chiếc bánh donut rắc đầy đường vừa mới ra lò mua ở gian hàng gần đó được đưa tới trước mặt, Tensai cắn một miếng. Daruku biết rất rõ, Tensai rời khỏi thế giới tư duy là vì đói bụng.

Cậu lại lần lượt đưa những món tráng miệng đã chuẩn bị sẵn cho Tensai đang nhét đầy bánh donut trong miệng. Nhìn dáng vẻ Tensai chẳng nói chẳng rằng nhận lấy rồi nhét vào miệng, Daruku tự nhiên lộ vẻ mặt an tâm.

"Tensai, khoảng thời gian Văn Hóa Tế này cô định thế nào?"

Văn Hóa Tế - nửa đầu của Học Viên Tế, bao gồm các hoạt động khác nhau sẽ diễn ra trong năm ngày.

Sau khi kết thúc sẽ nghỉ một ngày, rồi dùng Hội thao để khép lại Học Viên Tế. Và trận chiến giữa đàn chị trường Đệ Nhất - Kacho Yohane, với người mà cô hoàn toàn không muốn thừa nhận nhưng trên danh nghĩa là anh trai mình - Dokuro Yahichi cũng sẽ bắt đầu.

Hội trưởng học sinh trường Đệ Thất —— Nishi Asumi cũng khiến cô khá bận tâm.

Kacho Yohane và Nishi Asumi là hai người Tensai đánh giá rất cao, nếu điều kiện cho phép, cô thực sự muốn dõi theo họ, giúp đỡ họ.

Nhưng lúc này Tensai vẫn còn việc phải làm.

"Tiếp theo phải đi gặp người cần gặp. Hai người đó tuy rất bận, nhưng trong thời gian diễn ra Học Viên Tế chắc cũng thu xếp được chút thời gian nhỉ."

"? Tìm ai vậy?"

Tensai trả lời câu hỏi của Daruku:

"Futaba Sento và Mutsumi Koma."

Tensai nói ra tên của hai vị GREAT7.

~*~

Cứ thế, năm ngày Văn Hóa Tế trôi qua một cách êm đềm.

Nghỉ giữa chừng một ngày, một ngày quan trọng sắp đến.

Đó sẽ là ngày lật đổ thường thức của đảo Nanae.