Chương 49: Yêu Cầu Vô Lý Của Cha
Cuối cùng, tin tức về việc vị lãnh chúa mới đã đặt chân đến thủ phủ của lãnh địa cũng được truyền tới.
Thông báo này được gửi đến tất cả các gia tộc hiệp sĩ trong vùng, bao gồm cả gia tộc chúng tôi. Không lâu sau, một lệnh triệu tập chính thức được gửi đến nhà, nêu rõ rằng Nữ Đại Bá tước mong muốn được gặp gỡ các thành viên của các gia tộc hiệp sĩ. Cha tập hợp mọi người lại trong văn phòng của ông, ông và anh cả nhìn bản lệnh triệu tập với vẻ mặt nghiêm nghị. Rồi, Cha lên tiếng với sự trang trọng đầy cân nhắc.
“Thời điểm đó đã đến. Cha không biết Nữ Đại Bá tước có ý định gì, nhưng lệnh triệu tập thì không thể ngó lơ. Cha đã nghe về danh tiếng của cô ấy qua những lá thư từ người bạn của con. Con có muốn bổ sung điều gì không?”
“Thưa Cha, những gì bạn con mô tả về cô ấy có vẻ chính xác. Tuy nhiên, điều đáng lo ngại duy nhất là cô ấy thực sự kiểm soát những người xung quanh đến mức nào. Nếu cô ấy chỉ trở thành một con rối, thì những lời kể của bạn con có lẽ sẽ ít giá trị. Ngược lại, nếu cô ấy đã nắm chắc quyền kiểm soát các thuộc hạ, thì thông tin đó thực sự rất hữu ích. Xin Cha hãy tự mình xác nhận điều đó.”
“Cha hiểu. Cuộc gặp gỡ tại thủ phủ lần này sẽ bao gồm tất cả các gia tộc hiệp sĩ trong vùng. Lệnh triệu tập chỉ định rõ rằng người đứng đầu gia đình, phu nhân, cùng người thừa kế và vợ của họ bắt buộc phải tham dự. Lệnh cũng đề cập rằng, nếu có yêu cầu trước, các thành viên khác trong gia đình có thể đi cùng. Hai con dự tính thế nào?”
Cha quay sang Anh Hai và tôi. Sau một hồi suy nghĩ, Anh Hai đưa ra quyết định của mình.
“Con sẽ ở lại đây. Không ai biết trước khi nào tình huống khẩn cấp có thể xảy ra. Gần đây, vùng Rừng Nông đang xôn xao một cách bất thường, và tần suất huy động quân cũng tăng lên. Với tư cách là người chịu trách nhiệm dẫn dắt lực lượng chính, con không thể rời đi vào lúc này.”
“Hửm, lý lẽ rất hợp lý. Còn con thì sao?”
“Đơn vị du kích vẫn còn cách xa mục tiêu trở thành một lực lượng tinh nhuệ được huấn luyện đầy đủ. Hơn nữa, nhiệm vụ chính của đơn vị là tiến hành trinh sát thực lực trước các đợt huy động của Anh Hai. Là một người lính nơi biên cương, con không thể bỏ mặc nhiệm vụ này.”
“Cha hiểu rồi. Vậy là hai con ưu tiên sự ổn định của vùng đất quê hương. Rất tốt, cha chấp nhận phán đoán của các con. Suy cho cùng, đó mới chính là bản chất của một gia tộc hiệp sĩ. Cha và mẹ con, cùng với người thừa kế và vợ nó, sẽ tiến về thủ phủ. Trong thời gian đó, cha giao lại lãnh địa này cho các con.”
““Rõ!””
Và thế là, Cha, Mẹ, Anh Cả và Chị Dâu lên đường tới thủ phủ. Dù là chuyện tái phong tước hay báo cáo về tình hình khu vực cai quản, tôi tin rằng chỉ cần có Cha và Anh Cả ở đó, mọi chuyện sẽ không đi chệch hướng. Hơn nữa, vị Nữ Đại Bá tước đó đã chứng kiến nhiều thứ khi ở bên cạnh Tiểu thư Đại Công tước và được giáo dục tại gia tộc Đại Công tước. Sự sáng suốt và kiến thức của cô ấy vượt xa những quý tộc thông thường.
Vì lý do đó...
Tôi không quá lo lắng. Tôi chỉ tự nhủ sẽ tiếp tục cống hiến hết mình cho hòa bình và ổn định của biên cương, thầm hứa với bản thân như vậy.
***
Anh Hai và tôi đảm nhận vai trò người quản lý trong lúc họ vắng mặt. Với tư cách là đại diện của Cha và Anh Cả, Anh Hai chủ trì các vụ việc khác nhau, còn tôi đóng vai trò trợ lý cho anh. Chúng tôi phải đối mặt với một lượng công việc hành chính khổng lồ, khiến cả hai chỉ biết cùng nhau thở dài. Cha, Mẹ, Anh Cả và Chị Dâu... tôi thực sự kinh ngạc khi thấy họ đã xử lý khối lượng công việc này hiệu quả đến thế.
Mặc dù hầu hết các vấn đề đã được giải quyết từ trước, nhưng những đơn từ và khiếu nại hằng ngày vẫn không bao giờ chấm dứt. Từ việc hòa giải những xích mích nhỏ đến giải quyết tranh chấp giữa các nghiệp đoàn, dòng chảy bất tận của những việc tạp nham đổ dồn về ngưỡng cửa gia tộc hiệp sĩ khiến chúng tôi kiệt sức. Đến một lúc, Anh Hai cuối cùng cũng đầu hàng...
“Anh giao lại việc này cho em đấy. Em phù hợp với những việc này hơn, nhờ được học hành ở kinh đô mà giờ em đã thành một người giỏi ăn nói rồi. Anh suýt chút nữa đã mất bình tĩnh mà đấm ai đó đấy. Tốt hơn là nên rút lui trước khi làm nhục mặt Cha và Anh Cả.”
“Anh nói thế thì nặng nề quá. Anh muốn em làm gì bây giờ?”
“Câu giờ đi. Cứ để lại đó cho Cha và Anh Cả. Em chẳng thể làm gì khác đâu. Ha ha ha! Anh không sinh ra để làm người thừa kế. Hỗ trợ Anh Cả là quá đủ với anh rồi. Anh thà ra ngoài kia quậy phá trong rừng còn hơn. Em cũng chẳng khác gì anh, đúng không?”
“Anh Hai... Em chỉ mới bắt đầu hiểu Cha và Anh Cả đã đổ bao nhiêu công sức vào tất cả những việc này.”
“Hãy thường xuyên tham khảo ý kiến của quản gia, và đừng quên tận dụng phó tá của em. Điều đó sẽ giúp mọi chuyện dễ dàng hơn đôi chút.”
“Em sẽ làm vậy. ‘Nếu thiếu năng lực, hãy dựa vào những người có nó’, chẳng phải vậy sao?”
“Tôn chỉ của gia tộc hiệp sĩ chúng ta là vắt kiệt sức mình cho đến khi chẳng còn gì nữa, thật đấy. Chà, nó là như vậy đấy.”
Dù nói thế nhưng Anh Hai vẫn hỗ trợ tôi theo nhiều cách khác nhau. Trong khi để tôi đứng mũi chịu sào trước công chúng, anh lại làm việc không biết mệt mỏi ở phía sau hậu trường. Tôi không phải hạng người thích đứng dưới ánh đèn sân khấu... Cảm giác làm bù nhìn có chút ngượng ngùng, nhưng tôi tự nhắc nhở bản thân rằng đây cũng là một phần trách nhiệm khi sinh ra trong một gia tộc hiệp sĩ. Vì vậy, tôi ngẩng cao đầu và tiếp tục tiến bước.
Trước khi Cha và những người khác trở về, đã có hai lần chúng tôi nhận được báo cáo khẩn cấp. Bỏ qua mọi việc tạp nham, tôi dẫn đơn vị du kích vào vùng Rừng Nông và tiến hành trinh sát thực lực. Trong những chuyến đi này, tôi đã áp dụng các đề xuất của binh sĩ vào chiến dịch và thử nghiệm chúng.
Tuy nhiên, kết quả thu được còn xa mới đạt mức thỏa đáng. Việc hành quân với hai loại vũ khí tỏ ra không thực tế. Việc chuyển đổi giữa chúng mất quá nhiều thời gian, và nó cũng gây nhầm lẫn cho các trinh sát viên. Tầm bắn hiệu quả của hai loại vũ khí đơn giản là quá khác biệt. Những mũi tên nỏ được yểm ấn chú có cùng loại ấn hiệu với đạn súng.
Thế nhưng độ chính xác lại kém xa. Thay vì tung ra những đòn quyết định, tất cả những gì chúng tôi làm được là khiến đám ma thú ướt sũng nước thánh. Đây cũng trở thành một điểm cần phản tỉnh. Mặc dù họ có thể bắn trúng đích liên tục ở trường bắn, nhưng trong thực chiến, tâm lý của họ lại dao động. Điều này xảy ra ngay cả khi có sự hỗ trợ của Kỹ Năng. Một lần nữa, bức tường kinh nghiệm lại hiện ra sừng sững và khó lay chuyển.
Lão Già quan sát tất cả với nụ cười trên môi. Ông không nói gì cả. Có lẽ những năm tháng binh nghiệp dài đằng đẵng đã dạy ông rằng “binh lính sẽ không bao giờ hiểu cho đến khi họ tự mình trải nghiệm.” Liệu có phải đơn vị du kích hiện tại đang có quá nhiều sự thong dong? Hay chỉ mình tôi thấy nụ cười lặng lẽ của ông đáng sợ đến thế?
Một điều chắc chắn là: hai nhiệm vụ trinh sát thực lực cuối cùng đã trở thành buổi trình diễn của riêng đơn vị bộ binh.
***
“Toàn bộ mười tám gia tộc hiệp sĩ tại vùng đất này đều đã được cấp lại tước hiệu. Nữ Đại Bá tước (lãnh chúa) là một người phụ nữ thấu tình đạt lý và đã quản lý gia tộc Đại Bá tước rất tốt.”
Cha, người vừa trở về, nói với tông giọng vui vẻ trong văn phòng của mình. Ra vậy, điều đó nghe thật giống cô ấy. Cô ấy vốn nổi tiếng là người phụ nữ thông minh nhất tại Học Viện Ma Pháp. Thế nhưng những thành tựu của cô ấy luôn đi kèm với cụm từ “Giá như...”
Với khuôn mặt xinh đẹp và phong thái nhã nhặn, cô ấy toát ra một khí chất quý tộc khiến người ta bản năng coi cô ấy là một người có địa vị cao sang. Mọi thứ về cô ấy đều thuộc đẳng cấp cao nhất. Tuy nhiên, cô ấy mang một vết sẹo lớn trên cơ thể. Khi còn nhỏ, cỗ xe của cô ấy đã bị ma thú tấn công khi đang đi du lịch cùng người thân. Cha mẹ cô ấy đã thiệt mạng, còn bản thân cô ấy bị thương nặng, đứng giữa ranh giới sinh tử.
Vết thương đó đã dẫn đến việc chú của cô ấy tiếp quản tước vị gia đình, tước bỏ vị trí và địa vị của cô ấy một cách hiệu quả. Thông qua mối liên hệ với gia tộc Đại Công tước, nhờ tình bạn với Tiểu thư Đại Công tước từ thuở nhỏ, cô ấy đã được đón về và sống cùng họ kể từ đó. Rất ít người biết cô ấy hơi khập khiễng do vết thương cũ. Nó gần như không thể nhận ra, nhưng nếu quan sát kỹ, rõ ràng các chuyển động của cô ấy cho thấy những tổn thương đáng kể đến sức mạnh cốt lõi.
Như người bạn từ gia đình Bộ Trưởng Bộ Ma Pháp của tôi đã viết trong thư “Cô ấy cũng đã sống một cuộc đời đầy rẫy những bất hạnh lớn lao.” Thế nhưng cô ấy không bao giờ để nghịch cảnh đánh gục mình. Ngay cả bây giờ, cô ấy vẫn đứng vững, trang nghiêm và kiên định. Quyết tâm của cô ấy thực sự đáng ngưỡng mộ, và tôi không thể không cảm thấy một niềm tôn kính trào dâng. Tôi thầm cảm ơn Thầb đã ban cho chúng tôi một vị lãnh chúa xuất sắc như vậy.
“Giờ thì, chúng ta phải bày tỏ lòng biết ơn vì cô ấy đã cấp lại tước hiệu cho gia tộc, nhưng... người nhận là một Nữ Đại Bá tước từ một gia tộc Đại Bá tước, một người phụ nữ từng được cân nhắc cho vai trò cố vấn thân cận của Thái tử Phi. Một món quà nửa vời đơn giản là sẽ không thể dùng được. Các con có ý tưởng gì không?”
Ánh mắt của Cha lướt qua chúng tôi, các thành viên trong gia tộc hiệp sĩ.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
