Chương 61 - Lễ sơ kết.
“…Cảm giác khác biệt thật đấy.”
“Thế à?”
“Tất nhiên. Đã nửa năm trôi qua rồi đấy.”
Nghe Amelia nói, Siwoo mới nhận ra thời gian trôi qua nhanh như thế nào.
Đã qua nửa năm rồi.
Cậu đã quá mải mê nghĩ rằng vẫn còn đang trong kì nghỉ hè mà không nhận ra thời gian đã qua lâu như vậy.
“Tớ thật lòng đã nghĩ mình sẽ kết được một đống bạn và tận hưởng tuổi học đường một cách bình thường đấy.”
“Mơ xa quá đấy, Siwoo.”
“…Không, chẳng lẽ muốn có một cuộc sống bình thường lại là mơ xa quá sao?”
“Cứ nhìn lại tình hình của cậu đi, tớ nói có gì sai sao?”
…Ừ, cũng đúng thật. Không ai có thể ngờ rằng cuộc sống học đường của họ sẽ trở nên rối như tơ vò thế này khi nó chỉ vừa mới bắt đầu.
Cậu chưa bao giờ tưởng tượng rằng bản thân sẽ gần gũi đến mức này với một học viên mà danh tính không ai có thể nắm được và một người khác mà không ai có thể hiểu nổi trong đầu họ nghĩ gì.
Một nửa lý do khiến cho cuộc sống bình thường của cậu tan thành mấy khói là do Arte, nửa còn lại là Amelia.
‘Liệu cổ có biết điều đó không nhỉ?’
Hẳn là không. Kể cả hiện tại, cô ấy vẫn trưng ra cái vẻ hoàn toàn chẳng biết gì.
Thở dài, cậu nói với Amelia.
“Rốt cuộc thì, chúng ta vẫn không thể tìm ra căn phòng bí mật.”
“Ngay từ đầu, nghĩ rằng chúng ta có thể tìm ra nó chỉ trong nửa năm đã là một sai lầm rồi, như cậu nói.”
“Vậy là kế hoạch đó đã bất khả thi ngay từ đầu?”
“Ugh…”
Trong nửa năm, họ đã tìm kiếm mọi ngóc ngách trong học viện.
Sử dụng hoạt động câu lạc bộ làm cái cớ, họ đã lật tung mọi nơi có thể, đến mức đó đấy.
…Nhưng vẫn chưa đủ. Mặc cho họ cố gắng tìm kiếm thế nào, thứ gì đó như một căn phòng bí mật căn bản là không tồn tại.
“Có lẽ thứ như căn phòng bí mất vốn dĩ chẳng hề tồn tại? Tiền bối có vẻ cũng rất muốn giúp chúng ta, nhưng giờ cô ấy cũng mất hết động lực luôn rồi.”
“… Không chỉ có mỗi cô ấy đâu, Siwoo. Cả tớ và cậu đều đã từ bỏ từ lâu rồi.”
“Chà, ừ thì. Thật vậy.”
Thật lòng, ban đầu ai cũng rất hào hứng đi tìm khắp nơi.
Họ đã nghĩ rằng sẽ ổn thôi miễn là họ bằng cách nào đó tìm ra căn phòng bí mật trong thời gian nhập học và bảo vệ món cổ vật nguy hiểm đó trước.
Đó là lý tại sao họ gia nhập Câu lạc bộ Thám hiểm và kể cho chủ tịch về chuyện đó, tô vẽ thêm đủ thứ.
Chị chủ tịch trong cơn phấn khích đã quyết định đi cùng để tìm ra căn phòng đó bất kể thế nào và đã nghiêm túc tìm kiếm trong suốt vài tháng liền.
…Phải, họ ‘đã tìm kiếm.’ Giờ thì không còn ai trong câu lạc bộ buồn nhắc tới nó nữa cả.
“Phù, dù có muốn làm gì thì cũng cần phải có chút tiến triển thì mới làm tiếp được. Lần đầu tiên tớ được trải nghiệm thế nào là mất hết động lực khi cứ kẹt mãi ở một chỗ rồi.”
“…Đây cũng là lần đầu tớ cảm thấy như thế.”
Trong suốt nửa năm qua, họ đã nhận ra vì sao người ta ghét làm đi làm lại cùng một việc.
Vì sao người ta ghét rèn luyện.
“Tớ không ngờ việc không thể nhìn thấy tiến triển rõ ràng sẽ khiến mọi thứ khó khăn đến thế này.”
“Ừm. Thật lòng tớ cũng không hiểu mấy khi Ông nói nhiều người không thích rèn luyện. Nhưng giờ thì tớ nghĩ tớ đã hiểu rồi.”
Họ đã vô số lần nhìn thấy cảnh các bạn học tỏ vẻ chán nản khi phải đến lớp và mài giũa kĩ năng của họ.
Và khi nhìn thấy cảnh đó, cả hai đã tự hỏi vì sao lại thế. Sau cùng, cảm giác thành tựu khi làm được điều mà vốn dĩ bất khả thì chỉ trong vòng vài ngày là vô cùng gây nghiện.
…Và thông qua cảm xúc của họ, cả hai đã tìm ra câu trả lời.
“Cái cảm giác khi trong đầu bỗng nảy ra một ý nghĩ rằng bản thân chỉ đang lãng phí thời gian vô ích mà thôi…Ugh.”
Amelia cọ cọ hai tay như thể cảm thấy ớn lạnh.
Phải, đó là lý do họ bỏ cuộc. Chấp nhận sự thật rằng họ đã quá kiêu ngạo.
…Một căn phòng bí mật được người sáng lập học viện dành mọi tâm sức giấu đi để không ai có thể tìm ra nó trong hàng trăm năm–chỉ vài đứa học viên cỏn con thì sao có thể tìm ra nó trong không đầy nửa năm được cơ chứ?
Còn chưa nhắc đến chuyện cả hai còn chẳng có tí manh mối nào.
Vậy nên họ đã từ bỏ việc tìm ra nó trước và quyết định chờ đến khi Arte tìm ra món cổ vật.
Họ đã thay đổi lối tiếp cận thành cướp lấy nó bằng cách nào đó trước khi cô ấy có thể đặt tay lên món cổ vật kia.
Sức mạnh của cô đã vượt quá khả năng của một học viên rồi, có trong tay manh mối về căn phòng bí mật kia, và thậm chí có cả đồng đội nữa, dù Siwoo không biết con số cụ thể.
Vậy nên họ đã quyết định sẽ trở nên mạnh mẽ hơn và phục kích để khống chế cô ấy ngay trước khi cổ chạm tay vào nó.
Cơ mà cái kế hoạch đó cũng đã bị hủy bỏ từ hôm qua luôn rồi.
“…Ah, là Dorothy kìa. Ở đây! Ở đây!”
Amelia vừa giơ tay vẫy vừa kêu lớn.
Chỉ khi đó Dorothy mới vội vã chạy đến, mái tóc nâu của cô phấp phới từ xa.
“Hộc, hộc… Ah, chào cậu.”
“Cậu có thể đi chậm hơn mà. Không việc gì phải vội đâu.”
“D-Dù nói thế. Chúng ta đã nói là sẽ cùng nhau đi chơi để ăn mừng kì nghỉ hè mà, nên nếu tớ đến muộn thì chẳng phải hơi quá rồi sao?”
Nụ cười tươi tắn của Dorothy dường như đang tỏa nắng.
Ôi những lời cô ấy nói bình thường biết bao.
Nếu đó là Amelia, chắc hẳn cô ấy sẽ nói, “Thế à? Vậy thì lần sau tớ đi muộn chút cũng chẳng sao nhỉ?” và rồi bắt đầu càng lúc càng muộn hơn.
“…Cái ánh mắt khó chịu đó là sao hả?”
“Không, không có gì đâu.”
Cậu vô tình nhìn chằm chằm vào cô ấy sao?
Cậu viện cớ với Amelia, người vẫn đang khó hiểu. Cậu bảo không có gì rồi chuyển chủ đề.
Sẽ khá phiền phức nếu để cổ tiếp tục hỏi.
“Có vẻ sắp bắt đầu rồi, đi tìm chỗ thôi.”
“Được thôi… Cơ mà Arte đâu?”
“…Huh? Hồi nãy tớ thấy cô ấy ở đằng kia mà. Cổ đi đâu rồi…?”
Mặc cho họ cố gắng tìm Arte, cơ mà vẫn chẳng thấy cô ở đâu cả.
Rốt cuộc cô ấy biến đi đâu rồi…?
Amelia bĩu môi phàn nàn.
“Lúc tụi mình rủ nhau đi đâu đó sau buổi lễ… Cô ấy đã biến đi đâu thế?”
“Ai biết? Chắc để gọi cô ấy sau buổi lễ cũng được, nên cứ ngồi xuống trước đã.”
“Haiz… Đành chịu vậy…”
…Thành thật mà nói, cả Amelia lẫn Siwoo đã chẳng còn cảnh giác mấy với Arte nữa.
Họ gần như đã chắc chắn cô ấy là người của Übermensch.
Họ cứ nghĩ đó là đáp án đúng, nhưng rồi sự cảnh giác của họ với cô cứ tan biến dần khi mà họ chẳng thể chứng minh được.
Khá là lạ khi mà một người nhắm tới việc trở thành một anh hùng lại có những suy nghĩ này…
Nhưng mà Siwoo buộc phải thành thật với lòng mình, cậu chẳng biết gì nhiều về những người đã chết cả.
Cậu chỉ nghe báo đài nói rằng họ đã chết, nhưng mà những người đó vốn chẳng liên quan gì đến cậu cả.
Và những nạn nhân đó cũng chẳng phải công dân gương mẫu gì cho cam.
Mà chúng là lũ ác nhân đang không ngừng hành hạ những người dân lương thiện kia.
Thậm chí còn có tin tức rằng trong số những kẻ đã chết đó, có một tên ác nhân đã sát hại 30 mạng người và đã được cho ra tù, phải không nhỉ?
Bọn họ có thể không hề phạm tội. Những tên ác nhân đã chết đó có thể đã bị xử án oan.
…Nhưng liệu có phải chính những thành kiến đã khiến cậu không thể không nghĩ rằng những kẻ đó đáng phải chết với những bằng chứng gián tiếp quá rõ ràng như vậy không?
Có khi nào cậu là một kẻ nhẫn tâm nên mới không thấy ác cảm mấy với việc Arte có thể đã giết người không?
Siwoo không dám chắc.
“Ah, ah. Buổi lễ sơ kết trước kì nghỉ hè sẽ sớm bắt đầu, mời các bạn học viên ngồi vào chỗ…”
“Haa. Rốt cuộc cô ấy biến đi đâu được nhỉ?”
Sự thù địch của Amelia biến đâu cả rồi? Không ngờ cô ấy là có cảm giác bạn bè với Arte đấy.
Ngoại trừ cậu, Arte, và Dorothy, người mà cô ấy vẫn thường bắt chuyện, số người mà Amelia giao tiếp cùng chỉ đếm trên đầu ngón tay.
Có lẽ cổ cũng nghĩ rằng bản thân phải ngăn cản Arte, nhưng có lẽ cổ cũng coi cô ấy là một người bạn nữa.
Việc cô ấy đã dần không còn dè chừng với Arte nữa gần như đã nói lên tất cả.
“Này, bắt đầu rồi đấy. Ngồi xuống, ngồi xuống đi.”
‘Nhưng mình cũng chẳng thể nói gì được khi cũng cảm thấy thật trống rỗng khi thiếu Arte…’
Cô ấy quả thật rất nguy hiểm. Xuất thân của cô hoàn toàn bí ẩn với cậu, và có lẽ cổ cũng đang quan sát cậu trong khi lên kế hoạch gì đó nguy hiểm.
…Nhưng cậu vẫn hy vọng rằng cô sẽ không biến mất.
Dù cho chỉ mới bên nhau được nửa năm, cậu cũng đã coi Arte là một người bạn quý giá.
Bất kể kế hoạch của Amelia thành hay bại.
Cậu vẫn thành tâm cầu nguyện rằng cô ấy sẽ có một kỉ niệm tuyệt vời trong kì nghỉ này.
***
“Và cuối cùng, những điều mà tất cả các em đã được học trong suốt nửa năm qua tại học viện này…”
“Vẫn còn tiếp tục sao…”
Bài diễn văn của Hiệu trưởng đã kéo dài suốt tận mười phút mà vẫn chưa có dấu hiệu kết thúc.
Mỗi khi ta cho rằng nó sắp kết thúc, thì hóa ra vẫn chưa, và khi ta nghĩ rằng cuối cùng cũng kết thúc rồi, thì nó lại tiếp tục.
Siwoo tuyệt vọng đến nỗi khi cậu ngỡ đã qua một tiếng và nhìn đồng hồ, thì chỉ mới có mười phút trôi qua, và một lần nữa, giọng nói kia như muốn đâm thủng màn nhĩ của cậu.
Trong khoảng thời gian nhàm chán tưởng chừng như vô tận ấy, Dorothy cất tiếng phàn nàn.
“Amelia, cậu…Cô ấy gục rồi.”
Cái dáng vẻ lờ đờ, gật gù ấy khác hẳn với thường ngày.
Khó mà tin được một người luôn tràn đầy sức sống như cô ấy giờ lại như thế này.
Ngay khi cậu bắt đầu cảm thấy cả người sắp cứng đờ, cậu chợt nhớ lại.
…Vị trí này, chỗ ngồi này.
Cảm giác rất quen thuộc. Như thể cậu đã thấy chỗ ngồi này rất nhiều lần trước đây rồi.
Ở đâu nhỉ? Ký ức đáng nhớ duy nhất trong phòng hội trường này là sự kiện quái vật tấn công…
“S-Siwoo?”
“Em học viên kia! Có chuyện gì thế hả? Mau trở lại chỗ ngồi đi!”
Mặc kệ giảng viên đang từ xa tiến lại gần, cậu nhìn chỗ mà Arte đã ngồi vào ngày diễn ra buổi lễ nhập học đó.
Arte không ở đây. Nhưng cậu cứ có cảm giác déjà vu.
Dù có cố suy nghĩ đến thế nào, cậu cũng không thể giũ bỏ được cảm giác bất an đó. Đến mức cậu có ảo giác như thể đầu mình đang tách làm đôi.
Arte đã biến đi đâu?
Cậu vội vàng mở cánh cửa sổ đóng kín để kiểm tra bên ngoài hội trường.
“…Điên thật rồi.”
“Em kia! Mau về ch- Cái, cái quái gì thế kia?”
Như một cơn bão đang dần lướt qua, một làn sóng bóng tối đang dần tiếp cận.
_________________________
Note của Tác giả
Hôm qua trong khi đang đọc bình luận, tôi chợt nhận ra một điều.
Nếu cứ tiếp tục thế này, số lượng sự kiện diễn ra trước kì nghỉ hè sẽ tăng lên một cách khủng khiếp! Với suy nghĩ đó, tôi đã bỏ qua luôn cả khoảng thời gian này và thậm chí là cả phần mô ta mà tôi đã phải thêm vào.
Tôi đã thêm vào một phần giải thích.
Hôm nay tôi thấy buồn ngủ quá.
Chúc mọi người ngủ ngon nhé.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
