Just because I have narrow eyes doesn't make me a villain

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 2

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 32

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11220

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 873

Just because I have narrow eyes doesn't make me a villain! - Chương 56 - Một lời đề nghị ngài không thể từ chối.

“…Chính là nơi này rồi.”

Ha-Yul liếc nhìn con hẻm hoang vắng.

Một con hẻm tối tăm nơi mà bạn thậm chí còn chẳng thể nhìn thấy trước mặt có gì, chứ đừng nói là cảm nhận được bất kì ai ở đây do thiếu ánh sáng.

Nơi đây là một thế giới hoàn toàn khác với cảnh đêm trong thành phố lấp lánh đến chói mắt. Anh vừa đi vào vừa có chút nghi ngờ.

“Tại sao ở đây lại không có ai chứ? Nơi này thật kì quái… Cái gì đây?”

Chắc chắn là nơi này.

Anh đã bị đưa đến đây bởi cấp trên, người thậm chí còn hủy luôn cả kì nghỉ anh vừa được nhận, nói rằng anh có nhiệm vụ khẩn.

Bọn họ cho anh một kì nghỉ để giữ anh tránh xa công việc, nhưng giờ thì lại gọi anh trở lại.

Anh đang bứt rứt muốn bùng nổ tới nơi, thế nhưng đã kìm lại được và đến điểm được chỉ định, chỉ để tìm thấy thứ này.

Quên chuyện có tìm được thứ gì không đi. Ở đây thậm chí còn chẳng có ma nào. Lẽ ra phải có ai đó giải thích tình hình cho anh chứ.

…Anh có một linh cảm. Rằng có một điều gì đó đang xảy ra.

“Rítt… Hà…”

Để thư giản cơ thể và tâm trí, anh rút ra một điếu thuốc từ trong túi và đưa lên miệng.

Dựa trên kinh nghiệm của anh qua vô số vụ án liên quan đến siêu năng giả, anh phải luôn chuẩn bị đầy đủ nếu như anh bị đặt trong tình huống bất thường.

Nếu như anh không thấy có gì sai, vậy thì trong vô thức anh nhận ra có gì đó đang rất sai.

“Cái dự cảm không lành này lại xuất hiện ở vị trí chỉ định bởi cấp trên sao. Chuyện quái gì đang xảy ra vậy…”

“Đúng như mong đợi từ một điều tra viên, ngài có trực giác tốt đấy. Ngài thật sự làm tôi nhớ đến Siwoo.”

“?!”

Anh chắc chắn rằng mình không hề cảm nhận được sự hiện diện của bất kì ai ở đây cả!

Ngay khoảnh khắc nghe thấy giọng nói đó, Ha-Yul liền tức tốc rời khỏi chỗ đó và hít một hơi thật sâu.

Cho dù đó là ai, nhưng biết được thân phận của anh và không hề để lộ sự hiện diện của mình ở một nơi như thế này.

Chắc chắn là cực kì đáng ngờ.

‘Mình cần nhanh chóng hạ gục hắn và tìm hiểu chuyện gì đang xảy ra…!’

“Ôi trời, đừng cử động nhé. Nếu làm thế… ngài sẽ chết đấy?”

“…C-Chết tiệt.”

Mồ hôi lạnh túa ra.

Thông qua làn khói mờ ảo từ điếu thuốc hút dở, anh có thể nhìn thấy những sợi tơ mảnh khảnh.

Những sợi tơ này giang kín khắp nơi như thể đang quấn chặt lấy anh. Với người khác, thì chúng chỉ trông như những sợi tơ bình thường.

…Nhưng anh biết rõ một điều. Mạng của anh đã không còn do mình quyết định nữa.

Ha-Yul đã nhìn thấy những sợi tơ này rất nhiều lần trước đây. Anh thậm chí phân tích chúng kĩ càng trước khi bị ép nghỉ, vậy nên không đời nào anh có thể quên được.

Đây là những sợi tơ của Arachne.

‘Chết tiệt. Giá như mình có thêm thời gian!’

Khi đó mấy sợi tơ yếu ớt này còn chẳng thể chạm vào anh.

Nếu như anh tỏ ra dù chỉ một chút kháng cự, thì đầu anh chắc chắn sẽ rời khỏi cổ ngay lập tức.

…Kết thúc rồi.

“…Chẳng phải Arachne lẽ ra chỉ giết ác nhân thôi sao? Ha, đây là lý do tao ghét tụi ác nhân đấy. Chỉ cần có thứ gì không hợp ý là tụi mày sẽ dùng đủ mọi thủ đoạn hèn hạ…”

‘Chúng coi mình là vật cản sao?’

Trong khi truy đuổi Arachne, anh đã từng nghĩ chuyện này sẽ rất nguy hiểm. Nhưng Ha-Yul không bao giờ tưởng tượng nổi rằng sẽ có một màn báo thù đang chờ đợi anh một khi dừng lại.

‘Má nó chứ, mình sắp chết ở đây à?’

Tiếng cằn nhằn của Claire chợt văng vẳng bên tai anh.

Cô ấy vẫn luôn om sòm như vậy, bảo anh đừng có làm mấy cái trò nguy hiểm nữa.

Khi cô ấy lo lắng rằng bản thân sẽ lại mất đi một đồng nghiệp, một người bạn vì một sự cố nào đó nữa, Ha-Yul chỉ gạt đi, bảo cô đừng có lo.

‘…Cô ấy sẽ lại khóc hết nước mắt nữa đây. Con mẹ nó. Mình đã quyết định sẽ không làm cô ấy khóc nữa rồi kia mà.’

“Xin chào, ngài Điều tra viên. Đã khá lâu rồi nhỉ?”

Thình thịch.

Trong con hẻm yên ắng không một bóng người, tiếng bước chân ai đó đang vang vọng đầy ám ảnh.

Cảnh tượng cô ấy tiếp cận anh có lẽ cũng đã nằm trong dự đoán

“…Vậy ra đó là cô, Arte Iris. Cô chính là hung thủ.”

Cô gái mà anh vẫn luôn nghi ngờ giờ đây đang tiếp cận anh với đôi mắt hé mở đầy quái dị.

Nụ cười của cô, kết hợp với đôi mắt đó, cứ như thể đang chế nhạo anh.

“Ngài đúng là một tên phiền toái đấy, Điều tra viên à. Kể cả khi em đã có bằng chứng ngoại phạm rồi thì ngài vẫn mò đến làm phiền em.”

“…”

“Ngài nghĩ em sẽ làm gì ngài đây?”

Không cần nhìn cũng biết.

Loại bỏ những vật cản trở phiền toái là bản năng của con người, và theo một nghĩa nào đó, đây chỉ là một hành vi tự nhiên mà thôi.

Nếu như đối tượng là một con người, hầu hết người ta sẽ né tránh họ, cố gắng sửa đổi họ, hay chịu đựng họ, nhưng…

Ác nhân thì khác.

Chẳng cần phải phiền phức thế để làm gì. Chúng chỉ cần giải quyết luôn thứ phiền toái kia là được.

“Cô con mẹ nó sẽ giết tôi.”

“Không, em sẽ để ngài sống.”

“Sao cơ?”

Cô ta đang nói gì vậy?

‘…Không giết mình ư? Tại sao?’

“Mọi thứ đều có nguyên do của nó. Em không có ý định giết ngài.”

“…Vậy thì tại sao lại tấn công tôi?”

“Ôi trời, tấn công? Hãy gọi nó là khống chế, được chứ? Ngài thậm chí còn chẳng bị thương nữa là.”

Những lời phát ra từ mồm cô ta nghe thật chướng tai.

Sau cùng thì cô ta cũng là một ác nhân. Mặc dù lúc này cô ta vẫn để cho anh sống, nhưng chắc chắn là vì cô ta có âm mưu gì đó.

Để một tên ác nhân đem mạng sống của mình ra làm con tin, tâm trạng của anh như rơi thẳng xuống đáy vực.

“…Chà, cũng không có gì to tát đâu. Em chỉ muốn đưa ra cho ngài một đề nghị thôi.”

“Một đề nghị sao?”

“Phải, một đề nghị. Không khó lắm đâu.”

Soạt.

Trong nháy mắt, những sợi tơ vốn đang lơ lửng xung quanh anh lập tức quấn chặt và treo ngược anh lên.

“?!”

“Ah, đừng cử động nhé? Em vẫn chưa thuần thục lắm đâu, vậy nên em có thể sẽ vô tình khiến anh mất một cái tay hay chân nếu ngài phản kháng quá đấy. Không muốn vô viện nằm thì ở yên đó đi.”

Nghe lời Arte, anh liền thả lỏng toàn bộ cơ thể.

Phản kháng là vô nghĩa. Rõ ràng làm điều đó lúc này sẽ chẳng mang lại kết quả gì cả.

Ý nghĩ rằng mình hoặc sẽ chết hoặc sẽ có một khoảng thời gian sống không bằng chết lướt qua đầu anh.

“Đề nghị của cô là gì?”

“…Chẳng có gì khó lắm đâu, được chứ? Nào, đi với em.”

Anh thậm chí còn chẳng muốn biết điều gì sẽ xảy ra sau đó.

Một cảm giác thật tồi tệ.

Như thể cơ thể giờ đây đã không còn thuộc về bản thân. Giống như đang bước đi giữa những đám mấy trong giấc mơ vậy.

Ha-Yul rốt cuộc cũng biết cảm giác khó chịu đến thế nào khi giao phó thân thể của mình cho ai đó khác.

Giống như bản thân đã trở thành một con rối bị trói buộc bởi sợi dây của thợ múa rối vậy.

Không, nó thậm chí chẳng khác gì luôn ấy? Anh rõ ràng đang bị trói bởi những sợi chỉ và bị lôi đi theo đúng nghĩa đen.

Không ngờ rằng bản thân sẽ có ngày giao phó sinh mạng, điều mà anh sẽ không bao giờ làm kể cả đó có là người đồng đội đáng tin cậy nhất, cho một ác nhân.

Quả là một trò đùa độc ác của số phận mà.

“Ta đến nơi rồi.”

“Đây là đâu?”

“Bên ngoài nơi ẩn náu của Übermensch. Nơi một nửa số tàn quân của chúng đang nương náu.”

“…!”

Dù Ha-Yul không biết cô ta đang định làm gì, nhưng anh có thể dễ dàng tưởng tượng ra chuyện gì sắp xảy ra ở đây.

Đột nhiên, cảnh tượng kinh hoàng ở căn cứ trên núi ùa về tâm trí anh, chính vì lý do đó mà anh mới nhận vụ Arachne ngay từ đầu.

“Giờ hãy nhìn sang bên đó đi. Chúng là ác nhân.”

“…Ác nhân ư? Chúng đang làm gì vào giờ này?”

“Còn làm gì nữa chứ? Ngài sẽ biết khi nhìn tận mắt thôi, phải không?”

‘Rốt cuộc cô ta đang muốn cho mình xem thứ gì?’

Vì trời quá tối không thể nhìn rõ, nên anh vô thức nheo mắt lại để nhìn, và chỉ khi mắt đã quen với bóng tối thì anh mới nhận ra.

Hành vi kinh tởm đang diễn ra trước mắt mình.

“Tại sao lại cho tôi xem thứ này? Tôi đã nhìn thấy những thứ thế này vô số lần rồi. Nếu như cô muốn khiến tôi sốc thì…”

“Không, chẳng liên quan đến gây sốc hay gì ở đây cả. …Những người đó, nếu ngài là họ, ngài sẽ làm gì với chúng?”

“Sao cơ?”

“Nếu đó là ngài, ngài sẽ làm gì với chúng?”

“Một câu hỏi kì lạ. Đương nhiên là bắt giữ…”

“Và sau khi đã bắt giữ chúng?”

Đột nhiên.

Mắt anh, thứ vốn đang tập trung vào cảnh tượng ghê tởm kia, chợt bắt gặp cặp mắt quái dị của Arte.

Cô ta trông cứ như quỷ dữ trồi lên từ địa ngục vậy.

“Nếu ngài bắt chúng, chúng sẽ cút thẳng vào nhà tù, đúng chứ?”

“Đương nhiên. Nếu như cô phạm tội ác, cô sẽ phải trả giá.”

“Các nạn nhân có vừa lòng không?”

“Sao cơ?”

“Những người bị hãm hại bởi những tên ác nhân đó ấy. Họ và gia đình tang quyến của họ đã nói gì?”

“C-Chuyện đó…”

Trước câu hỏi của cô ta, anh cảm tưởng như thể mình đang nghe thấy tiếng kêu thân ai oán của vô số nạn nhận anh từng gặp.

Không chỉ một hay hai người.

Tại sao bản án lại chỉ có như thế? Tại sao chúng lại được thả ra sau khi trả phí tại ngoại?

Tại sao, tại sao, tại sao, tại sao.

Âm thanh của vô số nạn nhân vang vọng bên tai anh.

“Chẳng phải ngài cũng thế sao? Cái cảm giác mất đi một người thân thiết khi họ bị hãm hại bởi lũ ác nhân ấy. …Như là một người đồng đội đang chết dần chẳng hạn?”

“L-Làm sao cô biết chuyện đó…!”

“Đó là lẽ thường tình khi ngài đã ở trong ngành công nghiệp này cả thập kỉ. Không phải sao? Gã ác nhân đã hại chết người ngài yêu ấy, giờ hắn thế nào rồi?”

“Hắn vẫn đang thụ án. Làm sao cô…!”

“Aha. Em hiểu rồi… Ngài chắc chứ?”

“Rốt cuộc cô muốn nói gì?!”

“Chẳng phải tên kia trông có chút quen mắt sao?”

Ha-Yul, người sắp sửa thét điều gì đó vào mặt Arte, không thể làm gì khác ngoài ngậm miệng.

…Trước khuôn mặt quen thuộc kia.

“K-Không thể nào…”

“Đang thụ án sao? Ahaha. Thế người đang đứng ở kia là ai thế?”

“K-Không thể nào. Điều đó là bất khả thi. Hắn đã giết một thám tử của Hiệp hội! Một tên tội phạm đã giết một siêu năng giả!”

“Ngài cũng biết mà, đúng không? Rằng lũ tội phạm cũng có thể được trả về xã hội.”

“…!”

Anh biết.

Sự thật rằng nếu như ngươi có thể vượt qua được cái tỷ lệ sống sót khắc nghiệt đó và phục vụ trên tiền tuyến trong một khoảng thời gian, ngươi sẽ được thả tự do về xã hội.

Nhưng, không thể nào. Không đời nào chuyện đó…!

“Tên tội phạm đã sát hại đồng đội cũ của anh giờ đang thực hiện một tội ác mới kìa. Lần này hắn còn thuộc một tổ chức tội phạm còn lớn hơn nữa chứ.”

“…”

“Ah, nhưng chúng ta biết làm sao đây? Kể cả khi một tên ác nhân bị bắt, nếu hắn đủ may mắn, hắn sẽ lại được trả về xã hội một lần nữa. Và vì hắn đã sống sót một lần rồi, vậy nên lần thứ hai sẽ dễ thôi.”

“…”

“Số lượng nạn nhân kém may mắn sẽ chỉ ngày một tăng lên, và con số người dân phải khốn khổ sẽ chạm đến cả mây xanh!”

Cảnh tượng kinh hoàng trước mắt anh và khung cảnh tàn khốc đã ăn sâu trong tâm trí anh dần chồng lấp lên nhau.

Nạn nhân khác nhau. Nhưng hung thủ thì là cùng một người.

Con quái vật đã giết và cười khoái trá trên xác người vô tội kia đang lặp lại cùng một tội ác sau khi được trả về xã hội.

“…Rốt cuộc thì cô muốn nói gì?”

“Ahaha, ahahaha! Rốt cuộc thì ngài cũng chịu lắng nghe rồi à?”

“Nói đi! Nói con mẹ mày đi! Rốt cuộc mày muốn nói gì?!”

Arte, kẻ đang tuôn ra những tràng cười lớn đủ để đám ác nhân ở xa kia nghe thấy, chợt dừng lại và nói với tôi.

“Điều tra viên Lee Ha-Yul.”

“…”

“Tôi sẽ đưa ra một đề nghị mà ngài không thể từ chối.”

Những sợi tơ dần nới lỏng ra.

Dù cho những sợi tơ trên tứ chi anh đã nới lỏng, cho phép anh chạy trốn, thế nhưng anh lại đứng đó bất động.

Thậm chí khi ngay cả những sợi tơ trên cổ anh, thứ đã ép anh phải xem cảnh tưởng kinh hoang đó, nới lỏng, anh vẫn tiếp tục nhìn không chớp mắt.

Anh đã bị quỷ dữ bắt đi linh hồn rồi.

“Arachne muốn ngài.”

“…Tôi?”

“Liệu ngài sẽ gia nhập cùng chúng tôi trong công cuộc thanh tẩy những thứ ô uế khỏi xã hội này chứ?”

_______________________________________

Note của Tác giả:

Tại sao người ta phải đi làm vào cuối tuần cơ chứ?

Mấy người sếp thật là tồi tệ!!!

Oh, và tôi cũng đã đăng tất cả fanart rồi đó.

Tôi sẽ cập nhật thêm nếu có tranh mới nha.

 _______________________________________

Trans: Chương này chị tôi ngầu điên, ra dáng phản diện rồi đó.

(“Không có gì nghĩa là đang có gì.” HK15) (không giải quyết được vấn đề thì mình giải quyết luôn thằng tạo ra vấn đề =)) (Mindbreak thành công :))