“…Này, Spira.”
“Ừ?”
“Tôi sợ quá.”
“…Tôi cũng vậy.”
Lyla, người đã quan sát toàn bộ diễn biến từ xa theo lệnh của Arte, choáng váng.
Arte đã “nói chuyện” với một điều tra viên từ Hiệp hội. Hơn thế nữa, anh ta còn là người chịu trách nhiệm điều tra những vụ án liên quan đến siêu năng giả.
Đấy là một vị trí cực kì quan trọng. Chỉ một sai lầm dù là nhỏ nhất cũng có thể dẫn đến thảm kịch.
Đấy là lý do các thành viên thuộc phòng ban này đều là các tinh anh ở mọi lĩnh vực, như chiến đấu, bảo vệ thường dân, và cả điều tra.
Điều kiện cơ bản là họ đều phải có kinh nghiệm trên tiền tuyến và được đánh giá là có tài năng từ cấp trên.
Thế nên việc cô ấy công khai tiết lộ thân phận và cố gắng dụ dỗ một người như thế quả là liều lĩnh.
Nếu như cô ấy giết hắn luôn ngay sau khi khống chế được thì là một chuyện, nhưng thả hắn ra và rồi cố thuyết phục hắn ư?
Lyla tưởng tượng ra một khung cảnh tươi đẹp, nơi Arte bị bắt và cô trở lại làm một con người tự do.
…Và đúng như cái từ “tưởng tượng”, thực tế phũ phàng là cô ta đã trở lại với tay điều tra viên.
“Hân hạnh được gặp. Tôi là một thành viên mới của Arachne, nhưng tôi sẽ làm việc với cô kể từ bây giờ.
“V-vâng…”
Khó xử quá. Không, còn hơn cả khó xử nữa, nó thật đáng sợ…
Việc một kẻ từng lấy việc truy bắt ác nhân làm lẽ sống đang đứng ngay bên cạnh họ khiến cô toát mồ hôi lạnh.
…Tại, tại sao hắn lại đến đây?!
Chẳng phải hắn lẽ ra phải vô cùng có năng lực sao?!
Một điều tra viên cần phải có cả sức mạnh để giải quyết các vụ án và đồng thời là một tinh thần chính nghĩa để có thể đảm đương khối lượng công việc khổng lồ, một người như thế giờ lại đang đứng trong hàng ngũ của họ.
‘Lũ khốn Hiệp hội bất tài này…!’
“…Nhân tiện, xét theo vẻ ngoài của cô, liệu có phải cô có liên quan đến Übermensch không?”
“Eek! K-Không, chúng tôi không cùng phe với Übermensch đâu!”
“P-Phải đó. Đúng vậy. Uh, um… L-làm sao để chứng minh đây?!”
“Uh, ừ thì… A-Arachne vạn tuế! Giết hết lũ ác nhân! Arte-nim vạn tuế! Chủ nhân vạn tuế!”
“A-Arte vạn tuế! Yay! Chết đi Übermensch! C-Chết đi lũ rác rưởi!”
Bọn họ cuống quýt hết cả lên, chẳng còn biết bản thân đang nói gì nữa khi cố gắng trả lời câu hỏi sắc bén chẳng biết từ đâu ra.
Lyla có tai và đuôi sói. Còn phần thân dưới của Spira thì của một con rắn.
Ai nhìn vào cũng sẽ thấy ngay họ là một phần của Übermensch. Không thể chối cãi.
‘…Nếu đã thế, vậy thì hãy thể hiện chúng ta đã rửa tay gác kiếm đến mức nào rồi đi!’
Ngay khi họ đang chuẩn bị thể hiện bản thân, Arte đã giải thích với tay điều tra viên.
“Đừng lo lắng quá. Bọn họ là những thành viên Arachne đã cố tình thâm nhập vào tổ chức.”
“…Vậy sao?”
“Ừm, chính xác là thế đấy.”
Arte mỉm cười với họ.
“Chúng ta không thể tự mình khám phá ra mọi thứ được, đúng chứ? Chẳng phải cần có ai đó chấp nhận hy sinh thâm nhập vào hàng ngũ quân địch sao?”
“Q-quả thực..”
…Cô ta có vẻ rất thành thạo chuyện này. Đây không phải điều mà một người mới chỉ làm một hai lần có thể thực hiện được.
Liệu có phải cô ta đã làm chuyện này nhiều lần trước đây rồi không?
“Tôi xin lỗi. Tôi đã phạm sai lầm rồi…”
“Oh, k-không sao đâu.”
“Phải. Chúng tôi ổn mà.”
Cũng không thể trách họ được khi bị giật mình bởi hành động cúi người của anh ta.
Anh ta là một thành viên của Hiệp hội, là người đi đầu trong công cuộc trừng trị tội ác của các siêu năng giả.
Hơn thế nữa, theo như Arte nói, anh ta còn là một cựu binh đã làm công việc này suốt hơn một thập kỷ!
Lính mới có tài năng vượt trội thì đáng sợ thật đấy.
Nhưng có nhiều người vẫn thất bại mặc cho tài năng của họ.
Thế nhưng một người đã hành nghề thám tử trong hơn một thập kỷ thì không chỉ đáng sợ mà còn khiến người ta phải kính nể.
Rốt cuộc người đó phải tài giỏi đến mức nào để có thể đứng vững lâu đến thế khi đối đầu với ác nhân chứ?
…Không, ngay từ đầu thì làm thế quái nào mà cô ta có thể chiêu mộ được một người như thế vậy?
“Ừ thì, bây giờ chúng ta đã có một đồng đội mới rồi, vậy hãy tận dụng luôn sự hào hứng này mà đi dọn dẹp lũ ác nhân thôi…”
“Chuyện đó sẽ hơi khó đấy.”
“Tại sao chứ?”
“Ngay lúc này, ai đó từ Hiệp hội hẳn đã chờ tại địa điểm chỉ định rồi. Chúng ta cần phải nhanh lên…”
“Ah, đừng lo về chuyện đó. Tôi đã gặp họ rồi.”
“…Sao cơ?”
Đáp lại dáng vẻ đầy nghi hoặc như thể vừa nghe gì đó kì lạ của anh, Arte mỉm cười.
“Điều tra viên Ha-Yul, nếu chịu suy nghĩ một chút, anh sẽ hiểu thôi… Có thật chỉ là trùng hợp khi Arachne và Übermensch hóa ra lại cùng ở gần nơi được chỉ định bởi Hiệp hội cho anh không?”
“K-không thể nào…”
“Không phải tự nhiên mà cao tầng lại bảo anh dừng điều tra Arachne đâu.”
“…Ra là vậy, tôi hiểu rồi.”
“Tốt. Vì chúng ta có bốn người ở đây, mỗi người có thể xử lý một tên.”
Người duy nhất thản nhiên chấp nhận quả bom Arte vừa thả ra chỉ có mỗi tay điều tra viên.
Spira và Lyla thì còn không muốn hiểu điều họ vừa nghe.
Cao tầng đã yêu cầu anh ta dừng điều tra Arachne ư?
Hơn nữa, nếu như người được cử đến bởi Hiệp hội chính là Arte, vậy thì…
“H-Hiệp hội đang nhắm mắt làm ngơ cho một ác nhân đi loanh quanh giết người sao…”
“Ôi trời. Để ý câu từ đi, được chứ?... Bọn chúng không phải con người; chúng là ác nhân, phải chứ?”
“Eek. V-vâng… Đ-đương nhiên rồi ạ! Bọn chúng là ác nhân!”
C-Chết tiệt, đám Hiệp hội…
Lý do Arte có thể thoải mái hành động như vậy là vì Hiệp hội đang chống lưng cho cô ta!
Hiệp hội đang âm thầm giật dây sau bức màn để xử lý nhưng tên ác nhân phiền phức với họ!
“…Ah, phải rồi. Lyla.”
“Huh?! S-Sao ạ?”
“Chờ một lát.”
Arte bước tới và bóp cổ cô.
Lyla đã nghĩ cô ta chỉ là một tên sát nhân tâm thần, thế nhưng hóa ra cô ta lại đồ tể được cấp quyền giết người bởi chính Hiệp hội.
“…Đó. Sao, thấy thế nào? Thoải mái chứ?”
“Uh, vâng…?”
“Cổ của cô ấy. Chạm thử đi. Cô cảm thấy thế nào?”
‘C-cổ mình sao…?’
Nghe theo Arte, cô đưa tay lên cổ, và cảm giác mềm mại của chiếc vòng cổ mà cô vốn đã quen nay đã không còn.
‘Đ-đừng bảo là, giờ cô ta đã có đồng đội mới, vậy nên cô ta không còn cần mình, một cựu ác nhân nữa…?’
“Tôi nghĩ đã qua thời gian có thể phản bội rồi. Không cần phải mang thứ khó chịu như vòng cổ nữa. Đúng không?”
“P-Phải…”
Phải rồi.
Arte nói đúng. Lyla thậm chí còn chẳng thể mơ đến việc phản cô nữa.
Cô ban đầu đi theo cô ta vì mạng sống của cô bị đe dọa.
Lý do cô tiếp tục đi theo cô ta là vì sự an toàn của bản thân.
Cô chắc chắn sẽ chạy trốn ngay lập tức nếu như có cơ hội.
…Nhưng giờ thì không còn nữa.
Bởi vì cô đã nhận ra rằng đối thủ của cô, người đã lợi dụng mặc cảm tự ti của cô, là một tồn tại vô cùng mạnh mẽ.
Bởi vì cô đã bị thuyết phục rằng cho dù có chạy đến chân trời góc bể, cô rồi cũng sẽ bị tìm ra.
Lyla không còn mặc cảm tự ti kia nữa. Chẳng thể nào cô có được.
Mặc cảm tự ti là cảm giác mà bạn có đối với ai đó tốt hơn bạn… Tuy nhiên, bạn không cảm thấy tự ti trước ai đó ở một đẳng cấp vượt trội hoàn toàn so với bạn.
Sự thống trị.
“Trùng hợp là có bốn quan chấp hành ở đây, và chúng ta có bốn người.”
“…Vậy là mỗi người một tên?”
“Chính xác. Mọi người có thể xử lý được, đúng chứ?”
“V-Vâng! X-Xin hãy giao cho chúng tôi!”
“…”
Lyla gật đầu với Arte.
Dù cho cô có làm được hay không,
Cô không cần phải nghĩ đến những thứ đó nữa.
Cô ấy hẳn phải có một kế hoạch và nhìn thấy những điều mà cô không thể.
Nếu như chuyện này là bất khả thi, vậy thì cô ấy đã không yêu cầu chúng ta làm ngay từ đầu.
Ngày hôm nay, Lyla, người mang một nỗi mặc cảm tự ti với bạn học của mình, đã đầu hàng trước cô ấy.
Cô chợt nhớ đến những viên thuốc Arte đã đưa cho cô trước đây, thứ mà cô đã mang theo đến tận bây giờ.
Như cô nghĩ, Arte hẳn đã tính trước mọi thứ rồi.
***
“…Phù.”
Thở ra một làn khói từ miệng, anh ngắm nhìn đống rác trước mặt.
“Chậc, có kẻ đột nhập! Mau lên, đánh báo động đi…!”
-Bíp bíp bíp! Bíp bíp bíp!
“S-Sao cơ?!”
“…Nó đã bắt đầu rồi.”
Ha-Yul nhìn đống rác kia hoảng loạn.
Chúng đang bối rối bởi vì chuông báo động đã tự vang lên khi chúng còn chưa kích hoạt.
…Vì đây sẽ là hành trình cuối cùng tới hoàng tuyền của chúng, anh quyết định sẽ cho chúng biết như là một món quà.
“Ngươi nghĩ chỉ có mỗi ta là kẻ đột nhập sao?”
“K-Không thể nào…!”
“Hôm nay nơi này sẽ trở thành mồ chôn cho lũ ác nhân.”
Anh bình thản nhắm mắt lại và cười mỉm.
Để nghĩ rằng anh cuối cùng lại đi làm chuyện như thế này. Thật buồn cười khi anh rốt cuộc lại đi làm chuyện giống với kẻ mà anh truy đuổi.
‘Nếu Claire và gã đã đi trước bọn mình một bước đó mà thấy mình hiện giờ, họ hẳn sẽ sốc lắm và cố ngăn mình lại cho coi.’
Nhưng anh không thể dừng lại nữa.
Khi anh nhìn thấy tên ác nhân đã giết gã đó lại lần nữa đi hại người.
Khoảnh khắc đó, cảm giác có thứ gì đó trong anh đã vỡ vụn.
Liệu đó là sự tội lỗi hay cảm giác trách nhiệm?
Có lẽ nó không vỡ vụn mà là được bùng cháy trở lại.
Có lẽ đó là khát khao trả thù của anh, thứ anh đã từ bỏ, giờ đây đang bùng cháy.
Chà, giờ quá muộn để nghĩ về chuyện đó rồi.
Hiệp hội cũng muốn điều này. Vậy thì, như một người làm công đã nhận lương từ họ, anh cũng chẳng có lý do gì để mà từ chối.
Rác thì nên nằm trong thùng rác.
Đấy là thường thức cơ bản.
…Cảm giác có thứ gì đó vừa cắt xuyên qua cơ thể anh.
“T-Tại sao?! Đòn tấn công không có tác dụng…!”
“Ta đã bắt gặp cái kiểu tấn công lén lút ấy rất nhiều lần rồi. Một điều tra viên mà mắc một lỗi sơ đẳng như thế thì đã chết từ lâu rồi.”
“Đ-Điều tra viên?! Tại sao một kẻ như thế lại ở đây?!”
Khi khói từ điếu thuốc của anh tan đi, cơ thể anh cũng bắt đầu phân rã.
Cảm giác bàn chân trên mặt đất không còn, cảm giác bàn tay cũng vậy. Cứ như cả cơ thể anh đã biến thành một đống bông gòn ướt sũng nước ấy.
‘… Mình chẳng bao giờ quen nổi với thứ này dù có dùng nhiều đến thế nào.’
“Xin lỗi nhé, nhưng sẽ hơi đau một chút đấy. Tất cả các ngươi đều đã từng giết ít nhất một người rồi, vậy nên ta tin rằng sẽ không có ai phàn nàn gì đâu.”
Đây là năng lực sẽ khiến anh trở nên gần như vô hình trong một khoảng thời gian ngắn, và càng dùng lâu, anh càng khó giữ lại lý trí của mình.
Nhưng lần này–chỉ lần này thôi–anh quyết định sẽ dùng nó đến mức giới hạn.
Sau khi nhìn thấy cảnh tượng đó, anh cảm thấy mình sẽ không tài nào chịu nổi nếu như không xả hết sự tức tối trong lòng ra lúc này.
Điều gì sẽ xảy ra nếu như anh dùng năng lực quá lâu đến mức mất đi lý trí?
‘…Liệu mình có biến mất như một ảo ảnh không?’
Trước khi anh nhận ra, mọi thứ dưới phần cổ anh đã tan rã thành sương mù.
Ha-Yul tuyên bố một lần cuối với chúng.
“…Ta hy vọng các ngươi sẽ tận hưởng cảm giác chết đuối trên cạn này thật trọn vẹn.”
Ngắm nhìn bọn chúng cố gắng thổi làn sương mù đi và vung vẩy vũ khí của chúng quả thật rất giải trí.
Anh chưa bao giờ cố giết một ai đó tàn bạo đến thế này trước đây.
Năng lực mà anh vốn chỉ dùng để né tránh tức thì khi đối đầu với đám quái vật hóa ra lại hữu dụng đến thế này khi đối đầu với con người.
Đây có phải là lý do người ta muốn làm ác nhân không?
Đột nhiên, anh nhớ lại lúc trò chuyện với Claire và gã đó hồi còn đi học.
‘Này, sao năng lực của cậu nhìn phản diện thế?’
Những lời của gã đó, kẻ giờ đã nằm dưới ba tấc đất, như đang văng vẳng bên tai anh lần nữa.
Nhìn làn sương mù dần tan đi, anh thầm nghĩ.
Quả thật.
…Nó đúng là trông rất giống một kẻ phản diện đấy.
Hồi ấy, Ha-Yul đã thấy khó chịu và bảo cậu ta đừng có nói linh tinh nữa.
Giờ đây, một làn sương mù nặng nề đang tràn qua cả chiến trường.
_____________________________________
Note của Tác giả:
Sau khi viết thông báo xong, tôi lên giường ngủ.
Khi tôi tỉnh dậy và xem đồng hồ, 13 tiếng đã trôi qua.
Giờ tôi cảm thấy ổn rồi, hehe.
(Mindbreak thành công =)))