“…Aaah, chúng ta phải làm gì bây giờ?”
[Làm gì cơ?]
“Cô biết mà, Tác giả, Übermensch.”
[Aah… Phải rồi. Cô từng nói là ta cần phải giảm số lượng của chúng xuống…]
“Haiz.”
Tôi không biết phải làm gì nữa cả.
Tôi cần phải giảm bọn chúng xuống còn bốn tên.
…Rốt cuộc tôi phải làm điều đó bằng cách nào cơ chứ?
Không còn nhiều thời gian nữa. Buổi lễ tổng kết sắp đến rồi.
Chỉ bốn tên thôi.
Bốn là đủ.
Dorothy, Siwoo, Amelia và tôi.
Viễn cảnh đẹp nhất sẽ là mỗi người trong chúng tôi sẽ đối phó với một tên.
“…Bất kể chuyện gì xảy ra, sẽ buộc phải có một cuộc tấn công diễn ra vào cuối buổi lễ tổng kết đúng không?”
[Ừm! Kế hoạch là vậy! Mmm, nhưng tui vẫn chưa quyết định được phe phản diện phải mạnh đến mức nào.]
“Hmm…”
Tôi nên làm thế nào nhỉ?
…Không, liệu ngay từ đầu tôi có nên giết hết chúng trước buổi lễ luôn không?
“Tác giả-nim, cô có nghĩ ra nhân vật phản diện nào khác ngoài mấy tên đó không?”
[Tại sao tui phải làm thế chứ?]
“…”
Lẽ ra mình không nên hỏi.
Tôi biết rất rõ rằng Tác giả sẽ không dành thời gian suy nghĩ đến mấy thứ này đâu.
Dù cho Tác giả có nói vậy đi nữa, thì bắt buộc vẫn phải có thêm những phản diện khác.
Vì không có lựa chọn nào khác nên chúng tôi mới đành cắt giảm băng nhóm phản diện xuống bởi chúng quá đông, thế nhưng tình hình là cốt truyện chỉ mới qua được nửa năm nhất mà thôi.
Để tiếp tục thúc đẩy cốt truyện, cần phải tạo ra những vật cản mới.
Như tôi từng nói, dòng tiểu thuyết học viện vốn dĩ là nói về việc đối diện với thử thách, vượt qua chúng, và rồi cảm động khi trước hành trình trưởng thành của nhân vật chính.
Đương nhiên, chúng tôi có thể giữ nhưng tên đó sống và tận dụng chúng bằng cách nào đó, thế nhưng người đọc sẽ gào ầm lên mất.
Họ sẽ hỏi tại sao chúng tôi không giết kẻ thù mà lại tha mạng cho chúng.
Nếu họ phàn nàn như thế, liệu tâm trí Tác giả có thể chịu nổi áp lực đó không?
…Tôi nghi ngờ điều đó đấy. Tác giả mà tôi biết không có vẻ gì là có thể chịu được chuyện như thế cả.
[Sao ta không giết chúng luôn như lần trước đi, suy nghĩ làm chi cho mệt đầu?]
“Dễ thế thì tôi đã làm rồi.”
Lập trường của Tác giả là chỉ cần giết hết chúng rồi quay về như lần trước là sẽ không có vấn đề gì nữa hết.
Nhưng vấn đề này không đơn giản đến thế.
Mọi tai mắt đều đang đổ dồn lên tổ chức có tên là Arachne này.
“Liệu tôi có thể giết ngài thám tử, Lee Ha-Yul, kia không?”
[Ugh, làm thế thì phí lắm… Một thám tử truy đuổi lũ ác nhân, nghe ngầu lắm í… C-chúng ta có thật sự phải giết anh ta không?]
Thấy chưa?
Tác giả không muốn tôi giết tay thám tử. Hẳn là anh ta hợp gu cổ hay gì đó rồi.
Ừ thì, tui cũng có thể hiểu được. Sẽ luôn có một thứ gì đó có thể kích thích trí tưởng tượng của bạn.
…Vấn đề là, tôi cảm giác rằng Thám tử Lee Ha-Yul sẽ cản đường mình.
Giết anh ta sẽ là giải pháp nhanh gọn nhất. Anh ta chỉ đơn thuần là một nhân vật phụ thậm chí còn không xuất hiện trong cốt truyện chính.
Tôi chẳng cần phải tốn công lo cho những kẻ thậm chí còn chẳng được bước lên sân khấu chính là gì, nhưng…
Sẽ là một câu chuyện hoàn toàn khác nếu như đó là một kẻ được Tác giả yêu thích. Không có lý do gì để tôi phải kiên quyết giết anh ta cả.
Nếu như bằng cách nào đó tôi loại bỏ được anh ta, thì điều đó sẽ gây tổn hại lớn đến mối quan hệ giữa tôi và Tác giả.
…Nếu điều đó xảy ra, thì liệu chuyện gì sẽ xảy đến với tôi đây?
Sống lưng tôi ớn lạnh, và tôi quyết định ngừng nghĩ về nó.
Đừng nghĩ về nó nữa.
Đừng nghĩ…
Trước khi tôi nhận ra, thì tôi đã gọi đến số máy được lưu trong điện thoại.
*[Cuộc gọi đang được ghi lại.]
“Là tôi đây.”
*[Arte-nim…! Làm ơn chờ một chút!]
Lạch cà lạch cạch.
Những tiếng va chạm đó vang lên từ đầu bên kia cuộc gọi.
…Tôi không gọi nhầm số đâu nhỉ?
Tôi nhấc điện thoại lên và kiểm tra thông tin liên lạc lần nữa.
Chuẩn rồi. Ủy ban điều hành của Hiệp hội.
“Thành quả của cô quả thật rất ấn tượng đấy.”
[E hèm! Tất cả đều là nhờ năng lực xuất chúng của tui đấy!]
“…”
X-Xuất chúng…?
Không, ừ thì, cô ấy đúng là xuất chúng thật.
Việc cao tầng của Hiệp hội ngoan ngoãn như thế này là có lý do cả đấy. Tất cả đều là nhờ có Tác giả.
‘Arachne đã thâm nhập sâu vào trong Hiệp hội.’
Đó là thiết lập tôi đã yêu cầu Tác giả thêm vào khi thấy Lee Ha-Yul quá phiền toái.
Nó chỉ là một thiết lập ngẫu hứng mà thôi, thế nhưng tôi không ngờ là nó còn có thể được sử dụng như thế này nữa đấy.
*[Xin hãy cứ nói. Chúng tôi đã sẵn sàng rồi. Liệu có phải ngài đang định thanh trừng toàn bộ ác nhân không?]
“…Ah, không phải thế đâu. Tôi chỉ đang tò mò về vài thứ thôi.”
*[V-Vậy sao? Cứ hỏi bất kì điều gì ngài muốn!]
Đám người này bị sao thế?
Bọn họ lẽ ra phải là những kẻ phản bội trong Hiệp hội, là những quân tốt của Arachne.
Qua điện thoại, tôi có thể nghe thấy tiếng thở của khá nhiều người, không chỉ là một. Bọn họ vừa mới tập hợp lại đấy à?
Tôi cứ tưởng sẽ chỉ có một người thôi chứ…
…Tôi cần phải thăm dò một chút. Có vẻ như phần bối cảnh trống đã bị thay đổi cho phù hợp với thiết lập mới rồi.
“Cơ mà cảm giác lạ thật. Không ngờ Hiệp hội, những người lẽ ra phải căm ghét lũ ác nhân, lại nói chuyện với một ác nhân như thế này đấy.”
*[…Ngài nói một ác nhân sao? Nói thế thì có hơi quá rồi.]
“Nhưng Hiệp hội đã chỉ định Arachne là một tổ chức ác nhân rồi mà, đúng không? Thậm chí còn là một tổ chức rất nguy hiểm nữa.”
*[Mặc dù đấy là hành động bất khả kháng của Hiệp hội, ngài hẳn phải biết rất rõ rằng chúng tôi không xem tổ chức của ngài là băng đảng ác nhân.]
Giọng của người đàn ông trung niên hơi cao lên như thể ông ta đang đầy tự hào.
*[Hệ thống xã hội hiện tại không thể xử tử lũ ác nhân. Bởi vì đó là luật. Hậu quả là người dân thì đau khổ, còn lũ ác nhân thì kể cả khi chúng bị bắt, chúng vẫn chỉ đơn giản là sống mục ruỗng trong tù!
Hơn thế nữa, hầu hết bọn chúng thậm chí còn có thể được tự do thông qua thỏa thuận nhận tội! Tất cả chỉ vì chúng ta đang thiếu nhân lực!]
“…Đúng là vậy. Nhưng hầu hết bọn chúng vẫn thất bại và chết trên chiến trường mà.”
*[Lũ cặn bã xã hội ấy thì không xứng có nhân quyền. Đám khốn kiếp ấy đã tự vứt bỏ chúng rồi! Chẳng phải thật nực cười khi một lũ như thế yêu cầu nhân quyền trong khi chính chúng đã xâm hại quyền lợi của người khác sao?
Chúng tôi không thể chấp nhận điều đó! Đám súc sinh thì cần quái gì quyền lợi?! Chúng không phải con người!
…Nhưng luật pháp không thể trừng phạt chúng, và những nạn nhân khốn khổ thì chỉ đang tăng lên qua từng ngày. Đó là lý do vì sao chúng tôi chỉ có thể trông cậy vào các ngài, Arachne! Tôi—]
Giọng nói quá khích từ đâu dây bên kia dừng lại một lúc, rồi một người khác lên tiếng.
Lần này là giọng của một ai đó nghe có vẻ khá già. Điều này cũng là tự nhiên thôi vì dẫu sao đây cũng là những người đã leo lên đến chức giám đốc điều hành mà.
*[Đó là lý do chúng tôi ủng hộ ngài, Arachne.
Luật pháp chưa bao giờ là hoàn hảo, và sẽ mất rất lâu để cải thiện nó—ít nhất là cho đến khi toàn bộ lũ quỷ dữ bị tiêu diệt.
Tại sao chúng tôi lại phải cản trở những người công nhân cần mẫn đang tình nguyện làm sạch xã hội này chứ? Vì vậy xin hãy cứ nói. Các vị cần gì ở chúng tôi?]
…Aha.
Tôi đã nắm được đại khái tình hình rồi.
Để có thể thêm thiết lập “Arachne và Hiệp hội có một mối quan hệ sâu sắc” vào, có vẻ như bối cảnh đã tự biến đổi thành ‘cao tầng của Hiệp hội căm thù lũ ác nhân.’
Họ thường xuyên có những cuộc chạm trán trực tiếp với ác nhân, vậy nên bọn họ hẳn đã chứng kiến đủ thứ dơ bẩn.
Vì thế càng là người có thâm niên trong Hiệp hội, đặc biệt là những người có chức vụ cao, thì sẽ càng căm thù lũ ác nhân… Hiểu như thế cũng được.
Đối với các thành viên ban điều hành, Arachne là một người lao công.
Một người lao công cần mẫn dọn dẹp những thứ dơ bẩn khỏi thành phố này.
“Các ngài có biết về gã điều tra viên đang truy vết Arachne không? Hắn đang giờ đang làm gì?”
*[Gã đó giờ đang rời đi rồi. Bị đình chỉ công tác vì áp lực bên ngoài hẳn là một cú sốc với anh ta. Chắc giờ anh ta đang nghỉ ngơi rồi.]
“Hmm…”
Nghỉ ngơi cái con khỉ.
Gã đó là kiểu người sẽ nghi ngờ tôi đến cùng kể cả khi tôi có chứng cứ ngoại phạm vững chắc đi chăng nữa.
Tôi không nghĩ một người như thế sẽ dễ dàng từ bỏ chỉ vì áp lực bên ngoài đâu. Anh ta sẽ tiếp tục truy đuổi tôi kể cả khi điều đó có nghĩa là quay lưng lại với Hiệp hội.
Nếu tôi đã không thể giết hay đá cái thứ dai như đĩa này đi…
Vậy thì tôi chỉ cần khiến hắn đổi phe là được, đúng không?
“Phục chức cho anh ta. Bảo anh ta rằng Arachne đã xuất hiện trở lại và các ông cần sự giúp sức của anh ta.”
*[Sao cơ? Ngài đang định…]
“Chúng tôi đã xác định được vị trí của Übermensch. Một nửa số quân còn lại của chúng đang ở đó. Bốn quan chấp hành.”
*[…!]
Tôi xạo đấy.
Vị trí gì cơ? Tôi chả biết gì cả.
Nhưng không việc gì phải lo. Thế giới này chỉ là vở kịch rối của Tác giả. Tôi chỉ cần hỏi cô ấy thôi.
Nếu như có quá nhiều con rối phía sau bức màn sân khấu, đương nhiên là ta phải bỏ đi những con không cần thiết rồi.
“Mục tiêu của chúng là đánh cắp một thứ gì đó được giấu bên trong học viện.”
*[Vậy điều đó nghĩa là…]
“Chúng sẽ tấn công Học viện vào một lúc nào đó, đúng chứ? Bởi vì đấy là mục tiêu của chúng mà…”
*[…Chúng tôi sẽ tăng cường an ninh.]
“Đấy không phải cách tiếp cận khôn ngoan đâu. Các ông có biết khi nào chúng tấn công không? Nếu như các ông quá cảnh giác, các ông sẽ khó mà nắm bắt được toàn cảnh.”
Xạo nốt đấy.
Thực tế, tôi biết rõ khi nào chúng sẽ tấn công và cả quân số của chúng sẽ là bao nhiêu luôn cơ.
Bất kể chuyện gì xảy ra, chúng sẽ tấn công vào ngày lễ tổng kết.
…Nhưng tôi không có ý định nói với họ điều đó. Bởi vì đây là một sự kiện Siwoo cần phải trải nghiệm và trưởng thành từ nó.
Cứ ngồi đó xem là đủ với lũ rối còn chẳng được góp mặt trên sân khấu chính rồi.
“Chỉ cần giảm số lượng cảnh binh xuống mức khiến chúng cảm thấy hơi khó nhằn nhưng vẫn khả thi là được. Về phần còn lại…”
*[…Tôi hiểu rồi. Đây là một sự hy sinh cần thiết.]
“Ông hiểu ý tôi đấy.”
*[Chúng tôi sẽ thực hiện những gì ngài yêu cầu ngay lập tức.]
“Tôi trông cậy vào các ông.”
Tôi đơn phương cúp máy.
Không còn gì để bàn thêm nữa.
“Aah, chuyện này…mệt thật đấy!”
[N-Ngầu quá đi! Một phản diện cực ngầu quét sạch cả một tổ chức tà ác từ trong bóng tối!]
“Có gì mà ngầu chứ…Tôi không phải phản diện, và tôi cũng không thuộc một tổ chức tà ác nào cả, cô biết chứ?”
Tôi phủi sạch mấy lời vớ vẩn của Tác giả.
Tôi, với một tổ chức tà ác ư?
Gọi là một tổ chức bí mật thì còn nghe được.
…Dù sao thì, tôi cũng khá mong chờ diễn biến tiếp theo đấy.
Càng là người có thâm niên trong Hiệp hội, thì càng căm thù lũ ác nhân.
Tôi tự hỏi Ha-Yul nghĩ thế nào về ác nhân.
Anh ta đã nhìn thấy rõ hơn bất cứ kì ai về những gì lũ ác nhân đã làm và cách chúng hành xử.
Có lẽ, như Tác giả nói, không cần phải giết anh ta.
Tâm trạng của tôi lúc này rất tốt.
***
“…Thật điên rồ.”
“Hic, hic… May là mình đã dập đầu cầu xin…!”
Cả Lyla và Spira đều kinh hãi.
Họ không thể tin nổi những gì mình vừa nghe là sự thật.
“…Cô, cô cũng nghe thấy giống như tôi, đúng không?”
“Chủ nhân có mối liên kết với Hiệp hội sao…?”
“Điên thật… Nghe rõ mồn một luôn.”
Họ không nghe được toàn bộ.
Nhưng rõ ràng họ đã nghe thấy Arte đang ra lệnh cho các thành viên cấp cao của Hiệp hội.
Hơn thế nữa, bọn họ vừa thảo luận cái gì ấy nhỉ?
“Một nửa Übermensch sẽ bị quét sạch…”
“…”
Lyla khẽ thở phào
May mà họ đã vứt bỏ sợi dây cứu sinh sắp đứt này.
Nếu còn cố bám víu vào nó, ai mà biết chuyện gì sẽ xảy đến với họ chứ.
Suýt nữa thì cả hai cũng đã trở thành món bít tết thái hạt lựu rồi.
Trans: Chương này chị tôi aura farming ác :)))
(từ giờ cuộc gọi sẽ được đặt sau dấu * để phân biệt) (cho ai không nhớ thì Tác giả không viết ra mọi thứ, cô chỉ thêm các thiết lập vào thôi, bản thân thế giới: lịch sử, nhân vật, tên, sức mạnh… sẽ tự biến đổi để phù hợp với các thiết lập mới.)