“C-cứu…! Cứu tớ với!”
“Bắt được rồi…Từ lúc nào?!”
“Wow…”
Ngay trước khi Dorothy bị Amelia bắt được, Siwoo đã nhanh tay nhặt lấy sợi tơ vừa chém đứt và dùng nó để quấn lấy chân Amelia, khiến Arte phải thốt lên một tiếng tán thưởng.
Cậu đã nghĩ cô ấy sẽ thấy khó chịu thay vì ấn tượng như thế này.
“Ugh, c-cái gì thế…! Thả tớ ra! Úi da, sao thứ này chắc thế hả?! Arte! Làm thứ này yếu hơn cái coi!”
“Không được đâu… Chúng chỉ là tơ thôi mà. Chúng vốn không nên… Đấy, tớ cắt giùm cậu rồi đấy. Ổn rồi chứ?”
“Ah, cổ chạy mất rồi!”
Xoẹt.
Một sợi tơ khác ngay lập tức bị chém đứt.
Lần trước nó cũng bị Siwoo cắt một cách dễ dàng, vậy nên thứ này có vẻ như yếu với các đòn dạng chém.
“Hộc, hộc… C-Chạy nhiều quá rồi…”
“Dorothy, không có thời nghỉ đâu. Nhanh lên.”
“Ah, được! Bù nhìn nói: Tôi muốn một bộ óc. Vị Phù thủy…”
“Ahahaha, xin lỗi nhé. Nhưng một trò không thể dùng lại lần hai đâu. Một năng lực cường hóa đồng mình sao… Hiếm thấy thật đó!”
Ah, chết tiệt.
Bọn họ phát hiện ra rồi.
…Ừ thì, Dorothy cần phải niệm một câu chú độc nhất để kích hoạt năng lực của cô ấy.
Nó đặc biệt đến nỗi người khác sẽ ngay lập tức nhận ra khi cô ấy niệm chú lần thứ hai.
Tuy nhiên, kế hoạch của bọn họ là sử dụng năng lực đó ít nhất hai lần trước khi bị phát hiện…
Siwoo dùng tay lau đi mồ hôi trên mặt, biết rằng mọi chuyện đã đi sai hướng.
Những sợi tơ của Arte không đủ chậm để Dorothy có thể né được.
Đúng như dự đoán, Dorothy ngay lập tức bị trói chặt bởi tơ và không thể cử động.
“Giờ thì, cậu bị áp đảo quân số rồi nhé, cậu sẽ định làm gì đây? Cậu cũng có thể chấp nhận thất bại và đầu hàng nếu như cậu muốn.”
“…”
“Nghe tuyệt đấy! Ahahaha, cậu nên đầu hàng sớm cho đỡ mất mặt đi, Siwoo!”
Không hiểu sao, hai khuôn mặt đang cười kia của Arte và Amelia lại toát lên vẻ tự mãn đến phát ghét.
Ừ thì cũng phải thôi.
“Xin lỗi nhé, nhưng cũng chưa chắc là hết cách đâu…”
“…Được thôi, để xem cậu làm được gì nào.”
Đã đến nước này rồi thì không còn cách nào khác.
‘Dù có thể trông không giống lắm, thế nhưng tớ cũng là một người đàn ông đấy. Tớ không thể ngồi yên sau khi bị chế nhạo như thế được.’
“Đáng lẽ tớ không định dùng tới cách này đâu, cơ mà…Arte, đây là do cậu tự chuốc lấy đấy nhé!”
“…Huh?”
“Nhào vô nào!”
***
Tôi lo lắng quan sát xung quanh.
Dorothy, vẫn đang bị quấn chặt trong tơ, đang nằm trong một góc của đấu trường.
Amelia thì đang thở dốc với khuôn mặt đỏ bừng.
Những sợi tơ đã được sử dụng của tôi vương vãi khắp mọi nơi.
…Và nhân vật chính, Siwoo, thì đang đầm đìa mồ hôi lạnh.
[W-Wow…Để nghĩ rằng cậu ấy có thể tiến xa tới vậy…Quả không hổ danh là nhân vật chính mà, thao tác né tránh của cậu ấy thật tuyệt vời!]
Giờ là lúc để trơ mặt ra đó nhìn nhân vật chính à?!
Tôi bực bội đạp lên mặt đất không vì lý do gì.
Nghe thấy tiếng động đó, Amelia ngay lập tức gia tốc thêm một lần nữa.
Sau vài lần gia tốc liên tục, Amelia, người giờ đây đã nhanh đến mức không thể nhìn thấy bằng mắt thường, lao thẳng về phía Siwoo.
Cùng với sợi tơ của tôi quấn quanh cổ cô ấy.
“Lần này chắc chắn sẽ được, chết đi!”
Những sợi tơ xung quanh Siwoo ngay lập tức phủ đầy mana và siết chặt lấy cậu.
…Và lại thất bại.
Cậu ta chỉ tập trung công phá vào một phần duy nhất trên những sợi tơ đang dần vây lấy và thoát khỏi chúng.
“Amelia này, cậu bảo tớ ‘chết đi’ sao. Đây là một bài kiểm tra đấy. Mục tiêu của chúng ta là hạ gục, không phải giết chóc.
“Aaargh, lại thất bại nữa sao?! Im đi! Đó là vì cậu cứ chạy trốn như một thằng hèn vậy! Arte, lại lần nữa!”
“…”
“Arte? Cậu đang làm gì vậy! …Có chuyện gì sao?! Tớ có cần lao lên một mình không?!”
Giờ tôi đang vướng vào một tình thế tiến thoái lưỡng nan có một không hai trong đời đây.
Amelia có vẻ như không chú ý thấy bởi vì cổ đã dồn mọi sự tập trung vào Siwoo, thế nhưng tôi đã sử dụng hết toàn bộ lượng tơ để dành từ đầu đến giờ rồi.
…Nói cách khác, Hiện tại tôi chỉ đang mặc một chiếc leotard, đồng phục trường, và áo khoác thôi.
Chuyện này khiến tôi điên mất. Phải làm gì đây?
Cả ngôi trường này đều đang quan sát trận đấu của chúng tôi.
Đương nhiên, vị trí quan sát được đặt khá xa vì lý do an toàn, vậy nên không thể nhìn rõ cho lắm. nhưng chẳng phải các học viên sẽ dần nhận ra có điều gì đó bất thường sao?
Tại sao quần áo của tôi lại bị tổn hại dù cho chưa từng bị đánh trúng chứ?
Kể cả khi họ không chú ý đến chi tiết đó thì nó vẫn là một vấn đề lớn.
Nếu như tôi còn tiếp tục, thì hoặc là quần áo hoặc là chiếc leotard này.
Tôi sẽ buộc phải từ bỏ một trong hai thứ đó.
Đương nhiên, cứ giả sử rằng tôi có thể ngay lập tức hạ gục cậu ta đi, vậy thì sử dụng chiếc leotard sẽ là lựa chọn đúng đắn.
Chiếc leotard của tôi được mặc bên trong đồng phục vậy nên nó không bị lộ.
…Thế nhưng chẳng may tôi vẫn không thể hạ được cậu ta dù đã dùng hết chiếc leotard thì sao?
Nó sẽ là cả một thảm họa. Ngay khoảnh khắc điều đó xảy ra, năng lực của tôi coi như bị phong ấn.
Thế nhưng tôi cũng không thể mặc mỗi chiếc leotard trước bao nhiêu con mắt đang nhìn như này được.
Tôi, tôi nên làm…?!
“Eeek?!”
“Amelia, cậu biết là cậu không thể đấu lại tớ đâu.”
“Phiền quá đấy!”
“Học cách ngồi im một chỗ đi.”
[Ah, cô ấy bị tóm rồi. Như dự đoán, Amelia hoàn toàn bất lợi khi đối đầu với Siwoo.]
Tệ rồi đây.
Tôi phải làm gì đây…
Trong một thoáng khi tôi do dự thì, Amelia đã bị hạ.
Tôi nghĩ hình như cô ấy đã nhờ tôi giúp đỡ, thế nhưng tôi đã lơ đễnh và không trả lời, vậy nên cô ấy hẳn đã mất kiên nhẫn và tự mình lao lên.
Amelia có thể gây rối cho đối thủ bằng tốc độ kinh hoàng, thế nhưng nó lại không có tác dụng với Siwoo.
Quả thật rất ấn tượng khi cậu ta có thể dự đoán được hướng Amelia sẽ lao đến, rồi đặt thanh kiếm của cậu ta giữa đường như thể dự đoán được chiến thuật hit-and-run của cổ vậy.
Huh, nhưng liệu đó có thực sự là Trực giác không?
Chẳng phải thứ đó đáng lẽ nên là tạo ra một giác quan bổ sung giúp né tránh các đòn tấn công dễ dàng hơn sao?
Nhưng vừa rồi, cứ như là cậu ta đã di chuyển thanh kiếm của mình ra chặn trước cả khi Amelia di chuyển.
…Tôi nhìn nhầm sao? Có lẽ chỉ là do tôi tưởng tượng ra mà thôi.
Tác giả đã nói năng lực của Siwoo là Trực giác.
Có lẽ tôi đã nhìn nhầm bởi vì tốc độ của Amelia và phản ứng của Siwoo đều quá nhanh.
“Arte. Chỉ còn lại mình cậu thôi.”
“…Có vẻ là vậy rồi.”
Giọng nói của Siwoo lôi tâm trí của tôi về thực tại.
Bây giờ không phải là lúc để suy nghĩ những thứ đó. Hiện tại có một vấn đề khác quan trọng hơn.
…Làm sao để thoát khỏi tình hình tồi tệ này đây?
Đầu óc tôi dần trống rỗng.
“Giờ thì quân số bằng nhau rồi, vậy cậu định làm gì đây? Cậu có thể chấp nhận thất bại và đầu hàng nếu muốn.”
“…”
Trong một thoáng, tôi hoàn toàn không thể hiểu nỗi những gì mình vừa nghe.
…Tên Siwoo kia vừa sủa cái gì cơ?
Cậu ta bảo tôi chấp nhận thất bại và đâu hàng đi á?
Đó là những lời tôi vừa nói khi nãy.
Những lời tôi đã dùng để khuyên nhân vật chính nên đầu.
Tách.
Tôi cuối cùng cũng nhận ra tại sao cậu ta lại nóng máu lên sau những lời đó của tôi.
Đương nhiên, mục tiêu ban đầu của tôi vẫn là thua, nhưng đột nhiên, nghe thấy những lời đó bị nhại lại khiến tôi cảm thấy như máu đang dồn hết lên não.
[Đ-Độc giả-nim…C-Cô giận à?]
Tôi có tức giận không?
Đương nhiên rồi. Nhưng lời tôi vừa nói giờ vừa bị ném trả thẳng lại mặt tôi đây này.
Tôi sẽ chấp nhận thất bại và thua, đúng như nhân vật chính nói…!
“Ha, haha… Đáp trả hay đấy.”
“Huh, uh…?”
“Đã nói nhiều như thế thì hẳn là cậu đã sẵn sàng rồi chứ nhỉ.”
Những sợi chỉ từ chiếc áo leotard bên dưới đồng phục của tôi dần nới ra từng chút một, dần dần tạo nên một chiếc màn nhện bao phủ toàn bộ đấu trường.
Tôi biết rất rõ rằng mình không nên làm điều này.
Tôi biết rằng tôi đang phạm một sai lầm lớn, kết cục của tôi có lẽ sẽ là lõa thể trước mặt toàn thể người ở đây…
Tôi không quan tâm nữa. Rồi mọi chuyện sẽ tự giải quyết bằng cách nào đó thôi.
***
“Đ-Điều này không đúng…?”
Siwoo nhìn những sợi tơ Arte giăng khắp cả đấu trường với vẻ sốc toàn tập.
Điều này đã xác minh giả thuyết của cậu. Năng lực của Arte là sử dụng chính quần áo của cô như vật tiêu hao.
Bằng chứng là tất và găng của cổ đã biến mất tự lúc nào.
Arte cũng dần cho thấy những chuyển động hời hợt, vậy nên cậu mới đưa ra đề nghị đó sau khi hạ được Amelia.
‘…Trong khi ném trả lại chính những lời đã chọc tức mình đó.’
Cậu không ngờ rằng cô ấy sẽ sôi máu đến thế này. Arte từ trước đến nay chỉ cho cậu thấy mặt nhàn nhã của cô, vậy nên cậu không nghĩ rằng cổ lại có tính háo thắng cao đến như vậy.
“Để xem liệu cậu có né được đòn này không.”
Cậu giật nảy mình khi nhìn thấy đôi mắt phát ra tia sáng đầy kì dị của Arte, nhưng rồi Siwoo chợt nhớ ra.
Găng tay, đã mất.
Tất, đã mất.
Quần áo và áo khoác, vẫn còn nguyên.
…Vậy những sợi tơ này là từ đâu ra?
“Giỏi thì né đi. Nếu cậu có thể.”
Siwoo thu hẹp khoảng cách với Arte trong khi né tránh những sợi tơ đang lao đến từ mọi phía, đôi khi thì đánh bay chúng đi.
Trận đấu lại lần nữa bắt đầu. Để đánh bại Arte, cậu cần phải tiếp cận được cô ấy bằng cách nào đó.
Nhưng rốt cuộc thì những sợi tơ này là từ đâu ra…?
Siwoo nhìn Arte với ánh mắt khó hiểu và cuối cùng cũng nhận ra.
Chiếc áo leotard, thứ vẫn thường lộ ra trên cổ Arte, đã biến mất.
“K-Không thể nào…?”
“Cậu đang nhìn chằm chằm cái gì vậy hả?”
Siwoo đột nhiên quay sang nhìn những sợi tơ Arte đã giăng ra.
…Cậu không thể phân biệt được màu sắc của chúng. Tất cả chúng đều mang một màu xanh nhạt vì được bao phủ bằng mana.
“Không, không thể nào. Bất kể cậu có muốn thắng đến thế nào, làm ra chuyện như thế này…?”
Siwoo chạm vào sợi tơ còn mắc trên lưỡi kiếm của mình và đưa lên mũi.
Đây là một hành vi chết người trong một trận đấu, thế nhưng bài kiểm tra giờ đây đã không còn quan trọng với Siwoo nữa.
Tâm trí của cậu đã bị lấp đầy bởi thứ khác rồi.
“…Cậu đang làm cái gì thế hả?”
Một mùi hương nhàn nhạt toát ra từ sợi tơ.
Một mùi hương quen thuộc.
Từ lúc nào?
…Trong phòng thay đồ nữ, bên trong tủ đồ của Arte.
“Arte, cậu…”
“Ừm?”
Siwoo nhìn Arte với đôi mắt sốc nặng.
Chiếc leotard đã không còn hiện diện trên cổ của cô ấy nữa.
Và mùi hương mà cậu từng ngửi thấy ngày trước giờ đang thoang thoảng toát ra từ sợi tơ trên thanh kiếm của cậu.
‘…Đ-Đây là.’
Siwoo chợt nhận ra.
Mọi chuyện sẽ trở nên vô cùng tệ nếu như họ tiếp tục chiến đấu.
“Arte, hãy dừng lại th–”
“Ý cậu là sao hả? Cậu đang bảo tớ đầu hàng và từ bỏ đi có đúng không, sau tất cả chuyện này?”
“K-Không. Không phải thế…!”
“…”
Arte bắt đầu tấn công trong khi thao túng những sợi tơ như thể đang nói rằng cô ấy đã chờ đủ rồi.
Kể cả khi cậu đang né những đòn tấn công ấy bằng phản xạ, đầu óc của cậu vẫn quay cuồng, tìm cách giải quyết chuyện này.
Liệu mình có nên đầu hàng không?
Đánh giá qua phản ứng của cô ấy, cổ hẳn đang nghĩ mình đang cô giành chiến thắng bằng cách kéo dài trận đấu. Cổ sẽ rất tức giận đây. Kết quả vẫn sẽ như vậy nếu như mình cố tình để thua.
‘Nhưng mình lại yếu hơn Arte, vậy nên mình không thể thắng.’
Cậu hiện tại đang vô cùng chật vật né đòn. Từng vết cắt nhỏ dần xuất hiện trên quần áo của cậu trong khi cậu còn đang nghĩ lung tung.
…Quần áo của cậu đang bị rách ư?
“Ugh, tớ sẽ phải đi mua một bộ đồng phục mới rồi đây. Cái này đắt lắm đấy…!”
“…?!”
Siwoo thầm cầu nguyện trong lòng.
Hy vọng rằng cô ấy sẽ nhận ra điều cậu muốn nói.
“Em đầu hàng.”
“Sao cơ? Arte, em nghiêm túc sao? Mới vừa rồi em còn chiến đấu rất tốt cơ mà.”
“Vâng thưa cô. Đầu của em bắt đầu đau rồi.”
“…Cô hiểu rồi. Có vẻ như em không thể tiếp tục được nữa. Được rồi.”
Cô Claire tuyên bố kết thúc trận đấu với một vẻ mặt đầy bất mãn.
Tạ ơn trời đất…
Siwoo cuối cùng nhận ra mình vừa vượt qua tình huống nguy hiểm đến thế nào và thở dài.
Cậu chợt ngước lên và nhìn thấy vô số học viên.
Nếu như họ còn tiếp tục chiến đấu như thế…
Siwoo thậm chí còn không muốn nghĩ đến chuyện đó.
Hú vía thật đấy.
“Cơ mà này, năng lực của Arte khó chịu thật đấy. Cô biết phải làm gì với đống tơ này bây giờ đây…? Xin lỗi em, nhưng mà Siwoo này, em có thể vứt chỗ tơ này giùm cô trên đường ra không?”
“Vâng, em hiểu rồi ạ… Sao cơ ạ?!”
“Nhờ em nhé. Cô còn phải đi sửa đấu trường nữa.”
Siwoo bất chợt hít mạnh.
Cậu cảm giác cứ như mùi hương của cô ấy vẫn còn đang vương vấn trong những sợi tơ rải rác khắp đấu trường.
Note của Tác giả:
Ban đầu, tôi đã muốn tiếp tục trận đấu này trong chương tiếp theo, nhưng tôi chợt nhận ra rằng sẽ tốt hơn nếu kết thúc nó trong vòng một chương, vậy nên chương này có hơi dài hơn bình thường.
Trans: xin lỗi vì gần đây ra chương hơi chậm nhé, nhưng mà có lẽ tiến độ cũng không nhanh hơn được đâu bởi vì trans cũng đã năm 4 rồi, thời gian rảnh không còn mấy nữa. Cơ mà yên tâm là không drop nhé.
(Nhái lại chị nhà là dở rồi a ơi) (Thôi toang anh tôi rồi) (Biến thái vừa thôi anh) (Có điềm) (hehe)