Jujutsushi Wa Yuusha Ni Narenai

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

I’ll Take Nanase-san, Who Is Small And Adorable, Away From Her Cheating And Clueless Ex And Make Her Happy

(Đang ra)

I’ll Take Nanase-san, Who Is Small And Adorable, Away From Her Cheating And Clueless Ex And Make Her Happy

Karasuma Ei

Câu chuyện xoay quanh cuộc tình lãng mạng giữa cặp nhân vật chính và một chút sự trừng phạt dành cho kẻ phản bội.

41 2001

Heacy Object

(Đang ra)

Heacy Object

Kamachi Kazuma

Cuối cùng, chiến tranh vẫn không thể bị kết thúc. Nhưng đã có một sự chuyển biến.

283 2084

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

456 13657

Infinite Dendrogram (WN)

(Đang ra)

Infinite Dendrogram (WN)

Sakon Kaido

Liệu điều gì đang chờ đợi cậu khám phá ở phía trước, trong một thế giới game nổi danh bởi sự chân thực đến khó tin và những khả năng không giới hạn ấy?

175 866

Võ Lâm Máu M

(Đang ra)

Võ Lâm Máu M

이만두

"...Mấy cái này, là đồ chơi SM mà."

297 2266

Throne of Magical Arcana

(Đang ra)

Throne of Magical Arcana

Ái Tiềm Thủy Đích Ô Tặc (Mực Thích Lặn Nước)

Đây là web novel đầu tay của lão Mực, đầu tay chứ không có nghĩa là non tay. Lão Mực đã vẽ nên thế giới nơi mà tri thức, khoa học thực sự biến thành sức mạnh theo đúng nghĩa đen và chứa đựng một khối

901 85426

Chương 5 - Tổ đội Harem tồi tệ nhất - Chap 58 - Nagae Yukiko

Chap 58 - Nagae Yukiko

Nagae Yukiko là một nữ sinh giản dị.

Nhất là khi ở trong Năm 2 Lớp 7 được ví như chiếc hộp đá quý hội tụ những mỹ nữ tỏa sáng lấp lánh với những nét quyến rũ riêng biệt, đứng đầu là Souma Sakura. Chỉ với một khuôn mặt hơi dễ thương một chút, Yukiko chẳng thể nào nổi bật được.

Nhưng thế là đủ. Yukiko không hề có tham vọng trở thành thần tượng. Cô bé không giỏi gây chú ý, cũng không thích bị soi mói. Chỉ cần một cuộc sống học đường bình yên, lặng lẽ là đủ rồi. À không, cuộc sống của Yukiko thực ra đã thay đổi, trở nên phong phú hơn với một chút kích thích thú vị, khiến chính cô bé cũng cảm thấy mình đang trải qua khoảng thời gian hạnh phúc chưa từng có.

Tuy nhiên, cuộc sống học đường hạnh phúc ấy đã đột ngột chấm dứt vào sáng ngày 21 tháng 9.

“Ư... cái gì, đây là đâu...”

Cô tỉnh dậy trong một căn phòng đá lờ mờ tối. Nếu tin vào lời giải thích bí ẩn vang lên trong đầu, thì nơi này là Dungeon ở một thế giới khác... nhưng bắt một nữ sinh trung học bình thường như Yukiko phải hiểu ngay tình hình hiện tại thì thật quá tàn nhẫn.

Sau khi khóc hết nước mắt vì tuyệt vọng, cuối cùng Yukiko cũng bắt đầu hành động theo lời người đàn ông đó.

“Thiên chức... 『Băng Ma Thuật Sư』?”

Nhận được ba năng lực khởi đầu: 『Băng Tiễn』, 『Băng Thuẫn』, và 『Băng Vụ』, Yukiko lấy hết can đảm bước vào cuộc thám hiểm Dungeon với những hành lang rùng rợn, mục tiêu trước mắt là tìm kiếm những người bạn cùng lớp chắc hẳn cũng đang bị phân tán khắp nơi.

“Hiii... C-Cái gì, cái gì thế kia...”

Dù sở hữu đầy đủ ma pháp tấn công, phòng thủ, và cả tạo sương mù để gây rối loạn hay chạy trốn, nhưng có năng lực chiến đấu không có nghĩa là có thể chiến đấu. Biết cách bắn súng và được trang bị súng không đảm bảo người ta có thể bóp cò trên chiến trường.

Yukiko do dự ngay cả khi bắn tên băng vào con quái vật chó đỏ chỉ to cỡ con chó hoang. Huống hồ là đối đầu với Goma, loài quái vật mang hình dáng con người nhưng xấu xí dị hợm, cô ấy càng không thể.

Yukiko chỉ biết run rẩy trong sợ hãi, nín thở rón rén tiến bước trong Dungeon. Ma pháp duy nhất cô sử dụng là 『Băng Vụ』 để tránh bị kẻ địch phát hiện.

“Hức, hức... Không chịu nổi nữa... Không chịu đâu, chuyện này bao giờ mới kết thúc...”

Thời gian cô ấy ngồi co ro trong Quảng trường Tinh Linh ngày càng nhiều. Nhưng dù chờ đợi bao lâu cũng chẳng có ai đến cứu. Các bạn cùng lớp chắc hẳn đang dựa vào sức mạnh thiên chức để tiến lên phía trước. Muốn hội ngộ với những người bạn thân, những người bạn đáng tin cậy, và quan trọng nhất là người ấy, chỉ còn cách phải tiến lên.

Gom chút dũng khí ít ỏi còn lại, Yukiko tiếp tục tiến sâu vào Dungeon, chỉ dựa vào làn sương lạnh lẽo che giấu thân mình. Tự nhiên, độ thành thục của 『Băng Vụ』 tăng lên, khả năng điều khiển sương mù theo ý muốn, điều chỉnh độ đậm nhạt cũng tốt hơn. Thậm chí, cô bé còn học được ma pháp mới.

『Ảo Ảnh Băng Tượng』: Trong làn 『Băng Vụ』, có thể tạo ra ảo ảnh giống hệt bản thân.

Sử dụng sương mù dày đặc có thể điều khiển tùy ý và ảo ảnh làm mồi nhử, Yukiko đã nhiều lần qua mặt được bầy quái vật. Về khoản ẩn nấp, cô bé đã đạt đến trình độ khá cao.

Nhưng rồi giới hạn cũng đến. Dungeon không phải nơi dễ dãi đến mức chỉ cần trốn chạy là có thể bình an vô sự.

“Haahaa... Không, cứu tôi với...”

Tiếng gầm rú man dại vang lên từ phía sau. Đó là tiếng hét của Goma. Tiếng hét hoang dã tràn ngập sự phấn khích của cuộc đi săn và niềm vui tàn bạo khi đuổi theo con mồi bất lực.

Tại một góc của mái vòm rừng rậm nọ, cuối cùng Yukiko cũng bị bầy Goma phát hiện.

“Không... không chịu đâu...”

Một khi bị phát hiện, năng lực ẩn nấp của Yukiko giảm đi một nửa. Với số lượng Goma đông đảo, dù trong làn sương mù hạn chế tầm nhìn, kiểu gì cũng sẽ có con va phải.

Yukiko chạy trối chết. Cô bé vốn không chạy nhanh, cũng chẳng giỏi thể thao. Nhưng cô ấy vẫn chạy. Dù hơi thở đứt quãng, dù đôi chân như sắp gãy lìa.

Đối thủ là Goma. Yukiko biết tập tính ăn thịt tàn bạo của chúng qua thông tin từ ma pháp trận. Kể cả không biết, chỉ cần nhìn hình dáng quỷ dữ xấu xí đó thôi cũng đủ hiểu chuyện gì sẽ xảy ra nếu bị bắt. Không cần suy nghĩ, bản năng cũng gào thét cảnh báo.

Bị bắt là chết. Chết thảm. Sẽ phải nếm trải địa ngục trần gian, đau đớn tột cùng rồi mới chết.

“Không... Cứu tôi với... Ai cũng được――”

Không thể không cầu cứu. Ai cũng được. Chỉ cần cứu cô bé, ai cũng được.

“Ai đó, cứu tôi vớiiiiiiiiiii!”

Và quả nhiên, bàn tay cứu rỗi đã xuất hiện.

“Hyahhaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa!”

Một bóng đen to lớn bất ngờ xuất hiện. Trên tay là lưỡi kiếm khổng lồ sáng loáng――

“――『Nhất Thiểm』aaaaaaaaaa!”

Chỉ một nhát chém, bầy Goma đang áp sát ngay sau lưng đã bị thổi bay.

“Hii!?”

Đầu, tay, chân bay tứ tung. Những sinh vật hình người bị chém nát vụn một cách tàn nhẫn và chóng vánh. Không giống như phim ảnh hay anime bị kiểm duyệt, cảnh tượng cái chết sinh học chân thực đến rợn người khắc sâu vào mắt Yukiko.

Goma là quái vật. Nhưng máu của chúng cũng đỏ như con người, lúc này Yukiko mới biết điều đó.

“Bufu, fufufu! Chết đi!”

Không dễ dàng từ bỏ con mồi, lũ Goma gầm lên, vượt qua xác đồng loại để tấn công. Gã đàn ông vung thanh đại kiếm, hân hoan chém giết chúng.

“Chết đi, chết đi! Chết đi lũ tép riu!”

Thanh kiếm vung lên loạn xạ như cơn bão. Chẳng có bài bản hay đường kiếm nào cả. Nhưng lưỡi kiếm khổng lồ được vung bởi sức mạnh cơ bắp phi thường tự nó đã là một hung khí đáng sợ.

“Cái lũ quái vật rác rưởi không bõ dính răng này! Chết đi, chết đi, ora!”

Đó không phải là chiến đấu, mà là sự chà đạp. Một cuộc tàn sát đơn phương, giết địch như nghiền nát trái cây đỏ mọng trong máy xay sinh tố.

“Buhyahyahyaaaa! Chết điii! Chết, chết, chết, chết, ora ora ora ora oraaaa――”

Đó chẳng khác nào một màn bắt nạt kẻ yếu non nớt dựa trên sự chênh lệch chỉ số tuyệt đối.

“――Tao, mạnh vãiiiiiiiiiiiiii!”

Và rồi, không còn con Goma nào trước mặt Yukiko nữa. Chúng đã bị băm vằm thành thịt vụn, hay những con sống sót đã bỏ chạy?

Dù thế nào đi nữa, phản chiếu trong mắt Yukiko lúc này chỉ có hình ảnh người đàn ông đã cứu mình, đứng giữa địa ngục máu thịt nhầy nhụa và bẩn thỉu ―― toàn thân nhuộm đỏ máu me, bốc lên mùi hôi tanh nồng nặc, một vị cứu tinh còn xấu xí hơn cả Goma.

“Bufuuuu, phù, phù...”

Gã đàn ông thở hồng hộc như lợn, vai nhấp nhô dữ dội. Thực tế, cơ thể hắn béo ị gợi nhớ đến loài lợn. Chiều cao khoảng mét bảy lăm, mức trung bình, nhưng cái bụng phệ và bề ngang to lớn dị thường khiến hắn trông đồ sộ hơn nhiều so với thực tế.

Đối với một cô gái nhỏ nhắn như Yukiko, hắn tạo ra một áp lực như người khổng lồ.

Người đàn ông đó từ từ quay lại nhìn Yukiko, cơ thể lắc lư. Ẩn sau cặp kính dày cộp là đôi mắt đen đục ngầu.

“Hii!?”

Lời cảm ơn không thể thốt ra khỏi miệng.

Vốn dĩ phụ nữ thường sợ máu. Giả sử có một gã đàn ông cứ bám riết lấy tán tỉnh, rồi có một người lạ mặt xuất hiện giải vây. Nhưng nếu người hùng này quá mạnh, hoặc quá hung bạo, đấm đá không nương tay... Kết quả là gã tán tỉnh kia mặt mũi sưng vù, máu mũi chảy ròng ròng, gãy răng cửa, trông vô cùng thê thảm.

Chứng kiến cảnh bạo lực đẫm máu đó ngay trước mắt, phụ nữ bình thường sẽ nghĩ gì? “Sợ quá”. Nỗi sợ hãi sẽ lấn át tất cả. Chắc chắn sẽ không có chuyện rung động kiểu “Cảm ơn anh, anh thật mạnh mẽ và tuyệt vời” đâu.

Nagae Yukiko chỉ là một nữ sinh trung học bình thường. Dù vừa thoát chết trong gang tấc, nhưng trước cảnh tượng tàn sát ghê rợn này, làm sao tim cô gái ấy có thể đập rộn ràng vì một tình yêu đẹp được. Trong lồng ngực nhỏ bé của Yukiko lúc này chỉ còn lại nỗi sợ hãi đỏ thẫm và sự tuyệt vọng đen kịt, chẳng khác gì lúc bị Goma truy đuổi.

“Gufu... Ah-ah, ừm, Nagae-san, cậu không sao chứ?”

Khuôn mặt dính đầy máu nở nụ cười méo mó. Yukiko theo phản xạ quay mặt đi.

“...Ư, ừm... không, sao...”

Cố nén nước mắt, cô bé gắng gượng trả lời.

“Aaaa, v-vậy hả, tốt quá, a, tốt quá rồi! N-Nguy hiểm thật đấy!”

“...!?”

Hắn bước lại gần một bước. Cơ thể Yukiko giật nảy lên run rẩy. Tiếng hét chực trào ra khỏi cổ họng nhưng cô bé cố nuốt xuống.

“C-C-Có, có phải cậu đang run không?”

“A, uh... T-Tại... s-sợ quá...”

“Vậy hả, vậy hả, đ-đúng rồi ha! Buhahaha! Nhưng yên tâm đi Nagae-san! Có tớ ở đây rồi thì không sao đâu! Goma chỉ là tép riu thôi, mấy con quái vật cỡ đó tớ xử lý cái một ――”

“Hiii...”

Nước mắt trào ra từ khóe mắt Yukiko như đê vỡ. Phải kìm nén, phải chịu đựng. Dù nghĩ vậy nhưng nước mắt đã rơi thì không thể ngăn lại được nữa.

“Hả, ơ, cậu khóc à!? Sao, sao thế, tớ cứu cậu rồi mà, tớ giết hết lũ Goma rồi mà!?”

“X-Xin... xin, lỗi... V-Vẫn, sợ... Tớ, sợ quá... vẫn chưa, bình tĩnh lại được...”

Trong cơn hoảng loạn vì sợ hãi và tuyệt vọng, Yukiko vắt kiệt bản năng sinh tồn để phản kháng. Đó là diễn xuất. Diễn xuất của phụ nữ để đánh lừa đàn ông.

“Ah, à, ra là thế, ra là thế ha! Ừ, tớ hiểu mà, tớ không phải kiểu nhân vật chính đụt đâu, mấy chuyện này tớ hiểu rõ lắm, hiểu cực kỳ luôn!”

“Ư, ừm... Nên là, vẫn, hơi... nước mắt, không ngừng được...”

“Bufu, fufu, không sao, fuhi, không sao đâu, Nagae-san. Tớ, sẽ b-bảo vệ, cậu m-mà.”

Hơi thở ghê tởm phả vào tai. Quá sợ hãi, Yukiko không dám ngẩng đầu lên. Gã đàn ông đã đứng ngay trước mặt cô gái.

“Tớ tuyệt đối sẽ bảo vệ Nagae-san! Fuhi, fuhihi...”

Cảm giác nhớp nháp chạm vào đầu.

“...!? Uguh...”

Hắn đang xoa đầu cô. Bằng bàn tay dính đầy máu nhớp nháp.

Cảm giác ghê tởm sinh lý khiến cô suýt ngất. Cùng với nỗi nhục nhã muốn tự tử ngay lập tức, Yukiko nghiến răng, cố gắng trả lời.

“Ư, ừm... Cảm ơn... Yokomichi, kun...”

“Buhi! Không có chi! Cứ gọi tớ là Hajime đi! Tớ cũng sẽ gọi Nagae-san là Y-Yu-Yu-Yukiko nhé!”

Đây rốt cuộc là trò đùa tàn nhẫn nào của thần linh vậy.

Vị cứu tinh được gửi đến nơi tử địa của Nagae Yukiko lại chính là――nam sinh bị ghét nhất Năm 2 Lớp 7. Yokomichi Hajime.

“Ai đó, cứu tôi với――”

Tôi nghe thấy. Giọng của Yukiko.

Tôi đã nghĩ đó là định mệnh.

“Bufu, fufu, không sao, fuhi, không sao đâu, Nagae-san. Tớ, sẽ b-bảo vệ, cậu m-mà.”

Đúng là định mệnh thật rồi.

Chạy đến nơi thì thấy Yukiko đang bị Goblin đuổi theo, tình thế ngàn cân treo sợi tóc. Bị bắt là xác định diễn biến như trong mấy quyển doujinshi.

Và rồi, tôi xuất hiện như một vị thần!

Thật, thật không thể tin nổi... Diễn biến như Light Novel thế này, có thật không vậy!?

Bình thường đánh quái kiểu vô song đã sướng rồi, đằng này lại có Yukiko chứng kiến, Yukiko mà tôi thầm thương trộm nhớ đang nhìn tôi. Tôi đã cho cô ấy thấy dáng vẻ chiến đấu siêu ngầu của một người đàn ông. Cho cô ấy thấy cảnh tôi bảo vệ người con gái mình yêu.

Cái này là đổ chắc rồi. Route Yukiko đã được xác định.

“Tớ tuyệt đối sẽ bảo vệ Nagae-san! Fuhi, fuhihi…”

Nhìn xem, Yukiko đang vui vẻ để tôi xoa đầu kìa. Vai cô ấy run lên và khóc nức nở chắc là do vừa được giải thoát khỏi nỗi sợ hãi nhờ vị cứu tinh là tôi đây mà.

Không sao đâu Yukiko. Có tớ ở đây rồi, tớ sẽ luôn ở bên cậu. Tớ sẽ không để bất cứ kẻ nào động vào cậu dù chỉ một ngón tay.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ice Mist Ice Mirage