Chap 57 - Yokomichi Hajime
Tên tôi là Yokomichi Hajime. Tôi là một nam sinh trung học bình thường, có chút máu Otaku, loại người mà bạn có thể gặp ở bất cứ đâu.
Ngày 21 tháng 9, lại một ngày thứ Hai uể oải nữa đến rồi. Haa, chán chết được, tôi đã thiếu ngủ vì thức đêm xem anime trực tiếp rồi mà còn bắt đi học vào sáng sớm thế này. Đáng lẽ giờ vào học ngày thứ Hai phải là buổi chiều. Mấy tên chính trị gia bất tài kia, ít nhất cũng phải ra cái luật này chứ. Tôi đang đóng thuế cao lắm đấy. Thuế tiêu thụ các kiểu ấy.
Vừa miên man suy nghĩ về những vấn đề chính trị vĩ mô như thế, tôi, bề ngoài là một học sinh nghiêm túc, đã đến lớp đúng giờ.
“Phù... Bufu...”
Thở không ra hơi. Chết tiệt, sao lớp học của tôi lại nằm ở cái chỗ ngu ngốc như tầng ba thế này. Mới sáng ra đã mệt rồi. Đóng học phí cao thế này thì ít nhất cũng phải lắp thang cuốn chứ. Thế kỷ 21 rồi đấy.
“Bufu, nhìn kìa, con lợn tởm lợm đang thở hồng hộc đấy.”
“Nó đang kêu ủn ỉn thật kìa?”
“Này, thôi đi, giờ tớ nghe thấy toàn tiếng lợn kêu thôi à.”
Này, tao nghe thấy hết đấy nhé, cái lũ nhân vật phụ tép riu Thượng - Trung - Hạ kia. Nếu đánh nhau thật thì kẻ áp đảo hoàn toàn về cân nặng là tao đây chắc chắn mạnh hơn chúng mày nhiều. Lũ tay mơ không biết gì về võ thuật thì làm sao hiểu được điều đó.
Ah, chết tiệt, hôm nay tâm trạng tồi tệ thật. Lũ tép riu rác rưởi này làm tao bực mình.
Nhưng tôi sẽ không gây rắc rối. Là một người theo chủ nghĩa hòa bình và hiền lành, tôi chỉ lườm nhẹ cái lũ khốn kiếp đó một cái rồi tha cho chúng.
Hừ, lũ tép riu. Tôi chỉ lườm một cái là chúng im bặt. Chắc là sợ sát khí của tôi rồi. Rốt cuộc, cái lũ đó chỉ cần ánh mắt sắc lẹm của tôi là đủ――
“――Này, lợn tởm, nhìn cái gì đấy.”
“Buu!? K-Không có gì...”
“Hả? Mày vừa nhìn còn gì. Có gì muốn nói thì nói xem nào, đồ béo.”
“Thôi đi Higuchi, Yokomichi sợ vãi ra quần rồi kìa.”
“Không, nhưng mà, Kyoko, vừa nãy chắc chắn――”
“Mà đừng có gọi tên tôi tự nhiên thế chứ.”
“Có sao đâu, á, đau, đừng đánh nữa, đã bảo là dừng lại mà.”
Ch-Chết tiệt... Chết tiệt... Thằng Higuchi, cái tên trẻ trâu khốn kiếp này. Coi bộ ba Thượng - Trung - Hạ là tay sai rồi ra vẻ trùm sò, đừng có mà vênh váo. Mày ấy, nếu tao đánh thật thì mày cũng tiêu đời thôi. Một ngày nào đó tao sẽ xử đẹp mày. Nhất định sẽ xử đẹp mày.
Higuchi Kyoya. Một tên côn đồ chính hiệu. Một tên du côn rác rưởi không xứng đáng tồn tại trong ngôi trường chuyên danh giá Hakurei này. Hắn là loại cặn bã mà tôi ghét nhất trên đời.
Tại sao một kẻ như hắn lại có thể sống nhởn nhơ như vậy, luật pháp Nhật Bản lỏng lẻo quá rồi. Đáng lẽ cái loại du côn như hắn phải bị tiêu diệt ngay lập tức mới đúng. Chính vì cứ thả rông cái lũ rác rưởi như thế nên thế giới mãi chẳng hòa bình được.
Nếu tôi nghĩ ra cách gây án hoàn hảo thì mày sẽ bị kết tội ngay tức khắc.
Giờ thì cứ ở đó mà hú hí cười đùa với con nhỏ bitch khốn kiếp kia đi.
Chậc, con nhỏ bitch khốn kiếp Randou Kyoko kia, mày cũng đừng có ảo tưởng là đã giúp tao nhé. Loại con gái cặp kè với tên du côm Higuchi thì cũng rác rưởi y hệt hắn thôi.
Cơ bản là cái con nhỏ tên Kyoko này, nhìn bề ngoài đã thấy bitch rồi. Không đi làm gái gọi mới là lạ, chắc bán thân với giá 30 ngàn yên một lần chứ gì.
Tóc thì nhuộm vàng chóe. Không phải màu tự nhiên như Reina mà là cái màu bẩn thỉu, chẳng hợp chút nào, đồ xấu xí. Trang điểm thì đậm, lòe loẹt, trông như mấy mụ diễn viên già cưa sừng làm nghé ra vẻ người mẫu trên TV.
Đã thế còn đen nữa chứ. Ôi trời tin được không, thời nào rồi mà còn chơi style Gyaru da nâu rám nắng thế kia. Ngay cả đám bitch tép riu đi theo, phiên bản nữ của bộ ba Thượng - Trung - Hạ, còn không thèm nhuộm da. Tóc vàng da nâu, đích thị là con bitch không trật đi đâu được. Chắc là loại con gái mất trinh từ hồi lớp 5.
Nhưng mà, tôi cũng phải công nhận bộ ngực và vòng mông khủng của cô ta. Nếu chỉ tính ngực thì cô ta đứng nhất cái Năm 2 Lớp 7 toàn mỹ nữ này. Kích thước cũng nhất――à không, trừ con lợn cái ngoại hạng Futaba Meiko ra thì chắc là nhất. Tôi biết mà. Kenzaki Asuna và Takanashi Kotori cũng khá to, nhưng Kyoko còn to hơn nhiều.
Cô cứ đi đóng phim JAV cho rồi. Tôi sẽ dùng cô khoảng hai lần――Chết tiệt, hơi lên rồi.
“Bufu...”
Bình tĩnh nào tôi ơi, tịnh tâm tịnh tâm. Nếu bị phát hiện thì hình tượng lạnh lùng của tôi sẽ sụp đổ mất. Tạm thời nhân lúc Higuchi và Kyoko đang tán tỉnh nhau, tôi về chỗ ngồi.
Phù, chán thật. Những lúc thế này, tốt nhất là ngắm nhìn một mỹ thiếu nữ đích thực để thanh lọc tâm hồn, chứ không phải cái loại bitch kia.
“Thật là, cứ rời mắt khỏi nii-san một chút là lại thế này, anh tự trọng chút đi chứ.”
“Ahaha, đừng lo lắng quá Sakura. Anh không sao mà.”
Đang cười nói vui vẻ ở phía đầu lớp là Souma Sakura. Cô gái đó chắc chắn là mỹ thiếu nữ số một của lớp này, à không, của cả học viện Hakurei. Khuôn mặt, vóc dáng, tính cách, tổng thể đều đạt điểm tuyệt đối. Một mỹ thiếu nữ hoàn hảo, vẻ đẹp do chúa trời tạo ra.
Nhưng mà, ai mê mệt Sakura thì chỉ là dân nghiệp dư thôi. Dân chuyên nghiệp như tôi thì phải nhắm đến những viên ngọc thô chưa được mài giũa cơ.
“Bufu... Yukiko...”
Giả vờ nằm ngủ gục xuống bàn, tôi lén nhìn sang cô gái ngồi ngay bên cạnh, Oshi-men (thành viên được yêu thích nhất) của tôi, Nagae Yukiko.
Yukiko giản dị, nhỏ nhắn, trầm tính, giống như tôi, cô ấy không phải kiểu người nổi bật trong lớp. Cặp kính gọng đen lỗi thời đi ngược lại xu hướng hiện đại, cùng việc tham gia câu lạc bộ văn học càng làm tăng thêm thuộc tính giản dị của cô ấy.
Nhưng tôi biết. Tôi khác với lũ không có mắt nhìn chỉ biết chạy theo Sakura, Reina, hay Asuna, Kotori, Lớp trưởng. Vì thế, chỉ mình tôi biết. Sức hấp dẫn của Yukiko.
“...Quả nhiên là giống hệt.”
Mái tóc ngắn đen nhánh mềm mại, cặp kính gọng đen. Thân hình nhỏ bé, mong manh tưởng chừng như sẽ gãy vụn nếu ôm chặt. Và trên hết, hào quang mong manh bao quanh cô ấy ―― Đúng vậy, cô ấy giống hệt Nagae Yuki, nữ chính của kiệt tác lịch sử “Nỗi buồn của Suzuhara Haruka”, tác phẩm đã đưa tôi vào con đường Otaku. Mà khoan, tên cũng giống hệt nhau, phép màu gì thế này.
Tôi đã nghĩ đó là định mệnh. Dù đã xem qua vô số tác phẩm, Yuki vẫn ngự trị ở ngôi vị số một bất biến trong lòng tôi, là Waifu của tôi. Nữ thần chỉ tồn tại ở thế giới 2D ngăn cách bởi bức tường không gian, nay đã giáng trần xuống thế giới thực này.
Nói cách khác, Nagae Yukiko là vợ tôi.
Và thế là, tôi coi Yukiko là niềm an ủi duy nhất trong cuộc sống học đường nhàm chán này, và định sẽ vượt qua ngày hôm nay như mọi khi ―― lẽ ra phải là như thế.
Rầm, rầm rầm, Rầmmmmmmm!
Cùng với âm thanh chói tai đó, cuộc sống thường nhật yên bình của tôi sụp đổ. Điểm đến là thế giới giả tưởng của kiếm và ma pháp.
Đúng vậy, một ngày nọ, tôi, Yokomichi Hajime, một nam sinh trung học bình thường, đột nhiên bị triệu hồi sang dị giới.
Ơ, khoan đã, chẳng lẽ mô típ này là――
“Bu, bufufu, được rồi... Đến dị giới rồi, ta sẽ trở thành... ông vua Harem với sức mạnh Cheat vô đối ư!?”
Khi bị ném ra khỏi lớp học vào không gian đen kịt, tôi đã hét lên sung sướng như thế.
—
“Hảảảảảảảảảảảảảảảả!? Th-Thiên chức của tao là 『Chiến Binh』 á, cái quái gì thế nàyyyyy!?”
Đừng có đùa, cái thiên chức bình thường đến mức tầm thường này là sao hả!? Chiến binh là cái quái gì, đừng có giỡn mặt, đây rõ ràng là nghề của đám lính lác hay nhân vật phụ chứ gì nữa! Chiến binh thì làm sao mà mong đợi cái kiểu “nhìn qua thì phế nhưng thực ra là năng lực cheat siêu cấp” được... Tao thề, tao tuyệt đối sẽ không bao giờ dùng cái thứ vũ khí rác rưởi như Rìu, thứ vũ khí luôn bị đối xử tệ bạc trong mọi game và luôn bị làm nền trong mọi anime đâu nhé!
“Tại sao chứ, tại sao lại là Chiến binh... Tao mà lại là...”
Thần thánh đâu, ra đây mau! Ra đây xin lỗi tao trong không gian trắng xóa và bảo là gửi nhầm người đi! Rồi vì không thể đưa tao về thế giới cũ nên hãy ban cho tao cả đống năng lực cheat đi chứ!
Thiên chức 『Chiến Binh』 là ý gì hả, định bảo tao đi chết đi chứ gì!?
“Cheat! Cheat của tao đâu!? Đưa đây mau, chỉ số siêu việt phá vỡ giới hạn! Kỹ năng độc nhất vô nhị! Cho tao kỹ năng cướp chiêu thức đi! Ban cho tao trí thức của Hiền giả đi! Cho tao tạo ra ma pháp gốc siêu mạnh hay vũ khí hiện đại đi! Đến dị giới là phải trở thành kẻ mạnh nhất chứ, không phải saooooooo!”
Sau khi trút hết cơn thịnh nộ chính đáng lên cái tên Thần khốn kiếp nào đó, tôi đành miễn cưỡng bắt đầu công cuộc chinh phục Dungeon với mục tiêu trở thành ông vua Harem.
“――Hừ, bufu, fufu... A, ra là thế, là kiểu này à.”
Tóm lại cái này là kiểu cheat trưởng thành đúng không? Đúng không?
“Bufu, quái vật cái nỗi gì, làm tao sợ chết khiếp. Rốt cuộc cũng chỉ là lũ tép riu cấp độ Slime thôi mà.”
Con mồi đầu tiên tôi đập chết là một con Goblin, cái tên chính thức nghe bảo là Goma hay gì đó, nhưng tôi quan tâm đếch gì luật lệ dị giới. Tôi gọi nó là Goblin.
Dù sao thì, con Goblin tởm lợm này đang đi lang thang một mình một cách ngu ngốc, nên tôi nhặt cục gạch dưới chân lên và phang cho nó một phát từ phía sau. Đối với quái vật thì không cần nương tay. Giờ là tình huống cực hạn sống còn. Để sống sót, tôi sẽ trở nên tàn nhẫn đến cùng cực (ngầu chưa).
Mà, con Goblin chết ngay sau một đòn. Hajime nhận được 3 điểm kinh nghiệm!
À không, làm gì có điểm kinh nghiệm. Mà này, dị giới gì mà không có bảng trạng thái à. Không có hệ thống lên cấp thì khó biết mình mạnh lên thế nào lắm. Chẳng lẽ phải đến Hội Mạo Hiểm Giả lấy thẻ hội viên mới xem được chỉ số sao.
Mà thôi kệ. Tóm lại, sau khi hạ con Goblin đầu tiên, tôi đã lấy được thanh kiếm gỉ sét của nó. Cầm vào thì thấy cán kiếm dính dính nhớp nháp, lại còn hôi rình, đúng là vũ khí tệ nhất... nhưng kuku, cầm kiếm thật vào tay, máu trong người tôi sôi lên sùng sục. Có vẻ như dù có làm một quý ông mẫu mực trong cuộc sống học đường yên bình, thì sâu thẳm trong tôi vẫn là tâm hồn của một chiến binh bẩm sinh.
“Buhehe... Cảm giác không thể thua được.”
Goblin hoang dã xuất hiện!
Chắc là đồng bọn của con đầu tiên. Ngay khi tôi vừa lấy được kiếm thì chúng lúc nhúc chui ra. Nhưng rốt cuộc cũng chỉ là đám tép riu.
“Với thực lực của tao thì chẳng cần cheat cũng thắng dễ dàng thôi!”
『Cường Lực』: Tăng cường sức mạnh cơ bắp. Sức mạnh của chiến binh.
『Khí Lực Sung Mãn 』: Cơ thể tràn đầy sức sống. Khó biết mệt mỏi, lòng dũng cảm tuôn trào ngay cả trong những trận chiến dài hơi.
『Tăng Cường Phản Xạ』: Tăng cường phản xạ. Tăng cường tốc độ. Nhìn thấu và đánh bật đòn tấn công của địch.
Ba kỹ năng khởi đầu của Chiến Binh toàn là mấy cái tăng chỉ số bình thường chẳng có gì đặc sắc. Nhưng chính thực lực của tôi sẽ biến những năng lực tầm thường đó thành đẳng cấp mạnh nhất.
Chỉ với một thanh kiếm gỉ, tôi đã hoa mỹ đánh bại cả chục con Goblin.
『Nhất Thiểm』: Tăng cường lực tấn công chém. Một đòn sắc bén chém gục kẻ thù.
Và thế là, tôi đã sớm học được Võ kỹ.
“Buhaha! Tuyệt vời, tao tuyệt quá! Mạnh vãi... Tao đang ngày càng mạnh lên!”
Goblin, Skeleton, Zombie, Chó Zombie, tôi giết hết. Càng giết, tôi càng mạnh. Dù không có hiển thị cấp độ, nhưng tôi biết, tôi biết chứ. Tôi cảm nhận rõ rệt chỉ số của mình đang tăng vùn vụt. Tôi cũng học được thêm nhiều kỹ năng và võ kỹ mới.
A, đây, chính đây là niềm vui của sự trưởng thành. Phê thật. Trải nghiệm thế này rồi thì còn chơi game làm quái gì nữa. Mấy cái đó chỉ là trò trẻ con thôi.
“Ngon! Quả không hổ danh là tao! May mắn vãi lúa!”
Từ một cái rương cũ nát nhìn là biết rương kho báu, cuối cùng tôi cũng kiếm được một thanh kiếm hàng thật. Mấy thanh kiếm gỉ sét rác rưởi kia ai mà thèm dùng.
Thanh kiếm này không một vết gỉ, lưỡi kiếm sáng loáng như mới. Và quan trọng nhất là nó to. Lưỡi kiếm rộng gấp đôi kiếm Goblin, dài cũng phải hơn một mét. Kiểu như Buster Sword ấy nhỉ? Chẳng biết nữa.
Nhưng chắc chắn là người thường không thể nào vung nổi thanh kiếm dài và nặng thế này. Đúng vậy, nếu là người thường.
Nhưng tôi thì khác. Với sức mạnh của tôi――nhìn này, thấy chưa. Nặng vừa đủ. Với lại, chém từng con tép riu một cũng mệt lắm. Phải dùng đại kiếm quét sạch cả lũ mới gọi là vô song chứ.
“Uho!? Ngon, cái này ngon vãi!”
Goblin à, một phát chém bay ba con luôn nhé. Mạnh quá. Tôi mạnh quá mức cho phép rồi.
Cảm giác dùng đại kiếm chém nát lũ tép riu sướng không thể tả. Máu me bắn tung tóe hơi bẩn tí, nhưng tôi chẳng bận tâm, cứ vung kiếm là thấy phê pha. Dopamine tiết ra ầm ầm.
“Bufu... Tép riu không còn là đối thủ nữa rồi. Mau cho con trùm ra đây đi nàoooo――”
Đúng lúc tôi đang hừng hực khí thế chinh phục Dungeon, thì chuyện đó xảy ra.
“Ai đó, cứu tôi với…”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
Accel Boost Toughness