Jujutsushi Wa Yuusha Ni Narenai

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 6

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 295

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 102

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 174

Chương 5 - Tổ đội Harem tồi tệ nhất - Chap 61 - Người đến trước

Chap 61 - Người đến trước

“——Cái hang động này dài ghê nhỉ.”

Lớp trưởng lên tiếng với giọng điệu có chút chán nản.

Sau trận chiến với hai con Bọ Ngựa, chúng tôi tiếp tục di chuyển, luân phiên qua lại giữa hang động côn trùng và Dungeon tường đá. Tuy đã quen dần với việc chiến đấu trong hang động, nhưng... con đường chúng tôi đang đi hiện tại dài hơn hẳn những đoạn trước.

“Kiểu này khéo lại gặp trùm cũng nên.”

“Đúng vậy... Hình như là nhện khổng lồ, 『Rook Spider』 thì phải.”

Không hiểu sao đám quái vật côn trùng trong hang động này lại được đặt tên theo quân cờ vua. Kiến là 『Pawn Ant』 (Tốt), Bọ Ngựa là 『Knight』 (Mã), và theo thông tin từ ma pháp trận, Nhện là 『Rook』 (Xe). Chắc chắn vẫn còn quái vật tương ứng với 『Bishop』 (Tượng), 『Queen』 (Hậu) và 『King』 (Vua)... nhưng tôi hy vọng không phải đối đầu với tất cả bọn chúng. Chưa có thông tin gì cả, cầu mong là chúng không sống trong Dungeon này.

“——Wa, mạng nhện kìa! Ryoko-chan, chắc chắn có nhện đấy!”

Natsukawa-san đi trước báo tin dữ, dự cảm chẳng lành đã thành sự thật. Lấy hết can đảm đuổi kịp cô ấy, quả nhiên trước mắt chúng tôi là một mạng nhện khổng lồ.

Một không gian rộng lớn xứng tầm phòng trùm. Dù vẫn là không gian ngầm do kiến đào, nhưng trần hang cao vút không thấy đỉnh, như một giếng trời khổng lồ. Ánh sáng từ những tinh linh bay lượn không đủ để soi rọi toàn bộ không gian bao la này.

Trong cái giếng trời khổng lồ đó, vô số lớp mạng nhện to tướng giăng mắc khắp nơi. Chắc chắn có một con nhện khổng lồ tương xứng với cái tổ này đang ẩn nấp đâu đó.

“Lớp trưởng.”

“Tớ biết rồi, Momokawa-kun. Mọi người, chiến thuật đối phó 『Rook Spider』 vẫn như đã bàn nhé.”

Nói là chiến thuật nhưng cũng chẳng có gì to tát.

Vũ khí lửa có vẻ hiệu quả nhất để cắt đứt tơ nhện chắc chắn rất dính. Kenzaki-san và Natsukawa-san đã có 『Red Saber』 và 『Red Knife』 nên sẽ ổn thôi. Chỉ có Mei-chan là không có vũ khí thuộc tính Hỏa, nhưng với 『Thánh Hộ Thủ』 của Souma Sakura thì cũng đủ dùng rồi.

Mang tên quân Xe (Rook) tượng trưng cho thành trì hay chiến xa, con nhện này chắc chắn to hơn Bọ Ngựa (Knight). Ngay cả Bọ Ngựa mà tên ma pháp còn không gây chí mạng thì với con nhện có lớp vỏ dày hơn, ma pháp tấn công khó mà trông cậy được.

Về cơ bản, chiến thuật là tổng động viên ba tiền vệ tấn công con nhện, trung vệ tập trung bảo vệ và hỗ trợ tiền vệ. Nếu kiến xuất hiện như lính lác, nhóm hậu vệ sẽ tự xử lý đến một mức độ nào đó để không làm phiền tiền vệ.

Nếu con nhện cứng hơn dự kiến và Bọ Ngựa xuất hiện tiếp viện, chúng tôi sẽ rút lui ngay lập tức.

“Được rồi, mọi người, đi thôi. Sakura, nhờ cậu.”

“Ừ―― 『Triệu Hồi Quang Tinh Linh』.”

Souma Sakura phóng một tinh linh ánh sáng tỏa sáng rực rỡ hơn hẳn những con dùng làm đèn trước đó vào giếng trời như một quả pháo sáng.

Tinh linh ánh sáng biến thành quả cầu lửa cỡ quả bóng rổ, soi sáng một vùng rộng lớn. Sau khi xác nhận mặt đất tạm thời an toàn, chúng tôi quyết định tiến vào giếng trời.

“Con nhện chắc chắn sẽ tấn công từ trên mạng xuống đấy, cẩn thận ――”

Ngay khi Lớp trưởng vừa dứt lời cảnh báo.

RẦM! Một tiếng va chạm nặng nề vang lên.

“Wa, nó rơi xuống kìa!?”

Đó là một con quái vật nhện khổng lồ, nhìn phát biết ngay là 『Rook Spider』. Lớp vỏ xám xịt đầy gai nhọn như Gấu Giáp. Tám chân và cái bụng phệ mọc đầy lông đỏ lòm, màu sắc trông cực độc hại. Có khi đám lông đó chứa độc tê liệt cũng nên.

Nó to đến mức có thể nuốt chửng con người nguyên con, với bộ hàm hung tợn và tám con mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào chúng tôi――khoan đã, sao mắt nó không sáng?

Mắt côn trùng thường thế, nhưng cả Pawn Ant lẫn Knight Mantis mắt đều sáng quắc lên cơ mà. Trong bóng tối nhìn rõ mồn một. Nhưng con này thì không.

“...Nó chết rồi sao?”

Bình tĩnh nhìn kỹ thì rõ ràng là vậy. Rook Spider nằm vật ra, tám chân duỗi thẳng đơ, bụng chạm đất. Chân và hàm không hề cử động.

Chẳng phải nó nhảy từ trên xuống để ăn thịt chúng tôi sao? Tại sao lại chết rồi?

Không, ai đã giết nó?

“――Bufuu, cái gì thế, chói quá đấy này.”

Một giọng nói vang lên. Không phải tiếng rít đe dọa của nhện, mà chắc chắn là tiếng đàn ông nói tiếng Nhật. Hơn nữa, giọng nói này nghe quen quen.

“K-Không thể nào... Yokomichi-kun.”

“Bufu, cái gì đây, cuối cùng các bạn cùng lớp cũng chịu xuất hiện rồi hả!”

Một bóng người cựa quậy trên lưng con nhện. Hắn nhảy phắt xuống, đáp mạnh xuống đất ngay trước mặt chúng tôi.

Người đàn ông đó, không ai khác chính là Yokomichi Hajime.

“Hii!?”

Tiếng hét đầy vẻ ghê tởm vang lên từ phía sau tôi, là Takanashi-san. Nhưng chắc không chỉ cô bé nhút nhát đó đâu, cả Souma Sakura và Lớp trưởng cũng có phản ứng tương tự.

Yokomichi Hajime, kẻ bị cả lớp 2-7 ghét bỏ và đặt biệt danh Lợn Tởm... Tất nhiên tôi cũng ghét hắn vì từng va chạm, cái tên Otaku tởm lợm gây rối mà ai cũng tránh xa đã xuất hiện. Chỉ bấy nhiêu thôi cũng đủ để con gái hét toáng lên rồi.

Chưa kể bộ dạng hiện tại của hắn, dù cũng mặc đồng phục học sinh như tôi, nhưng bẩn thỉu đến mức tôi muốn hỏi “Mày chưa giặt đồ bằng quả bồ hòn bao giờ à?”. Chắc hắn cứ để nguyên bộ đồ dính đầy máu me đó suốt bấy lâu nay.

Nói trắng ra là thối.

“Ooh, uoooooooo!? Thật á, tuyệt vời! Souma Sakura, Kenzaki, Lớp trưởng... ôi chao, dàn mỹ nữ lớp 7 tụ hội đông đủ thế này cơ à!”

Chẳng hiểu có gì buồn cười mà Yokomichi cười hô hố một cách thô bỉ. Hắn chỉ trỏ vào chúng tôi rồi cười sằng sặc.

Sợ.

Thú thật là tôi thấy sợ. Không ai nói được lời nào. Đến Lớp trưởng còn cứng đờ mặt mày trước điệu cười man dại của Yokomichi, còn tôi với tư cách phó nhóm cũng tê liệt không phản ứng được gì.

Thà đánh nhau với Rook Spider còn đỡ áp lực tinh thần hơn.

Trước tình huống bất thường không ai ngờ tới, chúng tôi chỉ biết đứng chôn chân tại chỗ.

“Tuyệt, tuyệt vãi nồi, đây là định mệnh rồi! Bufufu, em gái ngực khủng Takanashi Kotori nè, cô nàng năng động Natsukawa Minami ―― ơ, khoan, con nhỏ kia là ai!? Ngực to vãi! Cái này vượt qua mức ngực bự rồi còn gì!?”

Lần này tôi không trách Takanashi-san đang run rẩy nấp sau lưng tôi nữa. Natsukawa-san cũng run bần bật thấy rõ.

Tuy nhiên, Mei-chan vẫn điềm nhiên hứng chịu ánh nhìn soi mói thô thiển của Yokomichi, lẳng lặng thủ thế cây kích, trông cô ấy thật quá ngầu.

Nhìn tấm lưng sẵn sàng chiến đấu của Mei-chan, tôi cũng lấy lại chút bình tĩnh.

Đúng rồi, dù đối phương là tên Yokomichi Hajime đó... nhưng hắn vẫn là bạn cùng lớp. Thay vì lao vào chém giết ngay, nên nói chuyện trước đã.

Mặc kệ mọi người đang cứng đờ, tôi bước lên phía trước.

“À ừm, Yokomichi-kun, chẳng lẽ cậu một mình hạ gục con nhện này sao?”

“Hảảả!? Mày là Momokawa à, cái thằng Otaku nửa mùa Momokawa! Chậc, đàn ông thì cút đi, nghĩ theo lẽ thường thì tao cần quái gì đực rựa. Tao nói thật, tao không có nhu cầu trap hay mấy thứ tương tự đâu nhé!”

Chết tiệt, tôi thấy bực mình vì lại hiểu được đại khái hắn đang nói gì.

“Yokomichi-kun, bình tĩnh chút đi, tớ muốn nói chuyện.”

“Nói chuyện? Mấy người các người ấy, bình thường thì lờ tao đi, đến lúc thế này lại đòi nói chuyện, có phải hơi trơ trẽn quá không hả lũ khốn!”

Tôi không thể nói là “do cậu tự làm tự chịu nên cả lớp mới bơ cậu” được.

“Nhưng mà, giờ đang là tình huống khẩn cấp thật sự, chúng ta nên hợp tác ――”

“Buhaha! Tình huống khẩn cấp đại nguy nan là do mày chỉ là mob thôi Momokawa ạ.”

“...Đúng là tớ không có sức mạnh gì ghê gớm, nhưng nguy hiểm tính mạng thì ai cũng như ai mà.”

“Như nhau cái quái gì! Tao là nhân vật chính! Tao đã trở thành nhân vật chính rồi! Bỏ cái game rác rưởi mang tên cuộc đời thực, tao đã đến dị giới này để lập dàn harem nô lệ, dùng năng lực cheat để vô song, trở thành nhân vật chính trong câu chuyện giả tưởng mô típ ‘kẻ yếu vươn lên mạnh nhất’ rồi đây này! Cuối cùng tao cũng làm được rồi!”

Lại lần nữa, tôi thấy cay cú vì lờ mờ hiểu được hắn nói gì.

Các thành viên khác nhìn Yokomichi đang gào thét như nhìn một gã nghiện thuốc hết thuốc chữa đang la hét giữa đường.

Bình tĩnh nào. Ở đây chỉ có tôi với kiến thức Otaku tương đồng mới giải mã được những lời nói lảm nhảm vô nghĩa của Yokomichi. Phải cố gắng phiên dịch, tiếp tục đối thoại, à không, thu thập thông tin từ hắn.

“Ờm, ý cậu là, Yokomichi-kun đã nhận được Thiên Chức rất mạnh sao?”

Chắc hắn không ngây thơ đến mức nghĩ chỉ cần bị ném sang dị giới là tự nhiên có năng lực cheat để chơi chế độ Very Easy đâu nhỉ. Sự tự tin và hưng phấn thái quá này của Yokomichi chắc chắn đến từ việc hắn thực sự đã có được sức mạnh ưng ý.

Mà, nếu tôi nhận được sức mạnh chiến đấu cỡ Mei-chan ngay từ đầu, đấm một phát chết luôn Gấu Giáp Sắt, thì tôi cũng sẽ nghĩ “Cheat dị giới bắt đầu rồi!” thôi.

“Bufu, bufufufu! Momokawa, mày hỏi câu đó á? Mày dám hỏi câu đó sao!?”

Yokomichi vặn vẹo người ra vẻ sung sướng. Một tên béo Otaku bẩn thỉu uốn éo trông tởm lợm đến mức thằng con trai như tôi cũng thấy buồn nôn. So với hắn thì lũ sâu bọ trong hang còn thánh thiện chán.

“Này Momokawa, mày nghĩ 『Mạnh nhất』 là gì?”

Yokomichi hỏi với vẻ mặt như đã giác ngộ chân lý.

“Sức mạnh mạnh nhất á? Nếu thế thì... chắc là kiểu Thần linh có thể dễ dàng sáng tạo hay hủy diệt vũ trụ chăng.”

“Ồ, được đấy, khá lắm. Thần linh à, cũng có lý ha.”

Hắn gật gù ra vẻ tâm đắc.

“Nhưng mà, sáng tạo vũ trụ thì, bufu, hơi cao vọng quá rồi đấy. Cheat kiểu Thần linh ngay từ đầu thì không có đâu.”

“Ừ, sức mạnh Thiên chức thì chắc không đến mức đó đâu.”

“Phải, với lũ nhân vật phụ tép riu bọn mày thì không thể. Nhưng tao thì... bufufu, có khi làm được đấy, cái này này.”

Không, làm sao mà được, nghĩ kiểu gì cũng vô lý.

“Tao ấy, tao nghĩ mạnh nhất chính là 『Khả năng』.”

“Khả năng? Nghĩa là làm được mọi thứ sao?”

“Đúng vậy! Kiểu như ‘cheat trưởng thành’ ấy? Việc không làm được sẽ trở thành làm được. Những gì tao không làm được, thì cứ cướp từ đứa làm được là xong――”

Một nụ cười nham hiểm hiện lên trên khuôn mặt gớm ghiếc của Yokomichi, như thể đang khoe khoang bộ sưu tập của mình.

“Không thể nào!”

“Cứ gọi tao là 『Skill Eater』đi. Tao có thể cướp đoạt kỹ năng của kẻ tao đã ăn thịt―― Như thế này này!”

Ngay khi tôi thấy Yokomichi há cái miệng rộng ngoác, một thứ màu trắng bắn ra vùn vụt.

“Uwa, c-cái này... tơ của Rook Spider!?”

Một bó tơ nhện dày đặc trói chặt lấy tôi. Tay cầm thương, hai chân và bụng tôi bị quấn chặt bởi tơ trắng dính nhớp.

“Thịt con này vị hơi nhạt nhưng cũng khá ngon. Tơ dùng cũng được, con nhện này trúng mánh rồi.”

“Kotarou-kun!”

“Chờ đã, Mei-chan!”

Thấy Yokomichi chỉ vào tôi đang bị trói và cười ha hả, Mei-chan tức giận định lao vào tấn công, nhưng tôi kịp ngăn lại.

Chưa được. Vẫn có thể tránh được cuộc chiến. Tôi không muốn đánh nhau.

Không phải vì là bạn cùng lớp. Mà vì hắn là kẻ sở hữu năng lực cướp kỹ năng của người khác.

“G-Ghê thật đấy, Yokomichi-kun.”

“Đúng không?”

Thấy hắn không rút vũ khí to tướng sau lưng ra chém tôi khi tôi đã bị vô hiệu hóa, có vẻ với Yokomichi, đây chỉ là trò đùa nhẹ nhàng hoặc màn trình diễn sức mạnh thôi.

Mặc dù bình thường thì bị một gã tởm lợm phun thứ tơ gớm ghiếc vào người đã đủ coi là hành động thù địch rồi.

“Nếu được thì cậu dùng sức mạnh tuyệt vời đó bảo vệ mọi người được không?”

“Buhehe, ồ, bảo vệ, tao sẽ bảo vệ chứ, vì tao là nhân vật chính mà?”

Liệu có thể coi là không có ý định thù địch không nhỉ.

Tôi nghĩ Yokomichi Hajime khao khát mãnh liệt vị trí nhân vật chính kiểu Light Novel, được mọi người, nhất là các cô gái xinh đẹp vây quanh chiều chuộng. Có thể mọi người nghĩ hắn là thằng ngốc không phân biệt được thực tế và ảo tưởng, nhưng hắn là thành viên của Năm 2 Lớp 7 cùng với tôi. Vì thế, ngày nào hắn cũng nhìn thấy.

Đúng vậy, sự tồn tại hoàn hảo mang tên Souma Yuuto.

Ngay cả kẻ biết thân biết phận như tôi đôi khi cũng thấy ghen tị. Yokomichi có cái tôi rất lớn theo một cách khác với Higuchi. Dù hiểu rõ mình bị cả lớp bơ và ghét bỏ, hắn vẫn luôn giữ thái độ bề trên, coi thường người khác. Việc hắn luôn gọi tôi là Otaku nửa mùa để chế giễu cũng là biểu hiện của thái độ đó.

Tóm lại, dù là một kẻ cực kỳ khó chịu với người khác, nhưng nếu hắn chịu làm đồng minh lúc này thì cũng không phải lựa chọn tồi. Thà chịu đựng hắn một chút để có thêm đồng minh còn hơn là để hắn thành kẻ thù rồi lén lút ám hại.

“Vậy thì tốt quá. Bọn tớ không chỉ tìm Cổng Thiên Tống mà còn đang tìm cách để tất cả cùng thoát ra. Càng nhiều bạn cùng lớp hợp tác càng tốt.”

“Hừm, thế à, thú thật tao chẳng cần mấy thằng đực rựa khác đâu... Nhưng cho chúng mày thấy dàn harem mạnh nhất của tao cũng hay đấy chứ! Tạm thời Momokawa, tao cho mày làm nhân vật bạn thân trong eroge cũng được.”

“Cảm ơn nhé.”

“Còn nữa, tao sẽ giết Higuchi.”

“Chuyện đó thì tớ rất sẵn lòng hợp tác.”

“Ồ, được đấy, hiểu chuyện phết nhỉ, Momokawa.”

Có thể gọi là ấn tượng tốt không nhỉ. Cảm giác như tạm thời lôi kéo được Yokomichi Hajime rồi.

Chỉ có điều, vấn đề là cái tên Yokomichi vốn đã bị con gái ghét như rết độc này, giờ lại đang phê pha với sức mạnh Skill Eater trong mơ, cứ liên tục phun ra mấy câu hạ cấp lộ rõ dục vọng. Bản thân tôi cũng chẳng muốn làm đồng đội với loại người này.

Không muốn nhưng không còn cách nào khác. Không biết hắn đã ăn bao nhiêu kỹ năng rồi. Không, chỉ riêng việc một mình hạ gục và ăn thịt Rook Spider cũng đủ thấy, có khi một mình hắn đã có sức chiến đấu ngang ngửa cả nhóm chúng tôi cộng lại.

Nếu vậy, đối đầu với hắn chính là tự sát. Nếu muốn giết nhau thì ít nhất cũng phải đợi Souma Yuuto và Tendou Ryuichi hội quân đã. Có hai người đó thì chắc chắn trật tự sẽ được đảm bảo.

“Vậy tạm thời cậu sẽ hợp tác với bọn tớ nhé?”

“Này này, chúng mày là người nhờ tao bảo vệ bằng sức mạnh của tao cơ mà? Vậy thì mọi người phải cúi đầu xuống mà nhờ vả cho đàng hoàng chứ.”

Tôi liếc nhìn ra sau, trước tiên là hỏi ý kiến Lớp trưởng, trưởng nhóm.

Lớp trưởng nín thở theo dõi cuộc đàm phán giữa tôi và Yokomichi, mặt hơi tái đi... nhưng có vẻ cô ấy cũng hiểu chính xác tình hình, nên dù miễn cưỡng, cô ấy vẫn gật đầu với tôi.

Ngược lại, Souma Sakura đang trừng mắt nhìn Yokomichi như nhìn thứ gì đó kinh tởm. Cảnh giác MAX. Cũng phải thôi, đó là phản ứng bình thường của phụ nữ, Mei-chan và Kenzaki-san cũng thế. Natsukawa-san thì lộ rõ vẻ sợ hãi, trông nữ tính và dễ thương nhất đám.

Nhắc mới nhớ, người có vẻ sợ nhất là Takanashi-san thì――

“Kh-Không! Không chịu đâuuuuuuuu!”

Ngay khoảnh khắc tôi nhìn về phía Takanashi-san, cô ấy rưng rưng nước mắt và hét lên như thế.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!