Jujutsushi Wa Yuusha Ni Narenai

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 855

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

54 263

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

35 98

Tôi trở thành tên phản diện mắt híp trong game

(Đang ra)

Tôi trở thành tên phản diện mắt híp trong game

Amadeus_

Vì một lý do nào đó, các nữ chính liên tục tỏ ra quan tâm đến tôi.

80 2096

Ta trở thành một chiến binh vĩ đại, nhưng đây lại là thế giới fantasy lãng mạn

(Đang ra)

Ta trở thành một chiến binh vĩ đại, nhưng đây lại là thế giới fantasy lãng mạn

Gấu rừng cây

Sao mấy gương mặt này trông quen thế nhỉ? Hình như tôi đã gặp ở đâu rồi?

12 36

Chương 5 - Tổ đội Harem tồi tệ nhất - Chap 62 - Quỷ ăn thịt người nhe nanh 1

Chap 62 - Quỷ ăn thịt người nhe nanh 1

“Ch-Chờ đã, Kotori!?”

Cuối cùng cũng tới giới hạn rồi sao. Nhìn Takanashi-san vừa khóc vừa bám chặt lấy Lớp trưởng bên cạnh với vẻ mặt kinh hoàng, tôi có linh cảm như vậy.

Nguy to. Thế này là đàm phán tan vỡ rồi... không, chưa đâu. Dù có khó chịu đến mấy, tôi cũng phải thuyết phục Takanashi-san và các bạn nữ chịu đựng một chút ――

“Chạy đi! Mọi người, chạy mau! Kotori và mọi người sẽ bị ăn thịt mất!”

“...Hả?”

Trong khoảnh khắc, suy nghĩ của tôi đóng băng――nhưng rồi tôi hiểu ngay ý nghĩa lời hét của Takanashi-san. Hay đúng hơn là tôi buộc phải hiểu.

Yokomichi Hajime sở hữu 『Skill Eater』. Hắn phun tơ của Rook Spider, và cũng tuyên bố rõ ràng là đã ăn thịt nó. Từ hai dữ kiện này, tự nhiên tôi suy ra 『Skill Eater』 có hiệu quả cướp đoạt năng lực của quái vật bị đánh bại thông qua việc ăn thịt.

Một năng lực thường thấy. Tôi đã xem không ít tác phẩm mà nhân vật chính đi lên từ con số không nhờ loại năng lực này. Ban đầu tình cờ hạ gục Goblin hay Slime, thỏ sừng gì đó, rồi từ đó nhận được năng lực và bắt đầu hành trình cheat trưởng thành.

Nhưng tôi đã bỏ sót một điều. Đối tượng bị ăn thịt để cướp kỹ năng liệu có chỉ giới hạn ở quái vật đóng vai phản diện không? Câu trả lời cho thắc mắc đó.

“Nói đi, Kotori! Thiên chức của Yokomichi Hajime là gì!”

Souma Sakura hét lên. Tôi chưa kịp nói gì thì Takanashi-san đã trả lời ngay lập tức.

“Là 『Thực Nhân Quỷ』! Hắn đã ăn thịt Nagae-san rồi!”

Nghe câu trả lời đó, tôi còn thấy rùng mình hơn cả lúc nhìn thấy Goma ăn thịt nữ sinh xấu số nào đó.

Goma là quái vật xấu xí đúng như vẻ ngoài. Là quái vật, không phải con người. Thế nên chúng ăn thịt người như con mồi cũng không có gì lạ.

Nhưng con người ăn thịt con người thì――

“『Quang Tiễn』!”

Chưa kịp nhận ra thì mũi tên ánh sáng đã cắm phập xuống ngay dưới chân Yokomichi.

“Yokomichi-kun, đây là cảnh cáo. Chúng tôi cũng không muốn giết người. Hãy ngoan ngoãn rời khỏi đây. Và đừng bao giờ xuất hiện trước mặt chúng tôi nữa.”

“...Hả?”

Câu trả lời đầy vẻ ngán ngẩm của Yokomichi. Dù không muốn thừa nhận nhưng tôi cũng đồng cảm.

Lời cảnh báo của Souma Sakura. Tôi không ngốc đến mức không hiểu ý nghĩa và ý định của nó.

Chắc hẳn Takanashi-san đã dùng kỹ năng nhìn trộm thiên chức và năng lực mà cô ấy giấu tôi để xem bảng trạng thái của Yokomichi. Việc có kỹ năng Hiền Giả bí mật như thế cũng đáng ngạc nhiên, nhưng để sau đã.

Và “Nagae-san”, chắc chắn là Nagae Yukiko, nữ sinh cùng câu lạc bộ văn học với tôi. Cô ấy đã biết thông tin hắn 『đã ăn』, tức là đã giết và ăn thịt Yukiko.

Dù thế nào đi nữa, chúng tôi không thể kết nạp một tên giết người hàng loạt bệnh hoạn, kẻ giết người rồi ăn thịt đồng loại vào nhóm được. Bản thân tôi khi đã biết sự thật này... không, dù chỉ là hiểu lầm, nhưng chỉ cần có một chút khả năng như vậy, tôi cũng sẽ dứt khoát từ bỏ ý định bắt tay với Yokomichi.

Nhưng cách nói đó thì không ổn đâu, Souma Sakura.

“Cái gì, thái độ gì thế hả? Tao đã có lòng tốt bảo vệ chúng mày cơ mà.”

“Không còn gì để nói với tên sát nhân như cậu nữa. Nào, mau rời khỏi đây ngay. Nếu không thì――”

Đừng có tự tiện quyết định thế chứ, không phải Yokomichi mà tôi cũng thấy thế. Tại sao cô ta lại có thể nói giọng bề trên như vậy. Cô ta hoàn toàn coi thường Yokomichi, à không, phải nói là hiểu lầm tai hại.

Tóm lại, Souma Sakura đang coi Yokomichi là một kẻ tầm thường mà nhóm cô có thể đơn phương đuổi đi.

Ah, chết tiệt, đồ ngốc. Cô ta hoàn toàn không hiểu tại sao tôi lại phải hạ mình nói chuyện với Yokomichi đến mức này.

Tôi tin chắc rằng. Chiến đấu với 『Thực Nhân Quỷ』 Yokomichi Hajime này nguy hiểm đến mức bên chúng tôi cũng sẽ có người hy sinh. Chính vì thế, nếu đã chọn con đường chiến đấu thì không được tỏ vẻ dư dả cảnh cáo này nọ, mà phải tập kích hạ gục hắn trong một đòn.

Hành động cảnh báo tùy tiện của Souma Sakura đã làm tôi mất đi cơ hội tấn công phủ đầu quý giá.

“――Câm mồm đi con bitch khốn kiếp này! Nếu mày ngoan ngoãn như Yukiko thì tao đã định cưng chiều mày như một thành viên trong dàn harem rồi, thế mà!”

Quả nhiên, Yokomichi nổi điên. Hắn hoàn toàn mất kiểm soát. Nhìn qua là biết đàm phán đã thất bại.

Phải quyết tâm thôi. Không còn đường lui nữa.

“Lên đi! Mei-chan!”

Vừa hét lên thì một cơn gió lốc thổi qua.

Không, không phải gió. Đó là Mei-chan vung cây kích lao vụt qua ngay bên cạnh tôi.

“『Hắc Phát Thược』!”

Như để trả đũa vụ bị trói bằng tơ nhện, tôi tung tối đa số lượng xúc tu tóc đen về phía Yokomichi.

Hắn không biết năng lực của tôi. Và cả sức mạnh của Mei-chan. Combo trói bằng xúc tu rồi để Cuồng Chiến Binh tung đòn kết liễu, không dễ gì đỡ được đâu.

Tôi có chút cảm giác tội lỗi. Không phải vì giết người bạn cùng lớp tên Yokomichi. Mà là vì đã đẩy việc đó cho Mei-chan.

Mà, dù là Mei-chan thì chắc cũng không thể giết người không chút do dự. Chắc cô ấy chỉ định chém đứt tay thuận của hắn bằng cây kích thôi.

Chắc chắn là vậy. Dù nhìn kiểu gì cũng là đang nhắm thẳng vào đỉnh đầu... Nguy rồi, Yokomichi chết chắc rồi sao?

“――Uwa!? Nguy hiểm vãi! Momokawa, thằng khốn này, mày dám trở mặt ngay lập tức hả!?”

Yokomichi rút thanh đại kiếm sau lưng với tốc độ mắt thường không theo kịp, đỡ đòn tấn công chí mạng nhắm thẳng đỉnh đầu một cách ngoạn mục. Chậc, có lẽ do hắn đã chuẩn bị tinh thần chiến đấu nên phản xạ nhanh thật.

Nhưng điều đáng ngạc nhiên hơn cả là... Cái gì thế kia, cánh tay đó. Từ khuỷu tay mọc ra một lưỡi dao. Lưỡi dao quen thuộc đó, không nhầm được, là lưỡi liềm của Knight Mantis. Hắn dùng nó cắt đứt tóc đen của tôi trong một nốt nhạc, rồi dùng hai tay rảnh rang cầm kiếm đỡ đòn của Mei-chan.

Ra là vậy, đây là sức mạnh của Skill Eater. Thay vì gọi là bậc thầy kỹ năng cheat trưởng thành, thì gọi là quái vật còn đúng hơn.

“Momokawa-kun, Futaba-san! Hai người làm cái gì vậy, định giết người sao!”

“Im đi đồ ngu! Tại cô mà chúng ta mới buộc phải chiến đấu đấ ―― 『Nghịch Vũ Hồ Điệp』!”

Không thể tin nổi, Souma Sakura lại đi chửi mắng tôi và Mei-chan, những người đã chấp nhận mang tội giết người để mở đường máu. Tôi vừa quát lại vừa tung ra đàn bướm độc, lời nguyền mới mà hiệu quả vẫn còn là dấu hỏi.

Mei-chan và Yokomichi đã lao vào giao chiến ác liệt. Lưỡi dao bọ ngựa có vẻ vướng víu nên đã biến mất khỏi khuỷu tay hắn từ lúc nào.

Mà này, có thể đánh ngang ngửa với Mei-chan trực diện chứng tỏ hắn cũng có kỹ năng kiếm thuật kha khá. Chết tiệt, tên béo tởm lợm phiền phức này.

Nhưng nhân cơ hội đó, tôi gọi Rem lại gần, dùng dao cắt tơ nhện trói trên người tôi. Tạm thời cơ thể đã tự do trở lại.

“Guha, chết tiệt, bọn mày định giết tao thật à! Đã thế thì tao đếch nể nang gì nữa, tao sẽ xử đẹp lũ đàn bà khốn kiếp chúng mày!”

Giữa trận kiếm kích, Yokomichi nở nụ cười dâm dục tởm lợm nhất từ trước đến nay. Nụ cười xấu xí đến mức thằng con trai như tôi cũng phải rùng mình.

Phải giết hắn. Tôi nghĩ vậy.

“Tất cả tấn công Yokomichi! Lớp trưởng, chỉ huy đi!”

“Ryoko! Tuyệt đối không được giết người!”

“Không giết nó ở đây thì sẽ bị nó hãm hiếp, giết chết rồi ăn thịt đấy, mấy người có hiểu không hảaa!”

“Buhyahahaha! Yên tâm đi Momokawa, tao là quý ông mà, dù là bitch tao cũng sẽ ăn thật dịu dàng! Haa, Ice Breath!”

Yokomichi chen vào cuộc cãi vã ngu ngốc của chúng tôi, rồi há miệng phun ra một luồng hơi trắng xóa.

“――Hự!?”

Mei-chan phản ứng rất nhanh. Cô ấy lùi lại trong gang tấc để tránh luồng hơi trắng lạnh buốt, tên và hình dáng giống hệt ma pháp băng 『Băng Kết Phóng Xạ』 bất ngờ được tung ra. Nhưng lũ bướm độc của tôi thì bị thổi bay trong nháy mắt.

Yokomichi tiếp tục phun Ice Breath――cái gì thế này, sương mù dày đặc bao phủ trong nháy mắt!?

“Mei-chan, lùi lại! Mọi người cũng đừng tách nhau ra quá!”

Màn sương trắng lạnh lẽo nhanh chóng lan tỏa khắp xung quanh. Chẳng mấy chốc, hình bóng Yokomichi đang phun hơi thở cũng biến mất sau bức màn sương trắng.

Nguy to, bị chặn tầm nhìn rồi.

Bên kia cũng không nhìn thấy chúng tôi sao? Hay là hắn có kỹ năng nhìn xuyên thấu?

“M-Mọi người, đã đến nước này thì chỉ còn cách chiến đấu thôi! Chuẩn bị vũ khí!”

“Nhưng mà, Ryoko!”

“Đừng nghĩ chuyện giết hay không nữa. Tạm thời hãy tập trung bảo vệ bản thân đi!”

“...Đành chịu vậy.”

“R-Rõ rồi Ryoko-chan!”

“Đã hiểu.”

“Huhu, sợ quá, sợ quá đi...”

Nhờ Lớp trưởng cuối cùng cũng khởi động lại, tạm thời mọi người đều chuyển sang tư thế chiến đấu.

“Lớp trưởng, đổi đội hình. Xếp thành vòng tròn để đối phó mọi hướng.”

“Eh, à ừ... Kotori ở giữa, tớ, Sakura và Momokawa-kun bao quanh, Minami đứng trước tớ, Sakura đi cùng Asuna, Momokawa-kun kèm Futaba-san. Không biết đòn tấn công sẽ đến từ đâu đâu, đừng lơ là!”

Đội hình tam giác thì đúng hơn là vòng tròn. Takanashi-san ở trung tâm, ba hậu vệ gồm tôi đứng che chắn, phía trước là các tiền vệ tương ứng. Đây là đội hình phòng thủ toàn diện khả thi nhất với số lượng và thiên chức hiện tại.

Việc thay đổi đội hình không thể gọi là nhanh chóng, nhưng Yokomichi không tấn công vào lúc sơ hở đó, là do hắn coi thường chúng tôi sao?

“Momokawa-kun, có thoát khỏi đây được không?”

“Lối vào chắc không xa đâu... nhưng với tầm nhìn này thì tìm kiếm tốn thời gian quá. Hơn nữa, có thể lối ra đã bị bịt bằng tơ nhện rồi.”

Có lẽ đó là lý do Yokomichi không tấn công ngay. Vừa nói tôi vừa thấy mình đoán đúng.

“Quan trọng hơn, Takanashi-san!”

“Hya!?”

“Năng lực của Yokomichi, còn biết thêm gì nữa không?”

Dù tầm nhìn gần như bằng không, tôi vẫn cùng Rem giương thương, căng mắt nhìn về phía trước. Ngay sau lưng, tôi cảm nhận được Takanashi-san đang ấp úng. Thôi bỏ qua mấy cái rườm rà đi, nói nhanh lên.

“À, ừm, không nhìn thấy thì không biết được... Có nhiều lắm, tớ, tớ không nhớ hết...”

Nghĩa là không nhìn thấy đối phương thì không xem được bảng trạng thái thiên chức và năng lực sao.

“Không nhớ gì à?”

“À ừm, ma pháp băng... là của Nagae-san, hình như thế...”

“――Chuẩn luôn! Chà chà, Kotori-chan nhìn thấy chỉ số của anh thật à.”

Giọng Yokomichi vọng lại từ bên kia màn sương. Không xác định được phương hướng. Nhưng có vẻ hắn ở đủ gần để nghe thấy chúng tôi nói chuyện.

“Yukiko là 『Băng Ma Thuật Sư』 đấy. Đúng chất Yukiko nhút nhát yếu đuối ha, có ma pháp tấn công như 『Băng Tiễn』 mà sợ quá đếch dám đánh quái. Nên cô ấy dùng 『Băng Vụ』 để ẩn mình trốn tránh kẻ địch. Điểm đó nữ tính và dễ thương vãi chưởng――”

“――Ở đó!”

Cùng tiếng hét xé gió, Kenzaki-san bước mạnh tới, vung song kiếm chém.

Nhìn thì thấy bóng người giống Yokomichi bị chém trúng nhưng... cái gì thế, ảo ảnh à. Nó nhanh chóng mất màu, tan vỡ và hòa vào làn sương mù.

“Bufufu, cái này là 『Ảo Ảnh Băng Tượng 』. Sao, tưởng là anh hả?”

Chậc, Kenzaki-san tặc lưỡi khó chịu, quay về vị trí cũ.

“Có vẻ hắn tạo được ảo ảnh trong sương mù.”

“Aaahn, dùng kỹ năng này làm anh cảm thấy hơi ấm của Yukiko-chan nèee.”

Vừa nghe cái giọng điệu quen quen đó, trong tầm mắt tôi cũng bắt đầu xuất hiện một, hai, rồi nhiều bóng người to béo giống Yokomichi. Mờ ảo trong sương mù... chết tiệt, không phân biệt được đâu là thật đâu là giả.

“N-Nè, cái nào là thật vậy?”

“Bình tĩnh đi Minami. Khi tấn công, hắn sẽ phải chuyển động lớn.”

“――Cũng chưa chắc đâu nhé.”

Tiếng gió rít nhẹ Vút vang lên bên tai. Sao tôi thấy quen quen.

“Á!?”

Người hét lên là Natsukawa-san. Hoảng hốt quay lại, tôi thấy cô ấy vẫn cầm dao nhưng tay kia đang ôm má.

“Minami, có sao không!?”

“Ư, ừ, không sao đâu, vết xước thôi ――!?”

Một dòng máu chảy xuống má. Đúng là vết xước. Cỡ này ma pháp của Souma Sakura chữa cái một. Thế mà mặt Natsukawa-san tái mét trong tích tắc.

“Không chịu đâu, cái gì thế này... Nhớp nháp, h-hôi quá...”

Nhìn kỹ thì thấy lẫn trong máu là chất lỏng nhớt trong suốt.

“Ưm, ngon, ngon quá Minami-chan ơi! Hương vị khác hẳn Yukiko... Quả không hổ danh át chủ bài câu lạc bộ điền kinh. Vị máu hoang dã tràn đầy sức sống và năng động nhưng vẫn giữ được nét dịu dàng nữ tính!”

“...Là lưỡi.”

Tôi như nhìn thấy ảo ảnh Yokomichi đang liếm mép bên kia màn sương.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!