Jujutsushi Wa Yuusha Ni Narenai

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1119

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 3

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 32

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11281

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 879

Chương 9 - Mê hoặc - Chap 121 - Kế hoạch phòng thủ Tháp Rừng Rậm

Chap 121 - Kế hoạch phòng thủ Tháp Rừng Rậm

Như tôi đã phổ biến với mọi người, chiến dịch công phá pháo đài của tôi có nội dung là: chúng ta sẽ thoát ly ngay thời điểm kẻ địch tấn công vào tháp trong rừng rậm này, sau đó tổ chức phản công đánh úp lại pháo đài của chúng.

Trận chiến thực sự của chúng ta chỉ bắt đầu khi tấn công vào pháo đài, nhưng tôi muốn dụ chủ lực của địch vào cái tháp trống rỗng này càng lâu càng tốt. Việc cầm chân chúng ở tháp được bao lâu sẽ quyết định độ khó của việc đánh chiếm pháo đài. Tôi vốn dĩ rất kém mấy trò chơi có giới hạn thời gian mà. Thời gian ấy à, càng có nhiều thì càng tốt.

Chính vì lẽ đó, chúng ta sẽ phải chuẩn bị cho cả hai mặt trận: câu giờ tại tháp rừng rậm và công phá pháo đài địch.

Đầu tiên là về ngọn tháp.

Như đã nói, bản thể Rem sẽ ở lại tháp. Dù rất muốn dùng Không Thành Kế, nhưng nếu để nơi này vườn không nhà trống hoàn toàn, thì lũ Goma dù có ngu ngốc đến đâu cũng sẽ quay đầu lại ngay lập tức.

Tuy nhiên, chỉ cần có một kẻ đứng ra chiến đấu và kháng cự, lũ chúng sẽ không bao giờ từ bỏ việc tấn công cho đến khi giết sạch đối phương mà không cần suy nghĩ gì thêm.

“Nhưng mà, một mình Rem thì cũng có giới hạn, rủi lỡ tay xảy ra sự cố mà chết ngay lập tức thì phiền lắm.”

Để đề phòng những tình huống bất trắc, quân ở lại càng đông càng tốt.

“Nào, để xem với khả năng hiện tại, có thể tạo thêm bao nhiêu hình nhân bùn nữa... Thử thách giới hạn bản thân xem nào.”

Đã tạo được Số 2 rồi, thì chắc chắn có thể tăng số lượng lên Số 3, Số 4. Vấn đề duy nhất là ma lực của tôi và kỹ năng 『Hình Nhân Bùn Nhơ Nhuốc』 sẽ cho phép tạo đến con thứ mấy mà thôi.

“Xác chết OK, ma pháp trận OK, vật tế OK.”

Tôi đã tuyển chọn kỹ lưỡng những xác Goma bị vứt bỏ sau tháp và xếp chúng lại. Trên 『Con mắt Lục giác』 vừa vẽ, tôi đặt máu thịt và xương của ma thú, cùng với Mandragora và nấm tím hái trong rừng làm vật tế.

Nguyên liệu chính được đưa vào là xác Goma để làm khung xương cơ bản. Còn lại chỉ cần máu của tôi và “cái đó” là đủ.

Lần này dù có phải giảm chất lượng xuống một chút, tôi cũng muốn đảm bảo về mặt số lượng. Chỉ cần thành hình người và có khả năng sử dụng vũ khí là được.

“Được rồi, lên nào. Hỡi Rem Số 3!”

Hừng hực khí thế, tôi bắt đầu sản xuất hàng loạt hình nhân bùn. Và kết quả là...

“――Momokawa-kun!”

“Hả!?”

Khi tôi mở mắt ra, gương mặt lo lắng của Yamajun đang ở ngay trước mặt. Có hơi gần quá rồi đấy.

“Momokawa-kun, cậu ổn chứ!? Hình như cậu bị cạn kiệt ma lực nên ngất đi đấy.”

“Ah...”

Lại thế nữa rồi à. Cảm giác như mỗi lần tôi thử thách sức mạnh mới với 『Hình Nhân Bùn Nhơ Nhuốc』 là y như rằng lại ngất xỉu. Cứ nghĩ là vẫn còn ráng được chút nữa nên lại cố quá.

“Rem đâu rồi...”

“Ga!”

“Gaga!”

“Gagaga!”

Nhìn sang, tôi thấy ba Rem đang trả lời đầy sung sức.

Người đầu tiên là Rem được cường hóa bằng nguyên liệu Raptor, hai người còn lại là loại khung xương đen bình thường. Có vẻ như mắt tôi không bị mờ hay nhìn nhầm đâu.

“May quá, suýt soát thì cũng thành công tạo đến Số 4.”

“Ga, gaga.”

Như để chúc mừng chủ nhân, các Rem vỗ những bàn tay xương xẩu vào nhau tạo nên những tiếng lạch cạch khô khốc.

Mà, vậy là số quân tốt thí để phòng thủ tháp đã tăng từ một lên ba người. Thế này thì có thể thu hút sự chú ý của bọn chúng hoành tráng hơn một chút rồi.

“Ah, Momokawa-kun, cậu nên nằm nghỉ thêm thì hơn.”

“Tớ ổn mà. Hôm nay tớ sẽ không dùng đại chú thuật nào nữa đâu.”

Cũng đâu phải tôi ngất vì thiếu máu. Có lẽ nhờ thiên chức Chú Thuật Sư mà tôi cảm giác tốc độ hồi phục ma lực còn nhanh hơn hồi phục thể lực. Cho nên, nếu chỉ đi lại vận động nhẹ nhàng thì ma lực vẫn sẽ hồi phục đều đều thôi.

Không biết lũ chúng sẽ tấn công lúc nào. Thời gian ngủ cũng thật đáng tiếc.

Gạt đi sự lo lắng của Yamajun, tôi đi về phía nhà kho nơi bộ ba Thượng - Trung - Hạ đang làm việc.

“Yo, tình hình thế nào rồi?”

“Lục lọi đống hành lý thôi mà cũng bẩn hết cả người.”

“Hôm nay tụi tao phải được tắm nước đầu tiên đấy nhé.”

“Đói bụng quá đi.”

Thấy mặt tôi là chúng nó kêu ca đủ điều, nhưng nhìn vào đống đồ vật được tập kết bên hông nhà kho thì có vẻ công việc đã được hoàn thành đàng hoàng.

“Rồi rồi, cảm ơn nhé.”

Tôi buông lời an ủi lấy lệ rồi bắt tay vào kiểm tra vật tư ngay.

Được đấy, số lượng kha khá. Dầu cho đuốc, số lượng tên cũng vậy. Tốt quá, cả thuốc phiện của bọn Goma cũng được thu hồi đầy đủ. Món này tôi không định dùng, nhưng cứ để cho đội tiên phong cầm theo phòng khi bất trắc cũng chẳng mất gì.

“Rem, mang hết cung tên đi.”

“Ga.”

“Rem cùng Số 3 và Số 4, ra ngoài tập bắn cung liên tục cho ta.”

“Gaga!”

Ôm lấy những bó cung và tên, bộ ba Rem chạy vội ra ngoài.

“Này, đám sử ma của Momokawa, hình như tăng thêm à?”

“Tớ vừa làm thêm đấy.”

Trả lời qua loa câu hỏi ngây ngô của Ueda, tôi chỉ còn biết cầu mong trình độ bắn cung của Rem sẽ tiến bộ hơn dù chỉ một chút.

Nếu phải cố thủ trong tháp để chiến đấu, vũ khí tầm xa là thứ bắt buộc phải có. Tôi dự định sẽ bịt kín tất cả những nơi có thể xâm nhập kể cả cổng chính, nên sau đó chỉ mong chúng nó đứng từ trên cao dùng cung bắn tỉa xối xả vào lũ Goma đang bu lại bên dưới. Quân địch chắc chắn rất đông, nên dù không bắn giỏi lắm, miễn là tên bay ra thì kiểu gì cũng trúng đứa nào đó thôi.

Hơn nữa, dầu cho đuốc và vải vụn để tẩm dầu có rất nhiều, nên có thể chế tạo tên lửa. Cái này thì để tối đến, khi không thể làm việc ngoài trời được nữa, mọi người sẽ cùng nhau làm.

Trước đó thì còn công việc buổi chiều nữa.

“Ăn trưa xong, chúng ta sẽ vận chuyển số gỗ đã chặt để bắt đầu công đoạn bịt cổng chính lại.”

“Uầy...”

“Cuối cùng cũng đến lúc rồi à, oải thật đấy.”

“Đã bảo là Thủy Ma Thuật Sư như tao không có sức mạnh cơ bắp mà.”

Bộ ba vẫn thiếu động lực như mọi khi, nhưng kệ xác chúng nó, cứ thế mà tiến hành thôi.

Bữa trưa, vì buổi sáng đã ăn hết sạch nồi lẩu nên đành phải đổi món khác... nói là vậy chứ cũng chỉ là nướng thịt thôi. Phần thịt ngon đã chuyển sang làm đồ dự trữ, nên giờ phải tranh thủ ăn hết các bộ phận khác. Vì thế, lần này chúng tôi quyết định ăn nội tạng, cụ thể là gan.

Một nửa thái lát nướng muối. Nửa còn lại tôi thử xay nhuyễn bằng chức năng máy xay của Vạc Phù Thủy.

“Ngon vãi.”

“Đúng là thịt tươi có khác, ngon thật.”

“Mấy cái thảo mộc bí ẩn này cũng được phết.”

“Tớ ghét món này~”

Gan lợn rừng được đón nhận khá nồng nhiệt. Trừ một nhân vật nào đó, đã mặt dày quay lại ăn trưa còn chê ỏng chê eo, đúng chuẩn thiếu nữ Neet vô dụng. Reina, mồm thì kêu ghét với chê bai nhưng lại đang nhai nhồm nhoàm mấy miếng ngon nhất đấy thây.

Và rồi, ăn xong là cô ả lượn ngay lập tức.

Mà thôi cũng được, ít ra cô ta cũng đang làm tốt công việc tiêu diệt các đơn vị trinh sát của Goma. Sau lao động, tôi thật muốn dạy cho cô ta biết thế nào là lễ nghi. Mà dạy lễ nghi cho Reina á, nghĩ thôi đã thấy xa vời rồi. Mong là Souma-kun sớm đến rước cô ta đi cho rảnh nợ.

“Được rồi, vì Yamada-kun đã rất nỗ lực chặt cây, nên giờ chúng ta sẽ bắt đầu thi công nhé.”

Công trình phong tỏa cổng chính huy động toàn bộ nam sinh. Đầu tiên phải di chuyển đống cây đổ, nên không thể tránh khỏi việc lao động chân tay nặng nhọc.

“Hai, ba, nào!”

Công tác vận chuyển gỗ mang lại cảm giác đoàn kết đến lạ. Với Yamada, bộ ba Thượng - Trung - Hạ, Yamajun và tôi, cộng thêm việc xuất kích toàn bộ các Rem, chúng tôi cũng xoay xở di chuyển được những thân cây lớn.

Trước ngọn tháp, đống gỗ mà chàng trai thất tình đã dốc hết sức bình sinh để chặt hạ giờ chất chồng như núi.

“Hộc... hộc... đ, được rồi, tiếp theo là đống gỗ này...”

“M-Momokawa-kun, trời tối rồi, mọi người cũng mệt cả rồi, hôm nay dừng ở đây thôi được không?”

Để ý lại thì trời đã ngả sang chiều tối hẳn.

“Tớ về rồi đây, chưa có cơm tối à?”

Trong lúc đám đàn ông đang rũ rượi vì lao động nặng nhọc, Reina cưỡi trên lưng Engarde trở về trong khúc khải hoàn đầy thong dong.

Thời gian tuy quý giá, nhưng công việc hôm nay đành dừng ở đây vậy.

“Ayase-san tắm sau cùng nhé.”

“Hảảả—!”

Mặc kệ Reina đang khó chịu, tôi đi đun nước tắm cho mọi người, rồi bắc bếp chuẩn bị bữa ăn với những nguyên liệu mà Yamajun đã sơ chế sẵn.

Lo chuyện cơm nước và tắm giặt là những quân bài quan trọng mà tôi có thể cung cấp.

“...Momokawa-kun, cậu vẫn chưa ngủ à.”

Đêm khuya, khi tôi đang lúi húi làm việc trong phòng riêng với cái đầu óc lơ mơ, Yamajun bất ngờ ghé đầu vào.

May quá, nếu chậm khoảng 30 phút nữa thôi là cậu ấy sẽ thấy cảnh tôi đang trải quần lót của Rando-san ra trên võng rồi.

“Yamajun đấy à, sao thế?”

“Tớ cũng chuẩn bị ngủ đây. Momokawa-kun cũng đừng cố quá nhé.”

“Tớ ổn mà, cũng đâu định làm gì quá sức đâu.”

“Thế thì tốt... mà này, cậu đang làm cái gì vậy?”

“Tớ đang làm yên cương và bàn đạp.”

Nói là vậy, nhưng nguyên liệu chỉ là những tấm da bẩn thỉu lột từ quần áo và túi xách của bọn Goma hay mấy mảnh vải vụn, trông chẳng khác gì đống rác.

Dù vậy, có còn hơn không. Tôi muốn tận dụng Raptor như một con rồng cưỡi thực thụ, nên cần phải chuẩn bị những trang bị cần thiết ngay từ bây giờ.

“Cưỡi trực tiếp lên lưng Raptor thì xóc lắm, ngồi không thoải mái chút nào.”

“Ah, đúng rồi nhỉ. Ngựa cũng vậy mà, cưỡi trần khó lắm. Mà có yên cương rồi vẫn khó.”

“Không lẽ Yamajun có kinh nghiệm cưỡi ngựa rồi à?”

“Hồi nghỉ hè đi du lịch tớ có cưỡi thử vài lần.”

“Ồ, đại gia nha.”

“Không phải thế đâu mà.”

Trong lúc tán gẫu mấy chuyện vô thưởng vô phạt đó, tôi chợt nhớ ra và hỏi cậu ấy một việc. Hay đúng hơn là nhờ vả.

“Yamajun này, cậu có kỹ năng 『Giải mã Cổ ngữ - Sơ cấp』 đúng không?”

“Ừ. Nhưng từ trước đến giờ nó chẳng có ích gì cả, tớ cũng chẳng hiểu sao mình lại học được nó nữa.”

Có vẻ đó là kỹ năng đầu tiên cậu ấy học được. Hồi mới bắt đầu chinh phục, cậu ấy chỉ bám theo Yamada mà tiến lên, và nhận được nó cùng lúc với việc phát hiện ra Quảng Trường Tinh Linh.

“Cậu đọc được Cổ ngữ không?”

“Chỉ một phần rất nhỏ thôi. Tớ chỉ giải mã được mấy câu đơn giản, còn những đoạn văn có vẻ chứa bí mật gì đó thì những phần quan trọng lại không đọc được.”

Ra vậy, việc giải mã những văn bản hay từ ngữ có độ quan trọng cao hơn chắc là cần phải mở khóa những kỹ năng cấp cao hơn nữa.

“Momokawa-kun có hứng thú với Cổ ngữ sao?”

“Ừ, nhờ đọc được Cổ ngữ mà tớ đã từng dùng được tính năng ẩn của Dungeon đấy. Ví dụ như đài phun nước ở Quảng Trường Tinh Linh thực ra là một ma pháp trận để luyện thành vũ khí.”

“Hả, thật vậy sao!?”

“Mà, chỉ người có kỹ năng Luyện Thành mới dùng được, nên cũng không có ý nghĩa lắm đâu.”

Tuy nhiên, nếu là những thiết bị như hệ thống dịch chuyển dạng hiến tế của Higuchi, nếu biết cách sử dụng thì sẽ rất hữu ích.

“Vậy thì, ừm... trong khả năng hiểu biết của tớ, tớ sẽ dạy cậu về Cổ ngữ nhé?”

“Ừ, rất mong cậu giúp đỡ.”

Và thế là, lớp học Cổ ngữ của thầy Yamajun bắt đầu.

Tôi từng nghĩ có khi nào đó là loại ký tự ma thuật mà nếu không có kỹ năng giải mã thì tuyệt đối không thể đọc được, nhưng lo lắng đó là thừa thãi.

Cổ ngữ dường như là một ngôn ngữ hoàn chỉnh, chỉ cần đọc được mặt chữ là có thể giải mã văn bản. 『Giải mã Cổ ngữ - Sơ cấp』 có vẻ là năng lực cho phép hiểu nghĩa của một số từ vựng nhất định và đọc trực tiếp một số câu ngắn.

Vì vậy, nếu Yamajun dạy tôi những phần cậu ấy đọc được, kèm theo mặt chữ Cổ ngữ tương ứng... thì trời ơi, chỉ cần chép lại bản dịch vào vở là tôi gần như sở hữu luôn hiệu quả của kỹ năng đó rồi còn gì!

“Cảm giác như đây là một phát kiến vĩ đại ấy, Yamajun, cậu có chắc là không sao chứ?”

“Có gì đâu, chuyện này đâu cần giữ bí mật. Một mình tớ đọc được cũng chẳng để làm gì. Hơn nữa, nếu là Momokawa-kun thì chắc sẽ dùng nó vào việc gì đó có ích, tớ cũng thấy yên tâm hơn nếu cậu học được.”

“Vậy à, cảm ơn cậu.”

Sự kỳ vọng chân thành và thiện ý của cậu ấy thật sự đáng quý.

Tuy nhiên, hôm nay tôi đã làm việc cả ngày, thể lực tiêu hao nhiều. Tóm lại là buồn ngủ. Dù thấy có lỗi, nhưng tôi không còn đủ khí lực để học liền mấy tiếng đồng hồ nữa.

“Fufu, hôm nay dừng ở đây thôi nhé.”

“Ah, xin lỗi. Tớ vẫn còn muốn nhờ cậu dạy thêm nhiều thứ nữa.”

“Cứ hỏi tớ bất cứ lúc nào. Tớ cũng sẽ chuẩn bị sẵn bằng cách ghi những từ đọc được ra vở.”

Thật sự cảm ơn cậu. Tôi chỉ biết biết ơn Yamajun.

Thấy tôi đang thua trận trước con ma ngủ, Yamajun chúc “Ngủ ngon” rồi quay trở lại Quảng Trường Tinh Linh.

Cậu ấy cất công đến tìm tôi, chắc là vì quan tâm, muốn tôi thư giãn một chút chăng. Quả thật, được trò chuyện bình thường thế này rất vui, cảm giác căng thẳng cũng vơi đi ít nhiều.

Lại còn thu hoạch lớn nhờ được dạy Cổ ngữ nữa chứ.

“Haa, cảm giác như mình toàn được người khác chống đỡ ấy nhỉ.”

Lần này mà kế hoạch thất bại, chắc chắn tôi sẽ bị treo cổ lên mất. Mà, kế hoạch thất bại thì đằng nào mọi người cũng chết cả thôi.

“Những lúc như thế, ít nhất thì mình cũng có thể chạy thoát... haha, mình đúng là kẻ tồi tệ nhất mà.”

Dù vậy, mục đích chính của tôi khi làm bộ yên cương này vẫn là để tận dụng tốc độ của Raptor mà chạy trốn khi có biến.

Tôi sẽ không xin tha thứ đâu. Nhưng tôi cũng không có ý định tử vì đạo chỉ vì tình cảm của mọi người.

“Thế nên, phải cố gắng thôi.”

Nếu kế hoạch thành công, mọi chuyện sẽ êm đẹp. Tất cả đều vui vẻ. Thế là được rồi――nếu không tự tin vào điều đó, tôi cảm thấy mình sẽ ghét bản thân mình mất.

Không biết do lũ Goma thiếu động lực hay do nỗ lực triệt hạ lính trinh sát của Reina có hiệu quả, mà đã năm ngày trôi qua, bọn chúng vẫn chưa dẫn đại quân xuất hiện.

“Haa... tạm thời thế này chắc là ổn rồi.”

Mất năm ngày trời, chúng tôi cũng đã phong tỏa được lối xâm nhập lớn nhất là cổng chính. Không có dụng cụ cũng chẳng có kiến thức, đám học sinh cấp ba tay mơ làm mộc như chúng tôi tất nhiên không thể dựng được bức tường hay hàng rào đẹp đẽ nào để lấp kín cái cổng lớn như vậy.

Thành quả chỉ là một chướng ngại vật khổng lồ được tạo thành từ những thân cây dài hơn chiều rộng của cổng, xếp chồng lên nhau chắn ngang lối đi. Tuy nhiên, những thân cây dài được nhồi nhét chật kín lên tận trần không phải thứ dễ dàng dỡ bỏ. Huống hồ nhìn từ phía cổng, dù đẩy hay kéo cũng chẳng xê dịch chút nào, nên lối vào này coi như đã bị bịt kín hoàn toàn.

Đổi lại, chúng tôi sống ở đây cũng không thể ra vào bằng cổng chính, cũng không thể đi qua lối hành lang đó nữa, bất tiện vô cùng. Cách duy nhất để chúng tôi ra vào tháp là dùng cái thang dây bện từ tóc đen của tôi thả xuống từ khung cửa sổ lớn nhất ở tầng hai.

Reina lúc đầu còn la oai oái “Cái này sao mà xuống được~” rồi giãy nảy, nhưng giờ thì cô ta cứ bám vào chân Đại bàng Ramudain rồi lao vút từ cửa sổ xuống như đang chơi trò cảm giác mạnh, trông có vẻ vui lắm. Đúng là một ví dụ điển hình cho thấy tiếng hét sợ hãi của con gái nhiều khi chẳng có ý nghĩa gì sất.

Bỏ qua chuyện Reina hôm nay lại xuất phát đi săn Goma trinh sát, tôi cũng đã chuẩn bị thêm nhiều thứ khác ngoài cổng chính.

Đầu tiên, tôi vẽ 『Con mắt Lục giác』 kèm vật tế ở trước cổng chính và xung quanh tháp. Cái này là để kích hoạt 『Đầm Lầy Thối Rữa』 khi chúng tôi bỏ chạy. Nếu bọn chúng kéo đại quân ùa vào tháp, chỉ cần giăng 『Đầm Lầy Thối Rữa』 ra, thế nào cũng có mấy tên ngốc bị xô đẩy từ phía sau mà tự dấn thân vào bẫy. Đơn giản hơn thì nó cũng thu hẹp phạm vi di chuyển, làm giảm bớt khí thế tấn công của địch.

Ngoài ra, tôi còn cố tình chất những đống củi khô và cỏ khô thành những gò nhỏ một cách lộ liễu. Cả quanh tháp lẫn bên trong tháp đều có.

Tất nhiên là để phóng hỏa rồi.

Đằng nào thì trong tháp cũng chỉ còn lại Rem cùng Số 3 và Số 4 với nhiệm vụ cảm tử. Cả cái tháp và khu vực xung quanh biến thành biển lửa thì càng tốt, vừa kéo theo được khối tên địch chết chùm, vừa thuận lợi cho chúng tôi. Chỉ là không biết lửa có lan ra thuận lợi như vậy không, hay bọn chúng có bị cuốn vào đám cháy không thôi.

“Rem, tình hình thế nào?”

“Gaga!”

Khoảng đất sau tháp đã biến thành trường bắn của các Rem. Khi tôi ghé mắt nhìn, Rem hăng hái kéo căng cây cung của Goma kêu kẽo kẹt――ngay sau tiếng xé gió vút lên sắc lẹm là một tiếng phập trầm đục vang lên.

Mũi tên Rem bắn ra đã găm chính giữa thân cây được dùng làm bia, không lệch một ly.

“Tiến bộ ghê gớm nhỉ.”

Giỏi lắm, giỏi lắm, tôi xoa cái đầu sọ cứng ngắc của nó.

Thú thật, tôi cũng ngạc nhiên trước sự tiến bộ trong kỹ năng bắn cung của Rem. Phát bắn trúng đích đó không phải ăn may. Cả Số 3 và Số 4 cũng lần lượt lắp tên và bắn vào thân cây, phần lớn đều trúng phóc vào thân.

Nghĩ lại thì, từ lúc cho Rem cầm thương chiến đấu, cách đánh của nó chắc chắn đã tiến bộ hơn. Ngoài ra, từ việc lột da rắn, nhóm lửa, đến lấy lõi ma thạch, dù tôi không đặc biệt ra lệnh bắt tập luyện, Rem rõ ràng đã tự học được rất nhiều thứ.

Vì thế, tôi nghĩ nếu cho tập bắn cung thì cũng sẽ khá lên thôi, nhưng không ngờ lại giỏi đến mức có thể thực chiến ngay thế này. Hay là thực ra Rem có tài năng thiên bẩm về cung tên giống tộc Elf nhỉ?

So với cái thiết lập ẩn đó, tôi nghĩ lý do chính nằm ở thời gian luyện tập đơn thuần mà nó đã bỏ ra không ngơi nghỉ kể từ khi tôi ra lệnh. Nếu có đủ ma lực, Rem là con búp bê không cần ngủ nghỉ, nên nó có thể lặp đi lặp lại động tác bắn cung mãi không thôi. Chắc sự tập trung khi luyện tập cũng không bị gián đoạn. Đó là phương pháp luyện tập bất khả thi với người thường.

Lần duy nhất Rem dừng tay trong suốt năm ngày qua là khi tôi thử nghiệm cải tiến cây cung.

Bắn liên tục trong thời gian dài như vậy, mấy cây cung hàng chợ của lũ Goma nhanh chóng bị đứt dây. Cứ đà này thì toàn bộ số cung thu được sẽ hỏng hết mất... nên giải pháp thay thế là dùng tóc đen xúc tu làm dây cung.

Và cái này khá là ngon nghẻ.

Tóc đen bình thường có kết cấu giống tóc thật nên hoàn toàn không dùng làm dây cung được. Thứ tôi cần là độ đàn hồi dẻo dai. Và với tôi hiện tại, người đã học được tơ nhện từ Arachne, việc tái tạo tính chất đó không quá khó khăn. Mặc dù cũng phải thử đi thử lại vài lần.

Tôi để Rem kéo cung, nghe cảm nhận của nó rồi cải tiến dần. Tất nhiên, Rem không biết nói. Nên tôi dạy nó vài thủ ngữ đơn giản.

Yes/OK thì làm dấu tròn bằng tay. No/NG thì làm dấu chéo. Không biết/Khó nói thì làm hình tam giác.

Dù nhìn thái độ và cử chỉ của Rem thì cũng đoán được đại khái, nhưng nhờ quy định dấu hiệu rõ ràng mà việc giao tiếp với Rem trôi chảy hơn hẳn. Nhờ đó, dây cung bằng tóc đen đã được hoàn thành xuất sắc.

“Chuẩn bị phòng thủ coi như đã xong. Trình độ bắn cung của Rem cũng đã lên tay. Những gì có thể làm lúc này, mình đều đã làm hết rồi...”

May mắn là quân đoàn Goma đã không tập kích trong lúc chúng tôi chuẩn bị. Ngoài ra thì cũng chẳng còn gì để chuẩn bị thêm được nữa.

Dù vẫn còn lo lắng về nhiều mặt, nhưng tôi xin tuyên bố.

“Nào, ngon thì nhào vô kiếm ăn.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!