Jujutsushi Wa Yuusha Ni Narenai

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 30

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 10923

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 855

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

54 263

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

35 98

Chương 2: Lợn - Chap 8 - Chạm trán 1

Chap 8 - Chạm trán 1

“Ngon rồi! Là Quảng Trường Tinh Linh!”

Ngay khi tìm thấy không gian duy nhất mang lại cảm giác bình yên trắng xóa chói lòa trong cái Dungeon u ám tối tăm này, tôi trượt vào căn phòng với khí thế như một cầu thủ bóng chày trung học lao về gôn tại giải Koshien.

Cảnh sắc Quảng Trường Tinh Linh y hệt như cũ, khiến tôi ảo giác rằng mình đã quay lại điểm xuất phát. Những cây Hồ Đào Tinh Linh mọc đều tăm tắp, vườn thảo dược muôn màu khoe sắc. Và đài phun nước với bức tượng tinh linh dễ thương tỏa ra bầu không khí đúng chất điểm lưu game. Nước, thức ăn, thuốc men, ở đây có thể bổ sung thỏa thích.

Thế nhưng, điều quan trọng nhất với tôi lúc này là sự an toàn, vì quái vật trong Dungeon sẽ không lại gần Quảng Trường Tinh Linh này. Đương nhiên rồi, vì tôi đã biết trong Dungeon này có lũ quỷ ăn thịt người hung ác đang hoành hành ngang dọc cơ mà.

Nhớ lại thì, bọn chúng có mặc quần áo và sử dụng rìu làm công cụ. Có thể đoán trí tuệ của chúng hơn khỉ nhưng kém người. Ví dụ như trong RPG thì hình tượng giống Goblin hay Ghoul. Nếu là trong game thì chỉ là lũ quái tép riu để cày kinh nghiệm đầu game, nhưng khi tận mắt chứng kiến sinh vật tương tự ngoài đời thực, thứ tôi cảm nhận được là nỗi kinh hoàng và cảm giác nguy hiểm áp đảo. E rằng ngoài ba con tôi nhìn thấy, vẫn còn đồng loại của chúng. Tức là, cái Dungeon này đang nhung nhúc cái lũ đó.

“Chắc là... mình sống cả đời ở đây luôn quá...”

Ngồi thõng vai xuống thành đài phun nước như một nhân viên văn phòng bị sa thải, tôi buông lời nản chí. Một khi đã trốn được đến vùng an toàn, tôi thực sự nghĩ rằng cứ ở lì đây còn tốt hơn là lao ra thám hiểm cái Dungeon nguy hiểm để tìm đường thoát.

Không, thực ra tôi hiểu chứ. Chuyện đó là không thể. Nhưng ít nhất là ngay bây giờ, việc vui vẻ bước ra Dungeon là điều không tưởng——

“U... uu...”

Tôi có cảm giác nghe thấy tiếng rên rỉ. Không phải âm thanh lọt ra từ miệng tôi lẫn trong tiếng thở dài thườn thượt đâu nhé.

“C-Có ai ở đó không!?”

Cảm giác đầu tiên ập đến là sự cảnh giác. Dù có gặp bạn cùng lớp, tôi cũng sẽ không cười nói vui mừng hội ngộ như một thằng ngốc nữa đâu. Dù đã bị lu mờ đôi chút bởi cảnh ăn thịt người đầy ám ảnh, nhưng cái bản mặt cười cợt đáng ghê tởm của Higuchi lập tức hiện về trong tâm trí.

Chỉ có ba người được thoát khỏi đây. Sẽ chẳng có người bạn cùng lớp nào rỗi hơi đến mức nhường cái suất thoát hiểm ít ỏi đó cho tôi—kẻ bị chính người bạn thân nhất là Masaru phản bội. Thêm vào đó, Thiên Chức của tôi là Chú Thuật Sư. Về mặt chiến lực thì chẳng ai kỳ vọng gì.

“Có ai... ở đó đúng không, ra đây đi.”

Với đôi tay run rẩy, tôi lăm lăm con dao rọc giấy đã đẩy hết lưỡi ra trong túi, đồng thời liên tục nhẩm lại câu thần chú đã khắc sâu trong não. Ngoài 『Xích Nhiệt Bệnh』, nếu dùng thêm chú thuật mới được ban tặng, chắc cũng cầm chân được đôi chút. Dù chỉ ở mức có còn hơn không.

“Ra đây mau!”

Vốn giọng tôi đã cao, nay vì căng thẳng mà vỡ giọng thành cái tông soprano lơ lớ, câu hỏi thảm hại vang vọng khắp Quảng Trường Tinh Linh——Quả nhiên, nãy giờ vẫn không có tiếng trả lời từ đối phương.

Nếu đang trốn thì tôi phải tự đi tìm thôi. Nói vậy chứ trong căn phòng này, chỗ để một người có thể ẩn nấp cũng chẳng có mấy.

Tôi liếc nhìn hàng cây mọc như đại lộ ở hai bên phòng, nhưng mà ừm, dù có nấp sau thân cây thì bề ngang cây cũng không đủ để che hết người. Theo quan sát thì không có ai trong bóng cây cả.

Nếu vậy thì chỉ còn một chỗ. Phía sau đài phun nước đang sừng sững trước mặt tôi lúc này. Nếu nằm ở mép bên kia đài phun nước thì từ vị trí tôi đứng hoàn toàn là điểm mù.

Được rồi, quyết tâm đã định, tôi bắt đầu rón rén đi vòng quanh đài phun nước. Chỉ có tiếng nước chảy rào rào lọt vào tai. Thời khắc căng thẳng sẽ kết thúc trong mười mấy giây thôi. Vốn là đài phun nước nhỏ, đi chậm thì cũng chưa đến ba mươi giây là hết một vòng. Nửa vòng thì càng nhanh.

“——Ah!?”

Quả nhiên, người bạn cùng lớp đang ở đó. Giống như lúc tôi nhìn trộm qua khe cửa ban nãy, một nữ sinh mặc đồng phục thủy thủ đang nằm ở đó.

Tuy nhiên, ấn tượng thì hoàn toàn khác. So với cô bạn không rõ tên kia, thiếu nữ đang nằm ngửa trước mắt tôi lúc này to gấp đôi cô ấy. Và nữ sinh cùng lớp sở hữu thân hình đồ sộ thế này thì chỉ có một người duy nhất.

“Futaba-san!”

Futaba Meiko. Cô gái to lớn ngồi cạnh tôi. Nhưng lại là một người có trái tim thiếu nữ nhút nhát đến mức run rẩy không vẽ nổi vòng tròn ma thuật. Cô ấy đang nằm ngửa bất động ở đó.

Tôi và cô ấy không thân thiết gì cho cam, sáng nay ở lớp, việc tôi đưa tờ giấy ghi chú ma thuật cho cô ấy cũng chỉ là chút lòng tốt bộc phát nhất thời. Thú thật, quan hệ chưa đến mức có thể tin tưởng nhau. Đến nước này thì lẽ ra phải cảnh giác trước——nhưng tôi lại lao ngay đến bên cô ấy. Tôi vứt cả con dao rọc giấy, vứt cả cảm giác nguy hiểm và sự cảnh giác ra sau đầu.

“Futaba-san, cậu ổn không!”

Bởi vì cô ấy đang bị thương. Bộ đồng phục thủy thủ màu đen bị vén lên đến tận ngực, đập vào mắt tôi đầu tiên là vùng bụng to như cái thùng phuy lộ ra đang nhuộm màu đỏ sẫm. Vết thương đó giống với vết thương tôi bị Gấu Giáp đánh trúng, nhưng vì vết rách trên bụng chỉ có một đường, nên có vẻ như bị chém bằng vật sắc nhọn như dao.

Quần áo bị vén lên thế này, không phải do bị đàn ông tấn công với mục đích xác thịt, mà chắc là do chính cô ấy làm để chữa trị vết thương.

Tuy nhiên, cô ấy hoàn toàn không có phương tiện nào để xử lý vết thương nặng đến mức này. Và dẫn đến tình trạng hiện tại.

“A... Mo, mokawa... kun...”

Đôi mắt tròn của cô ấy hé mở, nhìn tôi đang gọi bên cạnh. Khóe mắt còn vương vết nước mắt. Chắc cô ấy đã khóc rất nhiều vì sợ chết. Giờ thì đến sức để khóc cũng chẳng còn.

“Cố lên, Futaba-san!”

“C... cứu... tớ...”

“Tớ cứu! Tớ cứu cậu ngay đây!”

“Đừng... bỏ tớ... một mình... Đừng, đi...”

Chỉ nói được đến thế, mi mắt Futaba-san lại khép lại.

“Futaba-san!? Futaba-san—!”

Không có phản hồi. Không có, nhưng hơi thở vẫn còn yếu ớt. Theo phản xạ tôi kiểm tra mạch. Nơi tôi đưa tay đến không phải cổ tay, mà là cái cổ trắng ngần của cô ấy. Chỗ đó gần hơn. Nhưng khi chạm vào, tôi giật mình vì cảm giác da thịt thiếu nữ mềm mại. Mềm, trắng như bánh dày. Nhưng mà to.

Thật tình, tôi cũng chán cái bản năng đàn ông cứ đi trước một bước này lắm rồi, nhưng đầu ngón tay chạm vào đã truyền đến nhịp đập rõ ràng.

Futaba Meiko, cô ấy vẫn chưa chết.

“Làm ơn... có tác dụng đi!”

Với tâm trạng như cầu nguyện, tôi dốc ngược cái cặp chứa đầy thuốc men do tôi - một Chú Thuật Sư nghiệp dư - dồn hết tâm huyết chế tạo tại Quảng Trường Tinh Linh đầu tiên.

Thứ tôi vớ lấy đầu tiên là loại thuốc mỡ được làm bằng cách nghiền nát và trộn lẫn bồ công anh giả, lá Hồ Đào Tinh Linh và loài thảo dược có hoa giống hoa loa kèn trắng, tôi đặt tên là 『Thuốc Trị Thương A』. Tất nhiên, còn có loại B và C được phối hợp với các loại thảo dược khác. Nhưng giờ cái đó không quan trọng.

Thuốc Trị Thương A được nhồi đầy ắp trong cái hộp nhựa từng là hộp cơm của Takashima-kun, thứ đã cứu mạng tôi. Và lần này, chiếc hộp nhựa kỳ diệu đó đang chuẩn bị cứu mạng Futaba-san.

“Ah—để xem nào, trước khi bôi phải khử trùng... không, không có nước sát khuẩn... không không, trước đó phải rửa vết thương, a, có cần rửa tay mình trước không nhỉ!?”

Nếu nhân viên cứu hộ nhìn thấy cảnh xử lý lóng ngóng vụng về đến mức hết thuốc chữa này chắc sẽ nổi điên mất.

Tạm thời tôi rửa tay sạch sẽ ở đài phun nước, rồi vớ lấy chai nước đang lăn lóc từ cái cặp bị dốc ngược, vội vàng vặn nắp. Đây là chai nước thể thao uống dở tôi mang theo, nhưng tại Quảng Trường Tinh Linh đầu tiên tôi đã uống hết và thay bằng nước từ đài phun nước. Rốt cuộc đến đây tôi vẫn chưa uống ngụm nào nên nước vẫn đầy ắp đến tận miệng chai.

“X-Xin thất lễ...”

Chẳng hiểu sao lại xin lỗi trước, rồi tôi đưa tay về phía cái bụng cực kỳ đẫy đà của Futaba-san. Do dính đầy máu nên chẳng thấy gợi cảm gì sất, nhưng khi chạm vào, cảm giác ấm áp và mềm mại truyền đến khiến tôi bất giác phải rên rỉ trong lòng. Vừa đấu tranh với sự thôi thúc muốn bóp mạnh một cái, tôi vừa cẩn thận dùng nước trong chai rửa vết thương sao cho miệng vết thương không mở rộng thêm.

Vết máu cũng trôi đi phần nào, nhưng có lẽ do bị thương đã lâu nên có chỗ máu đã đông lại. Cứ rửa thế này thì không ăn thua. Tôi dừng lại ở mức vừa phải, giờ đến lượt Thuốc Trị Thương A ra sân.

May mắn là vết thương không sâu đến mức lòi ruột ra ngoài. Tuy nhiên, từ vết chém chạy ngang ngay dưới rốn, máu vẫn đang rỉ ra. Nguy cơ chết do mất máu là cao nhất.

“Ổn thôi... Chắc chắn, chắc chắn sẽ có tác dụng...”

Chỉ với cây bồ công anh giả có mỗi tác dụng cầm máu mà tôi còn giữ được mạng. Với Thuốc Trị Thương A đã được nâng cấp thành thuốc mỡ xịn sò này, vết thương cỡ này chắc chắn sẽ chữa khỏi ngay. Một lòng tin tưởng vào điều đó, tôi bốc một nắm thuốc mỡ có mùi ngai ngái của cỏ dại từ hộp nhựa, bôi lên bụng Futaba-san.

Thế này chắc chắn máu sẽ ngừng chảy, nhưng nếu lượng máu chảy ra đã đạt đến ngưỡng tử vong ở giai đoạn này thì... thôi, bỏ đi, chuyện này có lo cũng chẳng giải quyết được gì. Dù nghĩ thế, nhưng nhìn sắc mặt xanh xao không còn huyết sắc của Futaba-san, trong đầu tôi cứ hiện lên hai từ “quá muộn”.

“Giờ thì... chỉ còn biết cầu nguyện thôi, nhỉ.”

Hào phóng tiêu thụ hết nửa hộp thuốc, tôi đã hết cách. Không có băng gạc, đương nhiên cũng không có túi truyền máu. Tiện thể, cũng không có cái giường sạch sẽ nào để cô ấy nằm nghỉ ngơi tĩnh dưỡng. Tội nghiệp thật, nhưng đành để cô ấy nằm trên bãi cỏ này vậy.

“Quả này mà tạch... khéo mình bị Futaba-san ám quẻ mất…”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!