Chap 14 - Dũng Giả và Thánh Nữ
“Thiên Chức 『Thánh Nữ』 à... cái đó có được coi là nghề nghiệp không nhỉ?”
“Thật là, xấu hổ quá, anh đừng nói nữa!”
Sakura đỏ mặt, đấm nhẹ bộp bộp vào người tôi, vẫn y như mọi khi. Dù có nhận được sức mạnh siêu nhiên từ các vị thần dị giới gọi là 『Thiên Chức』 này đi chăng nữa, con người cũng đâu dễ thay đổi đến thế.
“Nii-san cũng vậy thôi, Thiên Chức 『Dũng Giả』 nghe thế nào?”
“Hahaha, quả nhiên bị nói thẳng vào mặt thế này cũng xấu hổ thật.”
Khi nhận ra, Thiên Chức của tôi đã trở thành 『Dũng Giả』. Dù tôi không dùng vòng tròn ma thuật kia, nhưng tôi vẫn nhớ rõ giọng nói của Nữ thần vang lên lúc tôi bị Gấu Giáp đánh gục và ý thức dần xa rời.
Ngươi, hãy trở thành —— 『Dũng Giả』 mang lại ánh sáng trắng cho thế giới.
Nữ thần đã nói như vậy. Chắc chắn vào khoảnh khắc đó, tôi đã trở thành 『Dũng Giả』.
“Haa, khoan nói chuyện cứu thế giới, trước mắt lo cho bản thân mình đã đủ mệt rồi.”
“Thoát khỏi đây xong chúng ta sẽ về nhà ngay nhé.”
“Đương nhiên rồi, sao tự nhiên em lại xị mặt ra thế.”
“Tại vì nii-san ấy, lỡ mà người dân thế giới này bị ma vật tấn công gặp khó khăn, kiểu gì anh cũng bất chấp nguy hiểm lao vào cứu cho xem.”
“Thì... nếu sức mình cứu được thì cứu thôi.”
“Nhưng nếu cứ dây dưa chiến đấu mãi như thế thì tính sao? Có khi còn bị cuốn vào chiến tranh nữa cũng nên... Nó khác hẳn chuyện đánh nhau với mấy tên du côn ở Nhật Bản đấy anh biết không.”
Anh biết chứ. Chắc chắn ở dị giới này, 『chiến đấu』 đồng nghĩa với việc cả mình và đối thủ đều phải đặt cược mạng sống. Nếu cứ tiếp tục những trận chiến khốc liệt như thế, kết cục sẽ ra sao là điều dễ dàng tưởng tượng.
“Yên tâm đi. Anh nhất định sẽ cùng Sakura và mọi người thoát khỏi Dungeon này để trở về thế giới cũ. Anh sẽ không nhầm lẫn thứ tự ưu tiên đâu.”
“Vâng, nii-san. Nhưng anh đừng ôm đồm hết một mình nhé. Em cũng có Thiên Chức nên chiến đấu được mà.”
“Ừ, đúng rồi ha, anh trông cậy vào em đấy, Sakura.”
Tôi đã tận mắt chứng kiến thực lực Thiên Chức 『Thánh Nữ』 của Sakura.
Hiện giờ chúng tôi đang nghỉ ngơi tại 『Quảng Trường Tinh Linh』 - nơi được cho là vùng an toàn, nên tôi mới có thời gian ngẫm lại cách chiến đấu của con bé. Quả thực, phải thấm thía rằng năng lực nào cũng rất mạnh mẽ.
Ba năng lực đầu tiên được Thiên Chức ban tặng là:
『Quang Hộ Thủ』: Ban sức mạnh của ánh sáng trắng cho vạn vật. Ánh sáng đó xua tan tà khí, đẩy lùi ma quỷ.
『Quang Tiễn』: Ma pháp tấn công hạ cấp thuộc tính Quang, bắn ra mũi tên ánh sáng trắng.
『Huy Quang Trị Liệu (Healing Light)』: Ma pháp trị liệu mang cả hai hiệu quả Chữa Lành (Cure) và Hồi Phục (Heal).
Đó là những năng lực của Sakura. Vì trong đầu chỉ hiện lên những dòng mô tả ngắn gọn nên muốn biết hiệu quả thực tế thế nào thì chỉ còn cách thử nghiệm.
Và Sakura đã cho tôi thấy năng lực của mình khi đối đầu với 『Skeleton』 - lũ ma vật xương xẩu lang thang trong hành lang Dungeon, trông y hệt trong game.
Đầu tiên phải kể đến uy lực đáng kinh ngạc của 『Quang Tiễn』. Khi Sakura giương cây cung Cung đạo mang theo, một mũi tên ánh sáng trắng rực rỡ xuất hiện trên dây cung. Khi được bắn ra, nó để lại vệt sáng tuyệt đẹp trong không trung và lao vút tới Skeleton như bị nam châm hút.
Ngay khi trúng đích, ánh sáng chói lòa bùng nổ, chỉ còn lại đống xương vụn vỡ tan tành.
Không phải xương của Skeleton giòn đâu. Độ cứng của chúng thế nào tôi đã tự mình kiểm chứng khi giao chiến. Ít nhất cũng cứng cáp ngang người thường. Đánh nhẹ một cái thì đừng hòng nứt.
Vậy mà nó bị nổ tung thành từng mảnh nhỏ, đủ thấy uy lực khủng khiếp cỡ nào. Tưởng tượng người trần mắt thịt mà dính một phát thì... ôi thôi khỏi nghĩ.
Tiếp theo là thử nghiệm 『Quang Hộ Thủ』. Khi Sakura đặt tay lên thanh mộc kiếm của tôi, ánh sáng trắng mờ ảo lóe lên, vài giây sau ma pháp hoàn tất. Thanh mộc kiếm được bao bọc bởi ánh hào quang trắng thần thánh.
Dùng thanh kiếm phát sáng này đánh vào Skeleton, cơ thể xương xẩu của chúng vỡ vụn dễ dàng như cát bụi.
Trong game thì thuộc tính Quang thường có hiệu quả cực tốt với Skeleton hệ Undead, không biết thế giới này có áp dụng quy tắc điểm yếu hay bổ trợ kiểu đó không. Dù có hiệu quả đặc biệt với Undead hay không, thì việc thanh mộc kiếm được ếm 『Quang Hộ Thủ』 trở nên cứng hơn bình thường rất nhiều là điều tôi đã nhận ra khi vung thử. Kể cả khi đập mạnh vào tường với lực mà bình thường chắc chắn sẽ gãy kiếm, thanh mộc kiếm vẫn trơ ra không hề hấn gì.
Tuy ma pháp có thời gian hiệu lực, nhưng cứ niệm lại khi cần là ổn. Nhờ đó, tôi chỉ cần một thanh mộc kiếm là đủ xài. Không cần phải mượn đến mấy cái dùi cui mà bọn Skeleton hay vung vẩy.
Cái cuối cùng là 『Huy Quang Trị Liệu (Healing Light)』, may mắn là chưa ai bị thương nặng nên chưa thử. Vết thương chí mạng do Gấu Giáp gây ra cho tôi đã tự động hồi phục hoàn toàn ngay khoảnh khắc tôi thức tỉnh Dũng Giả, nên giờ tôi vẫn khỏe re.
Tuy nhiên, chứng kiến sức mạnh ma pháp kinh khủng thế này, tôi hoàn toàn có thể kỳ vọng vào hiệu quả của ma pháp trị liệu. Hơn hết, để tiếp tục tiến bước trong Dungeon đầy rẫy ma vật nguy hiểm, phương tiện hồi phục thế này là bắt buộc. Theo một nghĩa nào đó, chỉ riêng ma pháp trị liệu này thôi có khi còn giá trị hơn cả khả năng chiến đấu.
Nếu có thể thoát ra mà không cần dùng đến nó thì tốt nhất, nhưng nghĩ đến việc không chỉ có lũ Skeleton yếu ớt mà còn có cả ma vật mạnh như Gấu Giáp, thì e là không dễ dàng như vậy.
“... Haa, Hồ Đào Tinh Linh này không dở, nhưng nghĩ đến việc sắp tới chỉ được ăn mỗi món này là em thấy hơi nản.”
“Đừng nói thế. Trong tình cảnh sinh tồn thế này mà đảm bảo được dinh dưỡng ổn định là may mắn lắm rồi.”
“Nii-san đi tu luyện trên núi với ông nội nên chắc quen mấy cái này rồi.”
Không, dù là tu luyện với ông thì anh cũng chưa bao giờ đến cái Dungeon ma vật đi lại nghênh ngang thế này đâu. Chà, nếu là ông nội chắc ông sẽ hớn hở đi chinh phục Dungeon ngay, nhưng anh đâu phải kẻ cuồng chiến thèm khát đánh nhau đến thế. Anh muốn sớm quay lại cuộc sống học sinh bình yên thường ngày.
Tạm gác lại những suy nghĩ đó, ăn xong Hồ Đào Tinh Linh, tôi đứng dậy.
“Được rồi, thế thì... đi kiểm tra cái kia xem sao.”
“Uu, nii-san, quả nhiên anh định kiểm tra cái đó ạ.”
Thấy Sakura nhăn mặt ra vẻ không thích, nhưng ở Quảng Trường Tinh Linh này có một vị khách đến trước tỏa ra sự hiện diện không thể phớt lờ.
“Nhìn kiểu gì cũng là xác của hiệp sĩ. Hơn nữa kiếm vẫn còn đeo bên hông... Đây là cơ hội tuyệt vời để kiếm vũ khí còn gì.”
Đúng vậy, đó là một bộ xương khô khoác trên mình bộ áo giáp bẩn thỉu. E rằng là hiệp sĩ của Vương quốc Astoria. Có vẻ như người này bị ma vật tấn công trong lúc thám hiểm Dungeon, chạy được đến đây nhưng vết thương quá nặng nên đã bỏ mạng.
Tôi không muốn nghĩ đây là hình ảnh tương lai của chính mình. Nam mô a di đà phật, tôi chỉ cầu nguyện cho người đã khuất được siêu thoát.
“Sẽ không biến thành Skeleton rồi tấn công chúng ta đâu nhỉ?”
“Với anh bây giờ, dù có đánh cận chiến cũng xử lý được, nên không sao đâu.”
Dù không bằng lúc dùng kiếm ánh sáng chém Gấu Giáp, nhưng cơ thể tôi nhẹ bẫng lạ thường, sức mạnh tràn trề. Thực tế, trên đường đi tôi đã xác nhận được khả năng vận động của mình tăng lên rõ rệt so với chính tôi ngày hôm qua. Chỉ là đối thủ Skeleton quá yếu để tôi tung hết sức, nên chính tôi cũng chưa nắm bắt hết được mình có thể chiến đấu đến mức nào.
“Thấy chưa, không cử động đâu.”
Cái xác vẫn chỉ là cái xác, điều đó được chứng minh qua việc không có phản ứng gì khi tôi bắt đầu lục lọi trang bị một cách sỗ sàng. Yên tâm là không phải quái vật Undead, nhưng mà chà, vốn dĩ cũng không nên đòi hỏi con gái nhà lành có cái tinh thần thép để hớn hở lục lọi trang bị trước một bộ xương khô. Nhắc mới nhớ, Sakura thế mà lại khá nhát gan. Con bé không xem được phim kinh dị đâu.
Thôi thì việc bắt chước kẻ cướp này cứ để tôi phụ trách. Trước tiên tháo thanh trường kiếm đáng chú ý nhất cùng cả vỏ khỏi thắt lưng. Rút ngay ra kiểm tra lưỡi kiếm nào.
“Cái này, tuyệt thật... Một thanh kiếm tốt. Không hề rỉ sét, kết cấu cũng rất chắc chắn.”
“Đúng thật, đẹp như mới ấy nhỉ. Hay là có ếm ma pháp?”
Cũng có khả năng lắm. Bộ giáp có thiết kế nhẹ nhàng chú trọng tính cơ động, nhưng các chi tiết được gia công tinh xảo, trông không giống trang bị của lính thường chút nào. Thanh kiếm này cũng có huy hiệu hình sư tử đỏ, có vẻ không phải hàng sản xuất đại trà. Biết đâu người này là quý tộc cũng nên.
Nếu vậy, việc thanh kiếm này được ếm ma pháp giữ độ sắc bén cũng không có gì lạ. Tuy nhiên, chúng tôi hiện tại không có cách nào kiểm chứng.
“——Ừm, thế này thì dùng trong thực chiến ngon lành.”
“Chắc chắn đáng tin cậy hơn mộc kiếm nhiều ạ.”
Thử vung vài đường, tôi càng cảm nhận rõ hơn chất lượng của thanh kiếm. Giá mà là kiếm Nhật thì tuyệt nhất, nhưng đến dị giới rồi thì không nên đòi hỏi quá đáng. Phải nghĩ là may mà không phải mấy loại kiếm hình thù kỳ dị như Shotel mới đúng.
“Xin lỗi ngài hiệp sĩ nhé, tôi xin phép trân trọng sử dụng thanh kiếm này.”
Kiểm tra trang bị xong xuôi, tôi chắp tay cầu nguyện cho bộ xương hiệp sĩ một lần nữa rồi đeo thanh trường kiếm vào hông.
Vũ khí lấy được từ hiệp sĩ chỉ có thanh trường kiếm và một con dao găm nữa. Dao găm cũng được bảo quản tốt, không thấy rỉ sét. Cũng có huy hiệu sư tử đỏ giống thanh kiếm.
“Dao găm thì Sakura giữ để phòng thân nhé.”
“Dạ thôi, em... Nii-san giữ thì có ích hơn chứ ạ.”
“『Quang Tiễn』 dùng ở cự ly gần nguy hiểm lắm. Hơn nữa, Sakura cũng được học cách dùng dao rồi còn gì?”
“Chuyện đó, thì, cũng có học qua một chút...”
Tuy không bằng tôi, nhưng Sakura cũng bị ông nội rèn giũa từ nhỏ. Không chỉ thuật hộ thân đối phó với kẻ côn đồ cầm dao, mà cả quy trình cướp dao rồi kết liễu đối thủ cũng được dạy rất kỹ. Ông nội từng bảo Sakura là con gái nên lỡ có đâm chết thật thì cũng dễ dàng được tính là phòng vệ chính đáng, cứ yên tâm mà kết liễu đi, đúng là ông già khốn nạn. Mà Sakura lại đi hỏi nghiêm túc “Dạy cháu cách đâm không chết người với ạ” thì cũng hơi có vấn đề.
“Vậy thì đi thôi. Trước tiên phải đi tìm các bạn cùng lớp đã.”
Trang bị đã đầy đủ, chúng tôi rời khỏi Quảng Trường Tinh Linh.
Khu vực phía trước bắt đầu xuất hiện loài quái vật hình người nhỏ con màu đen tuyền gọi là 『Goma』. Chúng trang bị dao, rìu rỉ sét, dùi cui cướp được từ Skeleton, hay giáo làm từ xương động vật, tuy thô sơ nhưng vẫn là loài ma vật nguy hiểm. Hơn hết, điều đáng sợ là lũ này thích ăn thịt người. Vạn nhất thua trận trước chúng, e rằng sẽ bị ăn sống.
Hình dáng chúng khiến tôi liên tưởng đến Goblin - đại diện cho quái tép riu trong RPG, nhưng tuyệt đối không được chủ quan.
“... Nii-san, thế này có phải hơi quá tay không ạ?”
“Không, chờ đã, không phải thế đâu, Sakura, nghe anh nói đã.”
Xung quanh tôi hiện giờ là một hiện trường tàn sát đẫm máu đến mức tưởng như có kẻ sát nhân hàng loạt hung ác vừa đi qua.
Vừa ra khỏi lối đi từ Quảng Trường Tinh Linh đến một con đường lớn hơn một chút, chúng tôi bị năm con Goma tấn công. Tất nhiên, tôi đã thành công đánh trả tất cả bọn chúng... nhưng chính tôi cũng hơi ớn vì cách giết chóc quá phô trương của mình. Xác chết nát bấy nhầy nhụa đến mức không biết có phải là năm con hay không. Giữa chừng tôi còn phải suy tính cách di chuyển sao cho không bị máu bắn vào người hơn là làm sao để tấn công trúng đích.
“Không phải là thế nào ạ?”
“Anh đang thử nghiệm kỹ năng của mình thôi.”
Thảm trạng này hoàn toàn là kết quả của việc tôi thử nghiệm hiệu quả của các kỹ năng mới học được. Nếu chiến đấu không dùng kỹ năng, tôi có thể dùng trường kiếm của hiệp sĩ tung ra những đòn đánh vừa đủ và kết liễu chúng gọn gàng hơn nhiều.
“Ra là vậy, thảo nào chuyển động của nii-san thay đổi rõ rệt. Thế, anh dùng thử thấy thế nào?”
“Uy lực kinh khủng lắm. Gọi là kỹ năng, hay đúng hơn là Võ Kỹ khi dùng kiếm thì phải.”
Những kỹ năng tôi dường như đã học được sau trận chiến với Gấu Giáp gồm sáu cái sau:
Kỹ năng tập đắc: 『Nhất Xuyên』: Cường hóa lực tấn công đâm. Đòn đâm sắc bén xuyên thủng kẻ địch.
『Nhất Thiểm』: Cường hóa lực tấn công chém. Nhát chém sắc bén cắt đứt kẻ địch.
『Tật Bộ』: Cường hóa tốc độ di chuyển. Lướt đi như cơn gió.
Kỹ năng hoạch đắc: 『Cường Lực』: Cường hóa sức mạnh cơ bắp. Mạnh mẽ như Gấu Giáp.
『Thiết Bì』: Cường hóa sức phòng thủ. Phòng thủ cứng rắn như Gấu Giáp.
『Tam Liệt Trảm』: Tấn công ba lần liên tiếp. Xé xác kẻ thù như Gấu Giáp vung móng vuốt.
Kỹ năng tập đắc là những kỹ năng tự động học được khi bản thân tôi trưởng thành, nói theo kiểu game là lên cấp.
Kỹ năng hoạch đắc là những kỹ năng học được dựa trên đối thủ đã bị đánh bại. Có lẽ đây không phải là cướp nguyên xi năng lực của đối phương, mà là lấy năng lực của kẻ địch làm hình mẫu rồi biến đổi, điều chỉnh để con người như tôi có thể sử dụng.
Gấu Giáp mạnh mẽ là nhờ cơ bắp của nó, phòng thủ cứng là nhờ lớp vỏ giáp kim loại dày. Đương nhiên, việc một cú vung tay có thể xé xác đối thủ là nhờ những móng vuốt sắc nhọn mọc ra từ ngón tay. Nếu có hiệu quả cướp năng lực theo đúng nghĩa đen, thì giờ này chắc tôi đã biến thành hình dạng giống Gấu Giáp rồi.
“Uy lực thì ghê gớm thật, nhưng cần thời gian tụ lực, hoặc sau khi tung chiêu sẽ có chút sơ hở. Thêm nữa là tiêu hao thể lực hơn vung kiếm bình thường, nên phải cân nhắc thời điểm sử dụng.”
“Giống ma pháp nhỉ. Nhưng nghe nói năng lực của 『Thiên Chức』 càng dùng nhiều càng thành thục và phát triển, nên tiết kiệm quá cũng không tốt đâu ạ?”
“Ừ, nếu không làm quen với đặc tính của chính Võ Kỹ thì lúc cần kíp sẽ không dùng được. Tạm thời anh sẽ luyện tập dần.”
Có điều, thôi không dùng 『Tam Liệt Trảm (Tri-Slash)』 lên lũ Goma nữa. Nát bét hết cả.
“Nii-san có vẻ hơi vui nhỉ.”
“Anh biết là hơi bất kính... nhưng anh luôn muốn trở nên mạnh hơn mà. Đến dị giới này, anh được ban cho sức mạnh to lớn rõ rệt thế này. Việc không kìm nén được sự hưng phấn là bằng chứng cho thấy sự tu luyện tinh thần của anh còn non kém lắm.”
“Xin lỗi anh, em không có ý mỉa mai đâu. Em biết nii-san khao khát trở nên mạnh mẽ đến mức nào mà. Nhưng em hơi lo, sợ rằng 『Sức mạnh』 to lớn này sẽ làm thay đổi con người anh...”
Thua Sakura rồi. Tôi đã hưng phấn đến mức khiến con bé phải lo lắng như vậy sao. Đúng là tu luyện tinh thần còn kém thật. Tí nữa phải ngồi thiền mới được.
“Anh không sao đâu. Anh muốn trở nên mạnh nhất có thể, là để dù có chuyện gì xảy ra, bất cứ lúc nào, anh cũng có đủ sức mạnh để bảo vệ Sakura, bảo vệ em, và mọi người. Anh không biết tại sao Thần linh lại chọn anh làm 『Dũng Giả』, cũng không biết mình sẽ mạnh đến đâu... nhưng anh tuyệt đối sẽ không bao giờ quên mục đích sử dụng sức mạnh đó.”
Sức mạnh to lớn, chỉ khao khát thôi thì vô nghĩa. Quan trọng là sau khi có được nó, ta sẽ sử dụng như thế nào. Lời dạy đó đã được ông nội nhồi sọ từ bé. Thấm tận xương tủy.
Tôi cứ tưởng mình đã hiểu. Tưởng rằng mình đã biết từ lâu. Nhưng giờ đây, khi sở hữu sức mạnh có thể dễ dàng giết chết một sinh vật hình người chỉ bằng một nhát kiếm, tôi cảm thấy như mình mới thực sự hiểu lại ý nghĩa của lời dạy đó.
Hoặc có lẽ, từ giờ trở đi tôi sẽ hiểu sâu sắc hơn, hoặc nó sẽ trở thành lời răn đe cho chính tôi.
“Chỉ được bảo vệ thôi cũng đau lòng lắm đấy ạ. Nên em cũng sẽ cùng anh trở nên mạnh mẽ. Em sẽ mạnh hơn dù chỉ một chút để hỗ trợ nii-san.”
“Vậy à... đúng thế nhỉ. Cảm ơn em, Sakura. Anh trông cậy vào em đấy.”
“Vâng, nii-san.”
Có được cô em gái biết nghĩ cho anh trai thế này thật ấm lòng... nhưng mà ừm, đang ở giữa hiện trường thảm sát thế này thì không phải lúc để ấm lòng. Phải để ý bầu không khí chút chứ.
Tạm thời lấy lại tinh thần, chúng tôi tiếp tục tiến vào con đường hầm chưa thấy điểm cuối.
Trên đường đi có một đại sảnh hình vòm cây cối um tùm như vườn thực vật, ở đó chúng tôi đụng độ bầy Goma và chó hoang đỏ. Lũ đó chỉ được cái đông, chẳng có năng lực đặc biệt hay ma pháp gì, nên chỉ cần sự yểm trợ bắn cung của Sakura và cơ động của 『Tật Bộ (High Walk)』 là đủ để tiêu diệt gọn gàng.
Hiện tại thì sức mạnh của ma vật cũng thường thôi. Nhưng không biết bao giờ lại xuất hiện con hàng khủng như Gấu Giáp, nên chúng tôi vừa tiến bước vừa cảnh giác tối đa.
Cứ thế, vượt qua Dungeon đến mức nhận ra rằng các Quảng Trường Tinh Linh - nơi nghỉ ngơi an toàn - được bố trí với khoảng cách khá đều đặn. Khi đến một Quảng Trường Tinh Linh nọ.
“... Đùa à, Soma-kun?”
Ở đó đã có người đến trước.
“A, th-thật này... Soma-kun và Sakura-chan... Không phải mơ đâu nhỉ.”
Hai cô gái quen thuộc.
“Lớp trưởng và Natsukawa-san! May quá, hai cậu vẫn bình an——”
“Uhu... Waaaaaaa! Soma-kunnnn!”
“Uwa! N-Này, khoan đã, Natsukawa-san!?”
Bị ôm chầm lấy vừa khóc nức nở, tôi chỉ biết bối rối. Tôi và Natsukawa-san chỉ là bạn bè bình thường, tuyệt đối không có mối quan hệ kiểu vừa gặp lại đã ôm ấp thế này. Nhưng mà, những lúc thế này Sakura hay hiểu lầm và ném cho tôi cái nhìn lạnh lùng lắm... tưởng thế, ai dè Sakura lại nhìn Lớp trưởng với vẻ mặt nghiêm túc.
“Ryoko, mình muốn nói là mừng cậu bình an... nhưng có vẻ như không phải là không có chuyện gì nhỉ.”
“Ừ, Sakura, và cả Yuto-kun nữa, hai người đến đây lúc này thực sự đã cứu rỗi bọn tớ. Cảm ơn nhé.”
Có vẻ như tình hình tồi tệ hơn tôi nghĩ. Natsukawa-san khóc lóc thế kia có vẻ không chỉ đơn thuần là do bất an. Phải chăng là kết quả của việc bị dồn ép tinh thần quá mức?
Tôi nhẹ nhàng ôm lại Natsukawa-san để trấn an cô ấy đang khóc nức nở. Đồng thời, người nên hỏi chuyện lúc này là Lớp trưởng, dù khuôn mặt xanh xao mệt mỏi nhưng vẫn giữ được lý trí tỉnh táo.
“Lớp trưởng, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy?”
“... Một người bạn, lại chết nữa rồi. Vừa mới đây thôi.”
Báo cáo đó là điều tôi không tưởng tượng... không, là điều tôi cố tình không nghĩ đến. Sức mạnh 『Thiên Chức』 to lớn, ma vật thì yếu ớt chỉ biết tụ tập theo đàn. Nên mọi người khác chắc cũng ổn thôi.
Tôi đã nông cạn tự thuyết phục bản thân mình như vậy.
Và giờ đây, điều đó đã được chứng minh không phải là hy vọng, mà chỉ là nguyện vọng thuận tiện cho bản thân tôi mà thôi.
Và thế là, cuối cùng tôi cũng biết được rằng đã có người hy sinh trong số các bạn cùng lớp.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
Lux Sagitta Holy Enchant Slash Thrust High Walk Force Boost Iron Guard Tri-Slash