Infinite Dendrogram (WN)

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Heart-pounding lily paradise

(Hoàn thành)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Hoàn thành)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

441 6792

Hệ Thống Lựa Chọn: Ngự Thú Sư Sở Hữu Trăm Triệu Điểm Sức Mạnh

(Hoàn thành)

Hệ Thống Lựa Chọn: Ngự Thú Sư Sở Hữu Trăm Triệu Điểm Sức Mạnh

Tam Phong 11

Lựa chọn đơn giản như vậy còn cần suy nghĩ sao? Đương nhiên là chọn 3 rồi.

1652 24201

Haiyore! Nyaruko-san

(Hoàn thành)

Haiyore! Nyaruko-san

Manta Aisora

Tự xưng là Nyarlathotep, Nyarko cho biết cô được lệnh đến để bảo vệ Mahiro, ngăn cậu bị tổ chức xấu xa tấn công… Và cứ thế, cuộc sống thường nhật kỳ lạ giữa Mahiro và Nyarko bắt đầu! Một vở hài kịch h

242 12270

Fate/Zero

(Hoàn thành)

Fate/Zero

Gen Urobuchi

Nội dung bộ tiểu thuyết nói về sự kiện của Holy Grail War lần 4, xảy ra 10 năm trước Holy Grail War lần 5 của Fate/stay night, với nhân vật chính là Emiya Kiritsugu (cha nuôi của Shirou) và Irisviel v

24 29

Góc nhìn của Độc giả Toàn tri

(Đang ra)

Góc nhìn của Độc giả Toàn tri

Shinsyong

Kim Dokja là một nhân viên văn phòng bình thường, với sở thích duy nhất là đọc cuốn tiểu thuyết "Ba cách để sinh tồn trong thế giới bị hủy diệt." (gọi tắt là Bí kíp sinh tồn).

166 33190

Chương 34: Twinkle, twinkle, little star

Chương 34: Twinkle, twinkle, little star

□---

"Nói một cách đơn giản, Skill này là một phiên bản bám đuôi tầm xa của <Vengeance is Mine>."

Vài phút trước khi che chắn cho Louie và Gringham để đối đầu với [Monochrome]. Ray khi ấy vẫn đang trong quá trình tìm kiếm Louie, vừa tìm vừa lắng nghe chi tiết về Skill mà Nemesis đã phân tích.

"Bám đuôi tầm xa...?" 

"Nó tích trữ lượng sát thương gánh chịu trong hình thái khiên làm lực đẩy. Và rồi, một khi kích hoạt, dù đối thủ có ở xa đến đâu, nó cũng sẽ bám theo, cắn xé, và giáng xuống đòn đánh gấp đôi... Không, một đòn gấp ba lần sát thương."

Đó rõ ràng là một Skill cường đại. Nó giải quyết được cả điểm yếu về tầm xa lẫn kẻ địch tốc độ cao mà Ray và Nemesis luôn e ngại, thậm chí còn phát huy uy lực vượt trội hơn cả <Vengeance is Mine>. Đúng hơn là quá đỗi cường đại. Ngay cả khi trừ đi bất lợi chỉ có thể sử dụng một lần mỗi ngày, nó vẫn rất mạnh. Thế nên Ray mới nghĩ, "Có lẽ Skill này vẫn còn điều kiện gì đó khác nữa." Và suy đoán ấy đã đúng.

"Tuy nhiên, có hai vấn đề." 

"Đó là?" 

"Một là, Skill đó không chỉ phụ thuộc vào lượng sát thương, mà cả khoảng cách bay lẫn tốc độ đều xét theo lượng sát thương đã nhận từ đối thủ."

Nemesis giải thích. Skill này sẽ lấy một phần mười lượng sát thương gánh chịu từ mục tiêu làm khoảng cách bay và tốc độ. Nếu nhận một vạn sát thương, nó sẽ bám đuổi với AGI 1000 trong phạm vi 1000 mét. Đó là một Skill như vậy.

"...Ra là vậy, đúng là trò đi trên dây."

Với hiệu ứng đó, nếu muốn đánh trúng trực diện [Monochrome], cần một lượng sát thương tối thiểu chạm đến mốc 25,000 mét mà [Monochrome] vừa vươn tới lúc nãy --- tức là cần 250,000 sát thương. Hơn nữa, giả sử lúc nãy chưa phải là giới hạn của [Monochrome], thì dù có gấp đôi lượng đó cũng chưa chắc đã với tới. Để tích trữ được ngần ấy sát thương, dù có dùng nốt lượng <Counter Absorption> còn lại thì đây vẫn là một nước đi mạo hiểm vô cùng.

"Thêm vào đó, từ lúc bắt đầu chuẩn bị Skill cho đến khi kích hoạt sẽ mất một phút..." 

"...Chà chà." 

"Trong khoảng thời gian đó, dĩ nhiên anh không thể dùng khiên, và cũng chẳng thể bật <Counter Absorption>. Bằng cách nào đó, anh chỉ có thể nghiến răng chịu đựng."

Tích trữ xong, lại phải đợi một phút mới được kích hoạt. Phơi mình trước tia nhiệt của [Monochrome] trong trạng thái hoàn toàn không có kỹ năng phòng ngự nào. Khung cảnh phần đầu của Lang bị thiêu rụi trong trận không chiến đầu tiên sượt qua tâm trí Ray. Nhưng dẫu vậy, lựa chọn của Ray không hề lung lay. Dù một phút tay không tấc sắt kia có là khoảng thời gian nguy hiểm nhất đi chăng nữa, cậu vẫn sẽ sử dụng Skill này. Do đó, một phút không phòng ngự chẳng phải là vấn đề.

"...Dù sao thì, đó cũng là cách duy nhất chạm được đến nó. Đúng chứ?"

"Ừm," 

Nemesis đáp lời. Vậy nên vấn đề còn lại là có chạm tới hay không. Giới hạn lượng sát thương mà Ray có thể tích trữ trước khi gục ngã, và trần bay độ cao mà [Monochrome] có thể chạm đến. Giới hạn nào sẽ đến trước, đây là một Skill sinh ra cho kiểu chiến đấu như thế.

"Đòn này có thể chạm đến, cũng có thể không. Tất cả phụ thuộc vào việc anh gánh được bao nhiêu đòn tấn công của nó..."

Ngay khi Nemesis nói đến đó --- bầu trời lóe sáng. Đó là tia nhiệt của [Monochrome], và khoảnh khắc nhìn thấy nó trút xuống cối xay gió, Ray lao đi về hướng đó như thể được dẫn lối.

Và giờ đây, sau khi sống sót qua vô số tia nhiệt của [Monochrome] cùng với đòn hỏa lực tối đa <Shining Disappear>, Lưu Tinh Phong Xa đã hoàn tất lượng tích trữ khổng lồ nhất có thể tưởng tượng.

[Khởi động]

Lấy chính lời nói của Nemesis làm ngòi nổ, toàn bộ lượng sát thương tích trữ trong Hình thái thứ ba "α" Đại Khiên Đen hóa thành lực đẩy cho Hình thái thứ ba "β" Lưu Tinh Phong Xa. 

Năm cánh quạt của Lưu Tinh Phong Xa chầm chậm bắt đầu xoay vòng. Những cánh quạt đen kịt nặng nề, nhưng rồi dần dần tăng tốc, cuộn lấy gió mà xoay tít. Đúng vậy, là gió. Mặc dù trước đó trời lặng gió, nhưng giờ đây một cơn bão dữ dội đã gào thét, hệt như chính chiếc cối xay đó đang gọi gió đến, hay tự tạo ra gió vậy. 

Sau khi vượt mốc mười giây, cánh quạt đã xoay ở tốc độ siêu việt đến mức mắt thường khó lòng bắt kịp được. Ray dùng bàn tay phải đầy thương tích tiếp tục bám chặt lấy phần cán vũ khí đang chực chờ văng đi bởi lực ly tâm sinh ra. Vòng xoay này chính là quá trình chuyển hóa lượng sát thương đã tích tụ trong Đại Khiên Đen. Đứng nơi lằn ranh sinh tử, lượng sát thương mà Ray đã thu thập từ [Monochrome] vượt hơn 650,000. Vì lẽ đó, ngôi sao băng này chính là kẻ truy lùng siêu thanh tự hào mang trong mình AGI 65,000, với tầm bay chạm mốc 65,000 mét. Nếu đánh trúng trực diện, đòn đánh gấp ba của Lưu Tinh Phong Xa --- một lượng sát thương xấp xỉ 2,000,000 --- sẽ giáng thẳng vào [Monochrome]. Đó là đòn đánh mang tính quyết định, một viên ma đạn tất sát định đoạt cục diện trận chiến, chỉ cần nó được bắn ra.

Đúng thế, chỉ cần được bắn ra...

[KYAAAAAAAAAAAAAAAAAA!!]

[Monochrome] trên tầng không vốn đã chẳng còn cười, cũng chẳng còn hân hoan gì nữa. Ngay cả khi đã tung ra tia nhiệt hủy diệt nhất từ trước đến nay, <Shining Disappear>, thế mà tên Ray bên dưới vẫn còn sống. Không những vậy, cậu ta còn rực cháy đấu chí hừng hực hơn, lăm lăm một món vũ khí chứa luồng năng lượng khổng lồ đến mức [Monochrome] cũng có thể cảm nhận được. [Monochrome] trực giác nhận ra.

---Thứ đó không được phép tồn tại. 

---Nếu thứ đó tồn tại, mình sẽ bị nghiền nát. 

---Mình sẽ bị kết liễu...

Giờ phút này, [Monochrome] không còn màng đến việc gieo rắc tuyệt vọng cho Ray nữa. Nó chỉ ôm một nỗi kinh hoàng tột độ: nếu không kết liễu đối phương, kẻ bị xóa sổ sẽ là chính nó. Đối với một [Monochrome] luôn tự hào về sự vô địch tuyệt đối trên độ cao ngút trời, đây là lần đầu tiên nó thực sự nếm trải dự cảm về cái chết. Dẫu cho một cảm xúc thế này, nó chưa từng cảm nhận ngay cả trong thảm họa thiên thạch ba trăm năm trước.

[KYAKAKYAAAKYAKAAAAAAAAAAA!!]

[Monochrome] tụ năng lượng cho tia nhiệt. Nó đã nã xuống vô số tia nhiệt, và [Monochrome] cho rằng những tia nhiệt nhằm mục đích bắn liên thanh sẽ không thể hạ gục Ray. Mặc kệ thực tế có ra sao, đối mặt với một kẻ thù không hề khuỵu gối trước những đòn tấn công trước đó như Ray, [Monochrome] không cho rằng tia nhiệt chỉ đủ mồi "đuốc" kia có thể tạo nên vết xước. Tuy nhiên, nó cũng lường trước rằng thời gian sẽ không đủ để nạp <Shining Disappear> một lần nữa. Chính vì vậy, lựa chọn của [Monochrome] là tia nhiệt xuyên thấu từng bắn vào Gringham. Nó quyết định phải định đoạt trận chiến bằng cách bắn liên thanh thứ tia nhiệt mang uy lực đáng gờm mà thời gian nạp lại ngắn hơn <Shining Disappear> đó.

Lựa chọn đó là diệu kế hay nước đi sai lầm, điều đó sẽ được làm sáng tỏ trong vòng chưa đầy một phút nữa.

“Nó không bắn... Con mẹ nó, nó đang tụ lực!!” Nemesis hốt hoảng

Hai mươi giây kể từ khi bắt đầu xoay. Dù không có lấy một phát tia nhiệt nào trút xuống trong quãng thời gian đó, nhưng chẳng thể gọi đó là một tín hiệu "tốt".

Bản thân Nemesis cũng thừa hiểu rằng [Monochrome] đang ráo riết chuẩn bị để tung ra đòn kết liễu chắc chắn. Đồng thời, cô cũng biết <Master> của mình không còn sức để né tránh đòn đó nữa.

Nemesis đã từng nghĩ rằng, dù không có Skill phòng ngự, chỉ cần đôi chân kia còn cất bước thì cậu vẫn có thể né được. Nhưng Ray của lúc này đã mang trên mình đầy thương tích. Cậu có rơi vào trạng thái [Ngất xỉu] bất cứ lúc nào cũng chẳng lạ. Chuyện cậu vẫn đang nắm chặt Nemesis và duy trì Skill thế này vốn đã là một kỳ tích.

“Làm sao đây...! Quá trình nạp lực vẫn còn tận 40 giây nữa! Không có cách nào cản tia nhiệt đó ư!”

Nếu Đại Khiên Đen là hình thái dốc toàn lực cho thế thủ, thì Lưu Tinh Phong Xa lại là hình thái dốc toàn lực cho thế công. Với Nemesis lúc này, cô có sức mạnh đánh gục kẻ thù nhưng lại chẳng có khả năng để che chở cho Ray. Thế nên, Nemesis đành cay đắng nghĩ rằng, thế là hết. Nhưng,

"...Không, ổn mà. Nemesis." 

“Ray?”

Khuôn mặt nói "Ổn mà" của Ray hoàn toàn không phải là sự cố tỏ ra mạnh mẽ. Rõ ràng cậu đã kiệt quệ sức lực, nhưng đó lại là gương mặt của một kẻ đang vững tin vào một điều gì đó.

“Ổn là ổn chỗ nào cơ chứ...”

Ngay khi Nemesis định cất lời hỏi nguyên do --- bầu không khí trên cao đột ngột chuyển biến. [Monochrome] đã nạp xong, tràng tia nhiệt xuyên thấu tàn sát chuẩn bị nã xuống hòng xóa sổ Ray.

“Ray!”

Nemesis cuống cuồng, nhưng đáp lại, Ray chỉ...

"Chúng ta làm ầm đến nhường này rồi cơ mà... Kiểu gì cũng sẽ có người nhận ra thôi."

Cậu không hề sợ hãi, cũng chẳng mảy may tuyệt vọng. Quả nhiên là đang đặt trọn niềm tin vào một thứ gì đó, khóe môi cậu thậm chí còn vẽ nên một nụ cười.

"Và... một khi đã nhận ra, người ấy nhất định sẽ tới."

Ngay chớp mắt sau đó, vô vàn tia nhiệt chí mạng phóng xuống từ [Monochrome] trên tầng không. Chỉ cần một đòn trúng đích thôi, thanh HP của Ray lúc này sẽ bốc hơi sạch sẽ, thân xác cậu cũng sẽ tan thành mây khói cùng với cơ hội lật lọng duy nhất. Dẫu vậy, Ray vẫn không chùn bước. Giống như thể cậu đang một mực tin vào thứ gì đó... vào một người nào đó.

"Phải không nào...? Tiền bối."

Cậu thốt lên những lời đó,

“Đâu cần chú em phải nhắc!!”

---Và cô ấy... cũng đáp lại tấm lòng đó.

“<FIRE RESIST>, <ASTRO GUARD>!!”

Khoảnh khắc ấy, Barbaroi trong bộ giáp khổng lồ cao hơn ba mét lao vút tới, chen vào giữa làn tia nhiệt như muốn giấu kín cơ thể Ray ở phía sau. Đối mặt với trận mưa tia nhiệt trút xuống từ trời cao, kích hoạt đồng thời Skill gia tăng sức chịu đựng hỏa lực và lực phòng ngự, hóa thành tấm khiên vững chãi cho Ray.

“...Chậc! Tính xuyên qua cả hàng phòng ngự thuộc tính cơ à...!! Nhưng mà này! Lớp phòng vệ của tao không có giòn đến mức vỡ vụn chỉ vì dăm ba cái trò vặt vãnh này đâu!!”

Cơn mưa tia nhiệt chí mạng trút xuống như vũ bão. Nó kéo dài hẳn mười giây, rồi hai mươi giây. Thế nhưng, Barbaroi --- đúng như danh xưng "Kẻ gánh bầu trời" của mình --- đã chặn đứng toàn bộ hỏa lực, bảo vệ Ray bình an vô sự.

“Hà... Bào mất ba phần mười rồi cơ à. Uy lực gớm đấy, cái thứ chết tiệt.”

Giữa làn khói trắng bốc lên nghi ngút từ bộ giáp, Barbaroi buông lời nhổ toẹt nhưng giọng điệu lại có phần thỏa mãn. Thấy dáng vẻ đó, Ray cười khổ, còn Nemesis thì hoang mang tột độ.

“Tiền b... ủa? Đây là B3 sao?” 

"Hiển nhiên rồi... Chịu khó nhìn kiểu gì cũng ra tiền bối thôi." 

“Không, nhìn thế nào thì bộ giáp với thiết kế cũng y chang nhau... Mà nói chứ, từ dạo Marie, anh cũng tinh mắt nhận ra gớm nhỉ...”

Dù trong lòng đầy rẫy hoang mang, Nemesis vẫn không hề ngừng quay Lưu Tinh Phong Xa. Thời gian còn lại: 20 giây. Chỉ chừng ấy thôi là Skill của Hình thái thứ ba có thể phát động.

“Này.” 

"A..."

Barbaroi vừa hất bình [HP Potion] thượng phẩm lên người Ray vừa nói.

“Cái Skill đó, sẽ vươn tới được con [Monochrome] kia chứ?” 

"...Vâng!" 

“Nếu thế thì nhóc cứ tập trung toàn lực đập cái thứ đó vào thẳng mặt [Monochrome] đi. Mọi chướng ngại chị sẽ gạt phăng hết cho.” 

"Rõ!!"

Ray giao phó toàn bộ phòng tuyến cho Barbaroi, bản thân cậu thì dồn sự tập trung vào Skill của Nemesis.

[KYAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA!!]

Từ trên không trung, [Monochrome] trong cơn điên loạn tột độ liên tục nã tia nhiệt xuống mặt đất. Nó bắn liên thanh vượt quá giới hạn, chẳng buồn đếm xỉa đến việc cân bằng với tốc độ hồi phục năng lượng nữa. Mặc cho những viên pha lê xúc tu --- cơ quan phóng tia nhiệt --- đang khét lẹt và bốc khói, [Monochrome] vẫn không ngừng xả đạn.

“Rách việc vãi!!”

Thế nhưng, không một tia nhiệt nào có thể chạm đến kẽ tóc của Ray. Bởi lẽ chắn trước Ray là Barbaroi, nàng Tanker làm bức tường thành vĩ đại nhất. Vì vậy, dăm ba tia nhiệt hèn mọn đó làm sao có cửa đoạt được mạng sống của Ray cơ chứ.

Và rồi, thời khắc đã điểm.

“Ray! Chuẩn bị xong rồi!”

Nemesis báo cáo,

“THỔI BAY NÓ ĐI!! RAY!!”

Barbaroi hô to khích lệ,

"---ĐƯỢC!!"

Ray đáp lời.

Ray vung ngược Lưu Tinh Phong Xa --- thứ giờ đây đang khuấy đảo không khí với tốc độ siêu thanh --- về phía sau. Trong tư thế như đang chuẩn bị ném một quả bóng lên trời cao, cậu bắt đầu xướng lên những thanh âm quyết định.

" <ỨNG BÁO ---" (RETRIBUTION)

Đó chính là Skill đặc hữu của Lưu Tinh Phong Xa.

Đó chính là kết tinh từ tâm nguyện của Ray và Nemesis.

Đó chính là lời thề khắc phục sự yếu kém của bản thân... và cũng là khát vọng mà cả hai hằng ấp ủ. Một hiện thân cho ý chí quyết vươn tay tới những bi kịch mà trước đây họ đã từng bất lực chẳng thể chạm đến.

Một cái tên chất chứa lời cầu nguyện mong sao vươn đến tận vô cùng.

" --- VƯỢT NGÀN SAO>!!!" (BEYOND THE STARS)

Và thế là, ngôi sao vút bay.

Nó vụt bay khỏi phần cán vũ khí vừa được Ray vung mạnh, ngôi sao với năm cánh quạt xé gió lao thẳng lên bầu trời.

Nó là sao băng, cũng là ngôi sao của gió, và cũng là cái tên phảng phất hình bóng truyền thuyết từng phong ấn [Monochrome] năm xưa, dù chẳng rõ đó là tình cờ hay định mệnh. Ngôi sao băng siêu thanh Nemesis kéo theo cái đuôi ánh sáng mang hắc khí, vút lên cao, đâm thẳng tới ngôi sao bóng tối đang ngự trị trên bầu trời.

[KAAAAAAAAAAHAAAAAAAAAAAAAAAA!?]

Trước ngôi sao băng đang từ bên dưới lao tới với vận tốc gấp mấy lần tốc độ âm thanh, [Monochrome] cũng cuống cuồng vỗ cánh tháo chạy. Nó chẳng thèm nghĩ đến chuyện đánh chặn. Tốc độ kia rõ ràng đã vượt xa tầm rượt đuổi của các tia nhiệt. [Monochrome] dễ dàng phá vỡ kỷ lục tốc độ cao nhất mà bản thân từng đạt tới, dốc toàn lực thực hiện thao tác bay lên cao --- điều mà nó chưa một lần phải thử nghiệm.

Thế rồi, hai vì sao cùng song hành thăng thiên. Cả vì sao chạy trốn lẫn vì sao truy đuổi, cả hai đều lao đi với vận tốc bỏ xa tốc độ âm thanh. Thế nhưng, những ai đứng từ xa ngước nhìn bầu trời hẳn sẽ nhận ra. Bóng dáng ấy hệt như hai vệt sao băng đang đi ngược từ mặt đất quay trở về trời cao. Tuy nhiên, dẫu có đảo ngược cả đất trời, sao băng thì vẫn hoàn là sao băng. Một trong hai, rồi cũng sẽ vút qua và lụi tàn theo số mệnh.

[KYAAAAAAAAAAAAAHAAAAAAAAAAAAAAAA!!]

Vút bay. [Monochrome] điên cuồng vút bay.

Nó bỏ mặc lượng MP còn lại, cũng chẳng rảnh rang để bận tâm đến chuyện chuyển hóa. Nó chỉ biết cắm đầu vắt kiệt toàn bộ cơ năng để chuyển thành tốc độ, cố sống cố chết tháo chạy khỏi ngôi sao băng màu đen đang bám gót ngay phía sau. Nó vốn đã vượt qua độ cao giới hạn của sinh vật sống từ lâu. Thế nhưng, ngôi sao băng màu đen kia vẫn chưa có mảy may dấu hiệu sẽ dừng lại. Cuộc đua sinh tử vẫn chưa đi đến hồi kết, và bản thân [Monochrome] cũng đã phá vỡ trần bay cao nhất từ trước đến nay. Vượt mức độ cao 35,000 mét. Khoảng không trên kia là một thế giới hoàn toàn xa lạ ngay cả với [Monochrome]. Chẳng ai biết cái cơ thể chằng chịt vết nứt của [Monochrome] còn trụ được bao lâu. Dẫu vậy, [Monochrome] vẫn lao vút đi. Bởi lẽ, khoảnh khắc nó dừng lại cũng là lúc cái án tử diệt vong chắc chắn giáng xuống.

---Phải chạy. 

---Phải tháo chạy, mình phải trốn. 

---Mình sẽ bị giết mất!!

Có lẽ, tâm trạng của [Monochrome] lúc bấy giờ cũng giống hệt như cái thứ mà nó đã luôn rải rắc xuống mặt đất. Đúng vậy, là tuyệt vọng --- thứ từng là suối nguồn cho sự hân hoan của [Monochrome]. ...Không, [Monochrome] vẫn chưa hoàn toàn tuyệt vọng. [Monochrome] vẫn bấu víu vào một tia hy vọng.

---Với tốc độ nhường ấy, làm sao mà bay mãi được. 

---Đòn tấn công đó, ắt cũng có giới hạn. 

---Thứ đó, sẽ chạm trần ở đâu đó. 

---Chỉ cần mình cắt đuôi được nó. 

---Chỉ cần thứ đó cạn lực trước, mình sẽ sống sót!!

Đó chính là tia hy vọng mà [Monochrome] đang ôm ấp. Và nó đã đúng. Lưu Tinh Phong Xa có một giới hạn hữu hình. Một giới hạn khống chế khoảng cách bay từ lượng sát thương tích trữ --- 65,000 mét. Độ cao lúc này đã vượt mốc 50,000 mét. Thời gian còn lại, chỉ vỏn vẹn hơn mười giây. Chỉ cần sống sót qua ngần ấy thời gian, Lưu Tinh Phong Xa sẽ cạn kiệt lực đẩy.

Do đó, cục diện chắc chắn sẽ ngã ngũ trên độ cao hơn 50,000 mét này... ngay tại tầng sinh nhiệt, nơi những vì sao băng được định đoạt thiêu rụi tàn phai.

“...Khung cảnh mĩ lệ thật đấy.”

Bám theo [Monochrome] bằng tốc độ cực đại vừa đoạt được, Nemesis khẽ suy nghĩ.

Vừa đăm đăm nhìn [Monochrome] tháo chạy lên trên, Nemesis vừa thu cả thế giới vào tầm nhìn rộng lớn nhờ đặc quyền của hình thái Vũ khí. Một thế giới vốn dĩ bị đường chân trời che khuất dưới mặt đất, lúc này đây lại bày ra rành rành trước mắt Nemesis như chẳng có điểm dừng.

Ở đó không chỉ có quang cảnh của vương quốc nơi cô đang sinh sống. Mà còn có cả nhịp sống của các quốc gia lân cận, hay những miền đất xa xăm ngự trị tận góc biển chân trời, bao gồm cả cái vật thể khổng lồ lờ mờ hiện ra ở cực Nam xa tít. Sự bao la của thế giới, sự đa dạng của nhân gian, tất cả đều đang lọt thỏm vào ánh mắt Nemesis. Cô thật tâm thấy nó... quá đỗi mĩ lệ. Cõi lòng chợt nhen nhóm khát khao, rằng một ngày nào đó, cô sẽ lại được chiêm ngưỡng quang cảnh rực rỡ này cùng với Ray.

“Nhưng trước đó... mình vẫn còn việc phải làm.”

Đó là đập tan bi kịch đang sừng sững cản lối Ray ngay lúc này. Sứ mệnh mà Ray giao phó, cũng là ước nguyện của chính cô --- điều mà Nemesis phải hoàn thành lúc này. Giới hạn của Lưu Tinh Phong Xa đang đến gần. Nhưng dù thế, Nemesis vẫn khắc sâu một lời thề nhất định sẽ vươn tới mục tiêu và vút bay. Giữa khoảnh khắc ấy, cô bất chợt buông ra vài lời.

“...Phải chi, ngươi cũng chỉ ngắm nhìn thế gian từ phía trên này thì tốt biết bao.”

Gửi trọn tâm niệm ấy vào [Monochrome] phía trước... Nemesis dốc cạn chút sức tàn cuối cùng.

---Sắp tàn đời rồi! 

---Nó sắp giết mình mất!

[Monochrome] khiếp đảm trước ngôi sao băng đang dần áp sát từ phía sau. Tia hy vọng nhỏ nhoi "Chỉ cần mình chạy thoát" nay cũng tan biến như sương mai. Nỗi hoảng loạn vỡ bờ càn quét tận sâu thẳm tâm can nó, rằng mình sắp đi vào cửa tử. Đường đường là một <UBM> thống trị mấy trăm năm, nay lại run lẩy bẩy trước cái chết kề cận gang tấc. Cũng bởi thế, những điều mà trước nay nó chưa từng bận tâm... bỗng dưng thi nhau ùa về.

---Sắp tiêu đời rồi! Nếu chết đi... kết thúc rồi thì sao?

Đúng vậy, là những chuyện mà nó chưa một lần suy nghĩ tới.

---Thế này... Nếu bị tiêu diệt, thì mình sẽ ra sao?

Cái câu hỏi "Sẽ thế nào sau khi chết" vốn dĩ là thứ sơ đẳng nhất mà một sinh vật có trí tuệ thường tự vấn... nay lại chói chang đánh thức nó ngay tại khoảnh khắc sinh tử này. Và rồi...

---Kìa? 

---Rốt cuộc thì... tại sao mình lại không muốn chết cơ chứ?

Bản chất của nó vốn dĩ chỉ là một sinh thể vô tri lơ lửng trên tầng không như một ngôi sao lạc lõng. Việc đối diện với dấu chấm hết, đáng lẽ ra nó chẳng nên có một gợn lăn tăn. Ngày ấy, [Monochrome] hệt như một vì tinh tú vô sắc, chẳng thiết tha đến cả sự tồn tại của chính mình. Thế rồi, nó chứng kiến con người giằng xé lẫn nhau, nó lĩnh hội được tuyệt vọng, tự mình nếm trải rung cảm hân hoan trước những xót xa, tự mình gieo rắc tuyệt vọng, và rồi lại đắm chìm trong niềm vui khi nhìn xuống những cảnh ngộ ấy.

---Phải rồi. Nếu chết đi, sẽ không còn được chứng kiến cảnh tuyệt vọng nữa.

---Nếu không nhìn thấy tuyệt vọng, mình sẽ không thể vui sướng.

Rõ ràng cho đến tận sát giây phút này, nó vẫn còn ôm chấp niệm không muốn diệt vong chỉ để níu kéo sự hân hoan tàn bạo đó.

---Cớ sao... mình lại... thấy vui vẻ vậy nhỉ...?

Một nghi vấn nhen nhóm, khoét sâu vào tận gốc rễ hành động suốt hàng trăm năm qua của nó

Hoặc có chăng, đó là thứ mà nó đáng ra nên giác ngộ... ngay từ khoảnh khắc đầu tiên bắt gặp nỗi tuyệt vọng cõi trần.

Sự ngờ vực muộn màng sau mấy thế kỷ đã vô tình kéo chậm lại vận tốc thăng thiên của [Monochrome] một nhịp nhỏ nhoi...

Chỉ với chớp mắt chậm nhịp đó, Lưu Tinh Phong Xa Nemesis đã bắt kịp [Monochrome].

Cô găm chặt một trong năm cánh quạt vào lõi pha lê thân thể của [Monochrome],

“...Vĩnh biệt. Ngôi Sao của Bầu Trời Đen!!”

Mà đem tất thảy những thương đau mà [Monochrome] đã gây ra --- bồi trả gấp ba lần.

<Retribution Beyond the Stars> - Một lượng sát thương khổng lồ xả ra từ Skill ấy vốn đã chẳng phải thứ mà ngay cả một <UBM> cấp Ancient-Legendary có thể dễ bề hứng chịu. Huống hồ là một [Monochrome] đã hiến tế độ bền để đổi lấy hỏa lực thì lấy đâu ra tư cách mà trụ vững.

Vào cái giây phút lụi tàn ấy, [Monochrome] rốt cuộc đã nghiền ngẫm điều gì... chẳng một ai hay biết.

◇◇◇

Hôm đó, có một luồng sáng chói lòa bừng lên trên bầu trời. Đó là tàn dư vỡ vụn từ một <UBM> khi toàn bộ ánh sáng nó thu thập được bùng phát trong khoảnh khắc sụp đổ. Tuy nhiên, đó không phải là thứ ánh sáng hủy diệt từ tia nhiệt của <UBM>, mà chỉ đơn thuần là... một tia sáng tinh khôi và rực rỡ.

Tại một vùng nông thôn thuộc vương quốc, có cặp anh em nhỏ tuổi ngước nhìn lên khoảng không ấy.

"Oa! Đẹp quá anh hai ơiii!" 

"Ừm! Nó đang lấp lánh kìa!"

Đứa em và người anh trong sáng thích thú chiêm ngưỡng bầu trời ngập tràn ánh lấp lánh khác hẳn mọi ngày. Ắt hẳn, vô số những mẩu chuyện tương tự cũng đang diễn ra ở mọi miền xứ sở nhìn thấy quang cảnh này. Nơi đây hoàn toàn sạch bóng những thảm cảnh tuyệt vọng mà <UBM> đó đã nhọc công gây dựng. Chỉ còn sót lại những câu từ trao nhau niềm vui thuần khiết:

"Khung cảnh tuyệt đẹp".

Có lẽ, khung cảnh ấy... vốn dĩ đã có thể được vẽ nên từ hàng trăm năm trước.

Một <UBM> mang tuổi đời vài trăm năm, phút cuối cùng cũng thắp lên một vệt sáng mỏng manh dâng tặng thế giới---rồi vụt tắt.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!