Infinite Dendrogram (WN)

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Hướng Tới Tầng Sâu Nhất Của Mê Cung Dị Giới

(Hoàn thành)

Hướng Tới Tầng Sâu Nhất Của Mê Cung Dị Giới

Tarisa Warinai

Và rồi, khi vượt qua 'Thử thách' của những 'Kẻ đánh cắp Chân lý' đang chực chờ trong mê cung, chính 'Bạn' sẽ chạm đến sự thật của thế giới phi lý này."

516 8688

Tôi muốn trở thành Vtuber!

(Đang ra)

Tôi muốn trở thành Vtuber!

플라나리아햄버거

Khi nhận ra thì tôi đã trở thành diễn viên.

733 11037

Võ Lâm Máu M

(Đang ra)

Võ Lâm Máu M

이만두

"...Mấy cái này, là đồ chơi SM mà."

347 6822

Thợ Săn Muốn Sống Ẩn Dật

(Đang ra)

Thợ Săn Muốn Sống Ẩn Dật

Beak Sam

Kế hoạch yên ổn sống nốt những ngày còn lại với vai trò nhân viên bán thời gian duy nhất tại quán canh giải rượu cũ kỹ của Cha Eui-jae bị đảo lộn khi cậu chạm trán một nhân vật bí ẩn đeo mặt nạ chống

95 30749

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

(Đang ra)

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

고속도루

Và mười năm sau, cả thế giới này cũng sẽ diệt vong.

145 1665

[Tam Quốc Chí] Tịnh Châu Nhật Ký

(Đang ra)

[Tam Quốc Chí] Tịnh Châu Nhật Ký

Người may mắn

Tịnh Châu được chọn làm “vùng đất sống tốt nhất” bởi man di. Có vẻ như tôi đã mang về một đứa trẻ sinh nhầm thời đại ở nơi đó.

731 9284

Chương 33: Bất khuất

Chương 33: Bất khuất

■ [Hắc Thiên Không Vong - Monochrome]

[Monochrome] không hề biết khởi nguồn của bản thân. Rằng mình tự sinh ra trong tự nhiên, hay được "thiết kế" bởi một kẻ nào đó, nó hoàn toàn không biết. Thậm chí, có lẽ nó còn chưa từng mảy may để tâm đến cái tên lơ lửng trên đỉnh đầu mình. Dù được thế giới gọi tên là [Hắc Thiên Không Vong - Monochrome], nhưng bản thân con quái vật ấy chưa từng tự nhận thức mình là [Monochrome]. 

Đối với [Monochrome], thế giới này chỉ chia làm hai loại: bản thân nó và những thứ còn lại, thế nên một ký hiệu như cái tên là hoàn toàn dư thừa. Đúng vậy, điều quan trọng đối với [Monochrome] là việc nó sở hữu sức mạnh vô đối, và chỉ cần có vậy là đủ. 

[Monochrome] chỉ cần hấp thụ ánh sáng là có thể bù đắp toàn bộ năng lượng cho mọi hoạt động của bản thân. Điều đó đồng nghĩa với việc, nó không cần phải làm bất cứ điều gì cả. Thế nên, kể từ khi sinh ra, [Monochrome] chẳng làm gì cả. Vì không cần phải làm gì, nên nó cũng chẳng thèm suy nghĩ xem mình nên làm gì. Vốn dĩ ngay từ đầu, nó thậm chí còn… không thèm suy nghĩ, chả thèm rung động con tim. Đó là một lối sống giống hệt như một vì sao lơ lửng trên bầu trời, chỉ đơn thuần là "tồn tại". Cứ thế này, có khả năng nó sẽ giống như một tiểu hành tinh trôi dạt trong vũ trụ, cứ lơ lửng vô tri vô giác qua những năm tháng đằng đẵng.

Bước ngoặt của nó, có lẽ là khung cảnh giao tranh mà nó nhìn thấy từ trên bầu trời cách đây hàng trăm năm. Những con người tàn sát lẫn nhau. Con người bị thương, nhà cửa bốc cháy, và rất nhiều kẻ phải bỏ mạng. Có vô vàn sự thống khổ, vô vàn sự tuyệt vọng ở nơi đó. Ở đó có sự bộc phát của những cảm xúc mãnh liệt mà [Monochrome] không hề có. 

Nhìn thấy cảnh tượng đó, [Monochrome] cảm nhận được một thứ vốn chưa từng mảy may lay động bên trong nó... con tim nó đang rung lên. [Monochrome] không hiểu tại sao con tim nó lại rung động trước sự tuyệt vọng bên dưới. Chỉ là, đó là sự thay đổi đầu tiên xảy ra với [Monochrome] ―― kẻ vốn dĩ chỉ trôi dạt một cách vô vị từ trước đến nay. Thế nên, việc sự tuyệt vọng đó khiến con tim nó rung động theo hướng tích cực hay tiêu cực, đối với [Monochrome] hoàn toàn không quan trọng. Điều quan trọng là, chỉ cần có sự tuyệt vọng... chỉ cần gieo rắc sự thống khổ cho những tồn tại ngoài bản thân, nó sẽ cảm nhận được sự thay đổi.

Vì vậy, [Monochrome] quyết định sẽ tự tay tạo ra sự tuyệt vọng.

Giống như cuộc giao tranh bên dưới, nó dùng sức mạnh của bản thân để làm tổn thương, để thiêu rụi kẻ khác. Kết quả là gì. Sự thống khổ đang dâng trào kìa. Sự tuyệt vọng đang hiện rõ mồn một kìa.

[...kya...ha]

Trước cảnh tượng đó, [Monochrome] cảm nhận được con tim mình lại tiếp tục rung lên. Ngay cả cơ quan phát âm mà từ trước đến nay nó chưa từng sử dụng một lần nào, cũng bắt đầu cất lên những âm điệu.

[KYA...HA...HA]

[Monochrome] phóng tia nhiệt tuyến, sau đó, có vô số những kẻ bị chìm trong sự thống khổ và tuyệt vọng mà không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Càng lặp đi lặp lại hành động đó, [Monochrome] càng cảm nhận được có thứ gì đó đang nảy sinh bên trong bản thân vốn cứng nhắc như hòn đá của nó.

[KYAHAHAHAHAHAHAHA♪]

Chẳng biết từ lúc nào, cơ quan phát âm của nó đã bắt đầu cười lớn. Giống như tiếng cười của một đứa trẻ sơ sinh mà nó từng nghe được khi nhìn xuống thế giới ngày trước. Chỉ đơn thuần là để thể hiện niềm vui sướng của bản thân một cách ngây thơ, vô tư lự. [Monochrome] cảm thấy thỏa mãn với sự thay đổi của bản thân, và thay đổi nhận thức.

――Từ giờ mình sẽ đốt nhiều hơn nữa. 

――Bọn kia là những "ngọn đuốc". 

――Bởi vì mỗi lần đốt chúng, con tim mình lại sáng bừng lên.

Và thế là, từ trên chín tầng mây, [Monochrome] liên tục thiêu rụi các sinh vật sống để gieo rắc sự tuyệt vọng. Thỉnh thoảng, cũng có kẻ cố gắng chống cự lại [Monochrome], nhưng tất cả đều bị thiêu chết trước khi kịp chạm đến nó. Thế nhưng, con tim của [Monochrome] lại rung động mạnh mẽ nhất vào khoảnh khắc khuôn mặt của những kẻ cố gắng chống cự đó biến thành khuôn mặt của sự tuyệt vọng. Khi đã nhận ra điều đó, kể từ một thời điểm nhất định, [Monochrome] bắt đầu lưu lại ở một khu vực.

――Nếu mình cứ đứng yên ở đây chờ đợi. 

――Thì lại có thể nhìn thấy những "ngọn đuốc" mang khuôn mặt chống cự tuyệt vọng.

 ――Có thể nhìn thấy chúng chìm trong sự tuyệt vọng, đúng không nhỉ?

Nghĩ vậy, nó cứ lơ lửng mãi trên bầu trời của một khu vực... nơi sau này được gọi là làng Torne. Kết quả là, nó bị một viên thiên thạch đâm trúng, bị chôn vùi dưới lòng đất và bị phong ấn suốt ba trăm năm... nhưng dẫu vậy, phương châm và cách sống của [Monochrome] vẫn không hề thay đổi. Nó vẫn muốn tiếp tục lơ lửng ở đây, chờ đợi một "ngọn đuốc" dám dùng khuôn mặt chống cự tuyệt vọng để đối đầu với nó.

Và rồi, nguyện vọng của [Monochrome] đã thành hiện thực.

Ngay lúc này đây, bên dưới [Monochrome] ―― có hình bóng của một cậu thanh niên đang dốc sức chống cự quyết liệt hơn bất kỳ ai ở vùng đất này.

Cậu thanh niên ―― Ray ―― liên tục dùng hình thái thứ ba của Nemesis là chiếc khiên tròn để chặn đứng những tia nhiệt tuyến trút xuống từ [Monochrome]. Dù đã dùng khiên đỡ để tránh bị đánh trúng trực diện, nhưng một phần nhiệt lượng vẫn truyền qua khiên tác động lên Ray, khiến bàn tay phải đang nắm chặt khiên bên trong lớp giáp tay đã bị bỏng rộp. Dẫu vậy, Ray vẫn không lùi bước, cũng không buông tay khỏi chiếc khiên. Anh cứ thế liên tục sử dụng ma pháp hồi phục, đồng thời dỏng tai lắng nghe những lời mà Nemesis ―― lúc này đang ở dạng khiên ―― truyền đạt.

“27210….. 30635”

Đó là những con số. Mỗi lần hứng chịu tia nhiệt tuyến, Nemesis lại đang đếm một thứ gì đó. Nó có vẻ giống với bộ đếm sát thương thông thường... nhưng lại hơi khác biệt. Quan trọng hơn cả, nếu là bộ đếm sát thương, thì lượng sát thương "đủ để hạ gục [Monochrome]" mà Ray dự tính đã được tích trữ đủ từ lâu rồi, nhưng Ray vẫn tiếp tục hứng chịu đòn tấn công. So với lượng sát thương từ tia nhiệt tuyến trút xuống đã được giảm trừ nhờ chiếc khiên tròn và <Paladin's Aegis>, thì lượng hồi phục từ việc liên tục sử dụng ma pháp hồi phục kết hợp với <Bloody Regeneration> của [BR Armor] vẫn không đọ lại được sát thương của tia nhiệt tuyến. Tuy nhiên, sự chênh lệch đó cũng không quá lớn, chỉ đủ để bào mòn HP của Ray một cách chậm rãi.

"Anh Ray...!"

Được Gringham che chở, Louie đang dõi theo hình bóng đó của Ray. Ray, người đang hứng chịu tia nhiệt tuyến, lúc này đã không còn đứng trên lưng Gringham nữa. Bởi vì [Monochrome] đã chuyển mục tiêu từ Gringham sang Ray. Điều này thể hiện rõ qua việc tia nhiệt tuyến không nhắm vào những phần cơ thể không được khiên che chắn của Gringham, cộng thêm việc vị trí tia nhiệt tuyến dội xuống cũng di chuyển theo những bước chân của Ray. 

Thế nên, Ray đã bước xuống khỏi lưng Gringham và một mình đứng ra hứng chịu trận mưa nhiệt tuyến. Về phần Gringham, vì sát thương từ những tia nhiệt tuyến hứng chịu trước đó nên nó đã không còn khả năng cử động, nhưng dẫu vậy, nó vẫn đang cố gắng lấy thân mình che chở cho Louie. Được Gringham che chắn, Louie cứ thế dõi theo bóng lưng Ray đang chống cự lại [Monochrome] giữa làn mưa nhiệt tuyến.

[KYAHAHAHAHAHA♪]

Tầm nhìn của [Monochrome] đang thu vào mắt vô số diễn biến trên mặt đất. 

Nó nhìn thấy một "ngọn đuốc" mặc áo giáp đang chạy thục mạng về phía ngôi nhà cối xay gió. 

Nó nhìn thấy những hầm trú ẩn được dựng lên để đối phó với nó, và những "ngọn đuốc" đang run rẩy sợ hãi bên trong. 

Nó nhìn thấy một "ngọn đuốc" hình thú và một "ngọn đuốc" thiếu niên đang được "ngọn đuốc" kia che chở. 

Nó nhìn thấy một đôi nam nữ "ngọn đuốc" đang lẩn trốn trong bóng tối. 

Nó nhìn thấy vô số "ngọn đuốc" đang định tiến hành đợt tấn công tiếp theo từ mặt đất. 

Nó nhìn thấy một "ngọn đuốc" tóc Mohawk đang bị cản lại khi định bay lên trời.

Thế nhưng, đối với [Monochrome], mấy cái "ngọn đuốc" đó ra sao cũng không quan trọng. [Monochrome] đã không còn hứng thú với những "ngọn đuốc" khác nữa, toàn bộ sự chú ý của nó lúc này chỉ dồn vào một "ngọn đuốc" duy nhất... kẻ đang ném về phía nó thứ cảm xúc mãnh liệt nhất. [Monochrome] đang say mê ngắm nhìn cái "ngọn đuốc" bên dưới. 

Từ trước đến nay, [Monochrome] chưa từng để mắt đến một "ngọn đuốc" cá biệt nào. Trong thế giới của [Monochrome] chỉ có bản thân nó và những thứ còn lại, những kẻ ngoài nó ra chỉ là những "ngọn đuốc" bốc cháy trong sự thống khổ và tuyệt vọng, vốn dĩ không cần phải phân biệt làm gì. 

Thế nhưng lúc này đây, chỉ riêng cái "ngọn đuốc" đó là nó đang muốn phân biệt. Ray Starling - cái "ngọn đuốc" ấy đang ngước nhìn [Monochrome] từ dưới mặt đất bằng một sự phẫn nộ thuần túy, không mảy may để lộ một chút sợ hãi, cũng chẳng có lấy một tia tuyệt vọng.

[Monochrome] thầm nghĩ.

――Đúng rồi, là thằng đó. 

――Thằng đó là đứa đã tiến lại gần mình nhất từ trước đến nay. 

――Thằng đó, có gì khác biệt nhỉ?

[Monochrome] nhớ ra rằng Ray chính là một trong những kẻ định tiếp cận nó lúc nãy. Dù đã bị đánh bật khỏi bầu trời một lần, nhưng hắn vẫn nhìn [Monochrome] bằng cái khuôn mặt chống cự quyết liệt đó. Đối với [Monochrome], điều đó thật kỳ lạ.

Từ trước đến nay, những kẻ dám chống lại [Monochrome] đều có một chỗ dựa dẫm nào đó. Đó có thể là kiếm kỹ đã được mài giũa, là tài nghệ bắn cung siêu phàm, hay là con rồng sát cánh cùng chiến đấu. Thường thì, khi bọn chúng nhận ra chỗ dựa dẫm đó hoàn toàn vô dụng, ý chí của chúng sẽ gãy vụn, và biểu cảm cũng chuyển từ chống cự sang tuyệt vọng. Khuôn mặt đó chính là thứ khiến [Monochrome] cảm thấy rung động nhất.

Thế nhưng, Ray vẫn đang chống cự.

Dù đã bay lên trời nhưng vẫn không thể chạm tới [Monochrome]. Dù hiện tại đang bị tia nhiệt tuyến thiêu đốt toàn thân. Dù nghĩ thế nào đi nữa thì cũng không còn cách nào để đáp trả. Thế mà, ý chí của hắn vẫn không chịu khuất phục trước [Monochrome]. Hắn, không bị bẻ gãy.

Thế nên, [Monochrome] đã nghĩ.

――Vậy thì, mình phải chơi tất tay thôi.

Đó là điều mà suốt hàng trăm năm kể từ khi sinh ra. [Monochrome] chưa một lần thử làm ―― đánh toàn lực. 

Nó chuyển hóa ánh sáng thành MP, chuyển hóa MP thành năng lượng của tia nhiệt tuyến, và cứ thế liên tục tích tụ năng lượng mà không thèm bắn ra. 

Nó chuyển hóa rồi lại chuyển hóa, sạc năng lượng rồi lại sạc năng lượng... nó ngưng tụ một lượng năng lượng đến mức giới hạn mà chính bản thân [Monochrome] có thể chịu đựng được, không phải ở đầu xúc tu, mà là ngay tại quả cầu pha lê ―― tại bản thể của nó. 

Dư chấn của nguồn năng lượng rò rỉ ra từ những vết nứt trên quả cầu pha lê đã khiến những đám mây quanh [Monochrome] bốc hơi sạch sẽ. Nhờ đó, một khoảng trời không một gợn mây được hình thành với [Monochrome] là trung tâm. 

Quả cầu pha lê của [Monochrome] đang phát sáng rực rỡ, cứ như thể việc nó không hề phát ra chút ánh sáng nào từ trước đến nay chỉ là một lời nói dối vậy. Thứ sắp sửa được phóng ra chính là con át chủ bài của [Monochrome]. 

Đó không phải là những tia nhiệt tuyến vô danh, mà là một Skill có tên gọi đàng hoàng. Cái tên đó là, <SHINING DISAPPEAR>

Đúng như tên gọi của nó, đó quả thực là một luồng sáng dập tắt mọi hy vọng. Lượng năng lượng của nó hoàn toàn không thể so sánh với những tia nhiệt tuyến trước đây. Sự suy giảm uy lực theo khoảng cách gần như không tồn tại. Một khi giáng xuống mặt đất, nó không chỉ làm bốc hơi mục tiêu, mà còn thổi bay toàn bộ khu vực xung quanh... hủy diệt phần lớn diện tích của làng Torne. Điều đó, ngay cả những người ngước nhìn từ mặt đất cũng có thể nhận ra. Bằng chứng là, hầu hết những "ngọn đuốc" lọt vào tầm mắt của [Monochrome] đều mang khuôn mặt tuyệt vọng tột độ.

[KYAHAHAHAHAHAHAHA!!]

[Monochrome] cười điên dại. 

Nó cười vì sự rung động của con tim mang lại cho nó niềm vui sướng. 

Và rồi, nó nhìn vào khuôn mặt mà nó muốn xác nhận nhất... khuôn mặt của Ray.

――Mày tuyệt vọng chưa? 

――Nè, tuyệt vọng chưa? 

――Tuyệt vọng............ hả?

Thế nhưng, biểu cảm của Ray không hề có một chút tuyệt vọng nào. Hắn chỉ ngước nhìn [Monochrome] bằng một ánh mắt chất chứa sự phẫn nộ sâu sắc hơn trước. Dẫu cho sự tuyệt vọng có chồng chất lên sự tuyệt vọng, đôi mắt vẫn đang kiên cường chống trả đó đang ngầm tuyên cáo. Rằng tao sẽ hạ gục mày.

――ĐÁNG SỢ.

Trước ánh mắt đó, lần đầu tiên trong lòng [Monochrome] dấy lên một cảm xúc không phải là niềm vui. Nhưng, đó chỉ là trong một khoảnh khắc. Ngay lập tức, [Monochrome] dội <SHINING DISAPPEAR> thẳng xuống vị trí của Ray. Hoặc có lẽ, hành động đó xuất phát từ nỗi sợ hãi chớm nở lần đầu tiên của nó.

Thế nhưng, [Monochrome] không hề biết. 

Rằng hắn ta, được gọi là "Bất Khuất". 

Rằng dẫu phải đối mặt với vô vàn bi kịch, với những tai ương vượt xa sức lực của bản thân, hắn vẫn không hề lùi bước. 

Rằng dẫu cho ác ý và sự tuyệt vọng có cố tình dìm hắn quỵ ngã, hắn vẫn sẽ nghiến răng nuốt trọn sự phẫn nộ vào lòng và tiếp tục đứng lên. 

Và, hắn đã từng nắm lấy những "kỳ tích" vĩ đại ngang ngửa với những tai ương đó. 

[Monochrome] không hề biết. 

Nhưng rồi, nó sẽ phải biết thôi.

――Ngay lúc này đây.

"Gringham!!"

Nhận thấy tia nhiệt tuyến cực đại ―― <SHINING DISAPPEAR> từ trên không trung đang trong trạng thái chuẩn bị phóng, Ray chỉ gào lên đúng một từ, tên của Gringham. Cùng với một tiếng gào đó và ánh mắt Ray hướng về phía Louie, Gringham đã thực hiện điều mà nó phải làm. Với cơ thể tơi tả, nó lồm cồm bò dậy, ngoạm lấy Louie giống hệt như một con mèo mẹ đang ngậm con mình... rồi lao đi. Để đưa Louie thoát khỏi khu vực sắp sửa trở thành tâm chấn của vụ nổ.

"Gringham...! Anh Ray!"

Bị Gringham ngoạm lấy và mang đi, Louie gào gọi tên Ray - người vẫn đang trụ lại tại nơi sắp sửa trở thành tâm chấn. Đáp lại tiếng gọi đó, Ray không nói một lời nào, chỉ giương cao chiếc khiên tròn lên như một lời hồi đáp.

Và thế là, tại nơi sắp sửa trở thành tâm chấn, chỉ còn lại Ray và Nemesis. Họ không bỏ chạy. Bởi vì nếu cứ thế bỏ chạy, họ cũng sẽ bị cuốn vào sức tàn phá đó. Chưa kể, nó còn biến vô số Tian đang lánh nạn trong hầm trú ẩn trở thành mồi ngon cho tia nhiệt tuyến đó. Chính vì vậy, họ không lùi bước.

“Có vẻ đó là tia nhiệt tuyến át chủ bài của nó... ta tự hỏi liệu uy lực khủng khiếp đến mức nào đây.”

"Tôi dám chắc một điều là, một lớp thì chắc chắn không đủ. Dù có xài hai lớp, tôi dám đảm bảo chúng ta chưa chắc đã trụ nổi." 

“Anh không còn cái [Brooch] nào sao?”

"Tôi hết [Brooch] dự trữ rồi. Lúc nãy tôi vừa đưa cho Louie và Gringham rồi mà."

[Lifesaving Brooch] là vật phẩm có khả năng chặn sát thương chí mạng. Trước khi đến làng Torne, Ray có tổng cộng ba cái. Tuy nhiên, một cái đã bị vỡ trong trận chiến với Rosa ngày hôm qua, và hai cái còn lại anh đã đưa cho Louie và Gringham lúc nhảy khỏi lưng Gringham để bảo vệ họ. Anh không hề hối hận về hành động đó.

"Thế nên... mọi chuyện phụ thuộc vào tôi và cô đấy, Nemesis." 

“Rõ. Cứ giao cho ta.”

"Ừ, tôi tin cô."

Số lần sử dụng <Counter Absorption> dự trữ còn lại là hai lần. Nếu không thể chống đỡ được bằng hai lớp tường ánh sáng, chiếc khiên và Skill phòng ngự bị động, Ray sẽ phải nhận death penalty. 

Nếu điều đó xảy ra, anh sẽ không thể "phản công", và [Monochrome] sẽ mặc sức chà đạp toàn bộ làng Torne. Nếu gọi đây là mạo hiểm, thì khoảnh khắc này chính là màn đi trên dây nguy hiểm nhất. Bằng chỉ số, bằng Skill, bằng trang bị, bằng <Embryo>. Liệu họ có thể dùng tất cả những sức mạnh đã đạt được kể từ khi bước chân vào <Infinite Dendrogram> để chống lại sự tuyệt vọng giáng xuống từ chín tầng mây hay không. Đó chính là ―― khoảnh khắc này.

[――<SHINING DISAPPEAR>]

Cùng với lời chant, một tia nhiệt tuyến cực đại được giải phóng từ quả cầu pha lê ―― bản thể của [Monochrome]. Đi theo sau đó là ánh hào quang rực rỡ như một cột trụ nối liền trời và đất, mang theo một lượng nhiệt năng khổng lồ đủ để thiêu rụi toàn bộ mặt đất. Chỉ cần nó chạm xuống đất, nó sẽ làm bốc hơi mọi vật thể, và biến ngôi làng Torne này thành một vùng đất chết. Vô số sinh mạng đang hiện diện ở làng Torne này đang chìm trong sự tuyệt vọng trước ánh hào quang đó.

Thế nhưng, ―― họ không hề gục ngã.

“”<Counter Absorption>!!””

Nemesis ở hình thái khiên tròn tạo ra một bức tường ánh sáng khác biệt chắn ngang cột sáng đang trút xuống. Bức tường đó chỉ cản được hiệu ứng của cột sáng trong tích tắc, rồi dễ dàng bị xuyên thủng. Thế nhưng, cột sáng bị bức tường cản lại đã bị thu hẹp đường kính đi một chút. Và rồi, chắn trước cột sáng vừa chọc thủng bức tường đầu tiên, một bức tường ánh sáng thứ hai lại hiện ra. Kích hoạt liên tiếp <Counter Absorption>. Một kỹ thuật mà Nemesis đã lĩnh hội được trong suốt một tháng qua, cũng là kỹ thuật cô từng sử dụng trong trận chiến với Rosa. Bức tường thứ hai đã kìm hãm cột sáng lâu hơn bức tường thứ nhất.

Thế nhưng, cột sáng đó đã đập tan tất cả, và chạm tới mặt đất.

Tia nhiệt tuyến cực đại đáng lẽ phải thiêu rụi mặt đất đã bị hai bức tường ánh sáng hút đi phần lớn uy lực. Sức tàn phá lẽ ra đã xóa sổ toàn bộ khu vực làng Torne, nay bị thu hẹp lại trong một phạm vi cực kỳ nhỏ. 

Dẫu vậy, nguồn năng lượng xuyên thủng hàng phòng ngự dù không đủ để quét sạch mặt đất, nhưng vẫn mang một uy lực vô cùng khủng khiếp. Ngôi nhà cối xay gió nằm ngay tâm chấn đã bị nung chảy và bốc hơi hoàn toàn. Khu vực xung quanh cũng phải hứng chịu nhiệt độ cực cao trên diện rộng, và đang chìm trong biển lửa đỏ rực. Một cảnh tượng hệt như dưới đáy địa ngục. Thật khó để tưởng tượng có con người nào có thể đứng vững trong một cảnh tượng như thế. Thế nhưng, dù vậy ――

"............Trụ, được, rồi."

Ngay giữa tâm điểm của địa ngục đó, Ray vẫn đang đứng sừng sững. 

Tình trạng của cậu hiện tại, dùng từ "thương tích đầy mình" thôi là không đủ. 

Ngay lúc này đây, việc cậu vẫn còn sống và đứng vững đã là một phép màu. Số lượng trạng thái bất thường hiển thị không thể đếm hết trên đầu ngón tay, toàn bộ da thịt trên cơ thể cũng bị nhiệt độ thiêu đốt đến mức đổi sang màu đỏ, hoặc đen thui. Vô số trang bị trên người Ray cũng vỡ vụn và rơi rụng xuống dòng dung nham. Cả phụ kiện lẫn cánh tay giả bên tay trái của cậu cũng... bị nung chảy mà tan biến. [BR Armor] dù đang bị nung chảy, nhưng vẫn liên tục nhả ra Kỹ năng <Bloody Regeneration>. Với bộ dạng thảm thương đó ―― cậu vẫn đứng sừng sững giữa địa ngục.

“...Hừ, có vẻ như sau khi xuyên thủng bức tường thứ hai, quỹ đạo của nó đã bị lệch đi một chút. Nếu dính đòn trực diện, chắc chắn chúng ta đã không thể cầm cự được.” Nemesis nói

"Phải, đúng là may mắn... Hự."

Hiển nhiên, dù không phải hứng trọn <SHINING DISAPPEAR>, nhưng cậu vẫn phải chịu dư chấn của nó. Hơn nữa, xung quanh hiện tại là một địa ngục rực lửa bị nung chảy bởi nhiệt lượng. Vì là <Master> nên cậu không cảm thấy đau đớn. Nhưng cậu vẫn phải nếm trải cảm giác nóng rát vượt quá giới hạn chịu đựng đang gặm nhấm toàn thân, và cả cảm giác không khí hít vào như đang thiêu đốt cuống họng. Giữa địa ngục rực lửa đó, hai chân bị thiêu đốt bởi mặt đất nóng đỏ... dẫu vậy, đầu gối vẫn không hề gục xuống. Ý chí của cậu, cũng chưa hề khuất phục.

"...Dùng thôi, Nemesis."

Nghe câu nói điềm tĩnh của Ray, Nemesis ở dạng khiên tròn thầm gật đầu.

“Lượng tích trữ, hơn 650,000 một chút... Vậy tầm bắn là 65,000 mét... sao.”

"Tới được chứ?" 

“Chắc chắn tới.”

"Vậy thì, nhờ cả vào cô đấy."

Sau đoạn hội thoại ngắn ngủi với Nemesis, Ray chỉnh lại tư thế cầm khiên. Không phải là tư thế phòng thủ giơ lên đỉnh đầu, mà là chĩa thẳng về phía trước ―― giống như một món vũ khí. 

"Nemesis, Hình thái thứ ba 'β' ――"

Ngay lập tức, chiếc khiên tròn biến đổi hình dạng. Phần tay cầm của Ray trượt đi, từ một chiếc khiên biến thành "một món vũ khí cán dài gắn khiên ở phần đầu". Bản thân chiếc khiên cũng có sự thay đổi. Trên bề mặt chiếc khiên đen tuyền, có năm đường cong màu bạc được khắc đều đặn, vẽ thành những hình vòng cung từ trung tâm ra đến mép ngoài. Chúng bắt đầu phát sáng ―― và chiếc khiên mở tung ra từ những đường nét đó. Sau đó, nương theo những đường cong ấy, chiếc khiên bung nở giống hệt như nụ hoa đang hé tàn ―― không, nó giang rộng những chiếc cánh y hệt như một chiếc cối xay gió. Đó là một chiếc cối xay gió năm cánh... thứ được người dân làng Torne gọi là Phong Tinh. Đúng vậy, đó là một vũ khí biến hình, chuyển hóa từ khiên thành chiếc cối xay gió hình ngôi sao.

““Form Shift ――””

Và rồi, họ dõng dạc xướng tên. Sức mạnh mới của họ ―― tên gọi của Hình thái thứ ba của Nemesis. Cái tên đó là ――,

"’――<Lưu Tinh Phong Xa (Shooting Wheel)>”"

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!