Chương 06: Có khi tôi đã trở nên bất khả chiến bại rồi cũng nên
50: Username: Anonymous in Love
Chủ thớt ổn chứ?
151: Username: Anonymous in Love
Có khi ổng chết rồi cũng nên.
152: Username: Anonymous in Love
Là tôi sẽ không bao giờ làm thế đâu. LOL
153: Username: Anonymous in Love
100-san, ông thật là…
154: Username: Anonymous in Love
Dạo này mấy lớp cao trung học đến mấy giờ nhỉ?
155: Username: Anonymous in Love
Chắc tùy trường thôi.
156: Username: Anonymous in Love
Trường nào xịn xịn thì chắc phải tầm 7 giờ tối.
157: Username: Anonymous in Love
Trường bình thường chút thì chắc tầm 4 giờ chiều là xong.
158: Username: Anonymous in Love
Wow, mấy ông này còn chẳng coi hoạt động câu lạc bộ là một lựa chọn luôn à.
159: Username: 1
Tôi về rồi đây (dĩ nhiên, tôi là thành viên "CLB về nhà").
160: Username: Anonymous in Love
Oh.
161: Username: Anonymous in Love
Thế nào rồi? Nếu tình hình tệ quá thì ông cứ chạy trốn đi, mọi người sẽ tha thứ cho mà.
162: Username: Anonymous in Love
Đúng đấy.
163: Username: 1
Kết quả là:
Đội ơn ông >>100 nhé.
164: Username: Anonymous in Love
Cái gì cơ?
165: Username: Anonymous in Love
Thật đấy à? LOL
166: Username: 1
Hình như cô ấy hiểu lầm, tưởng tôi đang nói về mấy công thức nấu cà ri giá rẻ.
167: Username: Anonymous in Love
LOL
168: Username: Anonymous in Love
Thế là ông cũng "thuận nước đẩy thuyền" luôn à?
169: Username: 1
Ừ. Tôi nhớ lại mấy bài trên thớt cà ri rồi cố chém gió cho qua chuyện.
170: Username: Anonymous in Love
Thật luôn? LOL
171: Username: Anonymous in Love
Đúng là phép màu.
172: Username: Anonymous in Love
Cũng nhờ cái kiểu ăn nói lắp bắp của ông mà nó mới trót lọt được đấy.
173: Username: Anonymous in Love
Cứ tưởng thế là xong đời ông rồi chứ. LOL
174: Username: 1
Nên là mọi người không cần lo cho ông 100 nữa đâu.
Nhưng làm ơn, đừng có vụ "tai nạn" gợi ý nào nữa nhé!
***
Trong giờ nghỉ trưa, tôi rời khỏi sân trường để ra phía hành lang.
Vừa lướt điện thoại, tôi vừa cố gắng lấy lại sự bình tĩnh.
Những dòng phản hồi liên tục hiện lên như một lời nhắc nhở rằng trạng thái mơ màng này hoàn toàn là thực.
“…Ah.”
Tôi khẽ thở phào một hơi.
Đó không phải là một tiếng thở dài chán nản.
Mà là dấu hiệu của một trái tim đang ngập tràn hạnh phúc.
Tôi chưa bao giờ ngờ rằng mình có thể trò chuyện với cô ấy lâu đến thế.
Đôi mắt tuyệt đẹp ấy. Khuôn mặt thanh tú ấy. Cả giọng nói dịu dàng ấy nữa.
Tôi chỉ muốn lôi ngay những thước phim đó từ ký ức ra rồi lưu trữ thẳng vào ổ SSD (dù biết làm thế là phạm tội).
Tôi thực sự muốn tát cho bản thân trong quá khứ một cái—cái kẻ từng đinh ninh rằng mình sẽ chẳng bao giờ có cửa với một người xinh đẹp như vậy.
Chỉ riêng việc được nhìn thấy cô ấy thôi đã đủ để tôi thấy biết ơn cuộc đời này rồi.
Thôi thì cứ lờ đi những tiếng xì xào lúc nãy khi mình bỏ chạy vậy, chắc là sẽ ổn thôi (nhỉ?).
“Nên học bài thôi.”
Sau khi đắm mình trong hạnh phúc một lúc, tôi hướng về phía thư viện như thường lệ. Nhiệm vụ của học sinh suy cho cùng vẫn là học tập mà.
Không phải là vì tôi chẳng còn việc gì khác để làm hay vì bản thân bị ra rìa ở trong lớp đâu nhé!
Chẳng qua tôi không chơi game mobile, lại còn là một kẻ nhạt nhẽo, nên đây là tất cả những gì tôi có thể làm.
Cánh cửa lùa mở ra với tiếng cạch cạch—
“““——!?”””
Ngay khoảnh khắc tôi bước vào.
Những ánh nhìn như kim châm đồng loạt đâm sầm vào tôi.
…Ah. Tôi quên béng mất là tóc mình đang rực rỡ sắc cầu vồng.
“…Được rồi.”
Tôi cũng chẳng còn hơi sức đâu mà phản ứng, cứ thế đi thẳng đến chỗ ngồi quen thuộc—khu bàn tự học phía cuối phòng.
Đúng chất một ngôi trường danh giá, ở đây trang bị khoảng 20 bàn cá nhân riêng biệt.
Đó chính là nơi tôi hay ngồi vào giờ nghỉ trưa của tôi.
“….”
Tôi lấy tài liệu từ trong cặp ra và bắt đầu vùi đầu vào đống bài tập.
“““……“””
Những ánh mắt soi mói vẫn không có dấu hiệu dừng lại.
Thật tình, cảm giác này khó chịu đến gai người.
Và trong số đó, kẻ có ánh nhìn sắc lẹm nhất chính là—
“—!”
Shiori Momiji, cô bạn cùng lớp với vóc dáng nhỏ nhắn và mái tóc ngắn đặc trưng có phần mái dài che mắt.
Với tư cách là thành viên ban quản lý thư viện, cô ấy luôn ngồi trực ở bàn tiếp tân hoặc đọc sách tại chỗ vào giờ trưa.
Có lẽ cô ấy là người bạn cùng lứa mà tôi chạm mặt nhiều nhất.
Dù vậy, chúng tôi chưa từng mở lời với nhau lấy một câu.
“…Cứ tập trung làm việc thôi.”
Chà, mình không thể để những ánh mắt đó gây nhiễu được.
Hơn nữa, sau vụ tai nạn hồi nãy, dây thần kinh của tôi đã trở nên khá miễn nhiễm rồi.
Bình thường, gặp tình huống này chắc tôi đã sủi khỏi thư viện ngay lập tức.
Nhưng chẳng hiểu sao, lần này cảm giác không đến nỗi quá áp lực.
Có lẽ chính nhờ mái tóc cầu vồng này mà tôi đã đạt đến cảnh giới "vô đối" (theo kiểu của một kẻ yếu thế).
***
Tiếng chuông vang lên—
Giờ nghỉ trưa kết thúc, tiết năm và tiết sáu cũng trôi qua. Giờ sinh hoạt lớp khép lại.
Khi buổi chiều buông xuống, lớp học chia thành những ngả rẽ khác nhau: người thì nán lại tán gẫu, người thì tất tả đi sinh hoạt câu lạc bộ, người lại vội vã ra về.
…Tôi á? Là một thành viên cốt cán của "CLB về nhà", tôi đã rời khỏi lớp từ sớm.
Chỉ cần chậm trễ dù chỉ một chút thôi, tôi sẽ phải đối mặt với nguy cơ đi chung chuyến tàu với đám học sinh cùng trường. Chuồn sớm là chiến thuật tối thượng (đẳng cấp hướng nội level 99).
Tuy nhiên, hôm nay tôi vẫn còn một việc cần giải quyết trước khi chính thức về nhà.
***
190: Username: 1
Cảm ơn sự ủng hộ của mọi người nhé. Yêu tất cả các ông.
191: Username: Anonymous in Love
Oẹeee, sến quá tôi nôn ra đây này!
192: Username: Anonymous in Love
Tôi cũng đang nôn đây! Kinh hãi quá!
193: Username: 1
Thế nên, tôi chợt nhận ra một điều.
194: Username: Anonymous in Love
Sao ông vẫn có thể thản nhiên gõ phím khi mọi người đang nôn thốc nôn tháo thế hả?
195: Username: Anonymous in Love
Quả không hổ danh là ông, quả thật có thần kinh thép đấy!
196: Username: 1
Tôi là một kẻ trống rỗng. Hiện tại… đặc điểm nhận dạng duy nhất của tôi thật sự chỉ là mái tóc cầu vồng này thôi!
Mái tóc này là "thành quả" của tất cả các ông, nên tôi thực sự biết ơn lắm.
197: Username: Anonymous in Love
Tự nhiên sao lại cảm ơn chân thành thế?
198: Username: Anonymous in Love
///
199: Username: 1
Thế nên, tôi muốn chuyển sang chủ đề tiếp theo.
Lần này, tôi thực sự trông cậy vào sự phán đoán sáng suốt của mọi người đấy.
Đó là lý do tại sao tôi đang cố tăng điểm thiện cảm của mình trong thời gian thực đây.
200: Username: Anonymous in Love
Thẳng thắn vãi! LOL
201: Username: Anonymous in Love
Tôi đã thấy có gì đó sai sai rồi mà.
202: Username: Anonymous in Love
Ông định chơi bài tình cảm để lát nữa nhờ vả chứ gì, bất ngờ thật đấy! //
203: Username: 1
Ughhh!!! Vậy nên, tôi muốn các ông gợi ý vài sở thích cho tôi trước khi tôi về đến nhà.
Hãy phản hồi vào các mốc
>>220 hoặc >>240, tôi sẽ chọn sở thích từ các số là bội số của 20.
Tất nhiên, hãy lờ đi những yêu cầu rõ ràng là "tai nạn" hoặc có nội dung phạm pháp nhé. Triển thôi!
204: Username: Anonymous in Love
Rõ rồi thưa sếp.
205: Username: Anonymous in Love
Khoan đã, định nhận bao nhiêu cái? Không có giới hạn à?
206: Username: Anonymous in Love
Chà, xét việc hôm nay là chiều ngày trong tuần thì…
207: Username: Anonymous in Love
Chắc tầm ba cái là vừa đẹp. Điều chỉnh tốt đấy, tham quá là thâm đấy.
208: Username: Anonymous in Love
Tán thành.
209: Username: Anonymous in Love
Dù sao thì tầm này chắc cũng không có quá nhiều người ở đây đâu.
210: Username: Anonymous in Love
>>1
Nhưng dù ông có bảo "Tôi đã làm rồi", thì ông định chứng minh kiểu gì? Đừng có mà bốc phét nhé (Cười nham hiểm).
211: Username: 1
Yên tâm đi. Tôi sẽ thực hiện càng nhiều sở thích càng tốt vào cuối tuần tới và đăng ảnh làm bằng chứng.
Riêng về nấu ăn, tôi sẽ đăng ảnh món ăn kèm với mẩu giấy ghi ID chính chủ.
212: Username: Anonymous in Love
Chơi quân tử đấy.
213: Username: Anonymous in Love
Cơ mà ông vừa gián tiếp xác nhận là cuối tuần này ông chẳng có kèo nào để đi chơi rồi nhé (tự vả cực mạnh).
214: Username: 1
Thì đúng là tôi không có kế hoạch gì thật mà (hơi nhát chút thôi).
Dù sao thì, trông cậy vào mọi người nhé.
Tôi sẽ offline một lát để về nhà.
Tranh thủ ôn lại bài học hôm nay trên tàu luôn.
Rất mong chờ được thấy phản hồi của các ông.
215: Username: Anonymous in Love
>>1
Hẹn gặp lại nhé.
216: Username: Anonymous in Love
>>1
Ông đúng là học sinh thật à? Chăm chỉ phết!
217: Username: Anonymous in Love
>>1
Đi đường cẩn thận nhé!
***
“…Phù.”
Này, bầu không khí trên diễn đàn trước giờ vẫn ấm áp thế này à?
Tôi cứ tưởng nó phải đầy rẫy những cuộc tranh cãi nảy lửa và những lời thóa mạ lẫn nhau chứ.
…Nếu thế này thì, tôi có thể kỳ vọng vào những sở thích thú vị từ các yêu cầu rồi.
Đây chính là cái mà người ta gọi là "Nukumoriti" thời hiện đại (nghe sến sủa thật)
[Hajime Toumachi, mời em lên phòng hội đồng]
[Hajime Toumachi, mời em lên phòng hội đồng]
“…Hả?”
Sao cơ?
Tôi vừa bị gọi tên đấy à?
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
