I’m Going To Change At A Low-Priced

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

(Hoàn thành)

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

Kawaisan

Khi đang cố gắng bảo vệ bí mật và thực hiện kế hoạch, Yuuma bất ngờ nhận ra mình đã bị cuốn vào một trận chiến tình cảm đầy hỗn loạn…

84 1740

Junior High School DxD

(Đang ra)

Junior High School DxD

Shinonome Rippu

*Các sự kiện trong vol 1 Junior High diễn ra sau vol 10 chính truyện.

16 767

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

30 1

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

(Đang ra)

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

罠和 ノワナ

Mỗi khi cuộc chinh phục tiến triển, bầu không khí của mê cung trường học này lại thay đổi một cách kỳ lạ. Song chỉ thị của AI vẫn không đổi: Leo lên đỉnh ngôi trường - hay nói cách khác, 'chấp nhận th

1 1

Thế giới bắt đầu tỏa sáng với những sắc cầu vồng - Chương 05: Tai nạn

Chương 05: Tai nạn

"Nơi này ấm áp và dễ chịu thật nhỉ?”

“Cậu có hiểu cảm giác của con mèo đó không?”

“…Chỉ một chút thôi.”

“Đồ nói dối~!”

Tôi vốn đã mơ về một cuộc trò chuyện ngọt ngào đến mức "nhũn não".

Thế mà hiện tại, tim tôi lại đang đập loạn xạ (cảm giác như tuổi thọ đang tụt dốc không phanh) chỉ vì cái màn hình trước mặt.

Tất cả là vì cái nguyên tắc mà tôi đã hạ quyết tâm khi lập ra chủ đề này:

――『Tuyệt đối tuân theo mệnh lệnh』.

Dĩ nhiên, tôi sẽ loại trừ những việc phạm pháp hay khiến người khác khó xử.

Nhưng ngoài những chuyện đó ra, dù có ai bảo tôi đi nhuộm tóc bảy sắc cầu vồng, tôi cũng đã chuẩn bị sẵn tâm lý để thực hiện.

Lý do đơn giản là vì... tôi muốn thay đổi.

Tôi không muốn mãi là một đứa học sinh mờ nhạt, một kẻ luôn bị phớt lờ và xem nhẹ đến mức sự hiện diện chẳng khác nào không khí.

Đó chính là lý do tôi bắt đầu chủ đề này.

***

85: Username: Anonymous in Love

Bắt đầu với cái gì đó đi.

“Cậu sẽ kết hôn với tớ chứ?”

86: Username: Anonymous in Love

Diễn biến nhanh quá vậy lololol

87: Username: Anonymous in Love

88: Username: Anonymous in Love

Ah

89: Username: Anonymous in Love

Tôi đã theo dõi từ đầu đến giờ (đồ biến thái)

90: Username: Anonymous in Love

Thật ra, tớ đã thích cậu từ lâu lắm rồi //////

“……”

Nhưng thế này thì chẳng phải là quá đà rồi sao?

Định dùng cái này làm cái cớ để bắt chuyện thật đấy à?

Rõ ràng là tôi đang yêu đơn phương, sao mấy người này lại cứ nhảy xổ vào tỏ tình hộ thế hả trời?

Tôi muốn chọn cách nói chuyện theo trình tự với đối phương hơn

…Nhưng mà.

Nếu không đánh liều làm một cú như thế này, có lẽ cả đời này tôi cũng chẳng thể để lại chút ấn tượng nào trong lòng cô ấy――

91: Username: 1

Tôi sẵn sàng rồi. Tới luôn đi.

92: Username: Anonymous in Love

Không đời nào, ngầu quá vậy.

93: Tên người dùng: Anonymous in Love

Chủ thread nghiêm túc đấy.

94: Username: Anonymous in Love

Để cậu ấy dễ thở chút đi.

95: Username: Anonymous in Love

“Hôm nay trời đẹp nhỉ.” Đi với câu này đi.

96: Username: Anonymous in Love

“Cậu có muốn đi ăn trưa cùng nhau không?”

97: Username: Anonymous in Love

“Cậu có nhớ tớ không?” Hãy bắt đầu bằng việc xác nhận sự thật.

98: Username: Anonymous in Love

“Cậu có cuốn sách yêu thích nào không?” hoặc đại loại thế.

99: Username: Anonymous in Love

“Cậu thấy màu tóc của tớ thế nào?” Câu này là không thể tránh khỏi rồi.

***

“……”

Tôi nín thở.

Hóa ra mọi người cũng tử tế thật đấy.

Cứ cái đà này, mình hoàn toàn có thể đặt kỳ vọng vào phản hồi số 100――

“Làm ơn đi mà...”

Tôi lẩm bẩm cầu nguyện rồi nhấn “F5”.

100: Username: Anonymous in Love

Kèo này có vẻ vui đấy〜

Đúng chất kinh điển luôn, vậy chốt thế này đi: "Hãy đi quyết định mấy loại nguyên liệu làm cà ri giá rẻ" (Đột ngột).

***

“….Ha?”

***

101: Username: Anonymous in Love

Eh?

102: Username: Anonymous in Love

Eh?

103: Username: Anonymous in Love

Oi.

104: Username: Anonymous in Love

Nghiêm túc chứ……

105: Username: Anonymous in Love

Vào lúc này á.

106: Username: Anonymous in Love

Cái đó là tai nạn á. Hahaha

107: Username: Anonymous in Love

……

108: Username: Anonymous in Love

>>100 Quỳ xuống xin lỗi ngay đi.

109: Username: Anonymous in Love

Ahh lol

110: Username: Anonymous in Love

Ông bạn tính sao đây? Định làm thật à?

111: Username: Anonymous in Love

Tôi xin lỗi, tôi vô cùng xin lỗi, xin lỗi, xin lỗi, xin lỗi, xin lỗi, xin lỗi...

112: Username: Anonymous in Love

LOL.

113: Username: Anonymous in Love

Thế cuối cùng là có làm không đấy?

114: Username: 1

…Tôi vẫn sẽ thực hiện theo số 100.

115: Username: Anonymous in Love

Hả?

116: Username: Anonymous in Love

Ông nghiêm túc đấy chứ?

117: Username: 1

Tôi đã nói là lệnh gì cũng nhận mà. Mấy ông không cần làm khó >>100 đâu.

118: Username: 1

Tôi đi đây.

***

“Tớ đi vệ sinh một chút nhé.”

“Được thôi. Lát gặp lại.”

Thời cơ đã đến. Hatsune-san, bạn thân của Kisaragi-san, đã rời khỏi chỗ.

Nghĩa là, hiện giờ cô ấy đang ngồi một mình.

Cô ấy đang ngồi trên chiếc ghế băng dành cho hai người, lẳng lặng ăn hộp cơm trưa của mình.

Cơ hội đây rồi.

Tôi rời khỏi bức tường và bắt đầu tiến lại gần. Ngay cả khi khoảng cách đã thu hẹp lại, cô ấy vẫn chẳng hề hay biết mà chỉ tập trung vào đôi đũa trên tay.

…“Tuyệt đối tuân theo mệnh lệnh.”

Lần thực hiện lệnh “>>5” trước đó thực sự đã khiến thế giới của tôi thay đổi.

Vậy nên lần này chắc chắn cũng sẽ ổn thôi.

“…” “…?”

Giả vờ như chỉ tình cờ lướt qua, tôi chậm rãi bước ngang qua chỗ cô ấy để buông lời bắt chuyện đầu tiên.

Tôi không nhìn cô ấy, chỉ vờ như một kẻ bộ hành vô định.

Tôi liếc nhanh vào “kịch bản” đã soạn sẵn trong điện thoại.

—Thế nhưng.

Lần này, mồ hôi lạnh cứ thế tuôn ra không ngừng.

Nhưng nếu bây giờ chùn bước, tất cả sẽ chấm dứt.

Không sao cả, dù mình có nói gì đó nhảm nhí đi nữa thì cùng lắm cũng chỉ bị coi là không khí thôi mà.

Chỉ là một câu lẩm bẩm khi đi ngang qua thôi, có phải đối mặt trực tiếp đâu mà sợ.

Làm thôi!

Phải biến nó thành một chủ đề để trò chuyện bằng được!

“…T-t-t… Ý tớ là…”

“Hãy quyết định chọn vài nguyên liệu làm cà ri giá rẻ đi.”

“(Đột ngột).”

Lúc đầu, chữ nghĩa cứ nghẹn lại nơi cổ họng, nhưng cuối cùng tôi cũng cố rặn ra được hết câu.

Dĩ nhiên, cái phần trong ngoặc đơn kia tôi chỉ dám gào thét trong lòng (đúng là đồ nhát chết!).

Dĩ nhiên, tôi chẳng đủ can đảm để nhìn vào mặt cô ấy mà cứ thế bước tiếp.

Trong mắt những người xung quanh, tôi hẳn trông không khác gì một gã dở hơi đang đi lang thang rồi lẩm bẩm một mình.

Dù vậy.

Mồ hôi vẫn cứ thế thi nhau nhỏ giọt từ phần tóc mái bảy sắc cầu vồng của tôi.

Xin lỗi nhé, hỡi các cư dân mạng.

Hãy tha thứ cho kẻ hèn nhát này――

“—Ưm, xin lỗi cậu một chút…”

Nhưng không.

Nữ thần đã không để tôi chạy thoát.

Giọng nói trong trẻo tuyệt đẹp của cô ấy cất lên ngay sau cái lưng đang ướt đẫm mồ hôi lạnh của tôi.

“…Có chuyện gì vậy?”

Tôi chắc chắn mình trông giống một gã biến thái lắm.

Nghĩ đến đó, tôi thậm chí còn không đủ dũng khí để quay đầu lại.

“Tớ nghe cậu nhắc đến món cà ri…”

Giọng nói ấy lọt vào tai tôi.

Hả?

Sao nghe nó chẳng có chút gì là gay gắt hay khó chịu vậy?

“Ưm…”

Tôi chậm chạp quay người lại.

Và ngay tại đó, tôi đã nhìn thấy một thiên thần.

Cô ấy đang ngồi trên ghế băng, khẽ ngước lên chạm vào ánh mắt tôi.

Trái tim tôi lúc này cảm giác như sắp nổ tung đến nơi rồi.

“Cậu biết cách nào để nấu món đó thật rẻ sao…?”

Ưm.

Có phải đang có một sự hiểu lầm xảy ra ở đây không?

“Ah—”

—Suy nghĩ đi.

Cô ấy có lẽ không biết thuật ngữ “Anka” .

Thực tế là, cô ấy thậm chí có thể chẳng biết gì về các diễn đàn.

Nên cô ấy đã hiểu lầm lời lẩm bẩm của tôi là về “cà ri giá rẻ.”

…Không nghi ngờ gì nữa.

Tôi đã ngạc nhiên trước phản ứng của cô ấy, nhưng giờ thì, cái gì cũng được hết!

“Vâng, chính xác là vậy.”

“—Công thức là gì thế?”

“…”

“?”

Bị đóng băng (lần thứ hai).

Và não tôi đang hoạt động hết công suất.

Nhớ lại đi.

Những phản hồi mà cậu đã đọc gần đây— —[Đầu trang]—[Bảng Nấu ăn]—[Những người yêu Cà ri! Nồi thứ 59]

340: Username: Anonymous in Love

Tôi đã nói nhiều lần rồi, ở Ấn Độ không có món “cà ri” nào cả.

Món ăn có gia vị ở đó được gọi là “KARI,” sau đó trở thành “curry” trong tiếng Anh và đến Nhật Bản với tên gọi cà ri.

Thử gọi món cà ri ở một nhà hàng Ấn Độ mà xem.

क्या क्या?

345: Username: Anonymous in Love

Này cái ông kia.

Gọi là gì mà chẳng được, quan trọng gì đâu.

Chẳng qua là khác cái tên thôi chứ cà ri thì ở Ấn Độ thiếu gì?

Đừng có phí thời gian cãi nhau mấy cái chuyện tào lao này nữa.

Ahhhhhhh!!

Đếch phải cái này!

Thứ tôi đang tìm không phải là màn khoe mẽ kiến thức vớ vẩn này!

370: Username: Anonymous in Love

Mà công nhận nhé, món này không có thịt mà ngon đến lạ lùng luôn.

Chỉ cần có hành tây thôi là đủ để xoay xở rồi.

Viên súp cà ri đúng là phát minh vĩ đại — tinh hoa của nhân loại có khác!

Dạo này thịt thà đắt đỏ quá, chắc tôi phải trung thành với kiểu này dài dài thôi.

376: Username: Anonymous in Love

>>370

Lần trước tôi còn thử làm cà ri kiểu Nhật với nước tương, cải thảo và đậu phụ cơ.

Chẳng cần đến một miếng thịt nào luôn.

Có khi cho thịt vào còn thấy vướng víu ấy chứ.

Thời đại giờ là phải ăn chay thôi (Nói thế chứ tôi thèm thịt chết đi được, thèm thịt quá đi mất!).

***

May mà dạo gần đây tôi có đọc mấy bài về cà ri.

Vì sống một mình nên tôi thường xuyên theo dõi những chủ đề thực tế như thế này.

“À, ừm. Cà ri thực ra ngon đến lạ lùng ngay cả khi không có thịt đấy.”

“Nhưng tốt nhất là vẫn nên cho thêm hành tây vào.”

“Tầm này cải thảo đang rẻ, nên làm một nồi cà ri kiểu Nhật chắc là sẽ tuyệt lắm…”

Tôi bê nguyên xi những gì đọc được trên diễn đàn ra để nói. …Kết quả thế nào đây?

“—! Chà, cảm ơn cậu nhiều nhé.”

“K-không có gì đâu.”

“Dù vẻ ngoài của cậu có hơi... nhưng hóa ra cậu cũng đảm đang quá nhỉ.”

“À thì, cũng bình thường thôi mà…”

Đây là một lời khen sao?

Hay là mỉa mai đây?

Tôi chịu chết, không tài nào phân biệt nổi.

Nhưng mà—

Cuối cùng thì tôi cũng đã xoay xở để nói được với cô ấy những câu dài hơn là mấy lời chào hỏi xã giao.

Chỉ bấy nhiêu đó thôi cũng đủ khiến tim tôi như muốn nổ tung ra rồi.

“…” “…”

Sự im lặng này đúng là cực hình, nó khiến tôi cảm tưởng như mình sắp nghẹt thở đến nơi.

“—V-vậy thôi, tớ đi nhé!”

“? Ơ, ừ, chào cậu.”

Tôi cắm đầu chạy thật nhanh.

Chẳng cần biết là đi đâu nữa.

…Mình đã làm rất tốt rồi, đúng không nhỉ?

—“Đã bảo bao nhiêu lần rồi, đừng có bắt chuyện với mấy đứa trông khả nghi như thế!”

Tiếng mắng mỏ vang lên từ phía sau lưng.

Thôi thì—hiện tại tôi quyết định giả vờ như mình không nghe thấy gì hết (trong khi nước mắt đang rưng rưng).

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!