Chương 09: "Làm được thì có ý nghĩa gì chứ?"
“Đã 5 giờ sáng rồi sao…”
Tôi thức dậy.
Nhân tiện thì, cả nhà tôi hiện đều đang ở nước ngoài. Bố mẹ đi công tác, còn đứa em gái thì bám đuôi theo luôn.
Thế nên chỉ còn mình tôi lẻ loi trong căn hộ 1LDK này.
Nói cách khác, tôi muốn làm gì thì làm, chẳng ai quản.
Dù tôi có bắt đầu nuôi kiến thì cũng không có ai phàn nàn nửa lời. Về lý thì khu này cấm nuôi thú cưng, nhưng mấy loại như chim cảnh hay chuột hamster thì vẫn được phép.
Vậy nên, kiến chắc là ổn thôi.
Mục tiêu đầu tiên: Xà đơn — Thẳng tiến ra công viên nào!
***
“…Hú hồn, suýt thì xong đời.”
Ồ phải rồi, suýt nữa thì quên — nếu tôi bước chân ra khỏi vạch trắng trên lối đi bộ, tôi sẽ "ngỏm" ngay lập tức (???).
Tôi thận trọng lách từng bước qua đường. Ngạc nhiên thật, trò này cũng vui phết đấy chứ.
***
Lúc 5 giờ sáng, công viên gần nhà vắng tanh không một bóng người.
Thực ra, tôi đã không đặt chân đến đây kể từ hồi tiểu học. Đơn giản là vì chẳng có lý do gì để tới cả.
Bầu trời mùa xuân vẫn còn bảng lảng hơi sương, dù bình minh đã bắt đầu hửng sáng.
Tôi mặc một chiếc quần short dễ vận động, áo phông trắng thoáng khí và khoác thêm chiếc hoodie bên ngoài.
Và giờ đây, một mình giữa công viên vắng vẻ lúc tảng sáng, tôi đang nắm chặt thanh xà đơn.
“—Hự! Á!!”
Tôi thử thực hiện một cú lộn xà đầu tiên.
Nhưng mà… Cơ thể tôi chẳng chịu nhích lấy một phân.
“Hà… hà… Không thể nào.”
Tôi hoàn toàn không thể kéo nổi người mình lên.
Phải rồi—cả đời này tôi đã bao giờ lộn xà thành công lần nào đâu.
Tôi vớ lấy điện thoại và tìm kiếm.
[Cách lộn xà đơn — mẹo và bí quyết]
Ôi, Internet—vị cứu tinh luôn có mặt mỗi khi ta cần.
“Được rồi, hiểu sơ sơ rồi đấy…”
Ít nhất thì tôi cũng có thể tự tin làm tròn chiều cao của mình lên 1m70 (vớt vát chút sĩ diện hão).
Và tôi muốn tin rằng cơ bắp của mình chưa đến mức tiêu biến sạch sành sanh.
Vậy thì chắc chắn là do rào cản tâm lý rồi.
Có lẽ tôi sợ cảm giác bị lộn ngược đầu xuống đất chăng.
Chắc là vậy đấy.
Thôi thì cứ liều một phen xem sao!
“Hự… ối!”
Tôi phát ra một âm thanh thảm hại, người mới xoay được nửa vòng đã rơi bịch xuống đất.
… Vẫn chưa được.
Nếu tôi tự nhận mình là một "tín đồ xà đơn" mà ngay cả cú lộn ngược cũng không làm nổi, tôi sẽ thành trò cười cho thiên hạ mất.
Vẫn còn 50 phút nữa mới đến 6 giờ. Tôi vẫn còn thời gian.
Nghĩ lại thì, hình như từ nhỏ tôi đã là một đứa trẻ thích ra vẻ đạo mạo.
Cứ nhìn cái xà đơn này mà xem.
—Tôi đã từng nói: ‘Làm mấy trò này thì có ích gì chứ?’
Tôi đã tỏ vẻ như mình đứng trên tất cả những trò trẻ con này, chỉ để che đậy sự thật là mình không đủ khả năng thực hiện nó. Tôi chỉ tập trung vào những thứ "có ích" như việc học.
…Nhưng một kẻ như thế thì chẳng bao giờ có thể trở nên thú vị được.
“—Hự…”
Cái động tác lấy đà để lộn ngược trên xà trông thật sự chẳng "ngầu" chút nào.
Và khi thất bại thì trông lại càng thảm hại hơn.
Bây giờ thì tôi hiểu rồi. Lúc đó tôi chỉ là một kẻ nhát chết, sợ bị bẽ mặt mà thôi.
Thành công thường được xây trên đống đổ nát của thất bại, nhưng tôi lại chọn bám lấy vùng an toàn mà mình vốn đã làm tốt—là việc học.
Vì vậy…
Có lẽ đã hơi muộn màng, nhưng từ giờ trở đi, tôi muốn "làm lại" chính mình.
“Hự… Ưốôôôôô!!”
Tôi tì thanh xà ngay hông.
Sau đó, tôi lấy hết bình sinh đẩy mạnh chân lên và lộn ngược ra sau!
“…Mình… mình làm được rồi…”
Cảnh vật sau cú xoay 360 độ vẫn y hệt như lúc nãy.
Nhưng chẳng hiểu sao, tôi cảm thấy như thế giới của mình đã hoàn toàn thay đổi—
“—À, này cậu em, cho tôi hỏi thăm một chút được không?”
Ngay trước mặt tôi là bộ sắc phục màu xanh thẫm phối xanh nhạt.
Dòng chữ ‘POLICE’ hiện lên rõ mồn một.
“Dạ?”
Chẳng biết từ lúc nào, một viên cảnh sát đã đứng lù lù ở đó.
…Thế giới của tôi có lẽ sắp "bay màu" thật rồi (tuyệt vọng).
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
