I’m Going To Change At A Low-Priced

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

(Hoàn thành)

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

Kawaisan

Khi đang cố gắng bảo vệ bí mật và thực hiện kế hoạch, Yuuma bất ngờ nhận ra mình đã bị cuốn vào một trận chiến tình cảm đầy hỗn loạn…

84 1740

Junior High School DxD

(Đang ra)

Junior High School DxD

Shinonome Rippu

*Các sự kiện trong vol 1 Junior High diễn ra sau vol 10 chính truyện.

16 767

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

30 1

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

(Đang ra)

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

罠和 ノワナ

Mỗi khi cuộc chinh phục tiến triển, bầu không khí của mê cung trường học này lại thay đổi một cách kỳ lạ. Song chỉ thị của AI vẫn không đổi: Leo lên đỉnh ngôi trường - hay nói cách khác, 'chấp nhận th

1 1

Thế giới bắt đầu tỏa sáng với những sắc cầu vồng - Chương 03: Thế giới cầu vồng

Chương 03: Thế giới cầu vồng

Thứ Sáu sau kỳ nghỉ Tuần Lễ Vàng.

Hôm nay là ngày đầu tiên tôi vác cái đầu cầu vồng này đến trường.

…Chỉ cần tự mình thốt ra thôi mà não bộ cũng muốn đình trệ luôn rồi.

Trên tàu, tôi thường xuyên lướt qua những người mặc cùng bộ đồng phục.

Cơ mà, vì tôi chẳng có nổi một mống bạn (tuyệt vọng chưa?)

Nên lúc nào cũng chỉ lủi thủi đi một mình.

――“...Hả?”

“Ai thế kia?”

“Trường mình có đứa như này luôn hả?”――

Đó là lý do vì sao bị đám học sinh cùng trường dòm ngó lại khổ sở đến thế. Chỉ số “tàng hình của tôi vốn đã đạt cấp độ tối đa. Cho đến tận bây giờ, tôi vẫn luôn là một chuyên gia trong việc hòa mình vào phông nền.

Thực tế, chính cái xu hướng thích ẩn nấp đó đã dẫn đến kết quả thảm hại là tôi chẳng có nổi một mống bạn.

Vậy mà—kỹ năng ẩn thân bấy lâu nay bỗng dưng phản chủ.

Chẳng còn nghi ngờ gì nữa, chính cái màu tóc này là thủ phạm gây ra vụ náo động.

Vốn dĩ tôi để tóc mái khá dài, nên cái sắc cầu vồng ấy cứ chốc chốc lại lướt qua tầm mắt.

Thế giới của tôi giờ đây rực rỡ sắc màu. Đính chính là tôi không có chơi đồ hay ngáo đá gì đâu nhé.

“Ga ○× sắp tới, Ga ○× ――――”

Và rồi. Địa ngục thực sự bắt đầu.

Con đường đến trường từ ga gần nhất. Ngay khoảnh khắc tôi bước xuống sân ga—xung quanh toàn là những người mặc cùng bộ đồng phục.

――“Này, nhìn kìa.”

“Biết là trường không cấm tóc tai, nhưng thế kia thì hơi quá rồi đấy…”

―― ――“Trông điên nhỉ?”

“Thành viên ban nhạc nào à?”

“Bảo là du học sinh mà nhìn cái mặt kia thì…”

―― ――“Ai thế nhỉ? Đây là đồng phục trường mình mà đúng không...?”――

Trường tôi tọa lạc ở khu đất vàng, chỉ mất 5 phút đi bộ từ ga. Với mức điểm trên 60, đây chẳng phải hạng trường tai tiếng gì.

Cũng chính vì toàn tập hợp thành phần “con nhà người ta” nên chuyện nhuộm tóc mới được thả lỏng.

Mấy cái trường hạng trung mà cứ thích làm màu, ra vẻ danh giá thì mới hay khắt khe, chứ ở đây thì không.

Mà thực ra trong thời đại này, hiếm có nơi nào lại đi cấm cản chuyện màu tóc. Đụng vào là đám “phụ huynh quái vật” làm loạn lên ngay.

――“Cái đó gọi là màu unicorn (kỳ lân) đúng không?”

“Đẹp đấy, nhưng loè loẹt quá.”

“Nhìn không ăn nhập gì với cái mặt cả.”――

Mấy lời đó cứ lọt vào tai tôi không dứt. Thật là bất lịch sự.

Mà tôi cũng chẳng phải mỹ nam hay tiên tử gì cho cam. Tôi chỉ là một con ngựa đang gặm cỏ ven đường thôi. À không, nói thế thì xúc phạm loài ngựa quá.

Tôi là rác rưởi (đúng rồi đấy).

…Dù vậy.

Không ngờ việc đổi màu tóc lại thu hút sự chú ý đến nhường này.

Đời đúng là không biết đâu mà lần.

Cứ cái đà này thì vào lớp sẽ ra sao đây?

***

――“…” “…” “…”――

Kết quả.

Thời gian ngưng đọng.

Lúc tôi lấy hết can đảm đẩy cửa bước vào lớp thì vẫn ổn.

Nhưng ngay khoảnh khắc sau đó, hàng tá ánh mắt từ đám bạn cùng lớp đồng loạt đâm xuyên qua người tôi.

Cái cảm giác này... chẳng khác nào mấy đứa trốn học kinh niên bỗng dưng lù lù xuất hiện lại ở lớp vậy.

Nếu là tôi của mọi khi, tôi sẽ chỉ lẳng lặng lủi về chỗ là xong chuyện. Thế nên tôi quyết định cứ diễn đúng kịch bản đó mà làm.

Cảm ơn tôi của quá khứ nhé, nhờ mày mà tao có sẵn bài để diễn.

“Mày là cái thằng quái nào thế?”

Tôi ngồi cạnh cửa sổ, hàng cuối cùng của lớp.

Trong căn phòng mà thời gian đang đóng băng ấy, kẻ đầu tiên cử động chính là cô nàng ngồi ngay cạnh tôi.

Cô ta vừa hóa giải "ma pháp ngưng đọng" của tôi mất rồi.

Có vẻ hiệu ứng đã hết tác dụng.

Thời gian hồi chiêu là bao lâu nhỉ?

“…” “Này, tao đang hỏi mày là đứa nào đấy.”

Giọng điệu nồng nặc mùi đe dọa.

Đáng sợ quá, cứu tôi với.

Đó là Ichigo Yumesaki. Một cô nàng Gyaru tóc vàng, "thành phần Yankee" chiếm khoảng 50% con người. Chỉ thế thôi.

Nhớ lại hồi ngày đầu tiên nhận lớp năm lớp 11.

Cái khoảnh khắc nhận ra tôi là đứa ngồi cạnh, cô ta đã lập tức xê dịch bàn ra xa như thể sợ bị lây bệnh.

Châm ngôn của tôi là: “Trên đời này làm quái gì có cô nàng Gyaru nào tốt bụng với mấy đứa hướng nội đâu.”

“T-Toumachi…”

“Hả?”

“Điêu! Thật hả? Là ông đấy à Toumachi?”

Ngay khi tôi vừa lên tiếng, Yumesaki-san há hốc mồm kinh ngạc, đứng hình mất năm giây.

Đúng lúc đó, một người khác từ bên cạnh chen vào, là Rio Hiiragi.

Mái tóc nâu, lớp trang điểm cực kỳ xịn xò dù chỉ mới là học sinh cấp ba nhưng lớp trang điểm kỹ lương khiến cô trông rất cuốn hút. Là một kiểu “gal trắng” chăng?

“Ồ, nhìn kỹ thì đúng là gương mặt quen thuộc rồi. Chào buổi sáng nhé, Toumachi-kun☆”

“C-Chào buổi sáng.”

Đến tận bây giờ, tôi vẫn thấy khó tin khi nhìn cô ấy đặt tay lên vai Yumesaki-san rồi gửi tới tôi một nụ cười rạng rỡ.

Cô ấy lúc nào cũng tỏa sáng, cảm giác như trong lời nói luôn đính kèm mấy ngôi sao nhỏ lấp lánh vậy (tất nhiên là tôi tự huyễn hoặc ra thôi).

Hồi đầu năm lớp 11, ngay sau cái khoảnh khắc Yumesaki-san đẩy bàn né tôi như né tà, chính Hiiragi-san đã là người chạy lại, chắp hai tay xin lỗi thay cho bạn mình.

《――“Ichigo không có ý xấu đâu mà, xin lỗi ông nhé☆”――》

Tôi vẫn nhớ như in chuyện đó.

Chỉ riêng hành động ấy thôi đã đủ để hồi phục điểm tinh thần (MP) của tôi vượt ngưỡng tối đa rồi.

『Hóa ra "Gyaru tốt bụng với dân hướng nội" là có thật trên đời!』.

Đây mới chính là chân lý của đời tôi.

“……Xì, làm tao giật cả mình.”

“Màn ‘debut’ cấp ba hơi muộn tí thôi mà☆. Thay đổi hình tượng tí cho nó máu.”

“Nhưng thế này thì cũng lố quá rồi đấy.”

“À mà này, vụ đi date nhóm ngày kia ấy――”

Và thế là hai cô nàng Gyaru lại ríu rít quay về với guồng quay thường nhật của họ.

Nhìn quanh một lượt, lớp học cũng đã bắt đầu ồn ào trở lại như mọi khi.

…Thì ra thế giới này cũng chẳng hề đảo lộn chỉ vì tóc của một thằng ất ơ nào đó biến thành màu cầu vồng.

Vả lại――mục đích tôi nhuộm cái màu này vốn dĩ cũng không phải để cho bọn họ xem.

...Đúng vậy.

Cái người luôn xuất hiện vào đúng cái giây cuối cùng trước giờ vào lớp――

“――Hộc, hộc…”

“Ayano, cậu lại suýt muộn rồi đó nha~”

“Chỉ một chút thôi mà.”

Khoảnh khắc đó, không chỉ mình tôi mà ánh mắt của tất cả mọi người đều đồng loạt đổ dồn về phía cửa.

Phải nói là hơn nửa đám con trai trong lớp――đang dán chặt mắt vào màn xuất hiện của cô ấy.

Ayano Kisaragi.

Mái tóc đen dài khẽ đung đưa, những giọt mồ hôi lấm tấm trên gương mặt thanh tú.

Đẹp cứ như một thước phim điện ảnh. Không còn nghi ngờ gì nữa, cô ấy chính là "nữ chính" của thế giới này.

Và cũng là người mà tôi “đã từng” thầm thương trộm nhớ――

“Hôm nay tớ lại gặp một chú mèo trên đường đi học đấy.”

“Thích thế nhỉ.”

Còn đối với gã bạn cùng lớp tóc tai bảy sắc cầu vồng – kẻ đang là tâm điểm chú ý (tự phong) ở hàng ghế cuối kia ấy hả?

Thề luôn, cô ấy chẳng thèm liếc mắt qua lấy một giây.

Cứ thế, cô ấy lướt qua tôi và đi thẳng về chỗ ngồi của mình.

…À, ra vậy.

Tôi vừa thua thảm hại trước một con mèo hoang ven đường.

***

Thời gian thấm thoát trôi đi, cuối cùng cũng đến giờ nghỉ trưa.

Bình thường tôi sẽ ngồi lì trong lớp để ăn… nhưng hôm nay thì chịu chết.

Với số lượng bạn bè bằng không, cộng thêm quả đầu cầu vồng phát sáng rực rỡ này, tôi chẳng còn chỗ nào để dung thân nên đành dạt ra sân trường.

Nhà ăn á? Đừng hòng tôi bén mảng tới cái nơi chỉ dành cho hội nhóm ấy (đặc tính của dân hướng nội mà).

Mặt khác, ánh nắng gay gắt khiến nơi này có ít người xung quanh.

Ở đây chỉ có bang ghế nhỏ để ngồi.

Ngôi trường này, chắc vì chút lòng trắc ẩn dành cho những kẻ cô độc, nên mới lắp đặt mấy chiếc ghế đơn nhỏ lẻ.

Quá là hoàn hảo. Dù hiện tại, chỉ có mỗi mình tôi ngồi đây (đúng là tình cảnh thảm hại nhất trần đời).

“……”

Tôi nhai ngấu nghiến chiếc bánh mì nhân mứt vừa mua.

Nó biến mất trong tích tắc. Y như cuộc đời của tôi vậy.

“……Chán quá, lên thớt thôi.”

Thường thì ăn xong tôi sẽ phi thẳng lên thư viện. Nhưng hiện tại, tôi sẽ mở một cái thread cái đã.

【Tôi sẽ thay đổi bản thân theo >>5 Phần 2】

1: Username: 1

Bắt đầu rồi đây. Anh em vào tụ tập nào.

2: Username: 

Chắc chiều ngày thường chả có ma nào đâu nhỉ.

3: Username: Anonymous in Love

Có tôi đây.

4: Username: Anonymous in Love

Chiều thứ Sáu thì đào đâu ra người lol

5: Username: Anonymous in Love

Thật luôn.

6: Username: Anonymous in Love

Làm gì có ai rảnh rỗi như thế.

7: Username: Anonymous in Love

…Tự dưng thấy buồn quá man.

8: Username: Anonymous in Love

>>1

Mau báo cáo tình hình ở trường đi.

9: Username: Anonymous in Love

À đúng rồi, tí thì quên.

10: Username: Anonymous in Love

Thế giới đã chuyển sang màu cầu vồng chưa?

11: Username: Anonymous in Love

Mà cái đó không vi phạm nội quy trường à?

12: Username: Anonymous in Love

Hay là giờ ông đi cắt đầu đinh luôn cho máu?

13: Username: Anonymous in Love

Sự tương phản thế thì gắt quá.

14: Username: Anonymous in Love

Ai vừa gọi tôi là thằng trọc đấy?

15: Username: 1

Tôi không có trọc.

Dù sao thì, tôi có một chuyện cần báo cáo.

16: Username: Anonymous in Love

Hóng hóng.

17: Username: Anonymous in Love

Đang đợi đây.

18: Username: Anonymous in Love

Bị cả lớp tẩy chay rồi à? lol

19: Username: Anonymous in Love

Chắc là một cú sốc cực lớn đúng không? lol

20: Username: Anonymous in Love

Thôi nào, cứ khóc đi nếu muốn.

Cứ mỗi lần tôi F5 trang web, các phản hồi lại ùa về nườm nượp.

Thật là choáng ngợp.

“Lượng tương tác khủng khiếp thật đấy…”

Có vẻ như số người online đông hơn tôi tưởng nhiều…

Tương lai của Nhật Bản liệu có ổn không đây?

Ờ, chắc chắn là rạng ngời rồi (ý là tôi đang để độ sáng màn hình ở mức MAX ấy).

Dưới cái nắng gay gắt, tôi lướt ngón tay trên màn hình điện thoại với cảm giác của một kẻ đắc thắng.

Hóa ra, ngay cả một thằng cô độc như tôi cũng có một chốn dung thân trên cái diễn đàn này…

Phải không?

21: Username: 1

Mấy cô nàng gal ngồi cạnh đã bắt chuyện với tôi. Mà tận hai người nhé.

22: Username: Anonymous in Love

Hả?

23: Username: Anonymous in Love

Biến đi cho rảnh nợ.

24: Username: Anonymous in Love

Cái gì cơ?

25: Username: Anonymous in Love

Nhạt nhẽo. Giải tán, giải tán đi.

26: Username: Anonymous in Love

Khốn thật chứ.

27: Username: Anonymous in Love

Mịa, bữa trưa của tôi vừa trở nên đắng ngắt.

“……”

Quả nhiên, tương lai của Nhật Bản tối thui.

Tối như hũ nút. Tôi――Tôi dám chắc chắn về điều đó.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!