I’m Going To Change At A Low-Priced

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

(Đang ra)

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

青空乐章

Một truyền thuyết mới đang dần mở ra, và câu chuyện của chúng ta cũng sẽ bắt đầu từ đây…

72 923

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

(Đang ra)

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

Corita (코리타)

Để miêu tả những tiểu thư quý tộc trẻ tuổi, họ hoặc là cực kỳ thô lỗ, hoặc là chẳng có chút nếp nhăn nào trong đầu. Nhưng mà, ngay cả khi những lời đồn đại như vậy đã truyền xa, vẫn có một chàng trai

90 682

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

(Đang ra)

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

Chuyển Giác Vẫn Trư

……“Hay là… cậu thử tỏ tình với cô ấy xem?”

237 2621

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

181 3626

Đơn hàng cho thám tử

(Đang ra)

Đơn hàng cho thám tử

Izumi Omi

Tại quán cà phê nơi ngát hương phá án, những ngày tháng ồn ào nhưng đầy thú vị của hai người bắt đầu.

38 147

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

(Đang ra)

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

Hibari Yu

Đây chính là câu chuyện "After Love-com" khắc họa cuộc sống của đôi bạn thuở nhỏ từng là người yêu của nhau!

8 41

Thế giới bắt đầu tỏa sáng với những sắc cầu vồng - Chương 1: Tất cả những gì còn lại trong tôi chỉ là sự tầm thường.

Chương 1: Tất cả những gì còn lại trong tôi chỉ là sự tầm thường.

Đó là tiếng sét ái tình.

Ngay buổi lễ khai giảng, chỉ một ánh nhìn thôi, trái tim tôi đã hoàn toàn bị đánh gục.

Khoảnh khắc nhận ra mình và cô ấy học cùng lớp, lồng ngực tôi như nhảy múa vì vui sướng.

[Ayano Kisaragi.]

Cô ấy là nữ sinh xinh đẹp nhất lớp... không, phải là đẹp nhất cả khối này.

Một vẻ đẹp lộng lẫy đến ngỡ ngàng. Mái tóc đen dài suôn mượt cực kỳ hợp với gương mặt thanh tú và làn da trắng ngần không tì vết.

Giọng nói ấy, những cử chỉ ấy — tất thảy mọi thứ thuộc về cô ấy đều hớp hồn tôi.

Tôi đã từng hạ quyết tâm, cố gắng hết sức chỉ để nói một lời chào.

Thậm chí, đã có lúc chúng tôi được sắp xếp ngồi cạnh nhau... vậy mà tôi vẫn chẳng thể nào mở lời được.

“――!”

Và giờ đây.

Thoắt cái, tôi đã là học sinh năm hai cao trung— hiện đang là tháng Năm, ngay giữa kỳ nghỉ Tuần lễ Vàng.

Trong một sự tình cờ định mệnh, tôi đã bắt gặp cô ấy.

Ngay trên sân ga tàu điện.

Dáng hình cô ấy đứng đó, mái tóc tung bay trong gió khiến hầu hết đàn ông xung quanh đều không thể kìm lòng mà ngoái nhìn.

Thật hoàn hảo. Khoảnh khắc ấy, tôi cảm thấy thật hạnh phúc khi mình còn tồn tại trên đời.

Tôi thầm nghĩ, cô ấy chính là món quà mà Thượng đế đã ban tặng.

Cả thế giới quanh tôi như nhuộm một sắc hồng rực rỡ.

“Ah, ừm! Thật là trùng hợp nhỉ?”

Hành động theo bản năng, tôi cất tiếng gọi cô ấy.

Chẳng kịp nghĩ xem chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo, hay thậm chí là nên nói gì.

Tôi đã ngỡ đó là định mệnh.

“Xin lỗi... nhưng bạn là ai vậy?”

“Eh, ah...”

――Trong đầu tôi, tiếng kính vỡ vụn vang lên xoảng một cái.

Cả cơ thể tôi cứng đờ, không thể thốt nên lời.

Cũng chính lúc đó, tôi chợt hiểu ra một sự thật.

Cô ấy thậm chí còn chẳng biết tôi là ai.

Suốt từ năm nhất cho đến giờ...

Tôi cứ ngỡ mình đã nỗ lực đến nhường nào.

Nhưng hóa ra, tất cả chỉ là ảo tưởng của riêng tôi.

“Um...”

“K-Không, không có gì đâu! Xin lỗi vì đã làm phiền cậu nhé――!”

Ít nhất, tôi cũng phải nói được lời xin lỗi.

Tôi cố hết sức rặn ra bấy nhiêu chữ rồi vội vàng bước đi, trốn khỏi cô ấy.

Để rồi trong từng bước chân nặng nề, tôi bắt đầu soi xét lại bản thân mình một cách tỉnh táo hơn.

****

[Hajime Toumachi.]

Một gương mặt dưới mức trung bình. Có lẽ còn tệ hơn thế nữa.

Vóc dáng phổ thông, mái tóc đen tầm thường, chẳng có lấy một điểm nhấn.

Một kẻ mắc chứng sợ xã hội điển hình, luôn lúng túng và vụng về trong giao tiếp.

Tôi đã thất bại trong việc kết bạn ngay từ ngày đầu nhập học, và lên năm hai, mọi chuyện vẫn chẳng khá khẩm hơn.

Trong lớp, tôi gần như vô hình.

Chẳng tham gia câu lạc bộ nào, chỉ lủi thủi trong "hội đi thẳng về nhà". Tôi không có sở thích, cũng chẳng sở hữu bất kỳ tài lẻ nào.

Cuối tuần, tôi chỉ giam mình bên bàn học, chẳng đi đâu ngoài việc ngồi lướt các diễn đàn trên mạng.

...Thật trống rỗng làm sao.

Một kẻ rỗng tuếch và kém cỏi.

Đó chính là chân dung của tôi.

Đến tận lúc này, tôi mới cay đắng nhìn rõ sự thật ấy.

“Thôi bỏ đi... Ngay từ đầu, làm gì có cơ hội nào dành cho mình cơ chứ――”

Tôi lầm bầm câu đó, kèm theo một tiếng thở dài cho nỗi đau thất tình chẳng thể né tránh.

Một giọng nói tầm thường đến nực cười.

Cũng phải thôi, ngay cả giọng nói mà tôi còn chẳng được ban cho chút ưu ái nào.

Một kẻ như thế này mà lại dám tơ tưởng đến Kisaragi-san sao? Thậm chí còn mặt dày tiến đến bắt chuyện với cô ấy ư?

...Thật nhục nhã làm sao.

Tôi đã làm cái quái gì thế này?

Rốt cuộc, tôi là cái thá gì cơ chứ?

Chẳng qua cũng chỉ là một nhân vật nền, một kẻ còn thấp kém hơn cả rác rưởi.

Không riêng gì Kisaragi-san, mà cả thế giới này chẳng ai thèm mảy may quan tâm đến tôi.

Tôi sẽ không bao giờ có được ánh hào quang.

Đời tôi sẽ mãi mãi lụi tàn trong bóng tối.

“Chết tiệt…”

Tôi chịu đủ rồi.

Tôi căm ghét cái sự trống rỗng này của bản thân.

Tôi ghét cay ghét đắng một kẻ vô dụng, chẳng thể làm nên trò trống gì như chính mình. ――Tôi muốn thay đổi.

Lần đầu tiên trong đời, tôi khao khát điều đó một cách mãnh liệt và sâu sắc đến nhường này.

Tôi không muốn kết thúc cuộc đời mà chẳng một ai công nhận, chẳng có lấy một người bạn thân.

Không muốn kết thúc với hai bàn tay trắng, trong sự bất lực đến cùng cực.

Nhưng... tôi phải làm gì đây? Thay đổi rốt cuộc là phải làm sao?

Ah. Tôi chẳng biết gì nữa rồi.

Vậy nên.

“――Mình chẳng còn gì ngoài ‘anka’ nữa.”

Tôi sẽ không tự mình quyết định bất cứ điều gì nữa. Thay vào đó, tôi phó mặc bản thân cho ý muốn của những kẻ lạ mặt trên diễn đàn.

Đó là điều tôi đã quyết định.

****

[Anka]

Một thuật ngữ lóng trên các diễn đàn, dùng để chỉ các thẻ phản hồi (>>).

(Anka Thread)

Là loại thớt mà chủ thớt sẽ chỉ định trước một số thứ tự bình luận (comment) làm "mốc".

Chủ thớt sẽ phải thực hiện theo đúng yêu cầu của bình luận tại mốc đó để tiếp tục diễn biến câu chuyện.

Ví dụ: 1: Người dùng: Vô danh

2 chọn nguyên liệu cho món cà ri tối nay đi.

2: Người dùng: Vô danh

Hành tây

3: Người dùng: Vô danh

Tỏi

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!