Chương 88 Chơi bóng bàn với nàng Gyaru
< Góc nhìn Seika >
Vào Marine Day – một ngày lễ quốc gia vào tháng Bảy – có hơn hai mươi người tụ tập trong nhà thi đấu công cộng trong nhà. Phần lớn đều là người cao tuổi. Cũng có vài đứa trẻ con lẫn vào, chắc là từ nhà trẻ sau giờ học gì đó. Trong số đó, chỉ có đúng hai học sinh cấp ba là chúng tôi. Có phải bọn tôi đến nhầm chỗ rồi không?
Tôi thì thầm với Kousei đang đứng bên cạnh.
“Ê, bọn mình lạc quẻ hoàn toàn rồi còn gì?”
“Không sao đâu. Hôm qua tớ có hỏi là gyaru mới bắt đầu có tham gia được không rồi.”
“Cậu làm cái trò gì vậy hả?!”
Ý là, hỏi kiểu gì thế? Cậu đâu cần phải thêm chữ gyaru vào. Chỉ cần hỏi “người mới bắt đầu có tham gia được không” là đủ rồi.
“Không sao. Tớ hỏi ẩn danh qua điện thoại mà.”
“Không ổn chút nào. Rõ mồn một ra rồi.”
Bình thường thì cậu ghét gọi điện cho người lạ, vậy mà sao chỉ vào mấy lúc vô nghĩa thế này lại chủ động một cách vô nghĩa như vậy?
Kousei trông có vẻ không hiểu. Không biết tại sao cậu ấy lại không nhận ra. Nhưng chính vì thế nên mới ngu ngốc dễ thương như vậy, nên chắc tôi cũng bệnh thật rồi.
Đúng lúc đó, cửa nhà thi đấu mở ra, một bà cụ bước vào. Kousei nói với tôi bà ấy là chủ tịch hội khu phố. Khi bà chủ tịch thong thả đi về phía chúng tôi, những người tham gia vốn đang tản ra trò chuyện cũng tụ lại. Chúng tôi vội vàng làm theo.
“Vâng, cảm ơn mọi người đã đến hôm nay. Trời nóng nên nhớ chú ý đừng để say nắng nhé… Vâng, tôi sẽ không nói chuyện người già quá lâu đâu.”
Tiếng cười vang lên từ các cụ khác.
“Mọi người tự chuẩn bị bàn bóng bàn nhé. Sẵn sàng rồi thì bắt đầu luôn.”
Thoải mái thật. Với tôi thì thế này lại dễ thở hơn.
“À, còn cô bé gyaru mới bắt đầu kia, tôi sẽ dạy cơ bản ở đây, lại đây nhé.”
Quả nhiên là lộ hết rồi. Tất nhiên là vậy rồi! Ở đây chỉ có mình tôi trông giống gyaru thôi mà!
“Giỏi thật. Chủ tịch sao biết được Seika là người mới vậy?”
Tôi đá nhẹ vào mông Kousei đang ngơ ngác rồi đi sang chỗ học hướng dẫn.
.
.
.
<Góc nhìn Kousei>
Âm thanh “cạch cạch” dễ chịu vang khắp nhà thi đấu.
Ban đầu Seika hơi vụng về, nhưng chẳng mấy chốc đã bắt nhịp được và bắt đầu trả bóng với độ chính xác cao. Cô ấy cũng quen dần với cây vợt mượn, thỉnh thoảng còn xoay xoay nó cho vui.
“Bất ngờ là vui ghê.”
“Nó làm đầu óc thoải mái nhỉ.”
Thực ra tôi từng nghĩ chơi squash cũng được, nhưng tớ chỉ thấy trước tương lai là mệt lả rồi nôn bữa trưa ra, nên thôi.
“À, mắc lưới rồi.”
Seika, người vừa làm quả bóng bàn màu cam mắc trên lưới, ngước nhìn lên trời.
“Tớ nghỉ một chút.”
Seika cầm chiếc khăn cô ấy tiện tay để trên túi, lau mặt. Ừ, hôm nay cô ấy đến mà không trang điểm. Bộ đồ thể thao thì dĩ nhiên là cái áo Azidas rẻ tiền giống hệt của tôi. Loại thường mặc làm đồ ở nhà.
Chắc cô ấy vẫn chăm sóc da cơ bản như dưỡng ẩm, nhưng “lớp giáp” hôm nay nhẹ hơn thường ngày rất nhiều.
Dù vậy… vẫn xinh thật nhỉ? Mắt mũi rất rõ nét. Hình như cô ấy có một chút dòng máu Nam Mỹ (bà cố bên ngoại thì phải), gen ấy bỏ qua mấy thế hệ rồi bộc phát mạnh ở cô ấy. Hay nói đúng hơn là… cô ấy chẳng cần trang điểm cũng được mà?
Ngay lúc đó, trong nhà thi đấu bỗng vang lên một tràng pháo tay.
“Seika xinh quá nên mọi người vỗ tay kìa.”
“Đồ ngốc! Ngốc thật sự!”
Cô ấy xấu hổ. Còn tôi thì cũng tự bốc cháy vì xấu hổ vì đã nói ra câu không giống mình chút nào.
“…Kìa. Hai người kia đánh rally lâu ghê.”
“Ồ, học sinh tiểu học à? Chắc là mấy lớp lớn? Giỏi thật, trẻ vậy mà.”
“Không phải người trẻ thì thị lực động và phản xạ tốt hơn sao?”
À, cũng đúng. Vận động viên bóng bàn chuyên nghiệp toàn người trẻ.
“Hm? Tớ có cảm giác đã thấy mấy đứa đó ở đâu rồi…”
Cả hai đều là mấy bé gái rất bình thường, nói hơi tệ thì là kiểu có thể gặp ở bất cứ đâu. Tôi từng lướt qua họ trên đường à?
“Kousei, cậu đúng là…”
“Tớ không phải lolicon đâu nhé?”
‘Chắc là mình tưởng tượng thôi,’ tôi nghĩ vậy. Nhưng hai cô bé đó nhận ra ánh nhìn của tôi, nhìn nhau, thì thầm mấy câu, rồi tiến lại gần.
Cuối cùng, họ đến bàn của chúng tôi, rồi cô bé buộc tóc đuôi ngựa (bé còn lại tóc ngắn) rụt rè lên tiếng.
“À… nếu em nhầm thì xin lỗi, nhưng anh có phải là người lãnh chúa thời Chiến Quốc không ạ?”
Hả? Em ấy đang nói cái gì vậy?
“À, hình như em nhầm người rồi.”
“Không, chắc chắn là cậu đó. Tớ nhiên vì cậu không nhận ra luôn.” Seika xen vào.
“Em biết mà! Bọn em đến từ trại trẻ mồ côi Sawamigawa…”
“À, đúng rồi! Thảo nào tớ thấy quen.”
Một cuộc tái ngộ bất ngờ ở một nơi hoàn toàn không ngờ tới.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
