Chương 87 Độc chiếm cậu bạn Inkya
<Góc nhìn của Seika>
Sau đó, trên đường về, tôi kể cho cậu ấy nghe từng chút một về hoàn cảnh gia đình mình.
Rằng chúng tôi sống tách biệt trong cùng một căn nhà. Không phải Mama và Papa không yêu nhau, chỉ là cả hai đã trở nên cố chấp. Papa là một người đàn ông ưu tú, giỏi giang, còn Mama thì Mama cũng như thế. Không ai chịu nhường ai. Mà nói chứ, chuyện Kousei hiểu ngay tôi muốn nói gì khi tôi bảo “như thế” đúng là buồn cười thật.
Kousei chắc là, không, nhất định đã đoán được phần nào rồi. Cậu ấy không tỏ ra quá bất ngờ, chỉ nhìn tôi với vẻ lo lắng.
Nguyên nhân lớn nhất và đầu tiên khiến Mama và Papa rạn nứt chính là tôi. Ngay khi Papa biết tôi bị bệnh, ông đã tìm hiểu rất nhiều và muốn đưa tôi đến bệnh viện Yokonaka — nơi có tiếng tốt. Nhưng Mama lại khăng khăng muốn đi bệnh viện địa phương mà bà quen thuộc. Và Papa đã nhượng bộ.
Nhưng kết quả thì cậu biết rồi đấy, Yokonaka mới là lựa chọn đúng. Nếu Mama khi đó có thái độ biết lắng nghe hơn một chút, có lẽ mọi chuyện đã khác.
Chuyện đó chắc đã âm ỉ trong lòng Papa suốt thời gian dài. Và đến khi tôi lên cấp ba, ngòi nổ mới thực sự bùng phát. Có nhiều trường để lựa chọn, tôi thì đang nghĩ đến Sawamigawa, nhưng khi Papa biết chuyện, ông cho rằng Mama vì yêu quê nhà mà can thiệp vào con đường tương lai của tôi.
Nếu con thích Sawamigawa đến thế thì cứ làm theo ý mình đi. Ông đã nói vậy.
Tôi đã cân nhắc nơi Hinano sẽ chuyển đến, năng lực học tập của tôi và Chika, quãng đường đi học, cùng nhiều yếu tố khác. Tôi cũng hy vọng có thể gặp được Kou-chan. Nói chung, đó hoàn toàn là quyết định của tôi.
Nhưng dù tôi giải thích bao nhiêu lần, sự nghi ngờ một khi đã hình thành thì rất khó xóa bỏ. Papa không nói ra, nhưng có lẽ ông còn nghi ngờ cả sự tồn tại của Kou-chan, vì ông chưa từng gặp cậu ấy.
Và thế là, kế hoạch cả nhà cùng chuyển đi từ Yokonaka rốt cuộc biến thành việc chỉ có tôi và Mama vội vã chuyển đến Sawamigawa. Gia đình tôi chính thức bị chia cắt từ đó.
Khi tôi kể đến đây, Kousei trông như sắp khóc. Cậu ấy khẽ nói: “Chỉ riêng việc bị bệnh thôi cũng đã rất đau rồi.” À… chắc cậu ấy đã đặt mình vào vị trí của tôi. Điều đó thực sự cứu rỗi tôi.
Thật lòng mà nói, đứng từ góc nhìn của một đứa trẻ thì chuyện này rất đau. Dù thế nào đi nữa, tôi cũng không tránh khỏi việc nghĩ rằng đó là lỗi của mình.
Tôi nghĩ cậu ấy đã hiểu rất đúng.
Đây là lần đầu tiên tôi tâm sự nhiều như vậy với một người, ngoại trừ nhóm bạn thuở nhỏ là Chika và Hinano… và tôi thực sự rất mừng vì đã nói ra.
“Đúng là sức công phá của việc trở thành người bạn duy nhất.”
Cậu ấy đến bên tôi khi tôi cần, suy nghĩ rất nhiều cho tôi, đồng cảm với tôi.
Ví dụ như, nếu tối nay Kousei có những người bạn khác và đang ăn tối cùng họ thì sao? Dù có lo cho tôi, cậu ấy cũng không thể bỏ bạn mình lại để chạy đến chỗ tôi được, đúng không?
Nhưng giả định đó không đúng. Tôi luôn là số một, và không có lựa chọn nào khác.
Chuyện này thật sự có thể sao? Cậu ấy hoàn toàn phớt lờ “thuyết hạnh phúc” phổ biến rằng nên có thật nhiều bạn bè. Kousei cũng biết rằng một thế giới khép kín sẽ làm tầm nhìn bị thu hẹp, vậy mà cậu ấy vẫn lựa chọn như thế.
“Người số một của Kousei, người duy nhất của Kousei.”
À… có lẽ tôi, không, chắc chắn là tôi có tố chất yandere. Sự chiếm hữu của tôi đang được thỏa mãn theo một cách không lành mạnh, đến mức tôi vui sướng đạp loạn chân trên giường. Ga giường cũng bị làm cho rối tung lên rồi.
“Nhưng đổi lại, tôi phải chăm sóc Kousei và nghĩ cho cậu ấy, đúng không?”
…Nghĩ vậy lại khiến tôi tự hỏi, liệu có thật là có nhiều bạn bè thì sẽ hạnh phúc, còn có ít thì là không lành mạnh không? Bởi vì khi có những người thực sự quan trọng, thì làm sao có thể duy trì quá nhiều mối quan hệ hời hợt được?
Nếu Kousei, Chika hay Hinano gặp chuyện, tôi chắc chắn sẽ hủy ngay những cuộc hẹn với những người chỉ nói chuyện vài lần trong lớp để chạy đến bên họ.
Thời gian con người có thể dành cho người khác là hữu hạn và quý giá. Trong hoàn cảnh đó, những người đối xử tốt với tất cả nhưng không thể dành trọn thời gian cho ai, dù có rất nhiều “bạn”, liệu họ có thực sự hạnh phúc không?
Hiện tại, tôi chỉ vừa đủ sức giữ lấy những gì đang có trong cả hai tay.
Đúng lúc đó, điện thoại rung lên. Là một tin Rine từ Kousei.
[Ngày mai ở nhà sinh hoạt cộng đồng hình như có chơi bóng bàn. Hay chúng ta cũng tham gia nhé?]
Bóng bàn? Sao tự nhiên vậy?
[Chúng ta mặc áo đấu Azidas giống nhau luôn!]
À, ra là thế. Có lần khi trò chuyện, chúng tôi phát hiện ra cả hai đều có đúng chiếc áo đó, nên cậu ấy đang nói đến việc lấy nó làm đồng phục.
Nói cách khác, cậu ấy đang bảo: “Ngày mai mặc áo đó chơi là được, không cần ăn diện,” cậu ấy đang để ý đến tôi.
“Fufu.”
Cảm giác như có một cơn gió ấm thổi qua tim tôi. Ngay cả sau khi đã về nhà, cậu ấy vẫn lo cho tôi. Trong mắt cậu ấy chỉ có tôi. Người duy nhất, số một.
Chuyện này… đúng là không ổn thật rồi.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
