I Fixed a Gyaru’s Bicycle and She Became Attached to Me

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2254

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 68

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 66

R-15

(Hoàn thành)

R-15

Hiroyuki Fushimi

R-15 kể về Taketo Akutagawa, một cậu bé theo học tại trường dành cho thiên tài: Học viện tư thục Inspiration. Taketo là một tiểu thuyết gia thiên tài và viết cả truyện khiêu dâm.

101 44

WN ( 1-100) - Chương 71 Inkya không phải chịu thiệt thòi

Chương 71 Inkya không phải chịu thiệt thòi

<Góc nhìn Seika>

Tôi cho bản vẽ vào túi mình (vì Kousei không muốn tự cầm) rồi cùng Kousei quay về nhà cậu ấy. Yokokura-san đã xin lỗi Kousei rất nhiều lần, trông như hai người cũng tạm thời làm hòa được, nhưng đúng như dự đoán, cậu ấy nói với riêng tôi rằng mọi thứ chắc sẽ không bao giờ còn như trước nữa.

Tôi biết nghĩ như vậy khiến mình trở thành một người phụ nữ xấu tính, nhưng khi cậu ấy chỉ nói ra cảm xúc thật với riêng tôi, tôi lại cảm thấy một cảm giác vượt trội khó tả.

Và dù chúng tôi đã mắc cùng một sai lầm, dường như cơn bộc phát của tôi gần như không còn ảnh hưởng gì, nên mức độ thiện cảm của tôi rõ ràng là cao hơn. Có lẽ chỉ là vì cậu ấy ghét bị kéo chìm trong biển mục rữa hơn là bị mắng mỏ.

Dù thế nào đi nữa thì cũng tốt. Điều này có nghĩa là khả năng Kousei nảy sinh tình cảm với Yokokura-san đã biến mất. Nếu cô ấy trở thành đối thủ thì sẽ rất nguy hiểm. Dù khác thể loại, họ vẫn có thể trở thành đồng đội cùng sáng tác. Giá trị quan của họ khá giống nhau, Kousei chắc chắn sẽ hạ thấp cảnh giác rất nhiều.

Nhưng mà, lúc cô ấy nói “tớ vẽ cậu ấy để dùng cho mục đích cá nhân”, tôi đã thực sự lo lắng. Tôi không ngờ “mục đích cá nhân” lại là như thế. Ừ thì, tôi không muốn bình luận về sở thích của người khác. Nhưng dù vậy, về mặt cá nhân, tôi sẽ rất khổ sở nếu Kousei không phải người thẳng.

“Trong xưởng dùng lửa cũng nguy hiểm, nên dùng máy hủy giấy đi.”

Chúng tôi bước vào cửa hàng rồi tới căn phòng làm việc đơn giản ở cuối lối đi của nhân viên. Kousei mở khóa cửa rồi vào trong. Có vẻ Akina-san đã để điều hòa bật sẵn, nên trong đó lạnh kinh khủng.

“Trước khi mẹ về, tớ sẽ hủy hết chúng.”

Trong lời nói chứa đầy oán khí.

Tôi chuẩn bị phong bì, mở ra và lấy trang đầu tiên (bìa). Rồi tôi nhẹ nhàng đặt nó vào miệng máy hủy giấy mà Kousei đã bật. Kèm theo tiếng nghiền rào rạo, “Extra Thick Triple” bị hút vào và bị xé nát.

Này là tôi nói hoàn toàn ngẫu nhiên thôi, nhưng dùng máy hủy giấy khá là vui, nhỉ. Có điều nếu quá hăng mà cho vào một lượt thì sẽ bị kẹt.

“Kousei, cậu có muốn làm thử không?”

“Không. Phiền cậu làm giúp tớ, Seika-san.”

Cậu ấy quay mặt đi. Có lẽ cậu ấy ghét phải nhìn thấy những bức vẽ đó. Theo câu chuyện trên đường về, hình như Hotta-senpai là kiểu người như vậy, và Kousei đã từng bị sàm sỡ trong lễ hội thể thao. Tôi nghĩ, “Ra vậy, nên cậu ấy mới có phản ứng tiêu cực với câu lạc bộ bóng chày.”

“Xong rồi.”

Tờ cuối cùng cũng bị xé nát.

“Cảm ơn cậu rất nhiều. Tớ thực sự rất mừng vì Seika-san đã đi cùng tớ. Nếu chỉ có một mình tớ, chắc nhìn thấy thứ đó xong tớ sẽ tức đến mức trộm lấy rồi đốt luôn, chẳng buồn thuyết phục cô ấy.”

Như vậy thì có lẽ sẽ để lại hiềm khích. Nhưng với Kousei, người vốn trầm lặng, lại đi trộm rồi đốt sao?

“Đúng là các câu lạc bộ… khiến thế giới trở nên nhỏ hẹp, lẽ thường của cậu bị giới hạn trong nhóm của mình, nên khả năng phán đoán cũng bị tê liệt. Tớ cũng đang tự nhắc nhở bản thân. Tớ đã nghĩ rằng vì các lãnh chúa khá được ưa chuộng trong giới sáng tác, nên chắc người ngoài cũng sẽ đón nhận.”

Ừ, đúng là vậy. Những người tới mua lãnh chúa đương nhiên đều là fan, nên nếu chỉ tiếp xúc với kiểu người đó thì gu sẽ bị lệch. Nhưng giờ Kousei đã bắt đầu giao lưu với những người không phải khách hàng, như tôi và Chika, nên có lẽ cậu ấy cũng đã thay đổi.

“Nhưng mà, cũng chính vì các mối quan hệ nhỏ và gần gũi đó mà câu lạc bộ mới vui. Nghe nói mấy cô gái đó hôm qua đã tổ chức tiệc sushi cuộn để tự cổ vũ cho ngày thi cuối. Ngay trong phòng câu lạc bộ.”

“Hả?! Làm vậy có ổn không?”

“Tất nhiên là không. Nhưng nghe vui mà, đúng không?”

“Mà khoan, họ còn nói chuyện đó à?”

“Tớ hỏi lúc cậu đi thay đồ. Tớ đã nói: ‘Phòng câu lạc bộ có mùi chua chua thì phải?’”

“…Cậu hỏi thẳng thứ mà tớ đã băn khoăn nhưng không dám hỏi. Đúng là Seika-san.”

“Hm? Sao cậu lại khó hỏi vậy?”

“Không, ừm… tớ nghĩ là mùi của một trong các thành viên…”

À, hóa ra cậu ấy nghĩ là mùi cơ thể.

“Cậu thật là tốt bụng, Kousei.”

Dù nhận ra mùi lạ, cậu ấy vẫn im lặng vì nghĩ có thể là mùi cơ thể của ai đó và sẽ làm họ tổn thương. Hơn nữa, cậu ấy còn mặc những bộ đồ không quen và tạo những tư thế không quen để giúp họ. Nếu phần thưởng cho việc đó lại là “Extra Thick Triple” thì ngay cả Kousei cũng sẽ nổi giận. Nhưng dù giận, cậu ấy vẫn giữ lại một chút quan tâm cuối cùng. Cậu ấy thực sự rất tốt.

“Dù sao thì toàn là con gái. Nhưng cuối cùng cũng không phải mùi cơ thể, nên chắc là tớ nghĩ nhiều quá. Cảm giác như tớ bị thiệt thòi vậy.”

“Thiệt thòi… tớ không nghĩ vậy đâu.”

Ít nhất thì mức độ thiện cảm của tôi lại tăng lên.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ẩn dụ cho những thứ bẩn thỉu, bệnh hoạn, khó chịu về tinh thần, ở đây cụ thể là: đống doujin / tranh RPF khiêu dâm