Chương 42 Người nhà của cậu bạn Inkya cảnh giác với tôi?
<Góc nhìn Seika>
“Ư-ừm, Mizoguchi-san, chị có quan hệ gì với Kou-chan vậy?”
Một cuộc kích bất ngờ!? Cậu con trai mặt nữ tính—à không, lộn, cậu bé—nhìn chằm chằm vào mặt tôi với một sự nghiêm túc đến mức như thể muốn khoan thủng.
“N-Nếu em hỏi vậy thì…”
“Lẽ nào chị có ý định đen tối gì sao? Nếu là vậy thì…”
Đen tối!? Muốn có mối quan hệ đó thì cũng là đen tối à? Với lại, người này chính là Meguru, đúng không? Thì ra là con trai. Lần đó, Kousei chỉ nói “người đó tên là Meguru” nên tôi đinh ninh là con gái. Rối rắm quá… Tôi muốn nói câu đó, nhưng nhìn bộ dạng thì đúng là kiểu mà người ta sẽ gọi là “trẻ con”.
“Meguru? Dừng lại.”
Chị gái của Kousei ngăn em ấy lại. Nhưng ngay cả chị cũng đang nhìn chằm chằm vào mặt tôi. Hai chị em đều có sống mũi cao giống nhau, nhưng mắt người chị sắc hơn nên ánh nhìn mạnh hơn. Không lẽ… nhìn cách tôi nhìn Kousei, chị tưởng tôi là dạng du côn?
“Chị, Meguru. Người này không như thế đâu, không sao đâu. Cậu ấy cũng là khách của bọn mình.”
Khi Kousei đứng ra nói đỡ, vẻ mặt “hả?” của chị gái lộ ra rõ ràng, và chị ấy bớt cảnh giác đi hẳn.
“Ngày xưa, em từng làm một mô hình rồi tặng cho cậu ấy, rồi nhờ một dịp tình cờ mà tụi em gặp lại. Từ đó, hình như cậu ấy thích những món em làm. Vừa hôm trước, Seika-san còn mua một con thú bông.”
“V-vậy à. Cảm ơn vì đã mua.”
“V-vâng?”
Không hiểu sao… nhưng tự nhiên tôi cảm thấy may mắn vì hôm đó đã ghé tiệm.
“…”
Meguru-kun, đúng không? Em ấy vẫn tiếp tục nhìn tôi bằng ánh mắt cảnh giác đầy mãnh liệt. Đây là lần đầu tiên có một cậu con trai nhìn tôi kiểu đó.
“Cảm ơn nha, Meguru. Nhưng thật sự không sao đâu. Anh không bị ép nói vậy vì bị đe dọa hay gì đâu.”
Bị đe dọa? Hả? Em ấy nghĩ vậy thật luôn à? Cẩn thận quá mức rồi đó…
“Xin lỗi, Seika-san. Chuyện này… có chút hoàn cảnh riêng.”
Do dự một chút, cuối cùng Kousei trả lời mơ hồ. À, tức là cậu ấy không muốn tôi đào sâu thêm? Dù thật lòng tôi rất tò mò… và dù họ là người thân nhưng việc chị gái, Kousei và Meguru có thể hiểu nhau như vậy khiến tôi ghen tị kinh khủng… nhưng tôi cũng chưa kể cậu ấy chi tiết lý do vì sao tôi chuyển tới đây, nên… như nhau thôi. Mà tôi vẫn tò mò quá. Hay là… trước đây cậu ấy từng bị gyaru bắt nạt?
“Ừm, lát nữa bọn tớ phải đi cúng giỗ. Với lại… nói chuyện đó qua Rine hơi kỳ. Tớ tính đợi lúc chỉ có hai đứa mới nói, nhưng tớ không ngờ chị và Meguru lại đến đón.”
À, thì ra lúc nãy cậu ấy lắc đầu là vì phải đi cúng giỗ nên không thể đi chung. Còn việc đụng mặt hai người kia là đúng nghĩa trùng hợp chồng trùng hợp.
“Là lỗi của em vì em không nói gì về hội thao đấy.”
“Đúng đó. Nếu anh nói, anh sẽ thấy em xông tới cổ vũ liền.”
“Em không muốn vậy nên mới không nói.”
Chắc Kousei sợ làm trò hề trước mặt gia đình. Nhưng hôm nay lại làm ra pha triple play huyền thoại, đáng lẽ nên gọi họ chứ?
“Chị về trước đi. Chút nữa em nói chuyện với hai người sau.”
“Ểeh~ dù chị đã cất công tới đón em~.”
“Em sẽ đền bù sau.”
Giọng nghiêm túc của Kousei khiến cả hai miễn cưỡng gật đầu. Khi rời đi, cậu Meguru còn liếc tôi kiểu có hàm ý nữa.
Kousei và tôi đứng lại nói chuyện một chút.
“Có hơi kỳ cục chút… xin lỗi.”
“Không, ừ…”
“Lý do tớ muốn cậu đi theo dù không có nhiều thời gian… là vì tớ muốn cảm ơn cậu lần nữa.”
“Hả?”
“Lúc đó cậu đã nổi giận vì tớ, tớ thật sự rất vui. Cảm ơn cậu rất nhiều.”
Kousei mỉm cười ngượng ngùng. Mặt cậu ấy dễ thương thật sự.
“Không sao mà. Tức là do tớ tức thay thôi. Kiểu… tính tớ nó vậy mà, xấu tính lắm.”
“Đúng nhỉ?”
Hai đứa cùng bật cười.
“Nhưng mà, Meguru đó… là con trai, đúng không?”
“Ừ. Huh? Tớ từng kể về Meguru chưa nhỉ?”
Cậu ấy quên mất. Dù đó chính là nguyên nhân khiến tôi hiểu lầm lúc ở trung tâm thương mại…
Tôi vẫn chưa “an toàn” hoàn toàn nhỉ? Nếu lý do cảnh giác là do “hoàn cảnh riêng” mà Kousei nhắc đến thì còn đỡ… nhưng ánh nhìn của em ấy thì mạnh hơn hẳn chị gái, nên tôi vẫn tò mò. K-không lẽ… Meguru thích con trai? Mà mặt em ấy dễ thương thật.
“Này, Kousei.”
“V-vâng?”
“Đàn ông dễ thích cậu lắm hả?”
“Hii!? Tự nhiên hỏi cái gì vậy!? K-không, tớ không có gu đó đâu!!”
Phản ứng này nghe đúng là thật lòng, khiến tôi thở phào.
Dù sao thì… nguy cơ tình địch nam-nam hình như đã bị xóa. Như vậy là đủ rồi.
“Không vào CLB bóng chày đâu! Tớ sẽ không vào CLB bóng chày đâu!”
Hả—cậu đang nói cái gì vậy!?
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
