I Became The Novel's Biggest Antagonist

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

(Hoàn thành)

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

Kawaisan

Khi đang cố gắng bảo vệ bí mật và thực hiện kế hoạch, Yuuma bất ngờ nhận ra mình đã bị cuốn vào một trận chiến tình cảm đầy hỗn loạn…

84 1741

Junior High School DxD

(Đang ra)

Junior High School DxD

Shinonome Rippu

*Các sự kiện trong vol 1 Junior High diễn ra sau vol 10 chính truyện.

16 769

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

30 7

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

(Đang ra)

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

罠和 ノワナ

Mỗi khi cuộc chinh phục tiến triển, bầu không khí của mê cung trường học này lại thay đổi một cách kỳ lạ. Song chỉ thị của AI vẫn không đổi: Leo lên đỉnh ngôi trường - hay nói cách khác, 'chấp nhận th

1 2

1-50 - C23 Sự Giao Thoa Của Bóng Tối Và Ánh Sáng [2]

C23 Sự Giao Thoa Của Bóng Tối Và Ánh Sáng [2]

Trong một căn phòng khác, nơi dành riêng cho các vị khách hoàng gia, có hai bóng người đang hiện diện.

Tiếng nước xối trong phòng tắm kế bên đã vang lên từ rất lâu trước khi đột ngột im bặt. Chốc sau, cánh cửa mở ra, giải phóng một luồng sương lạnh — không phải hơi nóng, mà là cái lạnh buốt giá từ một trận tắm băng.

Ludmila đứng đợi sẵn bên ngoài, trên tay là chiếc khăn bông. Một mùi hương quen thuộc thoáng qua — thứ hương thơm đặc trưng của riêng Ivan khiến các giác quan của nàng khẽ lay động. Không chỉ là mùi xà phòng, chính bản thân chàng đã mang một sức hút tự nhiên như thế.

Ivan bước ra trong diện mạo thật của mình. Chàng chỉ mặc một chiếc quần tây đen cắt may tinh xảo, để trần lồng ngực còn đọng nước dưới cái lạnh. Làn da chàng nhợt nhạt, mịn màng và không tì vết, tựa như được tạc từ đá cẩm thạch.

Thế nhưng, điều gây ấn tượng mạnh hơn cả là những hình họa đen tuyền chạy dọc cánh tay, cổ và lưng chàng. Thoạt nhìn, chúng giống như những hình xăm cầu kỳ — đặc biệt là biểu tượng thánh giá lớn chiếm trọn tấm lưng. Nhưng đó không phải hình xăm thông thường. Đó là Thánh Ấn (Stigma) của chàng.

"Sao cậu còn đứng đây?" Ivan hỏi, giọng nói vẫn hờ hững như mọi khi, bàn tay vuốt ngược mái tóc đen ướt đẫm.

Ludmila tiến lên với nụ cười nhẹ, đưa chiếc khăn và bắt đầu lau tóc cho chàng bằng những cử động chậm rãi, cẩn thận.

"Cậu lại tắm nước lạnh rồi," nàng khẽ lẩm bẩm, dù đã quá quen với thói quen này của chàng. Cái lạnh không hề làm khó Ivan — trái lại, dường như chàng còn thích nó.

Ivan không ngăn cản, mặc cho Ludmila chăm sóc tóc mình. Đây cũng không phải lần đầu nàng làm việc này.

"Tớ không thích cậu tắm nước lạnh chút nào, Ivan," Ludmila nói khẽ, đôi tay chậm lại khi nàng nhìn thẳng vào đôi mắt đen sâu thẳm của chàng — đôi mắt dường như còn u tối và khó đoán hơn cả mắt nàng.

Ivan giữ im lặng, nét mặt không chút thay đổi. Chàng biết Ludmila không thích, nhưng việc tắm nước lạnh đã trở thành một thói quen khó bỏ, một sự giải tỏa mà chàng cần.

Ludmila hiểu rõ nguyên do đằng sau. Mỗi lần như vậy, nàng cảm giác như chàng đang tự làm đau mình khi hồi tưởng về những gì đã qua. Dẫu thấu hiểu, điều đó cũng không khiến nàng thấy dễ chịu hơn khi chứng kiến.

Sau khi đã lau khô tóc, Ludmila để chiếc khăn rơi xuống sàn. Bàn tay xanh xao của nàng đưa lên, khẽ chạm vào gò má Ivan.

Họ nhìn nhau trong im lặng một lúc lâu. Rồi Ludmila mỉm cười nhẹ và bước lùi lại. "Tớ đã chuẩn bị sẵn đồ cho cậu rồi. Nào, mặc vào đi. Nhấc tay lên giúp tớ."

Nàng cầm chiếc áo sơ mi đen từ chiếc ghế gần đó. Nhìn qua thì đơn giản, nhưng chất liệu của nó cực kỳ đặc biệt — được dệt từ loại lụa quý hiếm nhất thế giới.

Ivan nghe theo, để Ludmila lồng áo qua tay. Khi ống tay đã vào vị trí, nàng di chuyển ra phía trước, chăm chú cài từng chiếc cúc áo, động tác chậm rãi như muốn kéo dài khoảnh khắc này.

Tiếp đến là chiếc cà vạt, nhưng Ludmila khựng lại rồi thản nhiên ném nó sang một bên. Nàng không cần hỏi. Nàng biết Ivan ghét cà vạt hay bất cứ thứ gì thắt chặt lấy cổ mình, và nàng biết lý do. Nhưng đó là chuyện nàng sẽ không bao giờ khơi gợi lại.

"Ngồi xuống đây đi," Ludmila kéo chiếc ghế trước gương ra cho chàng.

Ivan ngồi xuống với vẻ tĩnh lặng, còn Ludmila bắt đầu chải tóc cho chàng. Nàng không vuốt ngược nó ra sau theo kiểu trịnh trọng mà để nó rủ xuống tự nhiên, hơi chút rối bời — đúng kiểu mà nàng và Kamila thích.

Với họ, Ivan không cần trang điểm hay cắt tỉa cầu kỳ. Vẻ ngoài tự nhiên của chàng đã quá đủ sức hút, bất kể chàng mặc gì.

"Xong chưa, Ludmila?" Ivan hỏi khi cảm nhận được sự tỉ mỉ quá mức của nàng. Chàng hiểu nàng đang muốn nán lại thêm, nhưng chàng phải đi sớm.

"...Xong đám cưới, cậu sẽ rời đi đúng không?" Giọng Ludmila nhỏ dần, dù nàng đã biết rõ câu trả lời.

Ivan đã khẳng định sẽ trở lại Ocryphia ngay khi buổi lễ kết thúc. Cả bốn người họ đều không ai thắc mắc. Họ không hỏi tại sao Ivan phải đi, cũng không hỏi tại sao chàng lại giấu kế hoạch với Giáo đường. Lòng trung thành của họ là tuyệt đối — thậm chí còn lớn hơn cả bổn phận với Giáo đường. Nếu Ivan đã quyết, họ sẽ tôn trọng.

Và trong khi chàng vắng mặt, bốn người họ đã nhận trách nhiệm chăm sóc Britannia mà không một lời phàn nàn.

Ludmila có lẽ là người gánh vác nhiều nhất.

Nhưng nàng nhớ chàng. Suốt một tháng qua, nàng chỉ gặp chàng được vài lần tại Britannia, và mỗi khoảnh khắc đều ngắn ngủi vô cùng.

Ludmila khẽ vỗ nhẹ lên má Ivan, ánh nhìn đọng lại thật lâu trong mắt chàng.

Ivan ngả đầu ra sau ghế, quan sát nét mặt điềm tĩnh của Ludmila. Nàng luôn làm chủ được cảm xúc, nhưng chàng vẫn nhận ra — một chút buồn bã ẩn giấu bên dưới vẻ ngoài bình thản ấy.

"Tớ sẽ ở lại đến sáng mai," cuối cùng Ivan lên tiếng.

Chàng biết lớp học bắt đầu vào lúc bình minh, nhưng việc thức trắng đêm chẳng phải vấn đề. Với chàng, ngủ chỉ là một thói quen nghỉ ngơi chứ không phải nhu cầu bắt buộc. Chàng có thể dịch chuyển thẳng đến Ocryphia ngay trước giờ học mà không trễ một giây nào.

Ludmila khẽ gật đầu, nàng cúi xuống. Mái tóc bạc xõa xuống tạo thành một bức màn che quanh hai người. Phía sau làn tóc ấy, đôi môi nàng chạm vào đôi môi lạnh giá của chàng.

Nụ hôn dịu dàng chỉ kéo dài vài giây, nhưng sự kết nối đó đã là quá đủ với nàng. Khi lùi lại, đôi gò má nàng khẽ ửng hồng, dù biểu cảm vẫn rất mực điềm đạm.

Ivan vẫn không biểu lộ cảm xúc gì, nhưng việc chàng để nàng tiến gần đến thế đã nói lên tất cả. Nó cho thấy Ludmila quan trọng với chàng đến nhường nào.

"Đi thôi," Ludmila nói, giọng nàng nhẹ nhõm hơn khi cầm lấy chiếc blazer đen tuyền.

Ivan đứng dậy, khoác áo rồi bước ra cửa. Ludmila theo sát phía sau.

"Oh, Ivan," nàng gọi.

Chàng dừng lại, quay đầu nhìn.

Ludmila chỉ tay về phía ngực chàng. "Thánh Ấn của cậu. Cậu nên áp chế nó đi."

Ivan khẽ gật đầu.

Thánh Ấn — thứ dấu hiệu sinh ra từ Đức tin — không chỉ là biểu tượng. Nó là sự phản chiếu bản ngã, tỏa ra một luồng áp lực có thể bảo vệ hoặc đe dọa người khác. Với những người như Ivan và Ludmila, đó là một phần cơ thể, một thứ hào quang đầy sức nặng.

Nó giống như một tấm khiên gây ngột nạt cho bất kỳ ai xung quanh. Sức mạnh của Thánh Ấn tỉ lệ thuận với Đức tin, và với Ivan, nó mạnh đến mức có thể gây nguy hiểm.

Dù không thể làm nó biến mất, họ có thể "tắt" bớt lực tác động của nó. Trong những cuộc gặp gỡ sắp tới của Ivan, tốt nhất là nên giữ nó ở trạng thái tĩnh lặng.

Trong lần gặp hoàng gia một tháng trước, dù Ivan đã tiết chế, áp lực tỏa ra vẫn khiến họ khó lòng hít thở. Thánh Ấn của riêng chàng đã đủ để áp đảo hoàn toàn không gian xung quanh.

Dù việc áp chế này khá tốn sức, Ivan vẫn thực hiện tối đa vì chàng chuẩn bị phải đối mặt với nhiều quan khách quan trọng và máy quay truyền hình.

Xong xuôi, chàng bước tiếp, Ludmila lặng lẽ theo sau.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

từ đây tới hết phần đám cưới mình sẽ đổi xưng hô chàng-nàng với 1 số nhân vật nhé