Lần đầu tiên tôi nhìn thấy cô ấy, Fukiyama Akane, là trong một tiết học ở trường đại học. Vốn dĩ, tôi học Y khoa, còn cô ấy thuộc khoa Giáo dục thể chất, nên việc chúng tôi học chung một môn là gần như không thể. Nhưng thật tình cờ, tôi đã nhìn thấy cô ấy trong một môn học bắt buộc chung cho tất cả các khoa.
Cô ấy đẹp một cách bệnh hoạn. Thân hình cô như một tác phẩm điêu khắc được mài dũa từ câu lạc bộ điền kinh, và học vấn của cô cũng rất xuất sắc. Hơn nữa, Akane còn nổi tiếng là hoàn toàn không có hứng thú với chuyện tình cảm… đúng là một thánh nữ thuần khiết, chưa từng bị ô uế. Ngay từ cái nhìn đầu tiên, một luồng điện đã chạy qua não tôi, cô ấy chính là『Nghệ thuật』, tôi đã nghĩ như vậy.
Cùng lúc đó, trong tôi nảy sinh một cảm giác trách nhiệm rằng mình phải bảo tồn thứ『Nghệ thuật』tuyệt đẹp này bằng chính bàn tay mình, bởi vì chỉ có tôi mới là người hiểu được vẻ đẹp của cô ấy.
Kể từ đó, tôi hoàn toàn bị cô ấy mê hoặc. Tôi tìm hiểu mọi thứ có thể về cô ấy, và tự mình suy nghĩ xem phải làm gì để có được cô. Tôi phân tích mọi thứ về Akane, từ thông tin cá nhân như địa chỉ cho đến sở thích và những cửa hàng yêu thích của cô ấy, tôi chuẩn bị sẵn sàng tất cả mọi thứ.
Và rồi, khi mọi chuẩn bị đã hoàn tất, tôi quyết định thổ lộ tình cảm của mình với cô ấy … với Akane.
Sau buổi học, tôi gọi Akane lại khi cô ấy đang định đi đến câu lạc bộ, và dẫn cô ấy ra phía sau tòa nhà. Rồi, tôi bày tỏ lòng mình với cô. Tôi không hề có chút lo lắng nào. Bởi vì khi đó, tôi đã hoàn toàn tin tưởng rằng định mệnh của tôi và cô ấy là ở bên nhau.
Thế nhưng, Akane lại tỏ vẻ ngạc nhiên. Chà, lúc đầu thì ngạc nhiên cũng phải thôi. Bởi vì đó là lần đầu tiên tôi nói chuyện trực tiếp với Akane mà. Dù tôi biết về Akane, nhưng Akane lại chẳng biết gì về tôi cả.
"Xin lỗi… trước hết, chúng ta chưa từng nói chuyện với nhau phải không? Hay là, chúng ta đã gặp nhau ở đâu đó rồi sao…?"
"Tôi đã luôn dõi theo em. Chỉ là em không nhận ra thôi, nhưng tôi đã luôn dõi theo em."
Không hiểu vì sao, Akane lại có vẻ mặt khó xử, cô tỏ ra căng thẳng. Không hiểu vì sao Akane lại không hề vui mừng trước lời đề nghị từ tôi, người đã biết và đang cố gắng biết mọi thứ về cô ấy.
"Tôi biết mọi thứ về em. Đối với tôi, không còn ai trên đời này tốt hơn em. Và tất nhiên đối với em, cũng không có ai trên đời này tốt hơn tôi cả, có nghĩa là, chúng ta đang tìm kiếm lẫn nhau. Một người ưu tú như em chắc chắn sẽ hiểu, phải không?"
Tôi cứ thế liệt kê tất cả những thông tin về Akane mà tôi biết. Địa chỉ, sở thích, nơi làm thêm, trường cấp ba … không có thứ gì về cô ấy mà tôi không biết. Tức là, điều đó thể hiện mức độ tình yêu của tôi dành cho Akane. Liệu có người đàn ông nào khác ngoài tôi biết mọi thứ về Akane và yêu cô ấy đến vậy không? Không, chắc chắn là không còn ai khác cả.
Vì vậy… tôi phải là người đàn ông tốt nhất đối với Akane, và chúng tôi phải ở bên nhau.
Thế nhưng, khi Akane càng nghe lời tôi kể, nét mặt cô ấy càng dần trở nên u ám. Không những vậy, biểu cảm của Akane còn thay đổi hơn nữa, biến thành vẻ mặt thể hiện sự sợ hãi và ghê tởm đối với tôi.
"…Dù sao đi nữa, tôi không thể hẹn hò với anh được. Tôi còn việc ở câu lạc bộ, nên tôi xin phép đi trước được không?"
"Khoan đã… em phải ở bên tôi, tại sao em lại không hiểu? Em không giống những kẻ ngốc khác… Akane!"
Akane bỏ đi khỏi trước mặt tôi như thể đang cố gắng chạy trốn. Không biết là do hoảng loạn hay xấu hổ, thái độ của Akane không hề thành thật. Tuy nhiên, Akane cũng phải hiểu rằng, ở bên tôi, người biết tất cả về cô, cũng chính là hạnh phúc của cô chứ.
Tôi thô bạo nắm lấy cánh tay trắng nõn, mảnh khảnh của Akane, rồi đẩy cô ấy ngã xuống.
"Buông ra! Không! Ai đó! Ai đó giúp tôi với!"
Tôi nghe nói Akane chưa từng có kinh nghiệm hẹn hò và yêu đương. Vì vậy, tôi hiểu việc cô ấy cảm thấy xấu hổ khi nhận lời tỏ tình từ một người khác giới. Tôi cũng hiểu việc cô ấy không thể thành thật. Nhưng, tôi không thể để câu trả lời của Akane bị bỏ lửng ở đây. Chính vì vậy, dù Akane có đáng thương, tôi vẫn phải dùng đến biện pháp mạnh.
"Akane… em, em không cần phải xấu hổ đâu. Tôi biết tất cả về em. Cả cảm xúc thật của em nữa… nên, nên, em không cần phải che giấu đâu… tôi sẽ …!"
Tôi nghĩ rằng nếu mình ép buộc một chút, Akane cuối cùng cũng sẽ thành thật với bản thân. Nhưng, tôi càng siết chặt lực giữ, thì sự chống cự của cô ấy càng dữ dội.
"…B.U.Ô.N.G … R.A!"
Cùng lúc Akane thét lên một tiếng, một cảm giác đau nhói bỗng giáng xuống má tôi. Đó chính là nắm đấm của Akane. Với sự chống cự tuyệt vọng của cô ấy, tôi dễ dàng bị đánh bay và đập mạnh vào tường tòa nhà.
Tôi đã quen với việc bị phụ nữ đánh. Nhưng, tôi vẫn còn nhớ rõ, khoảnh khắc này là khoảnh khắc đau đớn nhất.
"Đủ rồi… tôi, tôi không…"
Tôi không nghe rõ hết lời của Akane. Nhưng, tôi nhớ rằng nó đã gây ra một nỗi đau tột cùng trong lòng tôi. Chắc chắn, Akane đã phủ nhận tôi.
Nghe thấy tiếng ồn ào, vài kẻ tọc mạch chạy đến, giữ tôi lại và kéo tôi ra khỏi Akane một cách thô bạo.
Trong lúc đó, tôi vô thức rơi nước mắt. Dù những kẻ hiếu kỳ có mắng chửi tôi bằng những lời lẽ tục tĩu đến đâu, đối với tôi đó cũng chỉ là chuyện vặt vãnh không đáng bận tâm.
Thế nhưng, ánh mắt của Akane khi nhìn tôi bị kiềm chế. Khi ánh mắt đầy vẻ khó chịu và sợ hãi của cô ấy chạm vào mắt tôi, tôi bỗng cảm thấy một nỗi đau không thể chịu đựng được. Dù không cố ý, tôi đã làm cô ấy bị thương. Cảm nhận thấy trách nhiệm đó, tôi rơi nước mắt vì tức giận với chính mình.
"Tôi xin lỗi, tôi xin lỗi … Akane. Nhưng, chắc chắn em cũng sẽ hiểu thôi. Em là … với tôi…"
Và rồi, cùng với sự tức giận, cảm giác trách nhiệm rằng bằng mọi giá phải bảo tồn sự tồn tại của Akane càng trở nên mạnh mẽ hơn trong tôi. Vì cô ấy là một người xuất chúng, tôi đã nghĩ rằng chỉ cần lời nói thôi cũng đủ để cô ấy hiểu tôi. Nhưng, thật đáng tiếc, có lẽ cô ấy không thông minh như tôi đã nghĩ.
Bởi vậy, không còn cách nào khác. Thật đau lòng, nhưng việc phải dùng đến những hành động thô bạo như hôm nay là không thể tránh khỏi. Liệu cô ấy có tha thứ cho sự bất lực của tôi, khi tôi chỉ có thể bảo tồn cô ấy bằng những phương tiện như vậy không?
